TƯỞNG NHƯ LÀ
Hồng vũ Lan Nhi
Chương 6
Hai ngày cuối tuần, tôi chẳng đi đâu, v́ Thanh c̣n đang lo dọn pḥng. Từ
sáng, Lâm cũng đă ghé, để giúp Thanh cắm giây điện cho T.V, Computer ...
Thanh cũng thuộc loại đàn bà giỏi, đảm đang. Tuy nhiên về computer,
Thanh lại có vẻ chậm hiểu. Có thể tại Thanh không thích.
- Tại thằng em trai, nó mua cái mới rồi thải cái cũ cho Thanh đấy, nếu
là bỏ tiền mua, th́ chả bao giờ.
Thực ra Thanh cũng không có th́ giờ rảnh rỗi. Trong tuần, đi làm ngày 8
tiếng, trong 5 ngày. Thứ Bảy, có khi c̣n phải làm over time nữa. Cuối
tuần th́ hoặc họp bạn, hoặc đi nhảy đầm. Từ khi quen Hoàng, người rất mê
nhảy đầm, và nhảy giỏi và có dáng đẹp, Thanh c̣n đi nhảy với Hoàng vào 2
ngày thứ Ba và thứ Năm trong tuần nữa.
V́ thế, computer chỉ là để cho có với người ta mà thôi.
Đúng hẹn, chiều thứ Bảy, gia đ́nh Trang-Tuấn ghé thăm . Trang mang đến
một chậu Lan, gọi là " Tân Pḥng ", v́ chị Thanh chỉ dọn vào có một
pḥng. Em gọi như vậy có đúng không chị Trinh ?
- Đúng quá rồi, nghe lại có vẻ Nho nhe nữa. " Tân pḥng ", Hai chữ thật
dễ thương.
Suốt từ sáng đến giờ, Thanh không ngơi tay. Lúc này, trông Thanh có vẻ
mệt .
- Thanh ơi, ngừng tay nghỉ chút đi, tiện thể có Trang Tuấn đến thăm.
Thế là cả bọn lại kéo nhau ra ngồi nơi pḥng ăn để nghe, và để kể chuyện
vui. Và chuyện làm cho cười nghiêng cười ngả, cười ḅ ra sàn nhà, lại
chỉ là những chuyện tiếu lâm mà thôi.
Trang và Tuấn xin phép về, v́ hai vợ chồng cùng đi làm, nên các cháu
đang gửi nơi Ngoai.
Thanh nh́n đồng hồ, thấy đă 5 giờ hơn rồi, bèn đề nghị mời mọi người đi
ăn tiệm. Tôi là người đồng ư nhất, v́ cả ngày nay, tôi không nấu nướng
ǵ cả. Tôi hỏi trống không :
- Định ăn ở đâu bây giờ ? Hai anh Lâm và Hùng thích ăn món ǵ, tiệm nào
th́ lên tiếng đi.
- Phe đàn ông chúng tôi, không có ư kiến . Các bà cho ăn ở đâu, th́
chúng tôi ăn ở đó. Các bà có công nhận là chúng tôi " thờ bà " một cách
ngu si , sợ sệt không nào ?
- Các ông chỉ làm ra vẻ sợ hăi thôi, đâu có sợ thật. Nếu sợ thật, th́
anh Hùng đă cai rượu, cai thuốc lá lâu rồi.
- Aha , Trinh ta vẫn có giọng chua cay ta.
- Sao anh Lâm lại bảo là Trinh chua cay. Trinh chỉ nói mà nghe cho vui
thôi.
- Này, mọi người đi tắm táp cho sạch sẽ, rồi sửa soạn, đúng 6:30 là đi
ăn đấy nghe.
Lời của Thanh như một mệnh lệnh, nên ai đấy đều yên lặng, kẻ đi tắm,
người lo nhồi son phấn ...
Tôi vào pḥng Dũng, nói cho nó biết, để sửa soạn đi ăn. Tôi kéo cánh cửa
tủ áo quần của Dũng, chọn cho nó một bộ quần nâu, áo T- Shirt màu trắng
có h́nh trái tim ...
