TƯỞNG NHƯ LÀ
Hồng vũ Lan Nhi
Chương 7
Sáng nay, một buổi sáng thứ Bảy trời nắng đẹp. Trong nhà, không khí mát
mẻ đến nỗi không cần vặn quạt, mà ai ai cũng có cảm tưởng nhà có mở máy
lạnh.
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Theo đúng giờ mời là 6 giờ, họp mặt ăn uống, đến 8 giờ là bắt đầu Dạ Vũ,
cho đến khuya. Nhưng v́ sợ mọi người cứ đến trễ, nên tôi đă mời sớm hơn
1 giờ đồng hồ. Tôi nhớ nhiều người đi dự đám cưới mà đến nơi khi mọi
người đă bắt đầu ăn. Tôi th́ tuy không hẳn là đúng giờ, nhưng chậm trễ
năm, mười phút là điều b́nh thường.
Hùng đă mang đủ mấy món đặt đem về bày ở bàn dài. Gỏi mít tôm thịt ăn
với bánh đa, chả gị, bánh cuốn, và nồi bún riêu Thanh nấu rất nhanh,
đang âm ỉ với lửa nhỏ trong bếp.
Lâm đă trở lại. Cái miệng lại bô bô với mọi người. Mẹ chồng tôi quí Lâm
lắm, v́ Lâm hay nói chuyện và trêu Cụ.
- Cậu Lâm có bồ chưa?
- Dạ thưa Cụ chưa ạ.
- Để tôi làm mai nhá.
- Dạ, c̣n ǵ bằng, mà ai đó, thưa Cụ ?
- Cô Thanh đó.
Cả mọi người có mặt đều cười ồ. Ai cũng biết, Lâm cũng có cảm t́nh với
Thanh, nhưng Lâm không phải là mẫu người của Thanh. Tuy nhiên, mọi
chuyện t́nh cảm chỉ trong thầm lặng, nên Lâm đổi sang t́nh bạn cũng
không khó, và cũng không có ǵ gọi là ngượng ngùng khi giáp mặt Thanh.
Chỉ riêng có Cụ Bà, là không biết nên mới có ư làm mối Lâm cho Thanh mà
thôi. Cụ cũng quí Thanh như con gái vậy . Thanh không khéo léo, nhưng
nhiệt t́nh. Sẵn sàng giúp đỡ khi ai cần nhờ vả điều ǵ trong khả năng
của Thanh. Và cũng v́ thẳng tính, nên khi không làm được việc người khác
nhờ, Thanh từ chối ngay. Nói thẳng lư do tại sao không làm, chứ không
t́m cách viện lư khác cho đẹp. Ai hiểu, th́ quí Thanh, ai không hiểu,
th́ bảo Thanh kiêu.
Thanh lúc nào cũng thích mặc quần tây hơn áo đầm. Tối nay, Thanh mặc
chiếc áo chemise mỏng, màu tím đậm, tay và cổ đều có ren chung quanh,
thật nổi. Thanh nói nhỏ với tôi:
- Chàng Quỳnh hẹn 6 giờ có mặt. Chàng đó, đúng hẹn lắm.
- Để hôm nay tao xem "mắt" chàng Quỳnh ra sao.
- Đẹp trai, cao ráo, nhảy giỏi, nhưng không hào hoa.
- Mỗi người hào hoa một cách.
- Tao chưa thấy cách nào cả. Nhưng chơi với Quỳnh th́ dễ chịu. Làm bạn
th́ tốt.
- Ít ra có một khía cạnh tốt
- V́ thế mà tui tao chơi với nhau mấy năm rồi. Rất thân, nhưng chỉ là
bạn. Tao thích như vậy hơn.
Có tiếng chuông cửa đính đoong. Thanh vội đi nhanh ra phía cửa. Tố buớc
vào, nhẹ nhàng, thong thả, chiếc khăn màu tím nhạt hờ hững khoác trên
vai, làm nền đẹp, và thơ mộng cho chiếc áo hoa cùng màu.
Tố đến chào Cụ Bà, và khen Cụ vài câu, nói vài chuyện b́nh thường ...với
Cụ Ông.
- Lát nữa là thế nào Bác cũng phải nhảy với con bài Chacha đó nhé.
- Rất hân hạnh .
Cụ Ông mặt lúc nào cũng tươi như hoa, và ăn mặc chải chuốt vẫn như thời
c̣n trai trẻ. Tố mang bánh choux bày ra đĩa, rồi đặt bên cạnh đĩa xôi
đậu xanh.
