TƯỞNG NHƯ LÀ
Hồng vũ Lan Nhi
Chương 9
Mỗi lần bạn bè gặp nhau, nhắc lại những kỷ niệm của thời cắp sách, sao
tôi cảm thấy tâm hồn ḿnh lúc ấy dễ thương thế, ngây thơ nữa, v́ nh́n
đời toàn bằng lăng kính màu hồng. Hơn nữa, tôi cũng nghĩ mọi chuyện xảy
ra trong đời đều dễ dàng, không có ǵ rắc rối quanh co. Yêu th́ bảo rằng
yêu. Thích th́ nói ḿnh thích, không yêu, không thích, th́ nói thẳng, và
những ǵ trái tai gai mắt th́ dẹp bỏ, như bỏ một tờ báo cũ vào thùng rác
vậy. Có ǵ đâu mà phải suy nghĩ, đắn đo...
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Diễm Trang đă đến đón tụi nhỏ về từ lúc 6 giờ. Căn nhà chỉ c̣n ḿnh tôi
trong lúc này. Vắng lặng đến lạnh người. Thanh đi ăn với bạn, và hẹn c̣n
đi nhảy đầm, nên sẽ về khuya. Tôi mở tiếp CD đang nghe dở. Tôi vẫn nằm
dài trên Sofa, và không mở đèn. Chỉ có chút ánh sáng le lói từ nơi máy
hát hắt sáng ra mà thôi. Những bài hát xưa cũ, đă nhắc tôi nhớ đến thời
đi dạy học. Tôi đi dạy học sau khi chia tay với Hoàng. Ḷng tôi lúc ấy
lạnh tanh, không h́nh bóng nào khác có thể chen lấn vào được. Nhưng dáng
dấp và vẻ ngoài của tôi, lại là một cô giáo " chịu chơi". Các bạn cùng
dạy học với tôi, chúng nó có tác phong mô phạm hơn. Không hiểu có phải
v́ tôi không giống các cô giáo nghiêm trang, mà có đứa học tṛ " mê "
tôi kinh khủng. Tên tṛ đó là Hồng. Nó hay đứng trước cửa lớp nghe tôi
giảng về Đoạn Trường Tân Thanh, đoạn mà Kim Kiều gặp nhau, tại tư pḥng
của Kim Trọng, nhân ngày bố mẹ Kiều đi vắng xa.
Với quan niệm cũ, có nhiều khe khắt, th́ sự việc 1 ngưới con gái trong
gia đ́nh lễ giáo, không được phép đến thăm người con trai, hơn nữa lại
tại nơi chàng ở trọ. Kiều v́ thế, mang tiếng quá lăng mạn, không sống
trong khuôn khổ lễ giáo. Nói chi đến quan niệm cổ, ngay cả thời tôi đang
sống, các bạn tôi cũng cho Kiều thuộc loại hư thân mất nết, dám một ḿnh
sang thăm con trai vào đêm hôm khuya khoắt. Chỉ có tôi là bênh Kiều,
bênh hành động mà mọi người cho lẳng lơ không đứng đắn.
Hành động sang nhà con trai trong đêm hôm khuya khoắt là không được,
không đúng với lễ giáo, danh dự của gia đ́nh nho phong. Cũng phải nói
Kiều lăng mạn thật, và dám sống cho t́nh yêu đang dâng trào trong ḷng
ḿnh. Trở về nhà, biết được bố mẹ chưa về, Kiều lại :
- Cửa ngoài vội rủ rèm the,
Xăm xăm băng lối vườn khuya một ḿnh.
Tuy nhiên, bên cạnh cái không đúng đó, Kiều đă giữ cho ḿnh được cái giá
trị tinh thần, khi chàng Kim có vẻ lả lơi, nửa chiều như tỉnh, nửa chiều
như say.
- Nàng rằng Hồng diệp xích thằng,
Một lời cũng đă tiếng rằng tương tri.
Đừng điều nguyệt nọ hoa kia,
Ngoài ra ai lại tiếc ǵ với ai.
Dù sao, Kim Kiều cũng đă có thề thốt với nhau, sẽ nên duyên vợ chồng.
Vậy th́, xét cho cùng, Kiều có đáng liệt vào hạng gái hư thân mất nết
hay không. Tôi cho rằng không.
