NỖI BUỒN MÙA ĐÔNG
Hồng Vũ
Lan Nhi

Mùa Đông đă buồn. Những
ngày cuối Đông lại càng buồn hơn. Như hôm nay, trời cứ âm u hoài. Lúc mưa, lúc
tạnh. Nắng đă trốn đâu mất, để bầu trời ảm đạm, thê lương.
Nhà vắng lặng hoàn toàn. Chỉ có 2 chiếc bóng âm thầm trong công việc của ḿnh.
Chiếc bóng của Huy, đứa cháu trai từ xa đến thăm bà cô, là chị Hiền, đang cặm
cụi vào chiếc computer, dọn dẹp dùm Phượng những rác rưởi vào thùng rác
computer. Chiếc kính cận với độ nặng, trễ xuống sống mũi, làm cho Huy có dáng
già trước tuổi. Huy như là một vị lương y đang khám bệnh, và tay đang rà con
chuột để t́m kiếm nguyên nhân. Huy chăm chú vào công việc đến nỗi Phượng có cảm
tưởng Huy chẳng biết có ai chung quanh.
Rồi đến chiếc bóng của chị Hiền, người chị tinh thần - v́ Mẹ Phượng là Mẹ đỡ đầu
khi chị Hiền rửa tội theo đạo chồng - đang ngồi gọt tỉa những trái quất tṛn,
lấy lươi lam gọt bỏ lớp vỏ ngoài để làm mứt. Chị lặng lẽ gọt tỉ mỉ lớp vỏ mỏng
phía ngoài sao cho khéo, để luỡi lam không phạm vào trái quất vàng óng kia. Chị
chọn cho được trái quất tṛn, chị bảo quả quất tṛn, làm mứt mới đẹp. Chị là
người nội trợ đảm đang, và hài hoà giữa nấu nướng, mứt trái, với nghệ thuật làm
đẹp. Bữa ăn cũng phải trải khăn bàn, sắp xếp đũa bát đâu ra đấy. Dù bữa cơm chỉ
có hai chị em. B́nh hoa tươi hái từ vườn, cũng làm cho bữa ăn thêm tươi vui. Món
ăn cũng phải có hành ng̣ bầy trên đĩa xào, hay bát canh cho đẹp mắt. Chị không
phải là người ít nói. Chị đă từng nói chuyện cả giờ qua phone, và nếu có ai tới
nhà, gặp đúng tần số, là chị thao thao bất tuyệt. Anh Ngọc, chồng chị đă chết cả
10 năm nay rồi. Đứa con trai duy nhất, th́ có gia đ́nh và ở tiểu bang khác. Huy
là con của người anh trai của chị Hiền, nhưng hai cô cháu thân nhau như bạn. Mỗi
lần gặp nhau là hai cô cháu nói " quên thở ". Phượng cứ trêu chị Hiền và Huy như
vây.
Thế mà hôm nay, hai cái loa phát thanh đă im ĺm, lặng lẽ. Ngoài trời th́ mưa
gió, trong nhà th́ thinh lặng như không có người.
Phượng ngồi ở ghế sô-pha nh́n mưa rơi, và ḷng th́ nặng chĩu sầu đau.
Có lẽ trời đất, và mọi người đă lặng lẽ chia sẻ với Phượng nỗi buồn mất người
yêu.
- Mất người yêu!
Phượng lẩm bẩm trong miệng, và trong ư nghĩ của ḿnh. Vĩnh biệt Anh, vĩnh biệt
Dũng, người Phượng đă yêu, đă tim thấy nơi nương tựa an b́nh cho cuộc đời c̣n
lại. Người mà Phượng đă chờ đợi trong bao năm, để khi vừa gặp mới có mấy tháng,
chàng đă lại lặng lẽ ra đi, bỏ lại Phượng bơ vơ một ḿnh.
- Dũng ơi, anh đến quá muộn, lại ra đi quá sớm.
