Chuyện t́nh kể trước lúc rạng đông (phần
2)
Dương Thu Hương
Khi cầm cốc nước chè nóng bỏng do một tân binh đưa cho, anh chợt nh́n những
đám cỏ cứng sáng chói lọi trước sân, nh́n mảnh trời xanh có đôi sơn ca vừa
vút bay lên vừa cất tiếng hót kêu gọi chào mừng.
Anh thấy trái tim ḿnh cũng cất cánh bay như đôi chim ấy, nó cũng cất tiếng
hót chờ đợi, mời mọc t́nh yêu. Nó cũng rực rỡ như những ngọn cỏ xanh đẫm
sương và nắng... Anh mới hai tám tuổi. Cuộc đời c̣n dành chỗ cho anh. Giống
như khoảng trời kia c̣n dành chỗ cho những rạng đông, những làn mây và những
tia chớp lóa.
- Thủ trưởng cười ǵ thế ạ ?...
Hạ sỉ Đỏ cất tiếng hỏi.
- Không, không...
Vũ Sinh trả lời vội vă. Anh nhận ra ḿnh đă mỉm cười khi theo đuổi những ư
nghĩ riêng và đám tân binh ngạc nhiên, ṭ ṃ trước nụ cười đó.
- Chè của các cậu ngon thật. Uống nước chè, ăn thử bánh chè lam xem sao? Bà
cụ nhà tôi đặt làm tại nhà một người quen đấy... Anh nói lảng sang chuyện
khác.
Hạnh phúc giống như con xúc xắc trong tṛ chơi. Khi ta cầu măi một con lục,
th́ nó không tới. Và khi ta chưa kịp cầu nguyện, nó đă tới ngay, đỏ chót sáu
cái chấm tṛn trên mặt xương trắng mài nhẵn. Vũ Sinh về trường huấn luyện
được nửa năm, bỗng có tin đoàn văn công quân khu về tỉnh biểu diễn. Ban giám
hiệu trường cử anh lên tỉnh đội, mời đoàn về trường:
- Chúng ta ở xa thị xă quá. Suốt năm anh em chỉ được xem mấy bộ phim cũ bạc
cả màu. Đồng chí chịu khó thuyết phục đoàn về phục vụ tại trường cho học
viên phấn khởi. Hiệu trưởng nói với Vũ Sinh như vậy.
Anh nhận nhiệm vụ lấy chiếc mô tô ba bánh của trường phóng lên thị xă. Tỉnh
đội trưởng tiếp anh trong pḥng riêng một căn buồng nhỏ ở tầng hai trụ sở
của Tỉnh đội. Ở đó, anh nh́n được toàn bộ các khu doanh trại ở ba phía, mảnh
hồ ven chân thành, băi cỏ rộng mênh mông nằm giữa các khu doanh trại và trụ
sở. Một góc băi cỏ về phía tây sân khấu đă dựng lên.
Mấy người đàn ông làm hậu đài đang lom khom móc dây điện dẫn từ bộ máy phóng
thanh đến các loa treo lửng lơ trên không trung và hai chiếc mi-crô có chân
đứng. Tấm màn nhung đỏ được túm lại hai bên, c̣n những chiếc cánh gà bằng
lụa th́ gió thổi căng phồng như những lá buồm. Phía trước sân khấu, dàn nhạc
đang ngồi thử lại dây, chuẩn bị biểu diễn. Người kéo phong cầm chốc chốc lại
nhấn phím đàn lấy âm thanh chuẩn cho tốp nhạc dây. Hai nhạc công thổi kèn
Cor và Clatinét đứng riêng một góc, ḥa tấu một bản nhạc êm ái nghe như
tiếng gió thênh thang. Các nữ diễn viên đi lại, vẻ thong dong. Những tấm
thân mảnh mai của họ, với những màu áo trẻ trung khiến khung trời đă tắt
nắng và cả ngôi nhà trụ sở Tỉnh đội cũ kỹ cũng như tươi sáng lên.
Vũ Sinh nh́n tất cả những h́nh ảnh đó, ḷng nao nao v́ một lư do khó nhận
biết. Trước đây hồi trai trẻ, hoạt động trong đoàn thanh niên anh đă từng
gẩy ghita và hát mê say những bài hát thời kháng Pháp:
Đoàn vệ quốc quân một lần ra đi
Đă ra đi trong ḷng không nề
Ra đi, ra đi báo thù sông núi...
Từ ngày gặp cô Thái trắng trên Tây Bắc, trái tim trống trải của anh ấp ủ
h́nh bóng xa xôi đó và những giai điệu mơ màng của bài ca. Nụ cười sơn cước:
-
Tôi nhớ măi một mùa xuân chia phôi, mây mờ buông kín núi đồi... Nàng ơi, sau
dăy núi xanh lơ, t́nh tôi chưa phai mờ, h́nh dung một chiếc thắt lưng xanh,
một chiếc khăn màu trắng trắng, một chiếc ṿng sáng long lanh, và nụ cười
nàng quá xinh...