Lúc này, chuông cửa kêu đính đoong liên hồi, khiến Hùng mở toang hai
cánh cửa cho tiện khách khứa ra vào.
- Có sợ ruồi vào nhà không hả Hùng .
- Thưa Mẹ, cũng đành thôi, v́ giờ này là giờ khách đến.
Anh Mạnh chị Hiền đă đến, với thố rượu nếp do chị làm.
- Trinh ơi, rượu nếp để đâu đây, em ?
- Chị để dùm em vào tủ lạnh, lát nữa, em sẽ mang ra khi ăn dessert.
Rồi là B́nh, Hoạt, Thu ...từng cặp, từng cặp bước vào. Nhà mỗi lúc một
náo nhiệt hơn.
Tôi gọi Dũng ra chào các Bác. Hôm nay tôi nh́n Dũng với ánh mắt lạ. Nó
to cao, đẹp trai, và ăn mặc gọn gàng với áo chemise trắng, dài tay.
Trông nó đă là thanh niên rồi, thanh niên mới lớn, khoẻ mạnh, đầy nhưa
sống ... Chả ǵ Dũng 16 tuổi rồi. Tuổi chập chững bước vào đời. Tôi nhớ
lại tôi thưở 16, đă là nữ sinh Trưng Vương lớp đệ Tứ, và đă có những
chàng trai theo đàng sau, dù chỉ là đi theo, chả nói ǵ ...
- Này Trinh ơi, thằng Dũng đẹp trai quá.
- Bao nhiêu tuổi rồi
- Dạ thưa bác, cháu 16.
Mọi người cứ tíu tít về Dũng. Chỉ v́, hôm nay sinh nhật bà Nội, tôi mới
cho phép Dũng ra nơi mà tôi gọi là không đúng chỗ của Dũng. Nó lại ăn
mặc chỉnh tề, quần tây, áo chemise, nên trông lớn hẳn ra. Tôi là mẹ, vẫn
nh́n con hàng ngày, mà c̣n thấy sự khác lạ nơi Dũng, huống chi các bạn
tôi, chỉ thỉnh thoảng thấy nó xuất hiện thoáng chốc chỉ để lấy thức ăn
mang vào pḥng ...
Tôi mừng v́ con lớn, mà cũng lo v́ những ǵ sẽ xảy đến với Dũng mà tôi
không biết được, dù tôi cũng đă trông coi kỹ lưỡng, chu đáo.
Làm sao tôi kiểm soát được hết những người bạn trong lớp của Dũng. Tôi
cũng không cho phép Dũng mang bạn về, v́ tuổi c̣n nhỏ. Bây giờ nh́n Dũng
trong dáng vóc thanh niên tràn đầy sức sống, tôi sẽ cho phép Dũng mang
bạn về, người bạn nào mà Dũng hợp, để tôi hiểu thêm về cuộc sống ở
trường của Dũng. Tôi không nhớ rơ, h́nh như tục ngữ Pháp có câu : hăy
nói cho tôi biết về người bạn của bạn, tôi sẽ biết bạn là ai. Tôi hy
vọng là Dũng sẽ chọn bạn tốt để giao thiệp.
Tôi đang suy nghĩ về Dũng, th́ Thanh đến trước mặt tôi với người khách
lạ
- Trinh ơi, đây là anh Quỳnh, bạn của Thanh, một cây nhảy đầm, và nhẩy
đẹp nhất của vùng Orange County này đó
- Cám ơn Thanh đă quá khen, tôi thật không dám nhận lời khen đó đâu.
- Dạ chào anh. Trinh thấy Thanh nhắc về anh hoài, nay mới được nh́n tận
dung nhan.
Quỳnh chỉ nh́n tôi cười. Nụ cười thật tươi. Tôi nhắc anh Quỳnh cứ tự
nhiên, và Thanh lammờn tiếp anh Quỳnh hộ. Thanh c̣n kéo Quỳnh sang giới
thiệu với Hùng đang loay hoay nơi giàn máy
- Anh Hùng đây, chủ nhà, chồng của Băng Trinh. Và đây anh Quỳnh. Hai anh
đều là người nhảy giỏi nhất đêm nay.
Hai người bắt tay nhau . Hùng xin phép được lo bộ giàn máy cho xong, kẻo
không lại rầy rà to, với co Thanh này đây.