Phượng ngồi nhớ lại những tháng ngày có Dũng. Thời gian bên nhau không dài,
nhưng lại cho nhau nhiều kỷ niệm.
Cũng chỉ là một sự t́nh cờ, như bao cuộc t́nh cờ gặp gỡ nhau qua buổi ban đầu.
Bố Dũng đau nằm trong nhà thương, Phượng đưa chị Hiền vào thăm ông anh, và, Dũng
đă bị cú sét t́nh ngay từ lúc nh́n thấy Phượng. Chàng t́m cách quen Phượng th́
không khó, v́ đă có bà cô đang ở chung nhà với Phượng.
Phượng nhớ rơ ràng, hôm đó là ngày thứ bảy, Phượng vừa đi đưa đám ma Mẹ của Kim
Trinh về, th́ sau đó, Dũng và chị Hiền cũng vừa từ nhà thương bước vào. Câu
chuyện cũng lại bất ngờ :
- Mời cô Phượng đi ăn với hai cô cháu tôi nhé.
- Dạ thưa Phượng ăn rồi ạ.
- Nếu Phượng ăn rồi, th́ ngồi uống nước ...
Phượng ngần ngừ, chị Hiền nói như ra lệnh :
- Thôi, đi đi cho chị vui.
Và ba người ra xe đến tiệm Viễn Đông. Bà chủ Viễn Đông lại là bạn cùng dạy học
trường Aurore với chị Hiền, nên khi vừa gặp nhau, hai người đă tíu tít chuyện
tṛ.
Dũng hỏi Phượng :
- Phượng muốn xưng hô thế nào ?
- Như là người bạn mới quen.
Phượng hiểu ư của Dũng. V́ Phượng được coi như chơi với chị Hiền, mà Dũng là
cháu. Và chúng tôi đă xưng tên với nhau ngay từ buổi đầu.
Phượng nh́n chiếc computer, và nhớ lần đầu tiên gặp nhau, Dũng đă lấy Font tiếng
Việt cho Phượng, và c̣n để thêm nhiều loại game khác cho Phượng tha hồ tiêu
khiển cho qua thời gian khi " không có anh ". Thế nhưng, Phượng không có th́ giờ
để chơi game. Sáng sớm, trưóc khi đi làm, chàng đă gọi điện thoại để chào " good
morning " Ban ngày, trong giờ ở sở, chàng viết e mail cho Phượng. Phượng trả lời,
rồi chàng lại viết ... Cứ thế, mỗi ngày hai đứa đă viết cho nhau cả chục lá thư.
Ngày nào Phượng không có nhà, th́ chàng viết trách móc, nói nhớ nhung, và buồn
ḷng v́ không biết Phượng đi đâu, đi với ai ...
Có lần, chàng gửi 1 e mail chỉ với câu : Yêu em, yêu em ... đầy 1 trang. Phượng
mở mail ra, thấy được an ủi, và biết Dũng đă yêu ḿnh c̣n hơn ḿnh yêu chàng nữa.
Ḷng Phượng xốn xang, và niềm vui ào ra như suối tràn cả vào bờ. Phượng cũng bắt
chước chàng viết lại Yêu anh, yêu anh... nhưng chỉ mới có 3 ḍng đă thấy mỏi tay
và mệt, nên Phượng đă gửi ngay khi đang viết dở ḍng thứ tư. Chàng đă gửi hồi âm
lại liền, và bảo : t́nh anh như biển cả mênh mông, t́nh em như ḍng sông cạn ...khiến
ḷng anh đau.
Và buổi tối, sau khi ăn cơm xong, chàng và Phượng lại ôm điện thoại cho đến
khuya, khi Phượng dục chàng ngủ khoẻ để lấy sức mà xuống thăm Phượng mỗi tuần,
chàng mới chịu nghe lời.
Có lần, không hiểu v́ chuyện ǵ đó à Phượng giận dỗi, không thèm nghe điện thoại,
không thèm trả lời thư, khiến chàng như điên dại, gọi cô Hiền để hỏi lư do...
Cuối cùng, cô Hiền đang nói với chàng, rồi đưa cho Phượng nói chuyện tiếp. Chàng
xin lỗi quá chừng, và khi xin lỗi xong xuôi, khi Phượng đă cười nói với chàng
rối, th́ chàng hỏi:
- Ủa, anh có tội t́nh ǵ mà phải xin lỗi nhỉ.
Rồi từ đó, mỗi tuần, từ Milpitas, khoảng 1 giờ trưa thứ Sáu, Dũng lái xe xuống
Orange County để thăm bố cuối tuần, giờ đây, thời giờ đă bị chia sẻ. Và cán cân
đă bị nghiêng về t́nh cảm riêng tư nhiều hơn là t́nh bố con.
- Trước kia, anh không thấy ḷng háo hức đi Orange County như bây giờ.
- Anh chỉ là khéo nói thôi.
Phượng ngạc nhiên, không biết Dũng đă xưng anh với Phượng từ bao giờ, và Phượng
cũng không biết đă chấp nhận Dũng là anh từ hồi nào. Bởi Dũng thua Phượng vài
tuổi.
T́nh yêu cứ theo thời gian mà tăng nhanh. Những ngày lễ lớn, Giáng Sinh, Tết
Nguyên Đán, rồi tới lễ của T́nh Nhân - Valentine - đă là những lư do để Dũng bay
về Quận cam nhiều hơn, và ở lại chơi nhiều ngày hơn. Chúng tôi đi ăn tiệm Việt,
Mỹ, Tây, Tàu ...và thường ra biển nh́n hoàng hôn xuống, trong ánh chiều tà, rất
đẹp, hay nh́n trăng biển chiếu vằng vặc trên bầu trời mênh mông. Có khi chúng
tôi lại sửa soạn đi thăm nắng Solvang, vào phía xa thật xa, có những cảnh như
rừng rú hoang dă, chụp h́nh, chơi đùa chạy nhảy ... như con nít. Chị Hiền tuy
lớn tuổi, tính t́nh trẻ trung và cũng thích đi chơi, nên đi đâu, chị cũng đi.
- Chị ơi, lát nữa đi Ocean Side thăm biển ...
- Chị ơi, ḿnh đi lên chợ Nhật
Chỉ cần Phượng gọi "chị ơi", là chị đă ơi liền, và hiểu rằng lại sắp đi đâu đó.
- Chị ơi, ngày mai ḿnh đi Solvang nhé, cách đây 3 giờ lái xe, vào rừng chơi may
ra gặp được chú cọp.
Thế là chị lo thức ăn, nước uống, và đầy đủ xiên th́a, giao muỗng, ly, giấy lau
tay...
Những lúc đi chơi bộ ba như vậy, Dũng vẫn trêu:
- Cháu phải t́m kiếm cho cô một chú để cô có thêm người để lo.
Lời nói của Dũng quả là linh nghiệm v́ chỉ sau đó chừng 1 tháng, trong một lần
đi tập Tai Chi ở một nơi nào đó, chị đă gặp anh Minh. Phượng trêu:
- Đi múa gậy vườn hoang mà cũng tạo được cơ duyên.
Từ đó, trong những chuyến đi chơi, có thêm anh Minh cho chẵn hai cặp, chị Hiền
không bị lẻ loi như trước.
Trời mỗi ngày mỗi lạnh hơn. Phượng đă nghe được những tiếng húng hắng ho của
Dũng. Lúc đầu Phượng không quan tâm, v́ cho rằng trời đổi thời tiết. Nhưng rồi,
cơn ho của Dũng, mỗi ngày mỗi nhiều hơn, nặng hơn. Đă có những lúc, Phượng có
cảm tưởng, chỉ cần ho thêm một tiếng nữa thôi, là Dũng sẽ ngừng thở. Nỗi lo lắng
cho người yêu, đă làm Phượng buồn, đến mất ăn, mất ngủ. Những ngày cuối tuần có
Dũng bên cạnh, nàng c̣n có thể giúp Dũng lấy ly nước uống cho khỏi ngứa cổ, hoặc
đưa cho chàng kleenex để chàng lau mặt v́ cơn ho kéo dài đă làm chàng chảy nước
mắt.
Những ngày trong tuần, Phượng ở xa Dũng cả hơn giờ đường chim bay, làm sao nàng
có thể yên tâm, khi cứ nghĩ, chàng ho đến chảy nước mắt, rồi lỡ ngất đi, ai là
người săn sóc chàng lúc ấy ? Càng nghĩ, Phượng càng lo, và càng buồn.
Dũng không c̣n đủ sức khoẻ để lái xe đường trường nữa, mà chàng đă phải đi maư
bay, Phượng ra đón tại phi trường John Wayne. Thời gian này, chúng tôi ở nhà
nhiều hơn. Anh Minh ở nhà già, đă đi xe bus đến thăm chị Hiền, và ở lại chơi đến
chiều mới ra về. Khi có người nào hứa đưa anh về, th́ anh sẽ ở lại chơi lâu hơn.
Những lần nói chuyện qua phone, hay những lần e mail cho nhau, Phưọng vẫn nhắc
nhở Dũng uống thuốc và đi khám bác sĩ. Lúc này, Dũng ho nhiều hơn nữa, và đă
không thể đi máy bay xuống Quân Cam thăm Phượng được. Chàng ở một ḿnh. Ăn uống
cũng thất thường, và nhiều khi không cảm thấy đói. Trong câu chuyện, Phượng đă
nghe được có những câu như lời chia tay, và trong cái ư nghĩ dài lâu, chàng
không c̣n niềm lạc quan, hy vọng như xưa nữa.
Có lần, Phượng nhận được e mail, chàng viết: mấy lúc sau này, anh thấy trong
người khác lạ, anh đă viết số phone của bố, của các con, và của em, dưới dạng
Fiancée, được không. Để lỡ anh có mệnh hệ nào, họ gọi báo tin.
Đọc xong, Phượng gọi ngay cho chàng. Giọng nói bên kia đầu giây thật yếu, và
Phượng cuống cuồng, nhờ cháu gọi lấy vé bay và đi ngay lên San José, v́ Phượng
biết, chàng không thể lái xe ra phi trường đón Phượng được. Trong lúc ngồi chờ ở
phi trường John Wayne, Phượng gọi phone liên lạc với Chấn, nhờ Chấn ra đón. Và
cũng cho Chấn số điện thoại của Dũng, để chàng chỉ đường từ San José lên
Milpitas. Phượng chưa bao giờ đến thăm chàng.
Cuối cùng, Phượng đă gặp được Dũng. Chàng đă xin nghỉ làm vài ngày, v́ ho quá,
lái xe không được. Phượng đă mua thịt ḅ,để làm steak cho chàng tẩm bổ, đuôi ḅ
để nấu xúp cùng với khoai tây, tỏi tây, cà rot, bắp cải, đậu hoà lan ...Rồi trái
cây như cam, nho ...