Hồng đứng ngoài nghe, và đồng ư với cô giáo quá. Hồng không học lớp tôi
dạy, và mới học lớp đệ Ngũ thôi, chưa học đến chuyện Kim vân Kiều. RỒi
Ḥng đă đến làm quen, rồi tâm sự với tôi, nó buồn chuyện gia đ́nh, v́ Bố
th́ lấy vợ khác. Sau đó, Mẹ cũng lấy chồng khác. Nó chỉ có các em cùng
cha khác mẹ, hay cùng mẹ khác cha mà thôi. Hiện giờ nó sống với bà Ngoại.
Tôi biết Hồng cô đơn, thiếu t́nh gia đ́nh, thiếu t́nh cha mẹ, cho nên,
cũng giúp Hồng có được t́nh thương, ít ra là của người Mẹ. Chính sự săn
sóc, khuyên nhủ mỗi khi Hồng buồn, càng làm cho Hồng thương yêu tôi như
thuơng người Mẹ ruột của Hồng vậy... Cho đến năm Hồng sang lớp đệ Tam,
đệ Nhị, th́ Hồng đă học trường khác, và tôi không gặp lại Hồng nữa, cho
đến khi mất nước ... Bây giờ Hồng ở đâu, trong nước hay ngoài nước, đă
có mấy con rồi ...tôi chỉ tự hỏi ḿnh như vậy, mà không làm sao t́m ra
được Hồng...
Tai tôi lại đang vừa nghe được bài Trăm Nhớ Ngàn Thương, của Lam Phuơng,
do ai đó hát, mà tôi không nhận ra giọng ca sĩ ... Sở dĩ tôi nhớ bài này,
là v́, thời đó, bài này rất hợp với tâm trạng xa người yêu của tôi. Cái
cassette đă bị tôi dùng đến tàn hơi kiệt sức luôn, v́ cứ nghe đi nghe
lại bài này. Cái đầu đề tự nó đă nói lên được tâm trạng yêu đến mức nào
: Trăm Nhớ Ngàn Thương .
H́nh ảnh tôi đứng trên bục giảng bài, cũng như h́nh ảnh tôi đứng hát
trước bao nhiêu cặp mắt học tṛ thật khác nhau. Tôi đứng trên bục giảng
bài, đúng cương vị một giáo sư, tôi chẳng hề nao núng, sợ sệt. Nhưng
cũng cái bục đó, với những cặp mắt học tṛ ngước nh́n lên, khi tôi hát,
trong dịp Tết, th́ ḷng tôi như đánh lô tô, và tôi biết ḿnh đang run v́
sợ. Tôi có bao giờ hát, mà lại hát trước các học tṛ. Chỉ v́ những ngày
giáp Tết, thường ở trong lớp, các học sinh thường xin học ít, và có
chương tŕnh văn nghệ bỏ túi. Học tṛ hát. Học tṛ kể chuyện vui. Và sau
cùng, cá lớp đồng thanh yêu cầu cô giáo hát. Từ chối thế nào cũng không
xong. Tôi c̣n cho biết, tôi chỉ thu6.c có một bài duy nhất, mà là bài
hát buồn, không hợp với không khí vui nhộn của Tết. Tụi học tṛ cũng
không tha, và tôi đành đứng trên bục, ḷng run sợ, hát bài Trăm Nhớ Ngàn
Thương.
- Mất anh rồi, xa anh rồi hoa đă tàn, nhụỵ đă phai, chiều hôm nay, trời
thanh vắng anh đi về, về với ai ?? Một người đi, một người sầu, nh́n hoa
úa buồn về mau, bước chân ṃn, t́m dư âm hè phố cũ. Ḷng c̣n thương,
t́nh c̣n nồng mà đêm nhớ, ngày chờ mong ...
H́nh như tôi đă hát với cả nỗi ḷng của tôi, cho nên cả lớp im phăng
phắc, như khi tôi giảng bài, và cho đến câu cuối cùng, th́ cả lớp thở
phào, vỗ tay hoài không dứt, c̣n khen cô hát hay nữa chứ.
- Thưa cô, bài hát buồn quá, và lại rất hợp với giọng ca của cô.
- Các em có tin lần đầu tiên tôi đứng hát trước đám đông không.
- Cô không thích hát sao, cô ?
- Thích chứ, nhưng chỉ nghêu ngao một ḿnh ở nhà mà thôi.
Sau đó, tôi trả lại không khí Tết cho học tṛ, và tụi nó hát những bài
về Xuân.