- Chỉ khéo đổ oan. Sợ Trinh la thí cứ nói đại cho rồi, c̣n ṿng vo tam
quốc ...
- Th́ cũng đúng thôi.
Hùng vưa thử giàn máy, vừa trả lời Thanh. Và, từ đó, cho đến lúc nhảy
đầm, tôi không có dịp nói chuyện với Quỳnh nữa. Quỳnh ít nói, và trông
dáng ngoài có vẻ hiền.
Hôm nay, h́nh như mọi người đến khá đúng giờ . Trừ có Minh Châu, v́ bận
trông coi tiệm cho con đi họp, nên đă nói trước sẽ đến trễ khoảng 7 giờ.
Mỗi người mang đến một món, nên thức ăn , nuớc uống đă quá nhiều, so với
mấy lần trước . Có lẽ tại tôi nói để mừng sinh nhật Cụ Bà, cho nên ngoài
phần thức ăn mang đến, nhiều người bạn c̣n mang quà tặng sinh nhật cụ bà,
như một thỏi son, một hộp phấn hồng, một cái để ch́a khoá, hay một cái
ví nhỏ để tiền cắc ... Tất cả , đă ưu ái tặng Cụ với tấm ḷng thương mến.
Cụ Ông dẫn cụ Bà đến gần micro, cầm ống nói đỡ bàn tay run run v́ bệnh
cũng có, mà v́ cảm động cũng có, để cụ Bà nói những lời cám ơn . Lời đa^ù
tiên, dàng cho ông chồng yêu quí, đă mấy chục năm luôn bên cạnh, như
chim liền cánh, cây liền cành. Ông bố chồng tôi đă điệu nghệ đứng lên
hôn đôi má nhăn nheo v́ thời gian, rồi tặng bà một doá hồng nhung, dang
c̣n hàm tiếu, và ông nói là tượng trưng cho t́nh yêu nồng nàn của ông
đối với bà. Mọi người có mặt đă cảm động, và bỗng nhiên vỗ tay vang trời,
hoài không dứt.
Những lời sau đó, là cho các con ở xa, đă không về được. Và bây giờ là
gia đ́nh Toàn Tuyết, đă cưu mang gia đ́nh từ khi ở VN đến giờ, dù bây
giờ, ông bà đă được chính phủ cấp cho nhà già. Và cuối cùng là gia đ́nh
Hùng Trinh. Và đặc biệt cho người con dâu mà bố mẹ đă chọn. Dũng đă làm
cho mọi người ngạc nhiên, là nó đă đàn violon tặng Bà Nội nhân dịp sinh
nhật, và tặng Bố Mẹ, các bác, một bài Sonatine dễ thương. Tôi sững sờ v́
cảm động, món quà sinh nhật tặng bà Nội quá bất ngờ và quí giá. Mọi
người im lặng nghe đàn . Ông Bà Nội chắc cảm động lắm, v́ đă móc tiền
cho đứa cháu Nội 20 đồng, gọi là thưởng.
Tôi vui mừng, và thấy bơ công cho sự hy sinh, chắt chiu cho con đi học
đàn. Tôi cứ tiếc, giá tôi có tiền mua đàn piano, tôi sẽ cho Dũng học
piano nữa. Tôi vẫn mê tiếng dương cầm, v́ nó trang nhă, quí phái. Dưới
ánh trăng mờ, trong một khung cảnh thơ mộng, tiếng đàn dương cầm văng
vẳng, réo rắt, thánh thót ... ơi, mê làm sao. Nào là Clair de lune, nào
là Rêverie de Shumann, nào là Ave Maria, nào là Symphonie Inacheveé ...
nhiều nhiều lắm. Về Violin, tôi lại mù tịt. Thế mà tôi lại cho con học
Violin. Kể ra th́ đời cũng lắm éo le, mâu thuẫn.
Cứ sau mỗi lần cám ơn các con, th́ gia đ́nh đó lại biếu Mẹ một món quà.
Anh chị Toàn Tuyết, đă biếu Cụ tiền mặt, để cụ tiêu thoải mái, ngoài
tiền già mà hàng tháng hai cụ có. Gia đ́nh tôi, tặng cụ áo lạnh, màu nâu
đỏ, rất đẹp. Các bạn th́ cũng đến chúc, và tặng những món quà xinh xinh
... Sau đó, th́ mọi người đứng quây quần chung quanh hát đồng ca bài
Happy Birthday, thật rộn ră, khiến Cụ Bà rưng rưng mắt lệ nhoà.