- Mẹ ơi, con không thích mặc áo này đâu, con nít quá, c̣n mặc áo chemíe
tay ngắn, có sọc nâu này cơ.
Tôi sững sờ nh́n Dũng . Nó đă lớn, và cao hẳn lên. Dáng người giống Bố,
và tôi ngạc nhiên nh́n mái tóc cắt hơi vuông, theo lối người lớn bây giờ.
Truớc đây, đi đâu, tôi đều chọn áo quần cho nó mặc. Và đưa bộ nào, nó
vui thích mặc bộ đó. Không hề có ư kiến như hôm nay, lúc này .
Tôi bỗng thấy ḷng chùng xuống, khi nghĩ đến con chim tuy c̣n bé nhỏ,
sống trong ṿng tay che chở của bố Mẹ, nhưng đă bắt đầu tập bay. Mỗi
ngày, chim sẽ bay được xa hơn. Và khi đủ lông đủ cánh, tức là đă tới
tuổi khôn lớn, hiểu biết ...con chim đă không c̣n thuộc vào ṿng tay che
chở của Bố Mẹ nữa. Chim sẽ bay ra đời, thành công hay thất bại, được
nhiều người yêu thương, hay bị nhiều người ghét bỏ ... đều do ḿnh.
C̣n bé, nếu chăm chỉ học hành, dùi mài kinh sử, trau dồi đức tính ...th́
cuộc sống sẽ thành công hơn , và sẽ chiếm được ḷng thương yêu chân t́nh
của bạn bè, và của những người sống chung quanh .
Trái lại nếu đứa trẻ đó có tính kiêu ngạo, cho ḿnh là cái rốn vũ trụ,
ăn nói hỗn láo ...không biết kính kẻ trên, nhường kẻ dưới, th́ sẽ thất
bại.
Tôi biết Dũng là đứa con ngoan, lễ phép, học giỏi và chăm chỉ, nên tôi
cũng yên tâm phần nào. Tuy nhiên không phải v́ thế mà tôi lơ là trong
việc coi sóc con cái.
Trong Radio, có riêng một giờ chương tŕnh cho các bậc cha mẹ làm sao
biết cách coi sóc, dạy dỗ con cái. Tôi có một con trai duy nhất, nên tôi
rất âu lo, và quan tâm đến con cái rất nhiều.
Dũng bây giờ hăy c̣n nhỏ, ngoan ngoăn, chăm học, nếu đem so sánh với
những đứa trẻ khác. Nhưng, đường đời c̣n dài, làm sao biết trước được.
c̣n tiếp
HONG VU LAN NHI
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Tiếng Dũng làm tôi trở về thực tại :
- Mẹ làm ǵ mà hôm nay nh́n con như lâu quá không gặp con vậy ?
- Ừ, lâu quá rồi Mẹ không nh́n thấy con. Và, Mẹ cảm thấy con h́nh như có
ǵ khác lạ.
- Có ǵ lạ đâu Mẹ. Tụi bạn con c̣n có nhiều cái lạ hơn con đó.
- Chẳng hạn ...
- Quần áo nó mặc rộng thùng th́nh, tóc th́ pha màu vàng, màu đỏ ..
Tôi nh́n Dũng thảng thốt :
- Dũng , con không được bắt chước tụi nó nha. Mẹ chỉ thích nh́n con
trong bộ áo quần học sinh hiền ḥa, với dáng ngây thơ dễ thương. Con mà
giống tụi nó là Mẹ buồn lắm đó.
- Th́ con chỉ nói cái lạ của tụi nó thôi mà.
- Ừ, con của Mẹ ngoan lắm.
Tôi đến gần Dũng, xoa nhẹ đầu con, như muốn níu kéo lại những nét hồn
nhiên,ngây thơ mà tôi biết rồi nó sẽ không c̣n với Dũng theo năm tháng
nữa.
- Dũng này, Bố vẫn đưa con đi học Violin đấy chứ.
- Dạ, thứ bảy nào Bố cũng đưa con đi.
- Con chịu khó học cho giỏi, đánh cho hay nha. Đó là cái mộng mà đời Mẹ
không thực hiện được, nên muốn con thực hiện dùm Mẹ .