Tiếng phone reng vang lên, đă cắt đứt luồng tư tuởng nhớ về dĩ văng của
tôi .
- Allo
- Trinh hả, anh Lâm đây. Hùng có nhà không ?
- Dạ không anh Lâm ơi. Anh Hùng cùng cháu Dũng về Nội từ sáng, giờ vẫn
chưa về. Anh có cần ǵ hỏi Hùng không, Trinh sẽ nhắn lại khi anh Hùng về.
- Không, không, chả có việc ǵ cả đâu. Tưởng Hùng có nhà th́ anh ghé
chơi.
- Trinh c̣n mấy đứa bé không ?
- Dạ không, tụi nó về từ lúc 6 giờ cơ.
- Đang nghe nhạc buồn hả
- Dạ
- Có đi Costco vào chiều mai hay mốt không ?
- Ngày nào anh rảnh th́ cho Trinh đi
- OK, chiều thứ ba nhé.
Tôi vừa bỏ phone xuống, th́ ngoài garage, tiếng đóng cửa xe, tiếng léo
nhéo của hai bố con.
Dùng ào chạy vào ôm tôi, và hôn hai má của mẹ :
- Mẹ ở nhà một ḿnh có buồn không ?
- Một ḿnh th́ buồn chứ.
- Con gọi phone về, sao mẹ không có nhà ?
- Mẹ ỏ nhà cả ngày, đâu có đi đâu.
Hùng đă khênh ít thức ăn của bên Nội gửi về cho tôi, tiếp lời con :
- Con nó gọi 1 lần, anh gọi 1 lần, đều không có ai bắt phone cả.
- Có thể lúc ấy em đang ở trong pḥng tắm cho tụi bé.
- Anh cũng đoán thế.
Rồi Dũng liến láu kể, sau khi gọi phone cho mẹ không được, th́ bác Toàn
đưa cả nhà đi lên núi ăn cơm Tây. Ai cũng nhắc tiếc quá không có mẹ.
Hùng nhắc lời hỏi thăm của bố mẹ và anh chị Toàn Tuyết cho tôi nghe. Và
nhắc nhở, mấy món gửi về, c̣n nóng lắm, ăn bây giờ mới ngon. Tôi không
đói lắm, nhưng cũng ăn cho vui ḷng Hùng, dù bây giờ đă hơn 7 giờ tối
rồi.
( c̣n tiếp )
HONG VƯ LAN NHI

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Diễm Trang đă đến đón tụi nhỏ về từ lúc 6 giờ. Căn nhà chỉ c̣n ḿnh tôi trong
lúc này. Vắng lặng đến lạnh người. Thanh đi ăn với bạn, và hẹn c̣n đi nhảy đầm,
nên sẽ về khuya. Tôi mở tiếp CD đang nghe dở. Tôi vẫn nằm dài trên Sofa, và
không mở đèn. Chỉ có chút ánh sáng le lói từ nơi máy hát hắt sáng ra mà thôi.
Những bài hát xưa cũ, đă nhắc tôi nhớ đến thời đi dạy học. Tôi đi dạy học sau
khi chia tay với Hoàng. Ḷng tôi lúc ấy lạnh tanh, không h́nh bóng nào khác có
thể chen lấn vào được. Nhưng dáng dấp và vẻ ngoài của tôi, lại là một cô giáo "
chịu chơi". Các bạn cùng dạy học với tôi, chúng nó có tác phong mô phạm hơn.
Không hiểu có phải v́ tôi không giống các cô giáo nghiêm trang, mà có đứa học
tṛ " mê " tôi kinh khủng. Tên tṛ đó là Hồng. Nó hay đứng trước cửa lớp nghe
tôi giảng về Đoạn Trường Tân Thanh, đoạn mà Kim Kiều gặp nhau, tại tư pḥng của
Kim Trọng, nhân ngày bố mẹ Kiều đi vắng xa.
Với quan niệm cũ, có nhiều khe khắt, th́ sự việc 1 ngưới con gái trong gia đ́nh
lễ giáo, không được phép đến thăm người con trai, hơn nữa lại tại nơi chàng ở
trọ. Kiều v́ thế, mang tiếng quá lăng mạn, không sống trong khuôn khổ lễ giáo.