Sau phần ăn uống , và sau phần hát chúc mừng sinh nhật Mẹ chồng tôi, th́
phần dạ vũ bắt đầu.
Mở đầu là bài Hoa Soan Bên Thềm Cũ của Tuấn Khanh với nhịp điệu Rumba.
Hai cụ d́u nhau ra sàn, mở đầu cho buổi khiêu vũ đêm nay. Sau đó, lần
lượt là anh chị Toàn- Tuyết, Hùng-Trinh, Lâm-Tố, Quỳnh- Thanh ... Mọi
người đều hăng say nhảy nhót, nên không khí rất nhộn nhịp. Tiếp đó là
Bài Tango Cho Em , do Lan hát. Lan hát Tango rất hay, đúng nhịp và có
t́nh cảm, khiến người nhảy có thêm hào hứng. Và, niềm vui cứ thế mà gia
tăng không ngừng .
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
061204

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Chương tŕnh nhạc hôm nay xôm tṛ, khiến mọi người nhảy không biết mệt.
Những người không biết nhảy đầm nhảy tây ǵ, th́ ngồi một góc châu đầu
nói chuyện, và nh́n những người bạn của ḿnh đang quay cuồng trên sàn.
Không khí hôm nay vui nhộn, không hiểu v́ có Quỳnh là ngựi hăng say
nhảy , đă mời mỗi người một bản, hay v́ chương tŕnh mà Thanh và tôi đă
lo thật chu đáo, theo lối nhạc Tour, giống như ở vũ trường.
Thực ra, đó chỉ là " đi một ngày đàng học một sàng khôn" mà thôi. Cách
đây mấy tháng, Thanh, Hùng và tôi, có dự một buổi dạ vũ do trường Albert
Sarraut tổ chức. Cách điều khiển chương tŕnh của họ rất hạy và vui nhộn.
Tuy ăn uống theo lối ngồi bàn tṛn như tiệc cưới, của một nhà hàng Tàu,
nhưng họ đă chỉ tuyên bố lư do đă có buổi họp mặt này một cách ngắn gọn,
rồi vào chương tŕnh vừa ăn, vừa nhảy đầm. Tôi ngạc nhiên thấy họ đă
nhảy đầm theo đúng không khí vũ trường. Nghiă là từ điệu Slow, rồi
Boston, Rumba, Tango, Chacha, Bebop, và Valse th́ ít hơn, v́ đa số là
những người lớn tuổi. Tôi ghé tai Thanh nói nhỏ:
- Chương tŕnh hay quá. Hát và nhảy đầm y chang vũ trường.
- Tụi ḿnh cũng nên bắt chước như thế, đỡ nhàm chán cho người nghe hát
và dân thể thao chân. V́ đa số ca sĩ tài tử, chỉ thích hát những bài
buồn, nên nhiều khi có tới 2,3 bài Slow, hay Boston liền nhau, chán dễ
sợ.
- Để tao hỏi Hồng Phượng, nó trong ban tổ chức mà.
Sau khi nói chuyện với Hồnbg Phượng, nó cho biết, ban tổ chức yêu cầu,
các ca sĩ hát bài ǵ, cho Ban tổ chức biết trước, rồi tuỳ theo bài thuộc
về điệu ǵ, họ sẽ lần lượt mời các ca sĩ ấy lên sân khấu hát, đúng theo
nhịp điệu đó.
Tối nay, Thanh đă bắt chước tổ chức đúng như vậy, và yêu cầu các bạn cho
Thanh biết sẽ hát những bài nào, để Thanh xếp chương tŕnh. Mọi người ai
cũng vui và hồ hởi, v́ không khí vui quá. Chả thế mà Bố Mẹ chồng tôi,
cũng đă nhảy quá chừng. Nhất là Cụ Ông, theo lời "yêu cầu" của Tố, đă ra
mời Tố bài Chacha.
Là chủ nhà, tôi lăng xăng nơi các bạn không nhảy đầm, góp tiếng cười vui
với bọn nó, rồi lại đi sang phía mấy ca sĩ tài tử đang cùng Hùng chọn
bài. Hùng lúc này hăy c̣n sáng suốt, chưa bị ma men quật, nên trông hăy
c̣n phong độ lắm. Vả lại, dân nhậu hôm nay, không có Tuấn, v́ Tuấn đă
cùng Trang ở nhà mẹ chồng lo cho cụ Ông tối nay khó ở. Trang th́ tiếc đă
không đến được để ...lả lướt với anh Hùng . C̣n Tuấn th́ lại tiếc đă
không được nhậu với Hùng và nhóm bạn . Tôi biết Tuấn không thích nhảy
bằng nhậu Cũng dễ hiểu thôi, v́ Tuấn không nhảy giỏi. Vợ chồng Trang chỉ
có 1 điểm không giống nhau thôi. Ấy là tôi nghĩ như vậy C̣n bên trong
th́ Que sera, sera ...
Tôi nh́n ra sàn nhảy, thấp thoáng bóng Hùng, bóng Quỳnh, bóng
Lâm đang bước tới buớc lui, nhạt nhoà như sương ... Từ lúc Thanh giới
thiệu người bạn tên Quỳnh đến giờ, tôi chưa có dịp nói chuyện lại ngoài
vài câu xă giao lúc đầu.
Tôi đang đứng phía gần bếp, định dọn dẹp lại những món ăn, th́ Quỳnh đến
- Xin mời ...bản Rumba.
- Anh cứ gọi Trinh cho thân mật.
- Thanh nói là Trinh thích Rumba, nên bây giờ mới dám mời Trinh.
- Cám ơn Anh.
Lúc này, tôi cảm thấy, ḿnh đúng là đang trong ṿng tay kẻ lạ. Một chút
ǵ đó làm ḷng tôi mềm lại, khi tôi nh́n khuôn mặt của Quỳnh thật gần.
Trời ơi, sao mà giống cố nhân thế. Cả một vùng trời dĩ văng như đang
trước mặt.
Hoàng đó, tôi cũng đă từng nhảy với chàng, trong ṿng tay thân thương,
ấm cúng, của điệu nhạc Rumba này. Và bài Nắng Chiều của Lê Trọng Nguyễn
tối nay, qua giọng hát ngọt ngào của Kim Lan, đă dẫn tôi về vùng trời
đầy kỷ niệm.
.. Anh nhớ năm xưa dáng em gầy gầy
Thẹn thùng, nh́n anh em nói mến anh,
Mây lướt thướt trôi, khi nắng vuơng thềm ...
Ḷng tôi xao động thật sự. Bởi v́, tôi đă nhảy bản đầu tiên trong đời,
với Hoàng, qua bài Nắng Chiều, điệu Rumba.
Quỳnh ít nói. Tôi lặng câm. Và hai người như hai cái bóng âm thầm, lặng
lẽ ... sát bên nhau, cùng d́u nhau buớc theo tiếng nhạc. Cho đến khi
tiếng hát ngân dài, rồi dứt, tiếng vỗ tay ào ào, th́ bên tai tôi, tiếng
nói cám ơn thật nhỏ :
- Cám ơn Trinh.
Tôi vẫn lặng câm. Miệng tôi như đóng băng, nhưng tim tôi th́ xôn xao,
bởi h́nh bóng cũ. Khi bóng Quỳnh lẩn vào đám bạn bên kia phía bàn ăn,
tôi vội vàng chạy vào pḥng ngủ của tôi, đứng trước gương, nh́n xem mặt
ḿnh hôm nay đỏ như thế nào, v́ tôi có cảm tưởng như mọi người đă đọc
dược ư nghĩ thầm kín của tôi. Và ḱa, h́nh như đôi mắt tối nay long lanh
hơn, sâu thẳm hơn, tươi vui hơn . bất giác, tôi lấy bút ch́ đen vẽ mắt,
tô thêm một đường đen dưới mi. Đó chỉ là cử chỉ vô thức, khi trong ḷng
đang có nhiều điều ngổn ngang trăm mối.
Màu áo vàng đậm tối nay, ôm gọn thân h́nh tṛn trịa của tôi, khiến tôi
mỉm cười nhớ đến câu hát trong bài Nắng Chiều ;" Anh nhớ năm xưa dáng em
gầy gầy", và Hoàng đă thầm th́ nho nhỏ bên tai tôi: Anh nhớ năm xưa dáng
em tṛn tṛn ... Tôi đă giả vờ xịu mặt, làm ra vẻ hờn dỗi, để được chàng
mi lên chiết trán dô bướng bỉnh ... T́nh xưa đẹp là thế, thơ mộng là thế
...nhưng rồi cũng ngút ngàn đến thế.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
061304