- Dạ .
Chả hiểu Dũng có hiểu được lời nói của tôi hay không, mà nó cũng cứ vâng
dạ thật ngoan ngoăn.
- Thôi, Mẹ con ḿnh ra ngoài xem các bác đă sửa soạn xong chưa .
Hai Mẹ con ra tới pḥng khách, thấy mọi người đă sửa soạn xong và ngồi
chờ.
- Xong chưa, đi thôi chứ.
- Xong từ khuya rồi, mọi người chờ hai Mẹ con của cô thôi. Làm ǵ mà lâu
vậy , anh lại tưởng cô và con sửa soạn đi dự tiệc cưới ...
Tôi cảm thấy ḿnh như có lỗi với mọi người, nên đă giă lả, cười nói với
từng người cho qua chuyện. Tôi choàng tay ôm vai Thanh :
- Quyết định tiệm nào chưa.
- À, đến tiệm La Miranda, ở góc đường Westminster và Brookhurs.
Rồi Thanh dục mọi người ra xe.
- Tất cả ngồi xe Thanh nhé. Mau lên, đói rồi . Đến đó c̣n phải chờ nữa
đấy ...
Tôi ngồi phía trước với Thanh, và ba đực rựa ngồi ghế sau.
La Miranda là nhà hàng tŕnh bày theo lối tây phương. Những ngọn đèn mờ
toả nhẹ ánh sáng xuống những chiếc bàn vuông xếp sẵn đĩa,giao, xiên,
th́a, với khăn ăn đỏ, trông thật thơ mộng. Những người bồi bàn nam nữ
đều mặc áo giống nhau. Phái nam và phái nữ chỉ khác nhau là quần và Jupe
thôi, c̣n th́ cùng màu xanh đậm, v áo chemise trắng, thắt nơ xanh. Lần
đầu tiên tôi đến nơi này. Không khí ấm cúng dưới ngọn đèn mờ, làm tôi có
cảm t́nh liền, dù chưa biết thức ăn nấu có ngon miệng hay không.
Trong lúc chờ đợi gọi thức ăn, tôi lơ đă nh́n những bức tranh treo tường,
tranh nào cũng có nền xanh và trắng, khiến tôi cảm thấy chủ nhân đă khéo
hài hoà màu sắc.
Mọi người đă gọi những món ḿnh thích. Đến phiên tôi, tôi gọi một phần
cá 8 món, và giúp Dũng gọi 1 phần cơm thịt ḅ xào đặc biệt.
Nh́n chung quanh, tôi thấy có những gia đ́nh đi 6,7 người, đang ăn uống,
nói cười nhẹ nhàng . Có vài cặp ngồi châu đầu vào nhau, tâm t́nh rất khẽ,
khẽ đến nỗi, tôi chỉ nh́n thấy đôi môi mấp máy, rồi nh́n thấy miệng cô
gái mỉm cười, và đôi mắt họ nh́n nhau thật say đắm ...
Tôi bỗng nhớ lại thưở thanh xuân của tôi. Tôi cũng đă có những lần cùng
người yêu vào nhà hàng Brodard ngồi nghe nhạc, ăn kem dâu, và châu đầu
thủ thỉ nhỏ to. Cũng nhiếu lần, tôi cùng đi với các bạn trai của " Chị
Tôi ", vào ăn ở nhà hàng tàu Chéong Nam, hay nhà hàng Tây Continental,
để được nh́n người qua lại qua khung cửa. Nhưng tôi nhớ nhất, là lần đầu
tiên bước vào nhà hàng sang trọng gọi là Khách Sạn Caravelle, ở đường Tự
Do.
Đó là vào đêm Giáng Sinh . Anh Tuyền, người đang tha thiết xin đôi bàn
tay của Chị Hồng, đă mời mấy chị em chúng tôi, gồm Chị Hồng, Phương và
tôi đi ăn Réveillon tại nhà hàng Caravelle. Anh Tuyền đă đặt sẵn từ
trước, và cho biết có nhảy đầm nữa. Anh Tuyền cũng mời thêm anh Thuần,
là bạn của nhóm tôi, mà anh cũng quen biết qua những lần gặp ở nhà tôi.
Thuần cao ráo đẹp trai, và lại nhảy giỏi. Trong khi đó, anh cũng mang
theo người bạn tên Trọng, để cho đủ 3 cặp.
Sau khi đi lễ đêm từ Câu Lạc Bộ Phục Hưng ra, chiếc xe Mercedes màu đen
của anh Tuyền đă đưa chúng tôi ṿng vèo từ đường Nguyễn Thông, ra Phan
Thanh Giản, đến Duy Tân, rồi quẹo phải đường Catinat, và thẳng tới
Caravelle. Người gác cổng, mặc bộ đồ giống như lính nhà vua bên Anh, chỉ
khác là không đội mũ lông dài, đă đón chúng tôi, rồi lái xe xuống dưới
hầm nhà hàng. Chúng tôi, quần là áo lượt, choàng thâm áo lạnh, rồi đong
đưa cái ví màu đen, cùng màu với giày và áo manteau, đi vào thang máy.
Nơi đây, cũng có người đứng chờ sẵn, để hỏi người khách muốn lên lầu nào,
th́ họ bấm số lầu đó. Bọn chúng tôi đă lên tầng trên cùng, là tầng nhà
hàng, có ăn, uống rượu và nhảy đầm.
Trong ánh đèn mờ ảo, huyền diệu, người bồi trong bộ complet thẳng nếp,
quần đen, áo veston đỏ ,với nơ thắt màu đỏ, đă hỏi tên, rồi dẫn chúng
tôi đến bàn đă đặt sẵn, với tên : Phạm Quang Tuyền, 6 người .
Đàn ông th́ tự kéo lấy ghế ngồi, riêng phụ nữ chúng tôi, th́ mỗi người,
đều có người bồi kéo ghế cho chúng tôi ngồi . Xong đâu đó, họ đến mỗi
người, 1 tay để phía sau, 1 tay cầm chai rượu, rót cho chúng tôi mỗi
người ly rượu vang đỏ. H́nh như sự chờ đợi là một cách thức của dân sang
trọng hay sao, mà sau khi đưa quyển thực đơn ra, cả nửa tiếng sau, họ
mới đến hỏi chúng tôi đă sẵn sàng gọi thức ăn chưa.
Anh Tuyền là người đă từng du học bên Tây, về VN, anh có cơ sở lớn, làm
ăn chung với những người ngoại quốc, nên anh rất thành thạo trong việc
giao tế. Anh xếp chỗ rất khéo . Chị Hồng ngời đầu bàn, coi như hôm nay
là vai chính, Anh ngồi bên tay phải, đến tôi, Thuần, Phương, Trọng.
Đây là câu chuyện "nhà quê" của tôi, mà không bao giờ tôi quên . Khi anh
Tuyền hỏi mọi người gọi ǵ, th́ theo lời dạy dỗ của Mẹ tôi, khi đi ăn
với bạn, mà họ là người mời, theo phép lịch sự th́ nên để họ gọi dùm. V́
lỡ ḿnh gọi món đắt tiền quá, sẽ phiền cho chủ nhân, nhiều khi họ không
định khao tới số tiền cao mức đó. C̣n khi ḿnh muốn gọi lấy, th́ nên gọi
món với giá tiền trung b́nh mà thôi. Ở đây, đèn th́ mờ mờ, món Tây tôi
cũng chả rành rẽ cho lắm, nên nhớ lời Mẹ dặn, tôi nói :
- Anh gọi dùm Em .
Và Phương cũng lại bắt chước tôi. Ngồi chờ cả tiếng, để được nh́n thấy
2, 3 đĩa trắng mang ra với xiên th́a. Ly th́ có tới mấy loại cao thấp
khác nhau. Anh Tuyền, đă mời chị Hồng ra sàn nhảy, Thuần mời tôi, và
Trọng nhảy với Phương. Nơi đây, sàn nhảy rộng, đẹp, đông người ngoại
quốc nhưng không chen chúc như ở những nơi Đồng Khánh, Baccara ... Tôi
thấy những người ngoại quốc gặp nhau vui vẻ, chúc nhau Merry Christmas,
làm tôi thắc mắc, không biết họ có nhớ nhà không nhỉ. Tôi đóan là có, v́
thấy họ uống rượu mạnh rất nhiều. Th́ uống rượu tiêu sầu mà. các Cụ Nho
nhà ḿnh chả nói thế sao !
Sau bản Tango, ai nấy về chỗ ngồi, th́ người hâu bàn, đem ra một quả
chanh, cắt tỉa rất công phu và đẹp. Rồi là chút muối tiêu. Trên đĩa ăn
cúa tôi chỉ có vậy . Phương và tôi liếc mắt nh́n nhau như muốn hỏi . măi
sau, một người mới đem ra một tô to, múc cho anh Tuyền, tôi và Phương,
mỗi người 2 th́a , tôi dương mắt nh́n, thấy món ǵ mà đen đen, lại có
những cục tṛn tṛn nho nhỏ ... Các người khác, th́ nào là thịt ḅ hầm
rượu vang, bouillabaisse ...ăn với bánh ḿ, trông ngon làm sao . Tôi cứ
tưởng, món của tôi sẽ c̣n đem ra cái ǵ nữa . Nhưng anh Tuyền đă vui vẻ
mời mọi người bắt đầu, và tôi lại nh́n Phương, và nh́n xem anh Tuyền ăn
như thế nào . Anh vắt chanh vào cái tṛn tṛn đen đen đó, rồi trộn với
tiêu, ăn với bánh ḿ . Tôi thất vọng, và nghĩ ḿnh sẽ đói, v́ ăn thế này,
th́ no sao được. Nhất là sẽ không có ǵ là ngon miệng cả . Phương và tôi,
ngồi khẩy từng viên tṛn, cho vào miệng cho có lệ, và ăn bánh ḿ không.
Bù lại, đêm đó, chúng tôi thay nhau nhảy đầm rất vui, cho đến 3 giờ sáng.
Sau này, khi ra đời, tôi kể lại món ăn tṛn tṛn đen đen đó, mới biết
rằng, đó là món đắt tiền nhất, v́ là món trứng cá Cavia. Ôi, nhà quê đến
mức đó là cùng.
c̣n tiếp
HONG VU LAN NHI
(052704)

oooooOOOooooo
Gần như một thông lệ, cứ đến ngày thứ tư, là tôi nấu một nồi to, để
ăn lai rai cả ngày, như bún riêu hay bún mọc. Hoặc là cơm với nồi
canh cá chua. Những ngày thường khác, th́ tôi nấu cơm như mọi lần,
quanh quẩn cũng chỉ cá, thịt kho, hoặc đậu nhồi thịt xốt cà chua,
hay đậu nấu canh cà chua ... Thanh ăn cơm với gia đ́nh tôi. Thanh
không thích ăn thịt nhiều, mà chỉ thích ăn rau, đậu. Thanh cũng là
người nội trợ đảm đang, nên cuối tuần, Thanh hay nấu nướng. Các bạn
của tôi, từ hôm có Thanh đến ở đây, lại cũng ghé nhiều hơn. Phần vui,
phần có người nói chuyện lâu hơn, v́ thường thương, gia đ́nh anh chị
Toàn Tuyết hay đưa bố Mẹ Hùng xuống ở chơi đây đến chiều mới về. Chị
Tuyết c̣n hỏi tôi, sao dạo này không thấy tổ chức nhảy nhót ǵ nữa.
Và chị đề nghị hai tuần nữa, nhân dịp sinh nhật của mẹ vào tháng 8,
con cái chung nhau tổ chức sinh nhật cho Mẹ tại nhà các em. Tôi vui
vẻ nhận lời liền. Vụ dọn nhà của tôi, và của Thanh cũng đă xong. Ừ,
cũng là dịp vui đón tiếp bạn Thanh về ở đây nữa. Thanh và tôi ngồi
đếm số đào, kép, và đang tính làm sao cho đào, kép không quá chênh
lệch.
- Được rồi. Lần này ta mời thêm một kép vừa cao ráo đẹp trai, lại
vừa nhẩy giỏi. Chàng này lại thích nhẩy nữa, nên sẽ mời mọi người
chứ không để đào ngồi ế như kỳ trước đâu.
Tôi biết Thanh nhiều bạn, cả bạn gái lẫn bạn trai nhưng v́ không ở
chung, nên chưa quen. Từ nay, tôi sẽ biết hết những người bạn của
Thanh. Và nếu thấy ai " được " là tôi sẽ xúi Thanh lấy cho rồi. Ở
một ḿnh nhiều lúc cũng buồn, tuy biết rằng, có khi ở hai ḿnh c̣n
mất vui nhiều hơn.
Cuộc sống vẫn b́nh thường. Ngày tháng vẫn lặng lẽ trôi qua. Tôi đă
bắt đầu gọi phone mời mọi người đến ngày thứ bảy tuần tới, đến dự
tiệc có dạ vũ, tại nhà tôi để mừng sinh nhật Bà mẹ chồng, và để luôn
thể mừng Thanh đă dọn vào ở chung với gia đ́nh tôi.
Mọi người đều mừng vui, v́ đă lâu rồi, nhà tôi bận nhiều chuyện, đă
không có họp bạn, ăn uống, nhảy nhót ǵ.
Diễm Trang đến đón con, tôi cũng mời luôn, và hy vọng lần này có sự
hiện diện của hai em, cho mẹ Hùng mừng. Bà Cụ tính t́nh trẻ trung,
và cũng thích nhảy lắm. Nếu không bị cái lưng đau, khiến người Cụ
như kḥm xuống, v́ thế mà Cụ không nhảy nhót ǵ được. Nh́n người ta
nhảy, Cụ nói Cụ thèm nhảy quá đi, mà không nhảy nổi, v́ đầu gối bị
mổ, yếu hẳn hơn trước nhiều.
Tuy vậy, lần này sinh nhật này của Cụ, chắc chắn là Cụ phải nhảy bản
đầu tiên với Cụ Ông rồi. Nh́n Cụ Bà nh́n say sưa Cụ Ông, tôi biết Bà
hăy c̣n thương Cụ Ông nhiều lắm. Đôi lúc, tôi c̣n nghe thấy câu hờn
mát, giận lẫy Cụ Ông nữa. Mà cũng tội nghiệp cụ Ông, cứ quanh quẩn ở
nhà với cụ bà, mà vẫn không yên thân . Có lẽ cụ mặc cảm v́ đau chân,
không đi đâu được, mà cứ ghen bóng ghen gió ...
Tôi thấy thương cả hai Cụ. Thương cho người có tính ghen, và thương
cả cho người bị ghen, mà chẳng có ǵ. Cũng tại, ngày c̣n trẻ, cụ Ông
cũng bay bướm lắm. Nhưng hồi trẻ, bà cũng đẹp lắm, nên chẳng thèm
ghen chi cho mệt. Về già, mới sinh ra lắm chuyện, dù so với sắc đẹp
của những người cũng cỡ Cụ, th́ Cụ là người trẻ hơn, sắc đẹp vẫn hơn
nhiều người. Thế mà chỉ v́ cái chân đau, mà đâm ra ghen tương khó
chịu.
Tôi nghĩ đến tôi, bây giờ th́ tôi không ghen Hùng tí nào, nhưng biết
đâu, khi về già, tôi lại giống Mẹ chồng, nổi cơn ghen, th́ buồn cười
lắm nhỉ. Tôi chép miệng, coi như chuyện đời có nhiều khi không hiểu
nổi.
- Biết ra sao ngày sau ...
HONG VU LAN NHI

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Từ ngày có Thanh về ở chung với vợ chồng tôi, th́ người vui nhất vẫn là
tôi. Bởi v́, Thanh là người hay làm, không chịu ngồi yên, cho nên Thanh
đă giúp tôi rất nhiều. Ngay cả vụ họp bạn vào cuối tuần này. Thanh đă
bàn tính đặt món ǵ, bao nhiêu món, sao cho không dư nhiều .
- Mấy lần trước, kỳ nào cũng dư quá, đến nỗi, phần gói cho bạn bè mang
về, phần để lại ăn mấy ngày sau mới hết.
Thức ăn để trong tủ lanh vài ngày sau mới ăn hết, làm sao ngon và bổ cho
được. Thanh ăn ít, nên chủ trương, ăn ngon và có chất bổ. V́ thế Thanh
bàn:
- Tao nấu cho mày nồi bún riêu, mày nấu xôi, và chè. Đặt thêm ở ngoài
gỏi mít tôm thịt, chả gị, bánh cuốn ... C̣n th́ bạn bè ai mang ǵ đến,
đều để chung vào đó. Những món chính ḿbnh đă có rồi.
Mọi chuyện cứ thế mà tiến hành. Tôi ở nhà gọi đặt mấy món, và Hùng sẽ
đến lấy khoảng 4 giờ. Phần tôi, ngâm đỗ và gạo từ hôm trước, và chờ đến
sáng thứ Bảy, tôi mới đồ xôi. Chè, th́ chắc tôi nấu chè đậu đen, có ai
muốn ăn xôi đậu xanh với chè đậu đen th́ cũng đúng. Chiều thứ Năm, các
bạn gọi đến hỏi về thức ăn. Minh Châu đề nghị mua hoa để tặng Sinh Nhật
Cụ. Hoạt và B́nh th́ mang nước ngọt. Vợ chồng Tuấn, Trang th́ mang rượu,
bia ... Chị Tuyết gọi điện thoại cho tôi, và khẳng định :
- Trinh cứ đặt món ăn dùm chị, và để chị lo trang trải mọi thứ mua. Các
em không cần phải chi bất cứ món ǵ trong ngày hôm đó. Anh chi bao thầu
luôn.
Thế là coi như vợ chồng tôi có công, và anh chị Toàn Tuyết có của.
Coi như tạm xong phần ăn uống. Thanh hứa sẽ mang chàng Quỳnh đến. Tôi hy
vọng bữa tiệc lần này sẽ vui nhộn nhất từ xưa đến nay.
Riêng tôi, tôi cùng đi với Thanh đến Macy's mua cho mẹ Chồng một áo
khoác ngoài. Tháng Tám mùa Thu, trời cũng se se lạnh rồi. Và bà lại
thích diện nữa, dù dạo này chẳng đi đâu ngoài xuống thăm thằng cháu Nội.
Mọi sự coi như đă xong, xếp đặt đâu vào đấy, chỉ c̣n chờ ngày họp bạn
vào tối thứ Bảy này nữa thôi.
Kể cũng vui, cứ mỗi chiều đi làm về, tắm rửa, thay áo quần mặc nhà xong,
Thanh lại cùng tôi bàn về vụ dạ vũ sắp tới. Thanh bắt Hùng mua thêm mấy
đĩa nhạc nhảy đầm của ngoaị quốc cho xôm tṛ :
- Này ông Hùng, Ông chỉ có mấy cái đĩa cứ quanh quẩn mấy bài hát đó,
nghe chán lắm rồi đấy. Ông phải mua thêm CD nhạc giật gân đi chứ?
- Yên chí, kỳ này đă có thêm mấy CD với nhạc Tour, tha hồ mà nhảy.
- Ông bạn Quỳnh của tôi, khó tính lắm đấy.
- Ông ấy khó tính, kệ ông ấy chứ, thằng Hùng này mà c̣n ngán ai ?
- Không phải ư tôi nói thế. Tại ông ta là người thích nhảy đầm, cho nên,
cần nhạc đánh cho đúng điệu, với những bản hay.
Rồi Thanh lảng sang chuyện khác.
- Eh, tối nay thứ Sáu rồi đó, nhanh ghê chưa.
- Để sáng thứ Bảy, Trinh nhờ anh Lâm thu dọn nhà cửa cho sạch sẽ dùm.
Thanh nhớ trông coi ông thợ Lâm dùm nhé.
- Ǵ chứ trông coi thợ là nghề của tao, yên chí đi.
Nói là nhờ Lâm, thực ra, sàn nhà tôi đă lau mỗi ngày, sạch sè cho tụi
con nít nhà Trang chơi. Nhiều khi bé Tuyết c̣n ḅ dưới sàn nhà. Chính
những cái sạch sẽ quá đáng của tôi, đă bị Hùng cho là lẩm cẩm. Đêm nào
có bạn bè, th́ tôi thức để lau nhà, lau sink cho tới 1,2 giờ đêm. Nếu
hôm nào chí có mấy người trong gia đ́nh, th́ tôi cũng loay hoay đến 12
giờ đêm mới leo lên giường được. Tôi cũng biết, sạch sẽ quá, chỉ làm khổ
những người chung quanh.
Tôi nhớ đến vợ chồng Quang Hiện Hiển cũng sạch sẽ quá đáng, đến nỗi,
không đêm nào đi ngủ trước 2 giờ sáng. Người chồng kế rằng,
- Tôi đi làm sớm lắm, 7 giờ đă có mặt ở sở. Tôi thức dậy lúc 6 giờ, pha
ly cà phê uống cho tỉnh ngủ, rồi đi làm. Trong khi đó, vợ tôi mới ngủ
được vài tiếng đồng hồ. V́ thế, mà hai đứa như mặt trăng, mặt trời, khó
mà thông cảm nhau.
Hai đứa tôi cũng vậy.
Và chàng kết luận, :
- Cả tuần, tôi chẳng được nh́n thấy mặt vợ, trừ 2 ngày cuối tuần, th́
nàng lại cứ lo rửa chén bát, lau sink, lau nhà ...không c̣n th́ giờ để
cho nhau nữa.
Tôi cũng lạ lùng cho tôi, con người rất thích những thơ mộng, những săn
sóc chiều chuộng, lo lắng cho nhau, mà sao tôi lại cứ dành th́ giờ cho
sàn nhà, cho bếp, cho tủ lạnh, và cứ phải dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng,
đâu vào đấy, rồi tôi mới đi ngủ được. Tôi có mâu thuẫn với chính tôi
không ? Hay là trong tận cùng tâm hồn, tôi c̣n đang mong chờ một h́nh
ảnh xa xôi nào chưa xuất hiện.
Lâm vẫn thường xuyên đưa tôi đi chợ, đi mua bán trong Costco. Tôi với
Lâm đă có những buổi nói chuyện tay đôi, dưới ánh trăng mờ khuất, và,
tôi biết, Lâm cũng nhạy cảm, và đă hiểu tôi rất nhiều. Có lẽ tại Lâm
nh́n thấy cuộc sồng hàng ngày của Hùng và tôi, như một cặp vợ chồng già,
chỉ c̣n biết đến con cháu và bạn bè. Thú thực, giữa hai đứa chúng tôi,
đă không c̣n chuyện ǵ để tâm t́nh, ngoài chuyện tương lai của Dũng, và
chuyện dành dụm tiền nong cho những ngày sau. Hùng là người nghiện bia
ruợu, về đến nhà là phải có chai bia lạnh để uống. Sau đó, ra garage
ngồi vừa uống bia vừa hút thuốc.
Về đến nhà, Hùng chỉ biết có bia và thuốc lá, hai thứ đó coi như người
bạn đời, không thể thiếu vắng được.
Tôi nhớ đến lời một người bạn, khi tôi ngỏ ư muốn Hùng cai thuốc, cai
bia. Người bạn đă nửa đùa nửa thật bảo tôi:
- Mày đừng bắt nó cai, nhất là đừng bắt nó chọn lưa, mày hay bia thuốc.
Chắc chắn nó sẽ nói là nó muốn cả hai. Và nếu bắt buộc nó phải chọn lựa,
th́ dĩ nhiên nó chọn bia rượu. Mày lúc ấy chỉ c̣n biết đấm ngực mà chết
thôi.
Lời người bạn quả là thâm thuư. Nếu họ yêu ḿnh, th́ họ sẽ chọn ḿnh.
Nếu họ yêu bia rượu, họ sẽ chọn bia rượu. Và tôi cũng đă bắt chước những
người vợ hiền, không bắt chồng phải chọn lựa cai hay không cai. Hoặc là
tôi sẽ ly dị nếu người chồng không chừa bỏ.
Có lẽ v́ thế, mà Hùng và tôi, tuy khắc khẩu, mà vẫn nằm trong một quỹ
đạo.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
0061004