Nói chi đến quan niệm cổ, ngay cả thời tôi đang sống, các bạn tôi cũng cho Kiều
thuộc loại hư thân mất nết, dám một ḿnh sang thăm con trai vào đêm hôm khuya
khoắt. Chỉ có tôi là bênh Kiều, bênh hành động mà mọi người cho lẳng lơ không
đứng đắn.
Hành động sang nhà con trai trong đêm hôm khuya khoắt là không được, không đúng
với lễ giáo, danh dự của gia đ́nh nho phong. Cũng phải nói Kiều lăng mạn thật,
và dám sống cho t́nh yêu đang dâng trào trong ḷng ḿnh. Trở về nhà, biết được
bố mẹ chưa về, Kiều lại :
- Cửa ngoài vội rủ rèm the,
Xăm xăm băng lối vườn khuya một ḿnh.
Tuy nhiên, bên cạnh cái không đúng đó, Kiều đă giữ cho ḿnh được cái giá trị
tinh thần, khi chàng Kim có vẻ lả lơi, nửa chiều như tỉnh, nửa chiều như say.
- Nàng rằng Hồng diệp xích thằng,
Một lời cũng đă tiếng rằng tương tri.
Đừng điều nguyệt nọ hoa kia,
Ngoài ra ai lại tiếc ǵ với ai.
Dù sao, Kim Kiều cũng đă có thề thốt với nhau, sẽ nên duyên vợ chồng. Vậy th́,
xét cho cùng, Kiều có đáng liệt vào hạng gái hư thân mất nết hay không. Tôi cho
rằng không.
Hồng đứng ngoài nghe, và đồng ư với cô giáo quá. Hồng không học lớp tôi dạy, và
mới học lớp đệ Ngũ thôi, chưa học đến chuyện Kim vân Kiều. RỒi Ḥng đă đến làm
quen, rồi tâm sự với tôi, nó buồn chuyện gia đ́nh, v́ Bố th́ lấy vợ khác. Sau đó,
Mẹ cũng lấy chồng khác. Nó chỉ có các em cùng cha khác mẹ, hay cùng mẹ khác cha
mà thôi. Hiện giờ nó sống với bà Ngoại. Tôi biết Hồng cô đơn, thiếu t́nh gia
đ́nh, thiếu t́nh cha mẹ, cho nên, cũng giúp Hồng có được t́nh thương, ít ra là
của người Mẹ. Chính sự săn sóc, khuyên nhủ mỗi khi Hồng buồn, càng làm cho Hồng
thương yêu tôi như thuơng người Mẹ ruột của Hồng vậy... Cho đến năm Hồng sang
lớp đệ Tam, đệ Nhị, th́ Hồng đă học trường khác, và tôi không gặp lại Hồng nữa,
cho đến khi mất nước ... Bây giờ Hồng ở đâu, trong nước hay ngoài nước, đă có
mấy con rồi ...tôi chỉ tự hỏi ḿnh như vậy, mà không làm sao t́m ra được Hồng...
Tai tôi lại đang vừa nghe được bài Trăm Nhớ Ngàn Thương, của Lam Phuơng, do ai
đó hát, mà tôi không nhận ra giọng ca sĩ ... Sở dĩ tôi nhớ bài này, là v́, thời
đó, bài này rất hợp với tâm trạng xa người yêu của tôi. Cái cassette đă bị tôi
dùng đến tàn hơi kiệt sức luôn, v́ cứ nghe đi nghe lại bài này. Cái đầu đề tự nó
đă nói lên được tâm trạng yêu đến mức nào : Trăm Nhớ Ngàn Thương .
H́nh ảnh tôi đứng trên bục giảng bài, cũng như h́nh ảnh tôi đứng hát trước bao
nhiêu cặp mắt học tṛ thật khác nhau. Tôi đứng trên bục giảng bài, đúng cương vị
một giáo sư, tôi chẳng hề nao núng, sợ sệt. Nhưng cũng cái bục đó, với những cặp
mắt học tṛ ngước nh́n lên, khi tôi hát, trong dịp Tết, th́ ḷng tôi như đánh lô
tô, và tôi biết ḿnh đang run v́ sợ. Tôi có bao giờ hát, mà lại hát trước các
học tṛ. Chỉ v́ những ngày giáp Tết, thường ở trong lớp, các học sinh thường xin
học ít, và có chương tŕnh văn nghệ bỏ túi. Học tṛ hát. Học tṛ kể chuyện vui.
