Chuyện t́nh kể trước lúc rạng đông (phần
5)
Dương Thu Hương
Đại úy đứng dậy, với tay lấy áo khoác treo lên mắc: Tôi ra pḥng khách đây.
Cậu dẫn cô ta vào.
Nói vậy, nhưng anh không ra pḥng khách mà đi thẳng tới cổng. Người lính
thường trực đang dẫn Hạnh Hoa vào. Cậu ta đi trước, người đàn bà đi sau,
dáng người nhỏ bé, mảnh khảnh.
- Hạnh Hoa.
Anh cất tiếng gọi.
Chị dừng lại, ngỡ ngàng một lúc mới nhận được anh. Những vệt đèn sáng từ
trong các khung cửa hắt ra, xen lẫn những khoảng đồi khiến chị không thể
nh́n mọi vật một cách rơ ràng:
- Anh đấy à... Chị cất tiếng hỏi, run rẩy, hồ nghi.
Người lính thường trực đứng nghiêm trước đại úy:
- Báo cáo, tôi trở lại pḥng trực.
Đại úy Vũ Sinh gật đầu. Cậu ta quay đi, nhanh như sóc biến vào bóng tối của
các mái nhà hắt xuống. Vũ Sinh đáp lời người đàn bà yêu dấu:
- Anh đây, Hoa ạ...
Hai người đứng sững trước mặt nhau, trong bóng tối. Cách họ vài bước chân,
vệt sáng từ mọi khuôn cửa rọi tới, cùng với tiếng ḥ hét của đám người đánh
cờ:
- Lên mă, lên mă đi...
- Chặn con pháo lại, lót thẳng tốt hỉn kia cho rồi...
Người đàn ông nghe rơ nhịp thở gấp gáp, dồn dập của người đàn bà. Và người
đàn bà nghe rơ tiếng nuốt nước bọt khan trong họng người yêu. Dường như anh
đang cố nuốt đi cái dằm nhức nhối mắc trong đó mà không sao nuốt được.
- Anh có biết em khổ nhường nào không? - Hạnh Hoa cất tiếng hỏi.
- Anh biết. Anh biết... Anh cũng đang bị hành hạ ở đây. Cả tuần nay, anh
ngồi viết kiểm thảo. Và...
Anh buông lửng câu nói. Người đàn bà hiểu rằng anh không muốn chị nghe anh
kể lể về nỗi đau của ḿnh. Nhưng bằng con mắt yêu thương, chị vẫn nh́n thấy
trong bóng tối, gương mặt hốc hác của anh, hai quầng thâm dưới mắt v́ những
đêm mất ngủ, nếp nhăn đau đớn hằn trên mép, đám râu xanh trên má... Nỗi đau
của anh làm nhẹ nỗi đau của chị.
Đại úy Vũ Sinh khẽ nói:
- Anh biết anh có lỗi với em... Cái câu chuyện kỳ cục ấy xảy ra, chẳng ai
lường trước, chẳng ai chống đỡ được. Nhưng anh chỉ là của em thôi, dù có đi
đến cái chết cũng vậy.
Giọng anh nói giống như những viên đá ném vào mặt trống da căng thẳng. Mỗi
lời, khiến trái tim người đàn bà run lên. Anh nói từ tốn, chậm răi, không
giống như bất cứ lời thề thốt nào, nhưng chị biết đó là sự thực.
Chị quên hết những lời day dứt, chua cay mà chị đă dành sẵn cho anh dọc
đường đi. Đưa bàn tay lên, chị lần t́m khuy áo khoác của anh, luồn vào trong
đó. Bàn tay lạnh giá của chị ấm dần v́ hơi ấm của anh. V́ dưới bàn tay đó,
chị thấy tim anh đập liên hồi, như một con cá giăy giụa khi vừa mắc lưới...
- Vào nhà đi em.
Anh nói, đưa chị vào pḥng khách. Pḥng khách lạnh ngắt ngơ, không có ǵ
ngoài một phích nước sôi. Anh pha chè cho chị uống, rồi bọc ấm chè nóng bỏng
bằng một khăn bông lớn, chườm đôi chân lạnh giá của người yêu. Chị ngả người
ra sau ghế, nhắm mắt lại v́ mệt mỏi, v́ đau khổ và v́ thương yêu anh.
Hạnh Hoa phải trở lại Đoàn ngay ngày mai nên hai người không thể ngủ. Họ cứ
ngồi trong pḥng khách, để đèn sáng, để cửa thật rộng để tránh những điều
nghi kỵ. Ngọn đèn dầu khêu hết bấc cháy rừng rực như ngọn đuốc, sáng một
cách bất thường. Và hai kẻ yêu nhau ngồi đối diện qua chiếc bàn rộng thênh
thang cũng là một cảnh tượng bất thường. Vẻ mặt họ căng thẳng như đang ngồi
trước pháo đài chuẩn bị nổ súng chứ không phải ngồi tâm sự cùng nhau. Bốn
giờ sáng, đại úy Vũ Sinh khoác áo ca-pốt, lấy xe đạp đưa người yêu ra bến xe.
Dọc đường, trời bỗng đổ mưa. Hai người trú tạm vào một căn lều bán nước.
Nhưng chiếc lều cũng dột và mưa cứ tuôn chảy tong tong xuống đầu họ. Đại úy
Vũ Sinh mở hai vạt áo khoác, ôm tấm thân mảnh khảnh của Hạnh Hoa vào. Anh
khép kín hai vạt áo lại, để hơi ấm của ḿnh sưởi cho người yêu. Nước mưa nhỏ
từ đầu anh xuống má, xuống cổ, theo những món tóc ướt đẫm. Hạnh Hoa ép ḿnh
vào bộ ngực rộng lớn của Vũ Sinh. Chị ngước mắt lên t́m môi anh. Họ hôn nhau.
Khi dứt khỏi cặp môi xinh ấm áp của Hạnh Hoa, đại úy Vũ Sinh nh́n mưa đang
răi nước trắng xóa mặt đất và chính lúc đó, anh thấy nỗi buồn thấm thía
trong ḷng: anh chỉ có thể giang ṿng tay chở che ấp ủ cho người yêu trong
cơn mưa này. Anh không thể chở che khi tai ương của cuộc đời dội xuống và
ngay cả anh, chính anh, cũng có ai che chở được cho anh khỏi tai ương đó đâu?...
Cái cuộc t́nh duyên bất hạnh của quá khứ, sẽ c̣n treo thanh gươm trên cổ anh
măi, tới khi nào anh mới tránh được tai họa đó? Anh không biết được. Tương
lai anh là một lớp sương mù.
- Anh...
Người đàn bà hiểu những suy nghĩ của anh. Cô cũng chung một ư nghĩ đó:
- Ḿnh ra sao bây giờ hở anh?
Người đàn ông lặp lại câu hỏi của người yêu như cái máy:
- Ra sao bây giờ?
Hạnh Hoa luồn bàn tay đặt trên ngực Vũ Sinh lên vai anh, nói:
- Thôi, chúng ḿnh chia tay nhau vậy.
Người đàn ông bật lên:
- Không, không đời nào... không đời nào...
Anh cúi xuống, lập cập, hối hả hôn lên gương mặt Hạnh Hoa, lên mắt cô, lên
môi cô, những nụ hôn điên cuồng như giông băo.
- Em cũng vậy, em cũng nghĩ như vậy...
Người đàn bà th́ thầm, giọng ngắt quăng giữa những nụ hôn dài, mănh liệt tới
ngạt thở. Bàn tay nóng ấm của cô níu sau cổ anh. Cổ áo anh ướt đẫm nước mưa,
cả mái tóc dày cũng vậy.
Trên thế gian có những người đàn ông sinh ra để cho những người đàn bà yêu
thương. Chỉ những người đàn bà đó thôi, không thể là kẻ nào khác. Khi họ đă
gặp người đàn bà của họ, dẫu sét đánh họ cũng không thể buông rời. T́nh yêu
của đại úy Vũ Sinh với Hạnh Hoa như vậy, những phút ngắn ngủi gặp gỡ là
những phút họ sống hối hả cuộc sống ái t́nh bị dồn nén trong khoảng cách xa.
Ngoài những phút đó, họ chỉ bị đam mê của công việc lôi kéo. Một mối t́nh
như vậy nếu thành công ngay th́ sau đó, có thể c̣n có giây phút phai lạt,
nhưng khi gặp trắc trở, nó kết thành một khối rắn chắc, không thể lay chuyển,
không thể phá vỡ. Người đàn ông lỡ làng, và người đàn bà qua một lần thất
vọng cùng lao vào mối t́nh say đắm, chân thực và mănh liệt với tất cả sinh
lực của họ. Từ buổi đưa Hạnh Hoa ra ga Vũ Sinh không gửi thư trực tiếp về
Đoàn cho cô mà gửi về bà d́ ruột Hoa ở Hà Nội. C̣n anh, anh không thể nhận
thư của Hoa nên những điều muốn nói với anh, cô ghi cả vào nhật kư. Khi hai
người gặp nhau, Hạnh Hoa đưa cuốn sổ cho người yêu xem.
Địa điểm họ gặp gỡ thường phải thay đổi luôn luôn. Những cuộc hẹn ḥ luôn
luôn gặp khó khăn. Khi th́ chuyến tàu đưa Hạnh Hoa lên với anh bị trễ ba giờ
liền. Khi th́ mô tô của Vũ Sinh mượn của trường dọc đường bị hỏng... Cả hai
người đều phải tập thói quen kiên nhẫn. Không nỡ nào giận dỗi, trách móc
nhau. Hoàn cảnh khắc nghiệt của mối t́nh khiến cả hai đều phải từ bỏ những
nhu cầu b́nh dị nhất của những cặp t́nh nhân: một giây phút hờn dỗi, một
buổi xem phim, nghe ḥa nhạc, một món qùa tặng, những cử chỉ săn sóc thông
thường như đơm chiếc khuy áo đứt. Khâu lại đường chỉ may bị sứt hay đóng lại
một bên guốc mất đế. Thời gian đối với họ là vàng ṛng. Trong mỗi nụ hôn,
đọng lại chất muối của nỗi gian truân và ư chí giành giật cuộc đời. Và trong
mỗi ve vuốt êm dịu họ mang tới cho nhau, phải trả giá bằng những đêm trằn
trọc, những giờ phút chờ đợi mỏi ṃn trên bến xe đầy bụi, hoặc những nẻo
đường hun hút gió... Đại úy Vũ Sinh thường ủ bàn chân nhỏ bé của người yêu
trong tay ḿnh, như người ta ấp ủ một con sẻ non. Anh nh́n chị với đôi mắt
vời vợi mong ước:
- Giá như họ có một khoảnh trời riêng. Giá như họ có một mảnh đất riêng và
một mái nhà riêng. Không một ai, không một người nào tới được để gây phiền
nhiễu. Không có ai ngoài gió...
Khi Hạnh Hoa hỏi anh đang nghĩ ǵ. Người đàn ông liền kể những ao ước của
anh cho chị nghe. Người đàn bà cười, đặt tay lên vầng trán rộng của anh:
- Chẳng có chuyện ấy đâu. Chẳng bao giờ... Và tụi ḿnh cứ khổ ải như thế này
măi thôi. Trừ phi...
- Sao cơ?
- Trừ khi bà vợ anh kiếm được một tấm chồng và làm đơn xin ly hôn lần thứ
hai.
- Lần trước cô ta cũng kiếm được một anh chàng tên là Mộc. Đă hẹn cưới rồi
mà không hiểu sao bỗng dưng lại trở cờ?...
- V́ chị ấy c̣n tiếc anh. Có thể c̣n tiếc cả cơ ngơi nhà cửa và hai đứa con.
- Vậy ḿnh cứ bó tay chịu măi?
- Em chắc là như vậy. Khi nào vợ anh biết giữ sĩ diện hoặc t́m được hạnh
phúc thật của chị ấy, lúc đó chúng ta mới hết bị đầy ải...
Đại úy Vũ Sinh thở dài. Trong thâm tâm, anh cũng chắc chắn như vậy và mong
ngày đó sẽ đến. Nhưng ngày lại ngày, tháng qua tháng, thời gian trôi trước
mặt họ như ḍng nước cuồn cuộn của con sông. Và cặp t́nh nhân cứ khắc khoải
thương nhớ nhau, chờ đợi. Chờ đợi một sự may mắn nào đó mà số phận run rủi,
trao cho họ. Niềm hy vọng mong manh như những gợn mây the, chúng thoắt hiện
rồi thoắt biến mất trên khung trời. C̣n họ, tháng này qua năm khác, giữa
những khoảng thời gian dài biền biệt xa cách, họ hối hả uống ngụm nước yêu
thương cho đỡ cơn khát. Và hạnh phúc hiếm hoi tội nghiệp của họ, hiện lên
nơi những cuộc hẹn gặp nhau trong chốc lát.
Mặc dù đại úy Vũ Sinh đă ngừng việc chuẩn y thăng cấp tá, bị kiểm thảo trước
chi bộ, người yêu anh là cô diễn viên văn công cũng bị cảnh cáo và buộc
ngừng quan hệ với anh, Lựu vẫn không kéo được chồng về. Chị trở lên thô bạo
và trơ trẽn hơn trước. Chị đạp xe xồng xộc đến trường, yêu cầu họ bố trí cho
chị ở pḥng hạnh phúc. Chị đến trước đám đông, gọi anh lúc âu yếm, lúc quát
nạt chứng tỏ quyền sở hữu của ḿnh, đại úy Vũ Sinh vẫn lạnh như nước đá. Chị
ở pḥng hạnh phúc của trường cả tuần, anh cũng không bước chân tới. Ngày
ngày, chị đem bát đi ăn xuất cơm của ḿnh. C̣n anh, đến xuất cơm nhà bếp dọn
chung với chị anh cũng từ bỏ. Anh nhịn đói, hoặc vào làng ăn qua quưt củ sắn
luộc. Tới ngày thứ ba, bí thư đảng ủy đành bảo cấp dưỡng chia cơm riêng cho
Vũ Sinh. Anh là một trong mấy giáo viên chủ chốt của trường. Nếu anh ốm,
t́nh thế sẽ gay go.
- Tôi rất thông cảm với chị, nhưng tôi không thể tiếp tục ép đại úy Vũ Sinh.
Anh ấy ốm, chương tŕnh của chúng tôi không hoàn thành đúng thời hạn quy
định. Chị hiểu cho tôi...
Bí thư đảng ủy trường nói với chị như vậy. Nói xong anh cúi chào chị một
cách ngượng ngập rồi quay về buồng riêng, đóng cửa lại. Người đàn bà đứng
một ḿnh giữa pḥng khách, nơi những bông sim núi và mẫu đơn lúc nào cũng
tươi cười nở trong b́nh cắm. Những bộ ấm chén lúc nào cũng sạch ly lau. Chị
hiểu rằng mọi cố gắng trơ tráo của chị theo lời khuyên của Hồng Thắm và các
chị em khác trong cơ quan đều vô hiệu. Chị trở thành một con người quái gở
trước con mắt ṭ ṃ của hàng trăm họ viên trong trường. Ngày ngày, lúc đi
ngang pḥng ăn, họ thường kín đáo liếc nh́n người vợ của thủ trưởng Sinh lên
"ăn vạ chồng..." và họ th́ thầm, rúc rích cười với nhau.
Sang tuần thứ hai, Lựu không đủ kiên nhẫn để ở lại nữa. Chị xách quần áo ra
về. Bố mẹ chồng liếc nh́n chị với ánh mắt ṭ ṃ, thương hại xen lẫn chút
khinh chị và bực tức. Lựu ném chiếc nón xuống bậc cửa theo thói quen của chị,
vào buồng, khóc tấm tức. Rồi chị ngủ tới tận năm giờ chiều mới thức dậy, mắt
sưng húp như bị ong châm. Đứa con trai lớn mười một tuổi đi học về, hớn hở
nói với mẹ:
- Mẹ ơi, rằm Trung thu này lớp con tổ chức rước đèn. Mẹ lên tỉnh mua cho con
cây đèn đầu thỏ nhé?
Lựu hầm hầm nh́n nó quát:
- Bảo thằng bố mày mua cho.
Chị bỗng thấy ghét đứa con thậm tệ. Nó giống Vũ Sinh từ dáng đi, nét cười
cho tới lớp lông tơ xanh hai bên má sẽ trở thành bộ râu quai nón như cha nó
sau này.
Thằng bé tội nghiệp đứng ngẩn ra trước cơn thịnh nộ của mẹ. Ông nội từ sau
vườn đi vào, ôm vai nó:
- Ông đă gửi chú Thịnh mua đèn cho con rồi. Đừng buồn.
Thằng bé cắp cặp, theo ông vào nhà. Chỉ nửa phút sau, nó đă th́ thầm chuyện
tṛ với ông già. Người đàn bà ngồi trơ ra một ḿnh, trước chiếc cối đá chị
đang giă dở nắm rau má, uống cho mát ruột.
Chị chợt rùng ḿnh khi nghĩ rằng rằm Trung thu sắp tới. Tháng tám ta rồi.
Cũng những ngày này, một năm về trước, chị ngồi với Mộc, trước hàng hiên căn
nhà nhỏ bàn định chuyện cưới xin. Sau Tết Nguyên đán hai tuần, anh sẽ về ở
với chị. Tấm màn hoa đỏ rực rỡ, cặp gối c̣n thơm nức mùi vải vừa giặt nước
hồ, bộ ấm chén và chiếc điếu cày mới tinh, chưa một lần đổ nước... Chị tiếc
cái quả ngọt chị vừa cắn miếng đầu, niềm hạnh phúc thực sự đă tuột khỏi tay.
Chị sững sờ. Như người đi câu đă nắm con chép lớn trong tay mà c̣n để nó vọt
xuống sông, lặn mất.
Hôm sau, hết giờ làm buổi sáng, chị lại về căn nhà riêng ngủ. Chỉ vắng mười
hôm mùi mốc đă bốc lên. Lựu đưa tay quệt lớp bụi trên mặt bàn. Những ngón
tay chị vẽ thành vệt nâu sẫm trên lớp bụi phấn. Chị mở cửa sau, xuống sân
múc nước giếng lau bàn ghế, lau các thành giường, đập bụi chiếu. Rồi ngồi
trong căn buồng đă sạch sẽ, gọn gàng trở lại, đầu óc trống rỗng của chị chợt
lập ḷe một đốm lửa nhỏ. Một mơ vọng mờ ảo nhưng thúc hối. Buổi chiều, chị
sang ủy ban, t́m cách gặp Mộc. Anh bận chiếc áo vải xanh vá một bên vai,
đang g̣ lưng cặm cụi trên chồng sổ sách. Thấy Lựu anh nhớn nhác nh́n quanh:
- Anh làm ǵ thế? Sao lâu nay không đến chơi?
Người đàn bà cố lấy vẻ tự nhiên cất tiếng hỏi.
Mộc bỗng dưng đỏ mặt, đỏ như uống rượu bị bốc hỏa, như bôi gấc chín. Anh
không trả lời.
Lựu biết ḿnh lầm. Chính chị đă chủ động cắt đứt quan hệ giữa hai người bằng
cách báo tin làm đơn kháng án và quay về nhà Vũ Sinh. Bây giờ, chị hỏi v́
sao anh không đến chơi cũng như chị dí thỏi sắt nóng vào vết thương của anh,
làm nó thêm nhức nhối. Nghĩ vậy Lựu bước vào, kéo ghế ngồi cạnh Mộc. Trong
pḥng chỉ có ḿnh anh:
- Lâu nay, anh vẫn ở ngoài phố đấy chứ ? Tối nay anh đến chơi nhé.
Mộc vẫn lặng thinh không đáp.
Lựu nài nỉ:
- Đừng giận em, đến chơi nói chuyện cho vui. Dẫu sao ḿnh cũng là người quen
biết...
Hầu như rất khó khăn. Mộc mới bứt được tiếng nói khỏi miệng ḿnh:
- Lựu cứ về trước. Tối tôi đến.
Nói xong, anh cúi xuống ngay, di bút trên những cột số dài dằng dặc. Chiều,
Lựu nấu cơm sớm. Rồi chị đun một ấm nước sôi, pha chè, mua ít bánh gai bánh
đậu ngoài phố, chờ Mộc đến.
Khoảng bảy giờ, anh mới tới nơi, dựng xe tít ngoài ngơ chứ không dắt vào như
mọi bận.
Lựu ngạc nhiên hỏi:
- Sao anh để xe ngoài ấy?
Mộc đáp:
- Khóa rồi. Tôi vào một tí rồi đi ngay.
Anh không c̣n xưng anh và gọi Lựu là em như trước. Anh xưng tôi một cách
rành rẽ, vẽ một đường mực đen giữa hai người. Lựu biết nhưng không đủ can
đảm công nhận điều đó. Lựu cung cúc ra ngoài ngơ, bưng chiếc xe đạp khóa của
Mộc vào, dựng dưới hiên nhà:
- Cho nó yên tâm. Mất của, bao giờ làm ra được.
Chị nói trống không để khỏa lấp nỗi ngượng ngùng. Mộc ngồi im lặng trong ghế.
Lựu bảo:
- Ḿnh ra ngoài hiên ngồi cho mát. Em mang bánh mang nước ra sau.
Nhưng anh đă đáp lại, tự nhiên:
- Thôi khỏi phiền, ngồi đây nói chuyện cũng mát.
Người đàn bà nh́n khóm nhài tốt um tùm lan lên cả hàng hiên. Hoa đă lụi,
không c̣n sót bông nào. Chị biết chị không kéo được Mộc trở lại nữa:
- Anh xơi nước. Bánh c̣n mới đấy.
Chị rót nước mời anh giọng rầu rầu.
Chàng trai quá lứa im lặng uống nước. Rồi bỗng dưng anh ngẩng lên hỏi:
- Lựu gọi tôi đến có việc ǵ thế?
Người đàn bà không cười được nữa, đáp:
- Em mời anh đến, để... để...
Mộc ngồi im lặng, cau mày lại.
Lựu đứng trước mặt anh, chiếc ấm nóng bỏng cầm trong tay. Bỗng dưng chị đặt
ấm nước xuống, xô đến ôm chặt lấy anh nghẹn ngào:
- Anh c̣n thương em không anh Mộc?... Anh c̣n...
Mộc hoảng hốt. Anh t́m cách gỡ ṿng tay rít chặt của người đàn bà:
- Này Lựu đừng làm thế... không được... không nên...
Lựu không nghe ǵ hết. Chỉ c̣n niềm si mê thúc hối trong ḷng. Chị không
buông rời anh, giọng rền rĩ:
- Anh Mộc ơi, chỉ có anh yêu em thôi... Chỉ có anh thương em thôi...
Mộc không hiểu và không tin những lời chị nói. Anh cố sống cố chết gỡ cho
được ṿng tay của người đàn bà cuồng dại:
- Đừng làm thế... đừng làm.
Anh là người nhát và chất phác. Trước kia, anh yêu người đàn bà ít lời, hiền
lành và có khả năng cùng chung sức lo toan xây dựng cuộc đời với ḿnh. Bây
giờ, anh không chịu được cơn điên cuồng đang bốc lên rừng rực như ngọn lửa
trong chị. Anh có cảm giác kinh hăi như đang đứng trước người bị bệnh rồ,
hoặc người điên.
- Này, này...bỏ ra...
Mộc lắp bắp. Cuối cùng, vă mồ hôi, anh đă đẩy được chị và chạy tọt ra ngoài
hiên... ở đó, anh vừa thở hổn hển vừa cúi xuống mở ổ khoá xe đạp. Rồi dắt xe
ra ngơ, đạp thẳng đi.
Lựu như mê man không biết ǵ hết trong nửa giờ. Tỉnh táo lại nhớ tất cả mọi
điều, chị hổ thẹn nằm khóc. Đêm qua đi trong những giấc ngủ chập chờn, lẫn
những ư nghĩ lộn xộn mù mờ. Sớm hôm sau, Lựu đạp xe tới cơ quan. Chị nhận
nhiệm vụ đi mấy xă cuối huyện thay cho một cô vừa ở cữ...
Mùa thu hết, tới mùa đông. Gió bấc thổi hun hút ngoài đồng. Người ta đă mang
chăn bông ra đập bụi, phơi phóng và lồng vào những chiếc vỏ đă được giặt,
gấp phẳng phiu cất đi từ những ngày hè. Công việc nối tiếp nhau, đều đặn.
Trong cơ quan đă thêm ba đám cưới nữa. Các cô cán bộ trẻ đua nhau chiều "bà
già" Lựu để chị sẵn sàng đỡ cho một chuyến công tác xa mỗi khi chồng về phép
hoặc con đau ốm. Lựu lấy việc làm vui. Nhưng giữa những chuyến công tác, mùa
đông vẫn cứ lọt vào đời chị. Cái gió lạnh lẽo, không thương xót ai. Nhiều
buổi trưa, nằm trong căn nhà ở phố huyện chị quằn quại không ngủ được. Bây
giờ, chị ước ao có một người đàn ông, dù không phải là Mộc mà là một anh cán
bộ xă, nhưng thương yêu ḿnh. Mộc đă lấy cô kế toán ở cửa hàng ăn uống huyện.
Cái ngày chị rồ dại rủ anh tới chơi, là lúc anh đă ướm hỏi cô gái kia rồi.
Anh là một chàng trai đứng đắn, dứt khoát và ṣng phẳng trong các quan hệ.
Cô kế toán kia sẽ là người vợ hạnh phúc. Hạnh phúc đó, đáng lẽ thuộc về chị.
Chị đă bắt được con chép tươi rói dưới ḍng sông, nhưng chính chị đă để tuột
nó đi...
Những sợi tóc bạc đầu tiên xuất hiện trên mái tóc người đàn bà. Ngày lại
ngày, những sợi tóc đó nhiều thêm. Mùa đông này nối tiếp mùa đông kia, nỗi
xót xa quằn quại trong người đàn bà nhạt dần. Chị béo đẫy ra, công tác hăng
hái hơn. Ở các cuộc họp Lựu là người hay diễn thuyết. Chị không sắc sảo như
Hồng Thắm. Chị nhắc lại những điều Thắm đă nói với giọng cứng nhắc chất phác
của ḿnh. Nhiều khi, chính chị cũng không hiểu ḿnh nói ǵ mà cứ lặp đi lặp
lại như một cái máy. Đám cán bộ trẻ trong hội th́ thầm:
- Bà Lựu nhà ḿnh dở chứng rồi đấy. Lúc nào cũng nói đi nói lại một chuyện,
y như chị Tường Lâm trong phim Chúc Phúc ...
Hồng Thắm nhận thấy những dấu hiệu chứng tỏ Lựu lẩm cẩm. Chị gửi bạn đi an
dưỡng Đồ Sơn, ở Sa Pa. Tất cả tiêu chuẩn nghỉ mát của ḿnh lẫn chồng chị đều
nhường cho bạn. Nhưng cả ân huệ đó cũng không biến đổi Lựu trở thành một
người đàn bà b́nh thường có hạnh phúc...
Mối t́nh trắc trở, thầm kín của đại úy Vũ Sinh và Hạnh Hoa vẫn kéo dài. Nó
giăng từ mùa đông này qua mùa đông khác. Từ khi những nếp nhăn trên mặt họ
chưa hề gợn đến lúc những đường ch́ tàn nhẫn của thời gian tô dưới mi mắt họ
một vệt quầng mờ.
Mỗi lần gặp nhau sau này, Hạnh Hoa thường bới t́m những sợi tóc quăn queo,
hoặc trắng ngà v́ bạc sớm trên mái đầu người yêu. Đại úy Vũ Sinh cầm tay chị,
sờ nhè nhẹ lên những đường gân xanh. Mỗi năm, đường gân xanh ấy càng thêm rơ.
Mỗi năm, những ngón tay trắng hồng, mỡ màng của chị càng thon lại, làn da
phai dần ánh mịn màng, tươi mát của thời xuân.
"Ḿnh là đàn ông, sự hy sinh đối với ḿnh không dễ dàng nhưng c̣n chịu đựng
được. C̣n Hạnh Hoa... Tại sao ḿnh bó buộc cô ấy vào chung nỗi khốn cùng?...
Cô ấy đủ khả năng để t́m kiếm hạnh phúc. Cô ấy xứng đáng được hưởng hạnh
phúc. Một mái nhà êm ấm, xinh xắn, đủ tiện nghi. Một căn buồng riêng với
chăn ấm giường êm và những chiếc gối trắng. Những tối đi nghe ḥa nhạc, xe
phim, đi chơi ngoài công viên. Những cử chỉ âu yếm, săn sóc thường ngày.
Những ve vuốt say đắm khiến người đàn bà tươi rói như bông hoa dưới làn nước
mát... Yêu ḿnh, thiếu tất cả mọi thứ đó. Cuộc sống chờ đợi, khắc khoải,
lang thang... Cô ấy sẽ héo dần như bông hoa trong b́nh không rễ cắm xuống
hút nhựa sống của đất đai. Cô ấy sẽ tàn lụi đi... Tới lúc nào, cả hai bên
đều chợt tỉnh th́ mọi sự đều đă muộn. Không c̣n thời gian nữa... Không c̣n...".
Đại úy Vũ Sinh nghĩ đi nghĩ lại điều đó hàng ngàn lần. Hàng ngàn lần anh
định chủ động từ bỏ Hạnh Hoa, để cô kiếm t́m hạnh phúc khác. Phải cương
quyết làm như vậy. Nếu không ḿnh chẳng phải là một người đàn ông... Đại úy
Vũ Sinh nghiêm khắc nói với anh, bằng tiếng nói lạnh lùng của lư trí.
Nhưng khi gặp cô, khi nắm đôi bàn tay cô ủ trong ngực ḿnh, khi hôn đôi môi
xinh tươi của cô, hôn cặp mắt xa vời đến nhanh. Anh không c̣n đủ can đảm nói
lên điều đó. Hai người quấn lấy nhau như những loài dây leo bền chặt trong
rừng sâu. Đến hơi thở của mỗi người, đối với người kia cũng là khí trời
không thiếu được.
Và cứ thế, những khoảng khắc nối nhau rơi vào quá khứ. Cho tới một ngày...
Đó là một buổi chiều mùa thu, Vũ Sinh chờ Hạnh Hoa gần bốn giờ liền xe mới
tới. Hai người không kịp nói một câu, vội vă rời khỏi bến xe ồn ào, hỗn độn.
Nơi bất cứ lúc nào, Vũ Sinh cũng có thể gặp học viên trong trường hoặc người
làng từ trên tỉnh về chơi.
Họ rẽ vào nhà một bà bán nước ven đường, ra giếng xin rửa nhờ mặt mũi,chân
tay. Sau đó, hai người vào quán của chủ nhân. Để trả ơn, họ phải ăn no bánh
chưng với chuối chín. Mặc dù bánh chưng vừa lại gạo, vừa sạn và chuối chín
đă nẫu hết sau lưng. Quán vắng teo, nên cặp t́nh nhân vừa nói chuyện, vừa ăn
vặt tới khi tối mịt mới thanh toán tiền, đi ra. Trăng hạ tuần chưa lên, trời
sáng mơ hồ nhờ ánh sao và lửa đom đóm xanh lập ḷe dọc các bờ cỏ.
- Em có khát không? Vũ Sinh hỏi người yêu.
- Có, em khát cào cả ruột. Lúc năy, ngồi ở quán, cứ ăn măi kẹo lạc mà không
dám uống nước.
Người đàn bà lại nói:
- Ấm chén bẩn kinh người. Nước đục lại như pha nước giếng làm sao mà em uống
được?
Người đàn ông vừa nói vừa cười: anh biết vậy nên phải đem nước theo đấy.
![]()
Anh rút trong cặp chiếc bi-đông nhôm đựng đầy nước đưa cho Hạnh Hoa. Chị mở
nắp, ngửa cổ uống ngon lành. Anh nh́n chị. Cái cần cổ trắng nơn dưới ánh sao,
trông mờ mờ như một miếng ngà.
Đó là sở hữu của anh nên anh hoàn toàn biết rơ. Cả mùi da thịt, cả từng ngấn
hằn. Ḷng anh rạo rực. Anh khẽ nói:
- Em đẹp quá.
Người đàn bà yêu dấu của anh mỉm cười:
- Lúc nào anh cũng cứ nói một câu ấy. Chúng ḿnh đă già đi rồi. Em đă ba
mươi hai và anh đă ba mươi lăm làm sao c̣n đẹp cho được?
Đại úy Vũ Sinh khăng khăng nói:
- Không. Đối với anh hai mươi năm nữa em vẫn là người đàn bà đẹp nhất.
Hạnh Hoa nắm tay anh xiết chặt. Chị nh́n vầng trán bướng bỉnh của anh với
ánh mắt vuốt ve thầm qua bóng tối.
Hai người đi như trong cơn mê, theo con đường cỏ giữa cánh đồng. Trăng hạ
tuần nhô khỏi bờ cong của ngọn đồi soi lờ mờ h́nh bóng họ. Những cơn gío
hoang dại từ vùng núi đất tràn về, hăng ngái mùi cây lá, mùi nhựa thông lẫn
với loài hoa không tên nào đó. Gió tràn mênh mông trên cách đồng, đùa rỡn
những ngọn lúa, ṿ rối những búi tóc tiên và uốn chùm hoa tím ngắt xuống hôn
lên những đốm nhỏ li ti hoa cúc dại vừa hé nở.
Người đàn ông và người đàn bà quên hết những đắng cay, tủi nhục, đau khổ mà
họ đă phải chịu đựng trong khoảng thời gian chia cách. Nỗi nhớ sâu xa từ
những đêm dài thao thức cuốn hút họ lại với nhau, không ǵ ngăn cản được...
Chừng dăm phút sau,có tiếng chân chạy th́nh thịch trên đường. Hai người nh́n
về phía làng. Họ ngạc nhiên v́ thấy dăm sáu bóng người lô nhô tới:
- Đứng yên. Giơ tay lên. Hễ chống cự chúng tao bắn.
Tiếng ḥ hét khiến người đàn bà ră rời chân tay; Vũ Sinh đặt chiếc cặp da
dưới chân cho ngay ngắn, và lần ṃ nắp cặp, lấy khẩu K.59 bên trong. Anh đă
hiểu. Dân quân du kích trong làng tưởng họ là kẻ gian lên vây bắt.
Hạnh Hoa hiểu ngay ư nghĩ của người yêu. Chị giữ tay anh lại:
- Em xin anh, đừng liều lĩnh...
Đám dân quân đă vây kín quanh họ, ánh đèn pin thô bạo chiếu xấc xược vào mặt
hai người. Vũ Sinh chưa kịp nói, một cậu chừng mười tám đă quát:
- Hai người ra đây làm ǵ? Phá hoại hợp tác xă hay hủ hóa? Giấy tờ đâu, đưa
xem.
Hạnh Hoa đáp giọng run run:
- Chúng tôi đi chơi, không đem giấy tờ.
Cậu dân quân quát to hơn:
- Không có giấy tờ hả? Thế th́ về ủy ban xă, không lôi thôi ǵ hết.
Tiếng quát của cậu ta chưa tệ hại bằng câu nói lẩm bẩm sau đó:
- Hừ, không có giấy tờ, rơ là gái điếm rồi. Cứ về ủy ban rồi xem...
Câu nói bắn vào óc đại úy Vũ Sinh một mũi tên tẩm nọc rắn. Anh cầm khẩu K.59
lên.
Và một tiếng quát từ xa:
- Cái ǵ thế hả? Chờ tôi đă...
Người thở hổn hển, chạy huỳnh huỵnh tới là xă đội trưởng. Anh ta đứng dừng
lại, nhận ngay ra đại úy Vũ Sinh, khẩu K.59 trong tay, chỉ cần một tíc tắc
là viên đạn có thể vọt ra từ họng súng tư hon kia để găm vào một cái đích
nào đó. Xă đội trưởng đă từng là học viên của đại úy. Ngoài chương tŕnh lên
lớp trong trường, anh thường được các huyện mời huấn luyện.
Xă đội trưởng quát to:
- Các cậu đi về, tất cả...
Và anh ta nói với Vũ Sinh:
- Báo cáo anh, anh thông cảm... Hai hôm trước hợp tác xă vừa mất một đôi ḅ
nên họ lầm...
Đám dân quân tưng hửng kéo nhau về.
C̣n lại hai người. Họ ngồi im bên nhau rất lâu. Sau đó, Vũ Sinh nắm bàn tay
người yêu nói:
- Anh xin lỗi em... Tha thứ cho anh... Chỉ v́ anh mà em phải chịu nỗi cực
nhục này.
Người đàn bà ôm đầu anh vào ḷng, những giọt nước mắt nóng bỏng của chị lặng
lẽ rơi xuống má anh, từng giọt, từng giọt...
Ngay tuần lễ sau, đại úy Vũ Sinh viết thư khuyên Hạnh Hoa lấy chồng. Anh
không thể kéo dài nỗi đau khổ của chị. Chị c̣n phần đời phía trước. Anh
không muốn phần đời đó cũng hẩm hiu như đoạn đời đă qua. Cùng với lá thư gửi
Hạnh Hoa, anh làm đơn xin chuyển lên một đơn vị ngoài đảo. Nhưng lúc đó,
những đoàn quân đă chống gậy vượt Trường Sơn nối nhau tiến về phương nam.
Đơn chuyển đổi của Vũ Sinh được chấp thuận ngay lập tức. Nhưng không phải ra
hải đảo mà là vào Nam. Mặt trận nóng bỏng đang mở ra phía ấy. Trước khi anh
lên đường th́ nhận được hàm thiếu tá mà lẽ ra anh đă lĩnh bảy năm về trước.
Ngày thiếu tá Vũ Sinh qua Hà Nội, trên đường đi vào miền trong là ngày mồng
sáu tháng chín năm một ngàn chín trăm sáu lăm. Anh đi được ba ngày, tại đơn
vị cũ anh công tác, hiệu trưởng trường huấn luyện hạ sĩ quan nhận được một
chiếc phong b́ đề tên: Vũ Sinh, không có tên họ người gửi nhưng ông đă biết
đó là ai rồi. Ông thở dài, cẩn thận cất chiếc phong b́ đó vào hộp đựng giấy
tờ, huân chương của ḿnh:
- Để đây, nếu sau này cậu ấy c̣n sống trở về th́...
Con tắc kè bỗng kêu lên đâu dó.
Và ông hiệu trưởng kiêm bí thư đảng ủy trường huấn luyện lại thở dài lần thứ
hai, không biết v́ lư do ǵ. Ông ta mở tờ báo định đọc, nhưng thấy chán ngắt
nên lại bỏ vào ngăn kéo. Và ông đi ra sân...
Mười năm sau đó...
Sau ngày giải phóng Sài G̣n và thống nhất đất nước, thượng tá Vũ Sinh từ một
lữ đoàn đóng ở Đắc Lắc trở về. Anh ghé thăm hai đứa con. Đứa lớn học ở đại
học luyện kim ở Nga về, đang làm ở Bộ Cơ khí luyện kim. Đứa con gái nhỏ hai
mươi hai tuổi, đang học đại học Thủy lợi nhưng đă sắp lấy chồng. Cô bé dẫn
người yêu tới chào bố với vẻ ngượng nghịu sung sướng... thượng tá nói với
cặp trai gái những lời dịu dàng, thấm đượm kinh nghiệm chua cay:
- Tôi không đ̣i hỏi ǵ ở cô cậu đâu. Chỉ một tiêu chuẩn thôi: Đă thật yêu
nhau chưa?
Cô gái đỏ mặt, lắc hai bím tóc:
- Bố cứ đùa.
Thượng tá mỉm cười đáp:
- Bố không đùa đâu. Đó là chuyện nghiêm chỉnh. Phải bạc đầu mới hiểu được
câu nói đùa ấy đấy con ạ...
Vũ Sinh về thăm bố mẹ. Anh gặp vợ ngay ở cổng. Bốn mươi hai tuổi nhưng chị
đă phát ph́ ra. Tóc cũng bạc từng món. Hai người chào nhau như những người
quen chào nhau trước cổng cơ quan.
- Chị đi làm về.
- Vâng anh về chơi.
- Không, chị cứ vào nhà tự nhiên, tôi đi ngay bây giờ...
Nhưng Lựu biết điều, nên chị đă quay xe, sang ở căn nhà nhỏ bên phố một tuần.
Một tuần đó, bố mẹ Sinh và anh được quây quần bên nhau. Trở lại Hà Nội,
thượng tá gặp đứa con trai, chuyện tṛ với nó vài ngày. Cả hai tránh không
nhắt tới mối quan hệ của anh với vợ. Đứa con trai đă là một thanh niên hiểu
biết. Và nó biết nên dừng câu chuyện với người cha ở đâu...
Xong tất cả những công việc đó, thượng tá Vũ Sinh vẫn cảm thấy ḿnh chống
chếnh như thiếu hụt một cái ǵ đó mà anh khó mường tượng nổi. Hơn một tuần
suy nghĩ, anh không thể dối ḷng ḿnh, anh quyết định đi t́m thăm Hạnh Hoa.
Dẫu bây giờ, chị đă có chồng mới, có thể có hai đứa con nữa, và chị sẽ tiếp
anh như tiếp một người khách cùng đi một chuyến tàu.
Anh tới nơi Hạnh Hoa ở cũ. Ngôi nhà hai tầng ngày xưa đă được tu sửa lại,
thay lượt vôi vàng bằng lớp vôi xanh. Khung cửa sổ thân quen có bên cánh mất
hai răng chớp và bên kia mất hai con chốt gỗ cũng đă được sửa sang, sơn màu
xanh thẫm. Hai cánh nghiêm chỉnh mở x̣e ra hai bên. Cả đến cầu thang lên
cũng đă được thay tay vịn... Người gặp anh trước tiên là chị Cúc béo:
- Ôi giời ơi, đại úy Sinh đấy ư?... Con Hoa nó chờ anh măi, tưởng anh chết
rồi...
Rồi không đợi anh nói một lời nào, chị chạy huỳnh huỵch lên gác:
- Hoa ơi là Hoa, mẹ con Hạnh Hằng đâu? có khách...
Vũ Sinh đi theo chị. Chi vừa gọi toáng lên trong hành lang xong lại hổn hển
quay lại nắm tay anh lôi xềnh xệch đi.
- Nó không ở căn nhà cũ nữa đâu? Ở đằng này cơ, rộng thêm bốn mét nữa.
Hạnh Hoa bây giờ ở tít cuối hành lang. Đúng là căn pḥng rộng hơn v́ nó cộng
thêm diện tích nối đi mỗi chiều hai mét. Khuôn cửa đang đóng im ỉm bỗng mở
ra. Rồi một thiếu nữ xuất hiện.
Vũ Sinh rùng ḿnh. Anh tưởng như ḿnh nh́n thấy người đàn bà ḿnh yêu buổi
đầu tiên trên sân khấu, khi chị bước ra giới thiệu tiết mục, trong tấm áo
dài màu cam.
- Mẹ ơi, có khách...
Không, đó là bé Hằng Hoa, con gái chị. Cô cất tiếng nói lanh lảnh. Cô đă lớn
đến thế rồi sao?... Vũ Sinh bước từng bước tới căn pḥng. Căn pḥng cuối
cùng của hành lang.
Cô gái chạy vào nhà được một tích tắc, người mẹ bước ra. Thượng tá Vũ Sinh
chớp mắt. Hạnh Hoa người đàn bà yêu dấu của anh. Vẫn là người ấy, không thể
nào khác được. Vẫn mái tóc đen đổ xuống ngang lưng gương mặt hơi tṛn, tuy
gầy đi nhưng không biến đổi mấy, vẫn cặp mắt đen vời vợi, vẫn đường lượn
vành môi trên mà kư ức anh thường lóe lên những tia chớp nhớ nhung trong
suốt mười năm đằng đẵng ở chiến trường.
Chị không kêu, không gọi, cũng không bối rối khi anh tới. Chị đăm đăm nh́n
anh với ánh mắt ngày xưa. Thượng tá Vũ Sinh lạnh toát người trong một thoáng
hồ nghi: Không lẽ Hoa chưa lấy chồng? Không lẽ... Chị kêu lên một tiếng,
giống như tiếng của con chim bị thương. Và hai ḍng nước mắt tuôn tràn lên
gương mặt. Người đàn ông đứng im một chỗ. Hai chân run bắn lên, run hơn cả
khi anh sốt trong rừng. Anh phải cố ḱm ḿnh để khỏi ngă:
- Vậy ra là.. em đă...em đă...
Vũ Sinh lắp bắp, không nói được hết câu.
Cô thiếu nữ Hằng Hoa bước ra nh́n anh trách móc:
- Chú là Vũ Sinh phải không?...Thế mà chẳng cho cháu biết trước.
Cô kéo tay anh vào, giọng mắng mỏ như giọng một bà già mắng cháu:
- Chú vào nhà đi chứ. Sao cứ đứng ngoài hành lang thế này?

Cô để anh ngồi xuống ghế xong, lại quay ra d́u mẹ: Nào, mẹ ngồi xuống đây.
Lấy khăn lau nước mắt đi... Khiếp, hai người làm con hết cả hồn...
Cô rót nước ra chén, mời hai người như mời khách rồi rủ bà mẹ nuôi:
- Mẹ Cúc ơi con với mẹ đi nấu chè ăn nhé. Hôm qua, trường họ chia cho con
tới ba cân đường...
Người đàn bà tốt bụng trước cuộc gặp gỡ đó cũng rân rấn nước mắt. Nghe Hằng
Hoa nói, vội vă lau mặt rồi đi ngay.
Trong pḥng c̣n lại hai người. Họ không làm được điều ǵ hơn là lặng lẽ khóc.
Người đàn ông nuốt những giọt nước nóng và mặn của Hạnh Hoa rồi khẽ nói:
- V́ sao, em lại không...
Người đàn bà lắc đầu. Chị không thể trả lời anh. Bao giờ anh cũng tốt và đơn
giản như thế. Chị làm sao có thể yêu thương một người đàn ông khác. T́nh yêu
của họ quá đau khổ và mạnh mẽ. V́ thế, chẳng ai c̣n đủ sức để t́m tới một
t́nh yêu khác.
Thượng tá Vũ Sinh hối tiếc khoảng thời gian ngắn ngủi sau ngày giải phóng.
Anh đă không hề viết một ḍng hỏi tin tức chị. Và anh cũng không mua được
cho chị một món quà, dù là một chiếc mùi xoa, vậy mà anh là một trong những
người đầu tiên đă tiến vào giải phóng Sài G̣n, đi qua những dẫy phố ngồn
ngộn hàng hóa.
Nhưng anh c̣n có thể vớt vát được lỗi lầm của ḿnh. Anh xin được trở ra miền
Bắc. Cấp trên đồng ư cho anh về trường huấn luyện hạ sĩ quan cách Hà Nội
không xa. Như thế, anh có nhiều thời gian gần gũi chị hơn. May mắn cho Hằng
Hoa là một cô gái hiểu biết và không ích kỷ. Cô tán thành t́nh yêu của mẹ
với chú Vũ Sinh. Thậm chí cô c̣n trêu cợt: Hai ông bà già quê quá, hay xấu
hổ quá... Vũ Sinh t́m được những tháng ngày êm ấm. Tuy nhiên, vẫn không
tránh khỏi mặc cảm cuộc sống chung của anh và chị là một cuộc sống ngoài
luật pháp. Nó phải nương nhờ sự chở che và khoan dung của mọi người: Từ
những người láng giềng tới đứa con, từ ông thủ trưởng cơ quan đến người lính
gác cổng. Và mặc cảm đó cứ theo đuổi hai người trong một đoạn đời dài. Họ
không dám đẻ con. Mặc dù họ dư khả năng đó. Hai người ai cũng mong ước nhưng
không dám nói ra. Đừng nói ra những điều làm anh thêm đau đớn - Họ hiểu thế.
Nhưng ước mơ thầm lặng đó, v́ không được thỏa măn cứ len lỏi trong tim họ,
cắn đứt, tới xót xa. Nỗi xót xa ngày một tăng lên theo số tuổi của người đàn
bà và những sợi tóc bạc trên mái đầu chị.
Cuộc sống đó kéo dài sáu năm, tới khi đứa con trai Vũ Sinh biết rơ mọi
chuyện, trở về quê, thúc ép mẹ viết đơn ly hôn lần thứ hai để giải phóng cho
bố. Lựu chấp thuận và chị đă năm mươi rồi. T́nh yêu trong chị đă chết cả
ḷng ghen tuông và ư muốn trả thù. Chị đă trở thành một bà già béo tốt nhưng
ăn nói lẩn thẩn. Và Hạnh Hoa cũng đă năm mươi. Cuộc hôn nhân tới với chị quá
muộn mằn. Chồng chị lúc này là thượng tá Vũ Sinh năm mươi ba tuổi. Anh c̣n
khỏe, nhưng tóc cũng bạc hết. Họ cưới nhau đầu năm một ngàn chín trăm tám
mươi ba. Từ ngày đó, cuộc sống chung của họ mới được coi là chính thức. Họ
có quyền sóng đôi đi cùng nhau, trước mặt những người láng giềng. Sau hai
tuần lễ chung sống, đại tá Vũ Sinh phát hiện ra vợ thường bị những cơn đau
đầu đột ngột vật vă. Lát sau, cơn đau qua, chị hồi tỉnh. Chị nói với anh
rằng chị bắt đầu bị những cơn đau đó từ năm một ngàn chín trăm bảy mươi hai,
khi nghe tin anh chết dưới chân thành Quảng Trị. Đại tá Vũ Sinh đưa vợ vào
quân y viện 108 khám. Bác sĩ trưởng khoa vốn là bạn từ cuộc kháng Pháp nói
với anh:
- Đừng nói cho chị ấy biết ǵ cả. Sống với nhau được ngày nào th́ sống hết
ḿnh đi...
Đại tá Vũ Sinh đưa vợ ra khỏi viện, với gương mặt vui vẻ:
- Các anh ấy bảo dùng thuốc nam sẽ khỏi. Vừa uống thuốc... vừa bồi dưỡng...
Về nhà, chị thấy anh chi tiêu hoang phí đột ngột. Anh may cho chị một lúc
năm chiếc áo, mỗi áo một loại màu và hoa. Anh đưa chị đi ăn tiệm ở phố luôn
luôn. Anh sắm những thứ đồ chơi linh tinh mà chị vừa để mắt tới. Hạnh Hoa
kêu lên:
- Anh điên à?... Phá hết cả tiền ra...
Hai người dự định sẽ sắm một mảnh vườn và một ngôi nhà nhỏ để nghỉ hưu ở đó.
Đại tá Vũ Sinh cười:
- Từ nay tới lúc chúng ta về hưu c̣n lâu, bà hay lo ạ...
Đêm đêm, khi chị ngủ, anh thường chống tay nh́n đăm đăm vào gương mặt chị.
Cặp lông mày cong tựa hai nét vẽ, đường tinh mũi, nét lượn của vành môi trên...
Những h́nh ảnh bao lâu nay đă hiện lên trong những giấc mơ, những đêm trằn
trọc, khi anh nằm nghe gió rít quanh những ngọn đồi thông của Trường huấn
luyện hoặc nghe bom gầm rít trong chiến trường. Lúc ấy, chị xa cách thế. Bây
giờ, chị nằm trong ṿng tay anh. Không c̣n cản trở, đầy ải họ. Không c̣n cơn
mưa nào, bến xe bặm bụi nào, quán nước dơ dáy nào hành hạ họ. Không c̣n ai...
Bốn tháng mười ngày sau khi tới viện khám. Hạnh Hoa qua đời. Bác sĩ tạm thời
kết luận chị bị ung thư năo. Đám ma người đàn bà đó rất nhiều xe và rất
nhiều người đưa. Đường tới nghĩa trang bụi bặm nhếch nhác như mọi con đường
ở ngoại ô thành phố, đoàn người đi sau linh cữu lặng lẽ... Tất cả đi bên
nhau. Mỗi người đuổi theo một ư nghĩ...
Chôn cất vợ xong xuôi, đại tá Vũ Sinh gửi đơn lên cấp trên, yêu cầu cho anh
trở lại Đắc Lắc. Ở đó anh sẽ lănh đạo một lữ đoàn vừa chiến đấu chống phỉ
vừa khai thác gỗ, trồng ngô và nuôi ong mật. Mảnh đát đă gắn bó nhiều nhất
với anh trong mười năm chống Mỹ. Ư muốn của anh được chấp thuận. Đại tá Vũ
Sinh thu xếp mọi việc, chuẩn bị lên đường. Anh mua một bó hoa trắng: những
bông huệ trắng, những bông hồng trắng và những bông ngọc lan hái nguyên cành.
Anh xuống nghĩa trang thăm vợ. Cỏ mọc lưa thưa trên mộ Hạnh Hoa. Thiếu hoa,
những nấm mộ lẻ loi, buồn bă. Người đàn ông đặt bó hoa trước tấm bia, đốt cả
một nắm hương, cắm trên mộ. Anh cứ đứng như vậy măi, th́ thầm với con người
đă xa cách. Người đàn bà là người yêu của anh trong hai mươi lăm năm và là
vợ anh trong sáu tháng bảy ngày.
Nếu anh mang em đi được - Anh th́ thầm với chị - Nếu anh mang em đi được,
anh sẽ ủ em trong tấm áo này và mang vào trong Đắc Lắc. Ở đó chúng ta sẽ
quên những ǵ cay đắng trong quá khứ. Ở đó chúng ta sẽ khai thác gỗ, đóng
giường cưới cho những cặp t́nh nhân, chúng ta sẽ trồng ngô, chúng ta sẽ nuôi
ong mật... Anh sẽ ủ em trong vạt áo này, đem theo trong chuyến bay ngày mai...
Anh th́ thầm với chị và chợt nhớ lần đầu tiên Hạnh Hoa lên trường. Khi anh
đưa chị ra bến xe, trời đổ cơn mưa. Dưới mái lều dột, nước chảy đầm đ́a, anh
mở hai vạt áo khoác sĩ quan ủ chị vào ḷng. Tấm thân bé bỏng lạnh giá của
chị nóng lên v́ hơi ấm từ ngực anh truyền sang. Rồi chị ngước lên t́m môi
anh... Họ hôn nhau... Hai mươi lăm năm, không thể nào quên được nụ hôn đó...
Giá giờ đây, anh có thể mở hai vạt áo ra, để ủ chị như xưa, như ta ủ một con
chim sẻ vậy.
Người gác nghĩa trang tới sau lưng anh, nhắc rằng đă tới giờ đóng cửa. Đại
tá Vũ Sinh gật đầu. Anh nh́n đăm đăm những bông hoa trắng đặt trước mộ.
Những bông hoa riêng của ngựi anh yêu dấu, riêng của t́nh yêu...
Anh nghe tiếng người gác nghĩa trang nhắc anh lần nữa.
Anh quay lưng bước ra.
Nắng chiều chiếu trên mái tóc trắng phơ của người đàn ông hiền dịu đó.
Hết