Lần đầu tiên Phượng săn sóc một người bệnh, lại là người yêu của ḿnh, tại nhà,
ḷng Phượng có nhiều vui, buồn lẫn lộn. Nếu chàng c̣n khoẻ mạnh, liệu Phượng có
mặt trong căn pḥng của chàng như bây giờ không ? Đó là điều mà Phượng vẫn ước
ao, vẫn mơ có được một lần thực hiện trong đời. Từ khi c̣n đi học, ở tuổi mộng
mơ, đọc chuyện có những đoạn người con gái đến thăm người yêu trên căn gác trọ,
Phượng thèm được có lần đến thăm người nào đó cúa ḿnh, giống như ở chuyện. Thế
mà, cho đến ngần này tuổi đầu, Phượng chưa bao giờ có cơ hội thực hiện ước muốn
nhỏ nhoi đó của ḿnh. Bây giờ, lúc này đây, Phượng đang có mặt trong căn pḥng
của chàng, đă ngồi trên chiếc ghế chàng đă từng ngồi viết thư, hay gọi điện
thoại cho Phượng, và nhất là đă ngồi, đă nằm trên chiếc giường của chàng đă từng
nằm, gối trên chiếc gối chàng đă từng ôm mộng, chuyện tṛ với Phương, trước khi
ru hồn vào giấc ngủ ...th́ người yêu của Phượng đang nằm nhắm mắt, vẻ mặt mệt
mỏi, và mệt nhọc đến độ không thể nói, dù chỉ vài câu với Phượng. Có nhiều lúc,
chàng cố gắng mở mắt, nở nụ cười với Phượng, nhưng rồi thuốc ngủ đă đưa chàng về
miền nào đó thật xa. Phượng nằm bên, nghe tiếng thở kḥ khè, và mệt nhọc. Có lúc,
Phượng không nghe được tiếng kḥ khè đó, lại cuống quít đưa tay sờ lên ngực,
ḷng Phượng phập phồng lo sợ ... Ư nghĩ nếu chẳng may Dũng ra đi, Phượng sẽ làm
ǵ bây giờ. Nơi đây hoàn toàn xa lạ với Phượng. Lần đầu tiên Phượng tới
Milpitas, chẳng biết hàng xóm là ai, có người Việt nam không, hay chỉ toàn là
người ngoại quốc ? Và chắc chắn là Phượng không dám ở lại đây với cái xác lạnh
này, trong căn pḥng này ...
Dũng lại lên cơn ho, và chàng vẫn nhắm mắt ngồi dây. Phượng d́u chàng vào pḥng
tắm, sợ lỡ chàng có ho quá mà ói mửa ǵ không. Biết bao là ư nghĩ hỗn độn trong
đầu. Phượng d́u Dũng về giương nằm, và chẳng biết nghĩ sao, Phượng ôm chặt Dũng,
nước mắt dàn dụa, và hôn lên má, lên môi, lên khắp khuôn mặt yêu dấu, rồi quay
mặt vào tường nằm chờ giấc ngủ. Phượng biết, giấc ngủ sẽ không đến với Phượng
đêm nay, nhưng Phượng vẫn chờ, như chờ một phép lạ từ trời cho Dũng khỏi ho,
khoẻ mạnh lại như xưa ...
Dũng trở ḿnh, quàng tay qua người Phượng, và nói với Phượng thật nhỏ:
- Anh yêu em quá đi mất rồi.
Đó là câu, Dũng hay viết trong e mail, trước khi ngừng viết, và trước khi chào
good bye trong điện thoại:
- Phượng ơi, anh yêu em quá đi mất thôi.
Câu nói trong lúc chàng đang chập chờn, mê man v́ thuốc, đă làm Phượng nấc lên
nghẹn ngào, v́ Phượng biết rơ ḷng Dũng yêu Phượng đến mức nào.
- Anh đến với em muộn quá ...
Phượng t́m cách ra khỏi giuờng, và đứng bên cửa sổ, nh́n trời mây bao la, và
trăng thượng tuần đang toả chan hoà ánh sáng lạnh lẽo xuống trần gian. Phượng
đang có t́nh yêu, t́nh yêu nồng nàn Dũng dành cho Phượng, Dũng đang nằm kia, gần
Phượng trong gang tấc, mà sao Phượng thấy ḿnh cô đơn quá, lạc lơng quá. Phượng
mím môi để khỏi bật khóc, khi nghĩ thương thân ḿnh, thương con người mang tên
Linh Phượng, mà sao lại hẩm hiu về t́nh duyên dến thế.
- Hạnh phúc ơi, mi ở đâu, mà sao Ta t́m kiếm hoài không ra. Ta đă tưởng lần này
Ta bắt được mi, nhưng rồi, Ta biết mi lại vuột ra khỏi tầm tay Ta.
Phượng lại nhớ đến câu hát :
- Đêm chưa qua, mà trời sao vội sáng ...
Dũng đă tỉnh sau cơn ngú vùi v́ thuốc. Chàng thấy Phượng hốc hác, và lấy hai tay
ôm khuôn mặt Phượng :
- Anh yêu em quá mất rồi, Phượng ơi.
Phượng hôn lên đôi mắt chàng, rồi vội vă xuống bếp lo cho chàng ăn sáng.
Mấy ngày ở trên Milpitas, Phượng đưa chàng đi khám bác sĩ, mua thuốc, và đi ăn,
đi chợ loanh quanh cũng hết ngày. Có lần, chàng đưa Phượng đi xem phim, Phượng ừ
ào cho chàng vui, v́ ḷng Phượng đang rối như tơ ṿ. Cho đến bây giờ Phượng cũng
không nhớ tên phim nữa. Có lẽ phần nhờ thuốc, phần vui v́ có t́nh yêu, chàng đă
đỡ nhiều lắm. Cơn ho đă giảm đi nhiều. Chàng lái xe được rồi. Trông chàng chỉ
hơi gày, c̣n sức khoẻ th́ b́nh thường trở lại. Phượng yên tâm trở về Orange
County. Chàng lái xe tiễn Phượng ra tận phi trường, và c̣n ôm nhau thật chặt
trước khi Phượng theo đoàn người ra máy bay.
Về tới Orange County, Phượng gọi lên cho chàng ngay. Hai đứa lại tṛ chuyện vui
vẻ. Chàng lại hứa hẹn sẽ xuống thăm. Nhưng Phượng cản chàng, bắt chàng ăn uống,
ngủ nghỉ lấy lại sức khoẻ, rồi từ từ xuống thăm cũng không sao. Phượng hứa sẽ
thay chàng đến thăm bố với cô Hiền. Mọi chuyện đang b́nh thường như vậy, th́
Phượng nhận được tin từ sở cho biết, chàng đă bất tỉnh từ sở, họ đưa vào nhà
thương ngay, nhưng chàng đă bị coma ...
Chị Hiền và Phượng lại vội vàng bay lên Milpitas, và đến nơi, th́ chỉ được nh́n
thấy chàng, giây rợ chàng chịt ở mũi, ở miệng, và tay th́ đang có giây nước biển
... Chàng hai mắt nhắm nghiền. Hơi thở lên xuống theo b́nh dưỡng khí. Y tá, bác
sĩ, nhân viên thường trực thay nhau lo lắng cho chàng, nhưng rồi, chỉ vài tiếng
đồng hồ sau, bác sĩ đă tuyên bố, chàng đă ra đi, rất an b́nh.
Phượng đứng lặng nh́n chàng. Và đi ra ngoài như cái xác không hồn. Phượng nh́n
theo chiếc giường đẩy chàng đi, và, không hiểu sao, Phượng lại không khóc, và
chỉ thấy niềm cô đơn của ḿnh rộng lớn như vùng trời trắng xoá sáng nay.
Chị Hiền và Phượng được Chấn Trinh đón về San José nghỉ ngơi, rồi mỗi ngày hai
vợ chồng bạn lại đưa chị Hiền và Phượng lên nhà quàn, nơi đây, chị Hiền là họ
hàng nên quen biết nhiều, chỉ có Phượng là lạc lơng. Ngày cuối cùng Phượng c̣n
thấy gần gũi Dũng, là lúc đưa chàng đến nghĩa trang, nằm trên ngọn đồi mênh mông
mây nắng, và gió th́ tứ phía thối về ... lạnh lẽo, thê lương.
Sau phần lễ nghi, con cái của chàng, người vợ cũ, họ hàng và bạn bè đă ném hoa
xuống mộ sâu. Giữa vùng trời nắng, gió, lạnh lẽo và ảm đạm thê lương đó, Phượng
cũng chọn một bông hồng ném xuống với lời thầm th́ cùng chàng :
- Em cũng yêu anh quá mất rồi.
HONG VU LAN NHI