Và sau cùng, cá lớp đồng thanh yêu cầu cô giáo hát. Từ chối thế nào cũng không
xong. Tôi c̣n cho biết, tôi chỉ thu6.c có một bài duy nhất, mà là bài hát buồn,
không hợp với không khí vui nhộn của Tết. Tụi học tṛ cũng không tha, và tôi
đành đứng trên bục, ḷng run sợ, hát bài Trăm Nhớ Ngàn Thương.
- Mất anh rồi, xa anh rồi hoa đă tàn, nhụỵ đă phai, chiều hôm nay, trời thanh
vắng anh đi về, về với ai ?? Một người đi, một người sầu, nh́n hoa úa buồn về
mau, bước chân ṃn, t́m dư âm hè phố cũ. Ḷng c̣n thương, t́nh c̣n nồng mà đêm
nhớ, ngày chờ mong ...
H́nh như tôi đă hát với cả nỗi ḷng của tôi, cho nên cả lớp im phăng phắc, như
khi tôi giảng bài, và cho đến câu cuối cùng, th́ cả lớp thở phào, vỗ tay hoài
không dứt, c̣n khen cô hát hay nữa chứ.
- Thưa cô, bài hát buồn quá, và lại rất hợp với giọng ca của cô.
- Các em có tin lần đầu tiên tôi đứng hát trước đám đông không.
- Cô không thích hát sao, cô ?
- Thích chứ, nhưng chỉ nghêu ngao một ḿnh ở nhà mà thôi.
Sau đó, tôi trả lại không khí Tết cho học tṛ, và tụi nó hát những bài về Xuân.
Tiếng phone reng vang lên, đă cắt đứt luồng tư tuởng nhớ về dĩ văng của tôi .
- Allo
- Trinh hả, anh Lâm đây. Hùng có nhà không ?
- Dạ không anh Lâm ơi. Anh Hùng cùng cháu Dũng về Nội từ sáng, giờ vẫn chưa về.
Anh có cần ǵ hỏi Hùng không, Trinh sẽ nhắn lại khi anh Hùng về.
- Không, không, chả có việc ǵ cả đâu. Tưởng Hùng có nhà th́ anh ghé chơi.
- Trinh c̣n mấy đứa bé không ?
- Dạ không, tụi nó về từ lúc 6 giờ cơ.
- Đang nghe nhạc buồn hả
- Dạ
- Có đi Costco vào chiều mai hay mốt không ?
- Ngày nào anh rảnh th́ cho Trinh đi
- OK, chiều thứ ba nhé.
Tôi vừa bỏ phone xuống, th́ ngoài garage, tiếng đóng cửa xe, tiếng léo nhéo của
hai bố con.
Dùng ào chạy vào ôm tôi, và hôn hai má của mẹ :
- Mẹ ở nhà một ḿnh có buồn không ?
- Một ḿnh th́ buồn chứ.
- Con gọi phone về, sao mẹ không có nhà ?
- Mẹ ỏ nhà cả ngày, đâu có đi đâu.
Hùng đă khênh ít thức ăn của bên Nội gửi về cho tôi, tiếp lời con :
- Con nó gọi 1 lần, anh gọi 1 lần, đều không có ai bắt phone cả.
- Có thể lúc ấy em đang ở trong pḥng tắm cho tụi bé.
- Anh cũng đoán thế.
Rồi Dũng liến láu kể, sau khi gọi phone cho mẹ không được, th́ bác Toàn đưa cả
nhà đi lên núi ăn cơm Tây. Ai cũng nhắc tiếc quá không có mẹ.
Hùng nhắc lời hỏi thăm của bố mẹ và anh chị Toàn Tuyết cho tôi nghe. Và nhắc nhở,
mấy món gửi về, c̣n nóng lắm, ăn bây giờ mới ngon. Tôi không đói lắm, nhưng cũng
ăn cho vui ḷng Hùng, dù bây giờ đă hơn 7 giờ tối rồi.
( c̣n tiếp )
HONG VƯ LAN NHI
070304

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Thanh cho biết, chuyện thuê nhà, Thanh đă nói với Quỳnh, và chàng vui lắm khi có
gia đ́nh ḿnh đến ở. Chàng hẹn, khi nào giải quyết xong vụ những người thuê nhà,
Quỳnh sẽ nói chuyện thẳng với Hùng. Tôi thấy yên tâm phần nào chuyện nhà cửa. Ít
ra, tôi không cần phải đọc báo t́m kiếm, đi xem như nhiều người bạn đă kể cho
tôi nghe. Đi xem nhà mệt lắm, nhà vừa ư, th́ tiên thuê cao. Nhà xấu cũ, th́ ḿnh
lại không ở được.