Thời gian trôi như ḍng nước... Thời gian không quay trở lại. Bây giờ, người
ta hát những bài hát khác xưa. Nhưng dẫu vậy, tiếng hát êm dịu, tiếng kèn da
diết ngoài sân kia vẫn cứ gợi lên trong đại đội trưởng Vũ Sinh điều ǵ đó,
giống như một câu hỏi chưa có tiếng trả lời, một cơn khát chưa t́m được
nguồn nước thỏa thuê mong ước.
Tỉnh đội trưởng nh́n vẻ thẫn thờ thoáng qua gương mặt Vũ Sinh:
- Nghĩ ngợi ǵ thế? Hút thuốc đi...
Ông rút bao Thủ đô bọc giấy bạc ch́a cho anh.
- Tôi biết ở trường các anh không thiếu thuốc ngon, nhưng cứ mời tạm một
điếu... Sao, chương tŕnh huấn luyện có ǵ khó khăn không? Tôi chắc anh lên
đây chẳng phải v́ việc đó chứ?
- Vâng. Báo cáo đồng chí, anh em dưới trường muốn...
- Tôi biết, tôi biết rồi. Muốn văn công quân khu về phục vụ một tối, phải
không?...
Tỉnh đội trưởng cắt ngang lời Vũ Sinh với vẻ cảm thông nhạy bén:
- Tôi đă làm việc với ban lănh đạo đoàn rồi. Lịch phân phối cho các đơn vị
như sau: hôm nay, ngày mai, ở lại đây. Ngày kia, ngược lên chỗ đoàn pháo
binh Sao Đỏ. Ngày ḱa, xuống trường các anh. Liệu về lo đón tiếp, nơi ăn
chốn ở cho chu đáo. Hễ có điều ǵ sơ suất là lần sau các anh nhịn suông đấy...
Nào mọi chuyện rơ chưa ?
- Báo cáo đồng chí, rơ! Vũ Sinh trả lời.
- Tôi phải về nhà bây giờ đây... Tỉnh đội trưởng vừa nói vừa đứng lên: Về
cho bà vợ với mấy đứa con đi xem kẻo muộn. Lỡ bữa cơm không sao chứ mất tối
văn công là cả vợ lẫn con kỳ kèo hàng nửa năm liền.
Ông cầm mũ.
Vũ Sinh chào ông ra trước. Anh phóng mô tô qua cổng thành nghe tiếng xe của
ông đuổi theo sau.
Từ lúc anh về báo tin cho tới khi đoàn văn công xuất hiện. Cả trường xôn xao
như chờ đợi ngày hội lớn. Các đại đội cắt nhau làm vệ sinh từng khu vực, sắp
sửa lại giường chiếu, pḥng khách, quét sạch đường vào trường, rải lớp sỏi
trắng lên, tưới tắm mảnh vườn hoa con con trước sân và trồng thêm mấy chậu
cúc vàng dọc hàng hiên nhà khách. Ban quản lư th́ bàn nhau thịt con lợn nào
trong chuồng và làm những món ǵ bữa trưa, bữa chiều, nấu cháo hay đổi bánh
làm phở cho diễn viên ăn sau khi biểu diễn?... Háo hức nhất là đám thanh
niên. Họ vui sướng vá hồi hộp ra mặt. Từ ngày vào trường, ngoài mấy buổi xem
phim, họ chưa hề được tham dự một cuộc vui nào lớn, ngoại trừ mấy tṛ vặt
như đánh tú lơ khơ bôi râu, đánh cờ ca rô, tam cúc...
Chín giờ sáng ngày thứ ba, Đoàn văn công quân khu xuất hiện. Một chiếc xe
chở diễn viên đi trước, rồi chiếc xe tải chở sân khấu, phông màn, đèn điện
với các thứ cồng kềnh khác theo sau. Họ làm sân khấu rất nhanh, với sự giúp
đỡ của các chàng học viên hạ sĩ quan trẻ trung, lực lưỡng. Sau đó, đám nữ
diễn viên được tắm rửa, giặt giũ trước để về nhà nghỉ. Họ khép cửa pḥng,
đám nam diễn viên cùng những người làm công tác hậu đài mới vắt khăn, vắt áo
ra giếng.
Vũ Sinh thấy trong cái tập thể nhỏ bé đó, những người đàn bà và những cô gái
được chiều chuộng như ở trong một gia đ́nh mới. Cử chỉ của những người đàn
ông trong đoàn đánh thức trong anh nỗi thèm khát chập chờn. H́nh như anh
cũng muốn được chiều chuộng người đàn bà nào đó, được đưa tay cho cô vịn khi
nhảy qua rănh, được múc nước đổ vào chiếc thau tráng men cho cô rửa mặt,
được chờ đợi cho tới khi cô đă thay áo quần, vào pḥng ngủ mới lo việc tắm
rửa của cá nhân ḿnh...
Những ư nghĩ của anh chỉ ḿnh anh biết. C̣n tới bữa cơm chiều, buổi chiêu
đăi chính thức của trường với đoàn, anh lại bận làm việc với một cán bộ huấn
luyện trên trường của bộ về. Cuối cùng, chỉ c̣n tới buổi biểu diễn. Như
những người đàn ông trẻ trung tự do khác, anh hồi hộp khi được ngắm nh́n
những gương mặt xinh xắn với nhiều hy vọng run rẩy. Biết đâu, trong những
gương mặt xinh đẹp đó, sẽ có một gương mặt măi măi là của ḿnh?... Quăng đời
đơn chiếc của một người đàn ông chưa toại nguyện về t́nh yêu, biết bao lần
niềm hy vọng đó bay đến?...
Ánh sáng rực rỡ của hai chùm đèn lớn bật lên khiến mọi người lóa mắt. Vũ
Sinh cũng phải cúi xuống chờ người làm hậu đài quay máng đèn che sáng, anh
mới dám ngửng lên. Luồng ánh sáng chói lọi chiếu lên sân khấu. Làm tuyết
nhung đỏ bắt sáng, nhóng nhánh. Lát nữa, hai tấm màn nhung kia sẽ kéo sang
hai bên, và giữa khoảng trống tràn ngập thứ ánh sáng chói chang đó, những
diễn viên sẽ xuất hiện. Hẳn là họ phải có một sức chống đỡ dạn dầy mới có
thể chịu nổi những tia phóng mănh liệt của hai chùm đèn lớn... ư nghĩ đó
khiến Vũ Sinh bùi ngùi. Anh rút thuốc, châm lửa hút.
- Nữ diễn viên quân khu nổi tiếng là xinh đấy. C̣n khá hơn các cô Đoàn Tổng
Cục Chính Trị cơ.
Hiệu phó, một tiểu đoàn trưởng ngồi bên Vũ Sinh hích anh, nói th́ thầm. Vũ
Sinh gật đầu. Đúng lúc đó hồi chuông điện kêu reng reng báo hiệu giờ mở màn.
Người giới thiệu bước ra sân khấu trong bộ váy áo gọn gàng có thắt lưng,
kiểu trang phục riêng cho những nữ diễn viên phục vụ quân đội. Cô c̣n rất
trẻ, hơi dại khờ nên cách nói cứng cỏi, khó thu phục người xem. Họ chỉ tán
tưởng gương mặt xinh tươi, căng đầy sinh lực và đôi bím tóc ngoe nguẩy như
hai bím tóc một con búp bê lớn.
Màn đồng ca nhiều bè đệm với giọng lĩnh xướng nam trầm hùng hổ tŕnh bày ca
khúc Du Kích Sông Thao mở đầu chương tŕnh. Sau đó mấy tiết mục đơn ca nam,
đơn ca nữ. Rồi múa Tây Nguyên, Chàm Rồng và Cà Tu.
Sau hai tiết mục múa, người giới thiệu thứ hai bước ra sân khấu. Khác hẳn cô
búp bê trước, người con gái này có một thân h́nh rắn chắc nhưng thanh mảnh,
mái tóc đen dày óng ả đổ xuống lưng. Đôi mắt cô mênh mông, hơi buồn. Cô cúi
đầu chào khán giả với nụ cười đằm thắm và cất giọng nói. Cũng những câu chữ
ấy, cũng những thứ văn chương tầm thường chỉ để tŕnh bày vắn tắt nội dung
một bài ca, nhưng với giọng nói dịu dàng, ấm áp của cô, người xem cảm thấy
ḿnh bị lôi cuốn vào một thế giới sau những âm thanh ấy. Một thế giới phong
phú, rực rỡ nhưng hẳn sẽ vương vất nỗi ưu tư. Chưa bao giờ, người ta hoan hô
diễn viên giới thiệu nồng nhiệt như vậy. Chắc chắn khán giả bị sắc đẹp, sự
duyên dáng thầm lặng và vô cùng mănh liệt của cô mê hoặc. Những tiếng hoan
hô kéo dài khiến người con gái phải ra chào lần nữa. Rồi cô hối hả bước vào
để những diễn viên tốp ca nam tŕnh bày tiết mục của họ.
Vũ Sinh cũng như những người khác nghe bài hát vói một tâm trạng hối hả, gấp
gáp. Ai cũng như cầu mong cho nó chóng kết thúc để được nh́n người nữ diễn
viên giới thiệu và nghe giọmg nói dịu dàng, mê hoặc của cô. Khi cô bước ra
sân khấu lần này, không phải trong bộ váy áo quân phục mà trong tấm áo dài
màu cam mềm mại, đám đông bật lên một tiếng ồ ồ... kinh ngạc. Rồi tràng sấm
vỗ tay vang khắp nơi, gịn giă, kéo dài như một ṿng âm thanh bao vây sân
khấu. Người thiếu nữ nghiêng ḿnh cảm tạ. Cử chỉ của cô toát lên vẻ khiêm
nhường, ḷng biết ơn chân thực, lại xen lẫn cả nỗi buồn thầm kín của sự từng
trải. Dường như trong ánh mắt đang nheo cười đó, hàm chứa một ư nghĩ trần
tục: "Rồi đêm nay sẽ qua, những tiếng vỗ tay kia sẽ tắt, người diễn với
người xem sẽ chia xa, các anh ở lại và tôi đi nơi khác, tôi sẽ có các buổi
diễn mới, những người hâm mộ nồng nhiệt mới. Rồi với thời gian tôi sẽ già đi.
Có một cô gái lạ bước lên sân khấu, ṿng hào quang mới lạ trên đầu... Lúc đó
tôi ở đâu nhỉ?... Và lúc đó, các anh có c̣n nhớ đến tôi như nhớ đến một cái
tên?...
Vũ Sinh giật ḿnh v́ những ư tưởng miên man trong óc năo. Cha anh là một
thầy đồ kiêm nghề bốc thuốc. Ngoài những giờ thăm bệnh, bào chế thuốc ông
ngồi ngâm thơ của Lư Bạch, Đỗ Phủ, Cao Bá Quát, Nguyễn Công Trứ. Ông cắt
nghĩa cho đứa con trai từng câu từng chữ trong những bài thơ ḿnh yêu thích
từ khi nó mới lên năm tuổi. Vũ Sinh không nhớ được trọn vẹn thơ. Nhiều lắm,
anh chỉ nhớ được đôi câu gợi cảm nhất:
Ngẩng đầu nh́n trăng sáng
Cúi đầu nhớ cố hương...
Nhưng tính đa cảm và ưu tư của ông cụ đă truyền sang anh như một căn bệnh
qua máu huyết. Anh không nghe những cô gái trên sân khấu đang hát ǵ. Họ
cười ǵ và họ giơ tay nhí nhảnh chỉ trỏ ǵ đó xuống đám đông khiến các tràng
trai trẻ cười phá lên v́ khoái trá. Anh cứ theo đuổi măi những ư nghĩ mà đôi
mắt đen mênh mông và giọng nói huyền bí của người nữ diễn viên giới thiệu đă
gợi lên. Cứ như vậy cho tới tiết mục kịch nói, những âm thanh chỉ lướt qua
óc năo Vũ Sinh như làn gió. Anh mải mê nh́n người nữ diễn viên kỳ lạ, bị chi
phối bởi sự ṭ ṃ và muôn ngàn ư tưởng nảy sinh ra khi đoán biết cô. Tấm màn
nhung đỏ bỗng dưng khép lại. Vũ Sinh chưa kịp hiểu v́ sao th́ hiệu phó vỗ
đét một cái vào đùi anh:
- Khá thật, khá quá... Văn công quân khu ḿnh không thua đoàn Tổng cục Chính
trị tư nào.
Vũ Sinh ầm ừ.
Tiểu đoàn trưởng rút thuốc đưa cho anh:
- Làm điếu thuốc đă. Chờ họ bày phông cảnh, chuẩn bị cho vở kịch. Vở này
được huy chương vàng Hội diễn chuyên nghiệp toàn quốc năm ngoái đấy.
- Thế à... Tôi không chú ư theo dơi báo.
Vũ Sinh đáp qua loa. Anh đưa mắt nh́n quanh. Đám học viên được thỏa măn đang
tươi cười chọc ghẹo nhau, tán tỉnh tươi hơn hớn. Mắt họ liếc lên tấm màn
nhung đỏ buông trước sân khấu với vẻ chờ đợi háo hức. Một cơn gió mạnh thổi
ào ào qua khung trời. Tiếng những rặng thông và bạch đàn liễu trên đồi reo
vi vút. Vũ Sinh bỗng thấy hơi lạnh và hắt x́ hơi và chợt nhớ bỏ quên mùi xoa
ở pḥng ngủ. Anh bảo tiểu đoàn trưởng, hiệu phó ngồi bên:
- Tôi phải về nhà lấy khăn tay.
Thiếu tá ngạc nhiên:
- Lấy khăn xong th́ cậu làm cách nào len vào cho được?... Đông thế này cơ mà?...
Mượn tạm khăn cậu nào vậy.
Vũ Sinh nh́n quanh, ngần ngừ. Nhưng rồi anh lắc đầu, cương quyết:
- Thôi, không vào được th́ đứng ṿng ngoài. Ai lại đi mượn khăn tay, phiền
chết.
Anh khẽ đập tay lên vai một học viên ngồi phệt trên cỏ, chỉ cho cậu ta chiếc
ghế dành cho ḿnh rồi lách ra ngoài. Về pḥng lấy khăn tay, uống nước xong,
Vũ Sinh chưa tới băi xem vội mà lại ṿng ra cửa doanh trại xem bộ phận gác.
- Hôm nay cậu nào phải gác chắc hậm hực lắm đây. Cả năm mới có một lần... -
Anh nghĩ.
Quả nhiên, khi anh chưa tới cḥi gác đă có tiếng kêu mừng rỡ:
- Thủ trưởng, sao thủ trưởng lại ra đây ạ?...
Vũ Sinh cười.
- Ra xem các cậu gác có nghiêm không?... Cậu nào đấy? Đỏ à?...
Học viên nói như hét:
- Vâng ạ...
Rồi ngoẹo đầu ngoẹo cổ:
- Báo cáo thủ trưởng, kỳ này về phép, dứt khoát em ra ủy ban huyện xin đổi
tên thôi.
- Sao?
- Dứt khoát em phải đổi tên thôi. Tên là Đỏ mà số đen ś. Cả năm mới được
một lần xem văn công th́ lại trùng phiên gác.
Vũ Sinh cười.
Đỏ nói tiếp:
- Em toàn phải đứng dỏng tai lên. Coi như thằng mù nghe hát vậy. Mà sao thủ
trưởng c̣n đứng đây. Thủ trưởng vào đi chứ... Sắp hết kịch nói rồi. Vở này
được huy chương vàng cơ đấy...
Đại úy Vũ Sinh bảo:
- Này, tôi gác cho. Cậu vào mà xem.
Đỏ ngơ ngác:
- Thủ trưởng bảo ǵ cơ ạ?
Vũ Sinh cười, đáp rành rẽ:
- Nói ǵ nữa? Tôi gác cho. Tôi xem nửa trước, cho cậu xem nửa sau. Như vậy
là công bằng nhé: Cậu nghe hát, c̣n tôi th́ nghe kịch.
Đỏ vỡ lẽ, nhảy cẫng lên:
- Úi giời ơi, thủ trưởng nói thật chứ ạ?... Thế th́ nhất em rồi. Số em đúng
là đỏ thật. Đen trước rồi đỏ sau...
Cậu ta dúi cây súng cho Vũ Sinh rồi cắm đầu chạy vào băi diễn. Một ḿnh anh
đứng trong bóng tối. Anh thèm thuốc nhưng kỷ luật không cho phép người lính
được hút thuốc trong giờ gác. Vũ Sinh đành đứng yên, đưa mắt nh́n bầu trời.
Từ những v́ sao li ti mờ nhạt tới các ngọn cây lắc lư sau mái nhà. Vẫn chưa
thấy vở kịch bắt đầu biểu diễn. Phía sân khấu, tiếng ồn ào của đám khán giả
vẳng tới tai anh. Khu doanh trại che khuất nên anh hoàn toàn không thể nh́n
thấy vật ǵ ngoài quầng sáng hắt lên bầu trời. Sau vùng ánh sáng màu cam
nhạt đó, vài cây thông trên ngọn núi sát kề doanh trại in bóng đến im lặng
vào đêm. Những cơn gió thỉnh thoảng lại thổi tới, gần như gió heo may, mát
mẻ, lay động cây cỏ và ḷng người. Người đàn ông trẻ đứng trong cḥi gác,
vừa nhớ thấp thoáng những vần thơ thuở nhỏ cha anh đă dạy anh, vừa nh́n
quăng đời vô vị vừa qua, vừa hé mở những tia hy vọng và theo đuổi ḍng liên
tưởng mà cô diễn viên kỳ lạ đă khơi dậy... Các ư nghĩ trong anh lộn xộn,
thoát tới thoát đi. Lúc đó, có bóng người bước đến:
- Ai? Đứng lại.
Vũ Sinh quát khẽ, nhưng giằn giọng.
- Tôi, diễn viên trong đoàn văn công quân khu. Báo cáo đồng chí cho tôi ra
đồi một lát.
Bóng người đáp lại rắn rỏi mạch lạc đúng tư cách một quân nhân. Vũ Sinh đứng
lặng. Những ngón tay anh nắm cứng khẩu súng. Anh nhận ra người giới thiệu
tiết mục đă khiến ḿnh nảy ra bao nhiêu ư nghĩ, bao nhiêu phỏng đoán ṭ ṃ...
Người thiếu nữ chờ đợi một lát, cất tiếng hỏi:
- Báo cáo đồng chí, tôi đi được chứ?
Vũ Sinh chợt nhớ ra, đáp:
- Đồng chí có thể đi được. Nhưng phải trở về trước giờ biểu diễn kết thúc.
- Rơ. Cô dập hai gót chân theo đúng kiểu chào quân nhân rồi thong thả bước
về phía cổng trường.
Đứng trong cḥi, Vũ Sinh dán đôi mắt v́ cảm động và bối rối nh́n theo cô.
Trái tim anh cồn cào như thể cô bước ra khỏi cổng trường th́ anh mất mát cái
ǵ đó. Hai tai anh tự dưng nóng ran. Trong lúc đó, giọng nói bật lên, khô
khốc:
- Này, đồng chí...
Người con gái đang đi đứng sững lại. Cô quay người, tiến sát tới cḥi gác.
Ánh đèn vàng đục đủ cho anh thấy rơ gương mặt cô, đôi mắt ngước nh́n ngơ
ngác:
- Đồng chí gọi tôi?
Vũ Sinh hỏi:
- Vâng. Đồng chí có thể cho tôi biết đồng chí ra đồi làm ǵ không?

Cô gái đáp:
- Tôi đi chơi mà. Ở ngoài kia, thoáng hơn.
Đại úy cảm thấy giọng nói của ḿnh cứng nhắc, thật vô duyên trong hoàn cảnh
này. Anh cố gắng làm cho nó mềm đi nhưng không được:
- Theo tôi, đồng chí không nên đi... V́... đường này buổi tối nhiều rắn lắm.
Tuần trước, chúng tôi đập một lúc ba con rắn hổ mang và rắn giáo.
Người nữ diễn viên đă tới sát cḥi gác. Cô nh́n rơ gương mặt lấp trong bóng
tối: một gương mặt đàn ông. Một sĩ quan chứ không thể là một người lính v́
nó hiện rơ vẻ từng trải, sự chín chắn và nỗi ưu tư. Cô muốn xác định điều
phỏng đoán của ḿnh nên nh́n xuống cổ áo anh:
- Đại úy, sao đồng chí lại gác ở đây? - Cô thốt lên tiếng kêu kinh ngạc.
- Tôi gác thay cho một cậu học viên. Cậu ấy mê xem kịch hơn tôi - Vũ Sinh
trả lời.
Người nữ diễn viên cười khoan ḥa:
- Thế anh không thích xem kịch hay sao?
Vũ Sinh cũng cười:
- Có nhưng thích hát và múa hơn.
Câu chuyện đă trở lên tự nhiên. Người nữ diễn viên nh́n Vũ Sinh, thở dài nói
khe khẽ như tâm sự:
- Tôi thích ra ngoài đồi quá. Lúc trăng non mới mọc. Ở trong này đèn chói cả
mắt, không sao thấy được ánh trăng.
Khi cô hạ thấp cặp mi, Vũ Sinh thấy vẻ mệt mỏi thoáng hiện lên gương mặt hơi
tṛn, đường nét đều đặn. Nhớ lại nỗi băn khoăn của ḿnh lúc ngồi trước sân
khấu. Anh nói:
- Tôi cũng nghĩ vậy. Công việc của các chị, chắc cũng mệt.
Giọng anh nói ấm và chân thành. Người nữ diễn viên liếc nh́n anh hơi ngạc
nhiên, miệng nở một nụ cười hóm hỉnh:
- Ôi chao, múa với hát, đàn với địch ấy mà?...
Vũ Sinh nh́n đường lượn vành môi trên, khi chị cười. Anh thầm nghĩ: "Cô ấy
cười xinh qúa"... Phải một lúc lâu, anh mới nhớ ra câu nói của chị. Anh đáp:
- Nhiều người không biết họ nói vậy. C̣n tôi, tôi biết chứ. Chị hỏi:
- Thế chị ấy hay em gái anh cũng làm nghệ thuật như chúng tôi hay sao?
- Không.
Vũ Sinh đáp cộc lốc, vội vă khiến người nữ diễn viên hơi phật ư. Nhưng anh
đă lại nói nhẹ nhàng:
- Tôi nh́n các chị... Tôi nh́n chị lúc trên sân khấu ấy... Và tôi đoán ra.
Đó không thể là một câu đăi bôi. Cũng không phải là giọng bắc cầu để tán
tỉnh... Người nữ diễn viên thầm nghĩ và chị nh́n thẳng vào mắt anh. Cặp mắt
nâu, đường viền rất sắc, với những tia nh́n thẳng, táo bạo nhưng che giấu
nỗi ưu tư.
Vở kịch đă diễn từ hồi nào không rơ. Những lời đối thoại vang tới nơi họ
đang đứng.
Người diễn viên khẽ thở dài, nói:
- Nghề của chúng tôi như vậy đấy. Kể cũng vui... mà cũng buồn. Bay như chim,
lúc ở vùng biên cương, lúc ra ngoài hải đảo. Có những vinh quang, và...
Chị bỏ lửng câu nói, giơ những ngón tay lên ngắm. Những ngón tay thon thon,
móng để h́nh trái đào. Vũ Sinh nh́n gương mặt thiếu nữ nhuốm vẻ buồn, hối hả
nói:
- Tôi không biết làm thơ. Nhưng, tôi nghĩ... Người nào biết làm thơ, mà yêu...
các chị, chắc họ sẽ làm được nhiều bài thơ hay lắm.
Người nữ diễn viên chợt ngẩng lên, nh́n chằm chằm vào mắt Vũ Sinh như muốn
ḍ t́m điều bí ẩn nào đó. Nhưng cặp mắt nâu đẹp của anh chỉ toát lên niềm ưu
ái chân thành và nỗi băn khoăn v́ không bộc lộ được sự cảm thông đó. Lấn nữa,
chị thở dài mắt dịu đi như phủ lớp sương. Chị nói khe khẽ:
- Không phải như thế đâu ... Không đúng một chút nào...
Người đàn ông trẻ hăng hái:
- Đúng chứ? Tôi tin là đúng...
Nữ diễn viên lắc đầu, mỉm cười nh́n anh:
- Anh tên là ǵ nhỉ ? Cứ nói chuyện măi mà chẳng biết tên nhau.
- Tôi là Vũ Sinh.
- C̣n em là Hạnh Hoa.
Vũ Sinh chưa kịp nhận ra điều đó nhưng niềm vui đă ngấm khiến anh bồng bột
nói:
- Tôi có thể viết thư cho Hạnh Hoa chứ ?
Người nữ diễn viên trả lời với một nụ cười:
- Thư ấy à?... Anh cứ viết cũng được. Chúng em nhận được luôn luôn.
Nhưng sau câu nói nửa bỡn cợt, nửa hững hờ đó, chị chợt thấy gương mặt người
đàn ông tối sầm lại. Và dường như từ đôi mắt anh, ánh lửa hung hăn của ghen
tuông và đau khổ rọi chiếu lên bỏng rát khiến chị phải sững sờ: "Chết thật,
sao lại thế nhỉ?...". Chị thầm hỏi - "Ḿnh có quen thuộc ǵ anh ta đâu?" "Không
hề quen thuộc ǵ!" ... Những câu hỏi chạy loanh quanh trong óc người nữ diễn
viên. Chị không t́m thấy câu trả lời.
Vũ Sinh đứng im lặng.
Hơi thở dữ dội của khoảnh khắc im lặng đó khiến người đàn bà hoảng sợ. Chị
bối rối nói:
- Em đùa thôi... Thỉnh thoảng, người xem các nơi lại gửi thư về yêu cầu.
Hoặc tham gia góp tiết mục này, tiết mục nọ...
Giọng nói chị run run. Chị cũng chẳng hiểu v́ sao ḿnh lại mất b́nh tĩnh như
vậy. Đă bốn năm nay, không một ai, không điều ǵ có thể làm chị mất đi sự
tỉnh táo thường ngày. Sự tỉnh táo mà bất cứ diễn viên nào cũng phải có thể
làm thăng bằng ngọn lửa đam mê đang nhảy múa trong ḷng, trước khi lên sân
khấu.
Người ta có thể quen với mọi điều kiện của cuộc sống. Chỉ cần đủ thời gian
để bàn chân đi đất quen dần với đôi guốc chật hẹp, hay hai bàn tay nơn nà
chỉ để chải tóc, ve vuốt nếp áo quần quen với việc cuốc bẫm cày sâu... Cố
nhiên, khoảng thời gian đó không ngắn ngủi và sự thích ứng của con người
cũng tới không dễ dàng.
Ba tháng đầu, sau khi ly hôn. Lựu bàng hoàng như rơi mất của. Chị hiểu chồng
là người tốt. Việc anh làm là v́ quyền lợi của cả hai bên, và anh đă cư xử
cao thượng hơn bất cứ người đàn ông nào khác trong hoàn cảnh tương tự. Tuy
nhiên, mỗi lần về thăm con, hai đứa trẻ chạy ra đón, những cánh tay nhỏ bé
của chúng giang ra như cánh chim chưa kịp ra giàng, chị vẫn thấy nghèn nghẹn
trong họng. Hàng cau trước sân lắc lư trong gió, hương hoa móng rồng leo
trên cây vối gần bờ ao sực nức hương thơm khiến chị nuối tiếc. Giá như vợ
chồng chị thật hiểu nhau và yêu nhau. Giá như anh cứ giữ kiểu sống cũ " Dăm
th́ mười họa hay chăng chớ..." Th́ chị cũng sẽ cam tâm... Nhưng những điều
giá như ấy chẳng thể nào có được. Rồi công việc làm cho chị bớt băn khoăn
hối tiếc. Vả lại, cảnh sống đầm ấp của những cặp vợ chồng quanh phố huyện
khiến chị ngẫm nghĩ: " Chẳng tội ǵ. Đời người sống có một lần. Chồng phải
ra chồng, vợ phải ra vợ, cứ nhạt nhẽo như nước ốc rồi hết oan tuổi xuân...".
Trong thâm tâm, chị biết ḿnh c̣n t́m được hạnh phúc. Chị khỏe mạnh, chắc
nịch như bắp ngô. Tuy không xinh, nhưng chị cũng chẳng xấu. Với chỗ đứng của
chị trong phố huyện này, với ngôi nhà nhỏ tươm tất, và mảnh vườn con vừa
trồng rau vừa trồng hoa, tương lai hứa hẹn với chị một người đàn ông tốt
bụng, chất phác và thương yêu chị. Ít nhất, trong cuộc sống phía trước, chị
cũng t́m được sự thỏa mái. Gần mười năm sống ở gia đ́nh Vũ Sinh, chị luôn
luôn cảm thấy ḿnh có khoảng cách với gia đ́nh chồng. Tuy bố mẹ Vũ Sinh đối
với con dâu rất tốt nhưng trong lời ăn tiếng nói, trong cách cư xử, Lựu vẫn
thấy hai ông bà đều thầm có ư nghĩ rằng chị vụng về, quê kệch qúa, ăn nói
thô lỗ, nấu nướng luộm thuộm không hợp với ước nguyện và gia cảnh của họ.
Dẫu sao, Lựu cũng là người đàn bà. Dù ít học, chị cũng có được cái nhạy cảm
mang giới tính. Dần dần, những niềm vui thường ngày lôi cuốn chị theo. Những
cuộc họp đoàn thể có liên hoan văn nghệ. Các dịp hội hè, tổ chức kết nghĩa
giữa Hội phụ nữ huyện với các đơn vị bộ đội đóng gần huyện và các trại
thương binh. Những chuyến lên phố nội thành chơi, may một chiếc áo mới, sắm
một mảnh khăn mới. Và những buổi gặp gỡ nho nhỏ ấm áp với người này người
khác nới rộng phạm vi xă giao của cô cán bộ phụ nữ huyện...
Chưa đầy năm tháng, kể từ ngày chị về sống một ḿnh trong căn nhà nhỏ người
chồng cũ xây, đă có bóng đàn ông tới sưởi ấm căn nhà đó. Anh hơn chị năm
tuổi, làm cán bộ thống kê trên thị xă chuyển về bổ sung cho huyện. Anh ở
cách chị hai xă, lại là bạn cũ của anh chàng hương sự trước kia chị đă từng
cảm mến. Mẹ chết sớm nên anh ở với mẹ kế. V́ mẹ kế có một lũ con mà bố anh
lại mất trước khi chúng trưởng thành nên anh đành nấn ná làm lụng, giúp đỡ
bà nuôi lũ em học hành, cố sao cho đầy bát cơm, lành lặn manh quần tấm áo.
Anh nghèo, và v́ thế anh rất mừng nếu được chị góp sức xây cuộc sống chung.
Lời lẽ của anh giản dị, chân thực. Tên anh cũng mộc mạc như tâm hồn anh: Anh
Mộc. Lựu mừng rỡ. Chị nghĩ rằng anh mới đúng là người chồng chị mong muốn.
Tới nhà chơi lần đầu tiên, anh đă ngồi tỉ mỉ vót từng nan tre đan cho chị
một chiếc giỏ cắm đũa xinh xinh, đáy ph́nh, loe miệng. Tới nhà chơi lần thứ
hai, anh xới xáo mảnh vườn, đánh lại những luống rau, những vồng hoa chị vun
lên vội vă. Lần thứ ba, anh bảo chị rằng mảnh đất sau nhà có thể xây thêm
chuồng lợn và nuôi được một lái xề với hai ba con lợn thịt... Anh nói tất cả
những điều đó với giọng chậm răi, chắc chắn đúng như bất cứ người đàn ông
chủ gia đ́nh nào. Và khi nói xong, anh dừng lại hồi lâu lắng nghe chị nói,
ánh mắt chăm chú, tin cẩn tŕu mến ... Lựu thấy ḷng cồn cào xiết bao êm dịu.
Chín năm sống với Vũ Sinh, chưa một khoảng khắc nào chị thấy thoải mái, như
những buổi chiều cùng ngồi với Mộc, nh́n những bông cải vàng nở hoa pháo,
bàn tính chuyện làm ăn. Chưa một giây phút nào trong suốt thời gian đằng
đẵng đó, chị cảm thấy ḿnh là người có quyền hành. Với Vũ Sinh, chỉ có nỗi
đợi chờ xen lẫn nỗi e sợ và sự hổ thẹn. Bây giờ, chị hoàn toàn là người lắm
uy lực trong t́nh yêu. Chỉ cần chị "Hứ"... một tiếng, Mộc đă giật ḿnh, cố
nghĩ xem ḿnh làm điều ǵ phật ư Lựu. Chỉ cần chị lạnh nhạt quay mặt đi,
chàng trai ba mươi tuổi kia băn khoăn suốt tuần, t́m đủ cách gặp chị để nắm
tay một cách vụng trộm, hoặc ấp úng xin lỗi làm lành... Người đàn bà hai
mươi lăm tuổi, hai con, lần đầu tiên biết ḿnh được yêu và hiểu thế nào là
quyền lực của ḿnh trong t́nh yêu.
Mùa đông đầu tiên trong căn nhà nhỏ mới tinh khôi cũng là mùa đông đầu tiên
chị thấy hơi ấm của lửa, vị ngây ngất của da thịt, cái bóng đèn thủy tinh
h́nh trái đào, trong, lấm tấm những hạt nhỏ rọi khắp căn nhà làn ánh sáng
màu da cam. Tấm màn vải hoa đỏ, lá nâu rực rỡ che khuất chiếc giường đôi mới
sắm, khơi gợi những giờ th́ thầm khuya khoắt. Cái phích nước xinh xinh, bộ
ấm chén trên bàn đợi bàn tay một người đàn ông pha trà, chuyên nước. Cả ống
điếu cày tre mới tinh, chưa từng đổ nước và c̣n bốc lên mùi ngai ngái của
lớp phấn tre vừa cạo, dựng cạnh bàn cũng chuẩn bị để đón nhận những tháng
ngày tốt lành sẽ tới. Lựu béo đỏ ra, trông phây phây như gái một con. Cơ
quan huyện hội phụ nữ cũng như những người cùng dăy phố, ai cũng quở:
- Này, trông cứ như hoa màu gà ấy thôi. Bao giờ cưới để chúng tôi góp đồ
mừng đấy...
Chị đáp lại bằng một nụ cười hớn hở.
Trong ḷng, chị c̣n mong tới cái ngày đó hơn những người hàng xóm. Nhưng chị
không dám nói trước. C̣n Mộc, anh quá giản đơn. Anh trù tính vào khoảng rằm
tháng giêng ta, sau tết nguyên đán, lứa lợn anh gửi bà mẹ kế nuôi sẽ đủ mỗi
con bốn chục cân. Cả thảy sáu con, anh giữ một con làm cỗ mời họ mạc, bán
một con dẫn lễ sang nhà Lựu, c̣n tiền bán bốn con kia trích một phần tổ chức
liên hoan đời sống mới trên cơ quan. Số dư mua đôi lợn con nuôi và sắm sửa
những ǵ c̣n thiếu.