Tôi chưa được xem nhà của Quỳnh, chỉ nghe nhà 5 phong ngủ, tôi cũng h́nh dung ra
pḥng khách, pḥng ăn, và nhà bếp rộng răi, sáng sủa. Dĩ nhiên là nhà nào cũng
có mảnh vườn, to nhỏ là tuỳ đất rộng hay hẹp mà thôi.
Tôi bàn với Hùng, hăy gọi phone trả lời cho anh chị Dương sớm, để họ c̣n lo
chuyện bán nhà. Hùng nói chàng không có ư kiến, nhưng :
- Ḿnh đă hẹn thứ Bảy, th́ để thứ Bảy trả lời, cần chi mà gấp gáp !
- Trả lời sớm cho họ tính toán, đâu phải, treo bảng là nhà bán ngay được đâu.
Ḿnh đă quyết định không mua rồi mà .Anh chị Dương là người tốt bụng, ḿnh ở năm
năm trời, mà anh chị không tăng tiền nhà. Đó là cái ơn mà em luôn luôn mang,
không bao giờ quên.
- À, c̣n vụ chị Tuyết đề nghị cho ḿnh muợn thêm vài chục ngàn mua nhà, rồi trả
dần,th́ sao, có tính không ?
- Em đă nói không rồi mà. Anh nghĩ coi, mua nhà, tiền nhà cao, tiền thuế đất,
thuế nhà, tiền bảo hiểm, rồi tiền nước, tiền điện, gas ... làm sao ḿnh có thể
dành dụm để trả dần cho anh chị Toàn Tuyết được. Anh gọi phone cám ơn anh chị ấy
dùm em nhé.
- Vụ nhà cửa, anh để tuỳ em.
Tuỳ em , hai tiếng này tôi đă nghe quen từ hồi làm vợ Hùng. Cái ǵ cũng tuỳ em,
để rồi tự một ḿnh tôi xoay trở, vun vén, Hùng chỉ cần yên thân hút thuốc, uống
bia rượu, thế là chàng măn nguyện rồi. Tôi không dám ví ḿnh với bà Tú Xương,
quanh năm buôn bán ở ven sông, nuôi nổi 5 con với một chồng. May phước, tôi chỉ
có một mụn con trai duy nhất, mà cũng c̣n nhiều lo lắng, hơn nữa, Hùng cũng
không đến nỗi là người ăn bám vợ. Hùng đă đi làm nuôi nổi vợ con ở cái xứ Mỹ đầy
khó khăn này.
Trước kia, cứ bảo Việt Nam, là nước trọng bằng cấp. V́ thế, mà ông Tú Xương đă
phải cố gắng học hành để cứ mỗi 3 năm, lại lều chơng đi thi. Nhưng số phận hẩm
hiu, ông cứ trượt hoài. Tội nghiệp bà Tú, cố gắng nuôi chồng ăn học, hy vọng "
vơng anh đi trước, vơng nàng đi sau", nhưng rồi mộng không thành, đă tan theo
mây khói ...
Ở cái xứ Mỹ văn minh nhất thế giới này, người có bằng cấp sẽ dễ dàng kiếm việc,
và người không bằng cấp chỉ làm việc lao động, nuôi cho gia đ́nh được no ấm, là
mừng rồi, c̣n mong đ̣i hỏi ǵ đến luơng cao!
Trừ phi, người nào đó có thực tài, th́ cũng giàu có chẳng kém ai. Mà nói về vụ
tài năng đặc biệt, th́ Nuớc Việt ta cũng có khác ǵ nuớc Mỹ. Từ ngày xa xưa, các
cụ đă chẳng nói: Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh," là ǵ đó.
Có nói ǵ dài ḍng cho lắm, tôi cũng vẫn tin vào số mệnh trời đă ban cho mỗi
người khi sinh ra, đă mang tiếng khóc ban đầu oe oe ...
Tụi bé đang ngủ trưa . Tôi cũng đang nói chuyện phone với Châu, và cũng cho Châu
biết, vụ tôi sắp dọn nhà. Tôi kể cho Châu nghe những nỗi lo lắng của tôi, nó
cũng khuyên tôi,
- Ở nuớc Mỹ, đă giàu th́ giàu hẳn, đă nghèo, th́ nghèo hẳn, hai hạng người này
sướng nhất.C̣n cứ dở dở ương như tao, lại khổ. Nghèo th́ có chính phủ giúp dỡ,
từ tiền ăn, đến ốm đau ...Con cái đi học có học bổng, nhiều thứ không phải trả
tiền. C̣n cỡ làng nhàng như tao, th́ không đủ giàu để chi như tỷ phú, mà cũng
không đủ nghèo, để được chính phủ giúp đỡ. Mày không mua nhà là giải pháp tốt,
để khi thằng Dũng lên Đại Học có tiền học bổng, chính phủ giúp ...
Nghe Châu nói, tôi lại thấy ḷng phấn khởi. Châu gọi báo tin cho các bạn, th́
ngày hôm sau, các bạn gọi tôi ơi ới, để hỏi vụ bao giờ dọn nhà .
- Ít ra cũng phải vài tháng nữa.
- Khi nào dọn sang nhà mới, phải ăn tân gia đấy nhé.
- Khỉ ạ, tao thuê nhà, đâu có mua nhà mà khao tân gia.
- Không cần biết, cứ dọn nhà mới là phải khao tân gia rồi.
- may giỏi chữ nho mà . tân là mới, gia là nhà. Vậy tân gia là nhà mới, có câu
nào xác định là nhà mua nhà thuê đâu .
- Dạo này mày cũng bẻm mép lắm Kim ạ.
- Th́ cùng phải đ̣i quyền sống chứ.
- Mày đă thông báo hết cho mấy đứa như Quang, Lợi, B́nh, Hoạt, rồi hả Kim ?
- Rồi. yên chí.
Câu chuyện giữa tôi và Kim đành phải chấm dứt ngang xương, v́ tôi lại có phone.
- Alô,
- Trinh hả.
- Dạ
- Quỳnh đây.
Một tiếng chim hót vút lên trời cao, rồi âm thanh toả ra mênh mang giữa bầu trời
trua nắng. Những hạt nắng lung linh lấp lánh chiếu sáng, khiến tôi nh́n bầu trời
thấy đẹp hơn. H́nh như trong ḷng tôi cũng có tiếng suối róc rách nhẹ êm, đang
chảy ...
- Alô, Trinh có nghe rơ không ? Tôi gọi từ sở , măi phía trên cả vùng Los
Angeles nữa, nên nghe hơi khó hả.
- Dạ không. Trinh nghe rơ lắm.
- Tôi gọi vào giờ ăn trưa đó.
Mọi khi, trong đám đồng, Quỳnh là người được tiếng hiền lành, ít nói, trong khi
tôi lại là người nói nhiều . Tôi đối đáp với Lâm, có thua Lâm câu nào đâu. Thế
mà hôm nay, các giây thàn kinh trong tôi như bị tê liệt hết. Tôi không biết phải
nói ǵ với Quỳnh, khi bất ngờ chàng gọi phone.
- Tôi nghe Thanh nói, chủ nhà bán nhà hả
- Dạ .
- Và Trinh đang t́m nhà, Thanh có hỏi tôi vụ nhà cho thuê . Tôi sẽ thu xếp, để
những người thuê nhà, dọn đi hết, lúc ấy, tôi sẽ nói chuyện với Trinh và Hùng
nhé .
- Dạ . Có phải chờ lâu không anh Quỳnh ?
- nếu tháng này tôi thông báo, th́ tháng sau là họ dọn ra thôi. Lúc ấy, tôi sẽ
mời gia đ́nh Trinh đến xem nhà, và quyết định nhé .
- Trinh cần 3 pḥng ngủ đó .
- Như vậy tôi giữ lại 2 pḥng cho tôi, tốt quá. Bây giờ tôi phải vào làm việc
rồi . Có ǵ minh sẽ nói chuyện sau nhé.
- Dạ
- Bye Trinh.
- Bye anh.
Tôi nghe tiếng phone cúp. Tôi như người đang trong bóng tối, bước vào vùng sáng
mênh mông. Như vậy tuy chưa xem nhà, tuy Quỳnh chưa nói giá cả, tôi coi như
chuyện nhà đă yên ổn rồi.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI