TƯỞNG NHƯ LÀ
Hồng vũ Lan Nhi
Cũng vẫn là tôi, trong căn nhà của anh chị Dương, căn nhà mà vợ chồng
tôi đă trú ngụ cả năm trời, nhưng sao hôm nay, tôi cảm thấy có ǵ khác
lạ, tâm vui hơn, ḷng nôn nao hơn, và h́nh như căn nhà có vẻ rộng răi
hơn...Niềm vui lâng lâng đó, cứ trải dài thêm, khi tôi một ḿnh đi ra đi
vào trong căn nhà mà không biết phải làm ǵ trước, làm ǵ sau. Trong tay,
chùm ch́a khoá nhà chị Dương đă trao cho tôi sáng nay :
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Vụ dọn nhà hôm nay, lại nhắc nhớ tôi nhớ lại vụ dọn nhà từ Chino lên
vùng Fountain Valley này. Vậy mà cũng cả năm trời rồi đó. Thời gian trôi
mau thật. Từ nhà nọ dọn đến nhà kia, tôi không thấy vất vả bằng vụ dọn
nhà kỳ này. Mà gọi là dọn nhà cũng không đúng. V́ chỉ dọn có một pḥng
cúa tôi mà thôi, thế mà cũng mệt nhọc, tôi vất vả, chá bù từ Chino dọn
về Fountain Valley, cả gia đ́nh chỉ có mấy cái túi xách tay.
Trong nhà không có bàn ăn, không có salon, nên tụi tôi ngồi ngoài sân
đến khuya, nếu Lâm không phải về v́ khuya quá, th́ chắc tôi vẫn c̣n ngồi
nh́n trời, nh́n trăng, mà đầu óc th́ nửa nghe chuyện Lâm kể, nửa đi
hoang về những tháng ngày xưa cũ, những ngày mới lớn, chỉ một ánh mắt
nh́n của một chàng trai xa lạ, cũng đủ làm ḷng rộn ràng xao xuyến. Tôi
bỗng nhớ đến ánh mắt của Lâm, một đôi khi cũng đă nh́n tôi đăm đăm, và
ḷng tôi cũng thấy rung lên tiếng tơ lao xao như tiếng tre xào xạc trong
gió ... Những lúc như thế, tôi cứ phải giá vờ đi kiếm t́m cái ǵ đó,
không chủ đích. Tôi né tránh cái nh́n của một người mà tôi linh cảm thấy
có ǵ khác, không thuần tuư là t́nh bạn, hay là t́nh anh em kết nghĩa
như Lâm đă tuyên bố ...
Tuy nhiên, Lâm không có cử chỉ nào xàm xỡ, hoặc câu nói bóng gió xa xôi
...để tôi có thể nghĩ rằng Lâm đă tán tôi. Lâm vẫn đối với tôi bề ngoài
rất b́nh thường, và h́nh như chàng cố giữ cho b́nh thường. Và ai ai cũng
nh́n thấy Lâm là người đứng đắn. Một người tốt. Chỉ có tôi là đôi khi
bất chợt, nh́n được ánh mắt đăm đăm của Lâm mà thôi. Và chỉ có thế. Ngay
cả những lần chỉ có tôi và Lâm ngồi trong xe, khi chàng đưa tôi đi chợ,
hay đi công chuyện, cả hai đều nói cười vui vẻ, và luôn luôn Lâm hướng
câu chuyện về tôi, về Hùng, và chúng tôi lại phân tích tâm lư ...Có lẽ
v́ thế mà Lâm hiểu tôi nhiều qua những lần tâm sự.
Lâm là trai Nam, tôi là gái Bắc, thế mà lại thông cảm nhau nhiều chuyện.
Vợ Lâm cũng là gái Nam, tính t́nh bộc trực, thẳng thắn, lại không dễ
dàng hiểu nhau. Cũng như tôi và Hùng, trai bắc kỳ, lấy gái bắc kỳ cũng
có thông cảm nhau đâu.
Lâm cứ cho số Hùng sung sướng, đă gặp người vợ như tôi, tuy không yêu
thương, nhưng đă coi trọng t́nh nghĩa, cho nên, tôi đă lo lắng, săn sóc
Hùng mà Lâm nh́n thấy phải thèm muốn, uớc ao.
- Giá Hùng là người chồng tốt, biết săn sóc gia đ́nh lo cho vợ con, th́
chả nói làm ǵ. Đàng này ...
Lâm bỏ lửng câu nói, rồi nh́n ra ngoài đựng, như là đang nói chuyện của
một người nào xa lạ không quen biết.
- Nhưng bù lại, gia đ́nh chồng rất tốt với Trinh. Nếu không, chắc ...
Tôi lại cũng bỏ lửng câu nói, v́ thực ra, nếu dùng chữ nếu, th́ biết sè
có những ǵ sẽ xảy ra, hoặc có khi lại chẳng có ǵ xảy ra cả .
Tôi cười, và nói với Lâm:
- Tất cả đều do số phận an bài. Càng lớn, Trinh lại càng tin vào số mệnh.
Tôi tiễn Lâm ra về, và Lâm hẹn ngày mai sẽ tới phụ với anh Toàn .
Hùng th́ vẫn ngồi ở sau vườn, hút thuốc, và uống bia . Tôi nh́n thấy cả
chục chai bia nằm ngổn ngang bên gốc cây tùng.
- Anh Hùng ơi, vào nhà, kẻo sương .
- Cho anh hút xong điếu thuốc dở, rồi sẽ vào theo lệnh bà.
Tôi đi vào pḥng Dũng, xem thằng bé ngủ có đắp chăn mỏng, và có nằm ngay
ngắn không ? Rồi tạt sang pḥng ngủ cũ của ḿnh, xem c̣n sót chỗ rác nào
không ? Tôi muốn giao pḥng cho Thanh trong t́nh trạng sạch sẽ, dù đến
cuối tuần sau, Thanh mới dọn vào.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
(051504)
TƯỞNG NHU LÀ (tt)
Đêm qua tôi ngủ rất trề, v́ cứ thao thức hoài. Đă mấy lần, tôi lén dậy,
rồi sang pḥng ngủ cũ, nh́n lại và thấy có chút ǵ luyến lưu. Tôi là vậy.
Cái ǵ cũng là kỷ niệm. Dù kỷ niệm đó buồn hay vui, th́ khi nhớ lại,
cũng đều buồn, v́ nuối tiếc.
Tôi nhớ đến h́nh dáng ra vào của chị Dương, và cách ngồi hút thuốc của
anh Dương với Hùng, ở ngoài vườn sau. Rồi trong 2 tháng nay, cứ đến cuối
tuần, là anh chị đi lên nhà mới để lo sửa sang, sơn phết theo ư thích.
Tôi cũng đă có lần theo anh chị lên căn nhà rộng lớn ở trên ngọn đồi cao
vùng Orange. Và buổi tối, đứng từ phía nhà bếp, nh́n ra phía sân, tôi đă
thích mê cái thành phố đầy đèn lóng lánh dưới kia. Những ngọn đèn lấp
lánh c̣n nhiều hơn sao trên trời. Phong cảnh chung quanh đẹp lắm. Nhưng
tôi nghĩ, anh chị không có con, lại ở căn nhà quá rộng thế này, chắc c̣n
cảm thấy cô đơn hơn nữa. Cả hai anh chị đều thích nhà rộng, vườn to, nên
căn nhà này đúng là căn nhà lư tưởng của anh chi.
Với tôi, tôi lại thấy xa quá cho các bạn bè thường xuyên đến với tôi.
Anh chị đă không có con, lại ít bạn,cho nên chỉ lấy thú tiêu khiển là đi
du lịch, mỗi năm một nước.
Chị Dương thuộc loịa người ít nói, cho nên, tôi chả biết ǵ về quá khứ
của anh chị . Tôi chỉ biết chị, khi theo Hùng dọn về căn nhà này.
Và cũng từ căn nhà này, tôi đă gặp lại một số bạn xưa, cùng học chung
lớp dưới mái trường Trung Vương. Các bạn xa, gần vẫn thường xuyên gọi
phone đến thăm hỏi. Tôi cũng đă gọi đáp lễ vài lần . Và cũng từ miền
Đông, ông anh của tôi, đă gọi chuyện tṛ với tôi, khi th́ báo tin vui
trong ho, lúc lại báo tin buồn, trong họ gần có người vừa chết ...
Và cũng từ căn nhà nay, tôi đă gặp Diễm Trang, để rồi trông coi 3 đứa
con của Trang, tôi mói có đủ khả năng, để thuê được căn nhà khang trang
rộng lớn thế này. Tôi rất măn nguyện, dù chỉ là tạm thời làm chủ căn nhà
này mà thôi.
Và cũng từ căn nhà này, mà Lâm là người khách cùng sở với Hùng, đă từ sơ
giao trở thành thân quen. Tôi nhớ đến Quảng, cũng là bạn đồng sở, và
cũng đến họp bạn ở nhà tôi mấy lần, nhưng Quảng đă giữ khoảng cách rất
xa, chỉ đến khi có lời mời của Hùng. Thật trái ngược với Lâm. Những ngày
không họp bạn, tôi nấu nồi canh dưa với sườn non, gọi Lâm bất ngờ đến ăn,
là Lâm đến liền. Lâm không kiểu cách, làm bộ, nên đă gần gũi với gia
đ́nh tôi.
Dù đêm qua ít ngủ, tôi vẫn dậy sớm như thường lệ. Tôi pha cho tôi ly cà
phê, rồi nấu một nồi bún mọc, để mọi người ăn lai rai từ sáng đến chiều.
Tôi thích nấu bún mọc, vừa giản dị vừa dễ nấu. Cũng may, bà mẹ chồng tôi
lại thích ăn bún mọc.
Tôi nghĩ, phái đoàn Chino có xuống, cũng phải tới khoảng trưa, v́ c̣n
phải xếp hàng lên xe Van... Cho nên tôi cũ cứ tà tà ...
Và tôi đă lầm. Chỉ hơn 10 giờ một tí, là đă thấy xe chở hàng, đậu ngay
trước sân nhà. Rồi tiếng léo nhéo của chị tuyết gọi Hùng, để ra xe
khiêng phụ với anh Toàn.
- Hùng ơi, ra khiêng phụ với anh Toàn một tay nhé.
- Em sẽ cùng khiêng với Hùng .
Nh́n tấm thân c̣ hường của Hùng, làm sao khiêng nặng được. Bất giác tôi
nh́n ra đường, mong ngóng Lâm tới mau mau. May quá, Lâm đang đậu xe bên
kia đường. Tôi đi nhanh ra cổng đón Lâm và dục dă Lâm vào mau để khiêng
phụ.
Lâm vào nhà, chào bố mẹ Hùng, rồi sang chào anh Toàn .
- Dạ, thưa anh, thợ phụ xin chào anh.
- Oh, có thêm chú Lâm, hay quá.
- Anh Toàn ơi, em mới là thợ phụ Thằng Hùng chỉ là thợ vịn mà thôi.
- Cho mày hết đó, tao ra sau vườn ngồi là vui rồi.
- Chú Hùng, cho anh ly bia lạnh đi. Cho Lâm nữa. Uống lấy sức để khênh
chứ.
Chị Tuyết đang ở ngoài sân, vội lên tiếng cấm đoán.
- Không được dỡn à nha . Làm hết .việc đi, lúc ăn trưa, tha hồ uống ...
Bộ salon da màu đen, 2 mảnh đang được anh Toàn tháo gỡ giấy bao ...trông
thật đẹp . Bộ này do tôi chọn trong quyển catalog. Bàn ăn, th́ cũng chân
đen, với kính màu nâu đậm ...
Pḥng khách trông đẹp hẳn lên. Tôi lấy thuốc chùi kính, lau mặt bàn đang
c̣n những vết bui, và trưa nay, sẽ khai trương bằng món bún mọc.
Mẹ chồng tôi vui nhất, v́ bà được ăn món bà thích. Tôi mời mọi người
ngồi vào ghế, rồi mới múc từng bát đưa đến mọi người . Bún mọc phải ăn
nóng mới ngon. Tôi nhắc nhỏ vào tai Hùng hăy kư trả tiền bợ salon và bàn
ăn. Lúc đầu chị Tuyết và anh Toàn nhất định không lấy tiền hai món hàng
đó .
- Anh chị tặng cô chú đó .
- Thưa chị, chi cho chúng em nhiều rồi . Ngày xưa th́ em nhận. bậy giờ
em đă có lương, chi cho em được tiêu một tí chứ ?
- Thôi , Trinh đă nói vậy, th́ anh chị tính giá vốn thôi.
- Thật là đẹp cho cả đôi bên .
Ông bố tôi, vui quá, cũng phải lên tiếng.
Đối với riêng tôi, th́ hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật đă cho tôi một niềm
vui .
HONG VU LAN NHI
(051604)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Pḥng khách, pḥng ăn bây giờ đă hết trống trải, mà c̣n đẹp hơn trước,
v́ đồ đạc mới. Kỷ vật mà anh chị Dương để lại là chiếc tủ lạnh cũ. Chị
kể, cái tủ lạnh này tính ra cũng dùng được hơn 10 năm rồi. Về nhà mới,
chị muốn mua cái mới, đẹp hơn, tiện nghi hơn ...Chị ngập ngừng hỏi tôi,
- Chị Hùng ơi, chị có muốn lấy cái tủ lạnh cũ này không. Ḿnh không muốn
đem theo lên nhà mới.
- lấy chứ chị. Cái ǵ chị không muốn đem về nhà mới, cứ để lại đây. Cái
nào dùng được th́ dùng, cái nào không dùng được th́ vất.
- Vậy th́ mấy cái bàn ghế cũ ngoài vườn sau, tôi để lại nhé.
- Vâng, tốt cho anh Hùng vẫn có chỗ ngồi hút thuốc, uống bia. Cám ơn chị.
Anh Dương là người cẩn thận, nên những ǵ cũ kỹ không dùng, anh đă gọi
người đến thu dọn, đổ rác, và giao căn nhà khang trang, sạch sẽ cho gia
đ́nh tôi. Tôi cám ơn sự đối xử tế nhị, biết điều của anh chị. Sống chung
với nhau trong một nhà, mà hai cuộc sống như hai thái cực, như hai ḍng
nước ngược xuôi, mà vẫn êm đềm chảy trôi trong một ḍng sông hiền hoà
lặng lẽ, khiến bạn bè trong những buổi họp mặt, cứ thắc mắc, sao không
thấy ông bà chủ nhà hiện diện.
Thực ra, mấy tháng sau này, cuối tuần nào anh chi cũng lên nhà mới để lo
cho đám thợ sửa lại căn nhà cho đúng ư. nào là sơn lại trong ngoài. Thay
thảm mới nơi những pḥng ngủ, và lát gạch ở pḥng khách, pḥng ăn, pḥng
gia đ́nh và những lối đi. Sau đó, lại c̣n làm Landscape cho vườn, trước,
vườn sau ...
Bây giờ th́ căn nhà đă đẹp lắm, và trông như mới, so với căn nhà cũ.
Chuyện, tiền đi đâu th́ làm cho nơi đó trở thành đẹp là dĩ nhiên. Ngay
cả con người, cứ có tiền đến thẩm mỹ viện , th́ dù có xấu mấy, cũng trở
thành dễ coi, nếu không nói là xinh đẹp hơn trước nhiều. Nếu không đủ
tiền đế cắt mắt, bơm môi, bơm bàn tay năm ngón cho thành mũm mĩm búp
măng, búp đa, đỡ nh́n thấy da dẻ nhăn nheo, v́ làm vườn, làm bếp, rửa
chén bát nồi niêu xoong chảo mỡ màng hàng ngày ...th́ chỉ cần căng da
mặt, là đă thấy cuộc đời dổi khác rồi . Trông làn da mịn màng, không
nhăn nheo, như tuổi đôi mươi, khiến cho người ngoài nh́n vào, thấy đời
trẻ đi đến cả hai chục tuổi ...Ôi, văn chương cứ than là tuổi trẻ qua đi,
không níu kéo lại được, thế mà khoa học đă giúp con người t́m lại được
tuổi trẻ, dù chỉ là h́nh dáng bề ngoài.
(051704)
TUỞNG NHƯ LÀ (tt)
Pḥng khách, pḥng ăn bây giờ đă hết trống trải, mà c̣n đẹp hơn trước,
v́ đồ đạc mới. Kỷ vật mà anh chị Dương để lại là chiếc tủ lạnh cũ. Chị
kể, cái tủ lạnh này tính ra cũng dùng được hơn 10 năm rồi. Về nhà mới,
chị muốn mua cái mới, đẹp hơn, tiện nghi hơn ...Chị ngập ngừng hỏi tôi,
- Chị Hùng ơi, chị có muốn lấy cái tủ lạnh cũ này không. Ḿnh không muốn
đem theo lên nhà mới.
- lấy chứ chị. Cái ǵ chị không muốn đem về nhà mới, cứ để lại đây. Cái
nào dùng được th́ dùng, cái nào không dùng được th́ vất.
- Vậy th́ mấy cái bàn ghế cũ ngoài vườn sau, tôi để lại nhé.
- Vâng, tốt cho anh Hùng vẫn có chỗ ngồi hút thuốc, uống bia. Cám ơn chị.
Anh Dương là người cẩn thận, nên những ǵ cũ kỹ không dùng, anh đă gọi
người đến thu dọn, đổ rác, và giao căn nhà khang trang, sạch sẽ cho gia
đ́nh tôi. Tôi cám ơn sự đối xử tế nhị, biết điều của anh chị. Sống chung
với nhau trong một nhà, mà hai cuộc sống như hai thái cực, như hai ḍng
nước ngược xuôi, mà vẫn êm đềm chảy trôi trong một ḍng sông hiền hoà
lặng lẽ, khiến bạn bè trong những buổi họp mặt, cứ thắc mắc, sao không
thấy ông bà chủ nhà hiện diện.
Thực ra, mấy tháng sau này, cuối tuần nào anh chi cũng lên nhà mới để lo
cho đám thợ sửa lại căn nhà cho đúng ư. nào là sơn lại trong ngoài. Thay
thảm mới nơi những pḥng ngủ, và lát gạch ở pḥng khách, pḥng ăn, pḥng
gia đ́nh và những lối đi. Sau đó, lại c̣n làm Landscape cho vườn, trước,
vườn sau ...
Bây giờ th́ căn nhà đă đẹp lắm, và trông như mới, so với căn nhà cũ.
Chuyện, tiền đi đâu th́ làm cho nơi đó trở thành đẹp là dĩ nhiên. Ngay
cả con người, cứ có tiền đến thẩm mỹ viện , th́ dù có xấu mấy, cũng trở
thành dễ coi, nếu không nói là xinh đẹp hơn trước nhiều. Nếu không đủ
tiền đế cắt mắt, bơm môi, bơm bàn tay năm ngón cho thành mũm mĩm búp
măng, búp đa, đỡ nh́n thấy da dẻ nhăn nheo, v́ làm vườn, làm bếp, rửa
chén bát nồi niêu xoong chảo mỡ màng hàng ngày ...th́ chỉ cần căng da
mặt, là đă thấy cuộc đời dổi khác rồi . Trông làn da mịn màng, không
nhăn nheo, như tuổi đôi mươi, khiến cho người ngoài nh́n vào, thấy đời
trẻ đi đến cả hai chục tuổi ...Ôi, văn chương cứ than là tuổi trẻ qua đi,
không níu kéo lại được, thế mà khoa học đă giúp con người t́m lại được
tuổi trẻ, dù chỉ là h́nh dáng bề ngoài.
Con người là do bàn tay nhiệm màu của tạo hóa tạo nên, mà khoa học c̣n
làm biến đổi được từ xấu trở nên đẹp hơn, so với " nhan sắc " tự nhiên
trước kia, th́ cái nhà, có nghĩa lư ǵ khi chủ nhân có dư tiền bạc, muốn
vẽ voi vẽ chuột ǵ mà chẳng được.
Giá mà tôi có tiền, th́ không biết lúc ấy, tôi có thay đổi quan niệm của
tôi bây giờ không nhỉ. Hay tôi lại cũng đua đ̣i vẽ rồng, vẽ rắn cho khác
với người ta. Chỉ biết lúc này, tôi đang sung sướng, ḷng tôi nhẹ tênh,
cảm giác lâng lâng trong tôi vẫn c̣n.
Tôi sẽ mua thêm mấy chậu hoa Lan giả để trong nhà. Lan giả bây giờ họ
làm trông giống như Lan thật, mà không phải tưới bón cho mất th́ giờ.
Những cây thật, tôi đă có trồng trong chậu mấy cây Lan đất, với màu vàng,
màu xanh, màu trắng, và màu hồng ...Những cây này, tôi cũng chẳng phải
mua .Ngoài tiệm kính của Châu tṛn, khách hàng Tết nào cũng tặng, hoặc
do Châu mua về trưng bày trong tiệm, rồi khi hoa tàn, nó than là không
biết để đâu cho đỡ chật vườn nhà nó . V́, trong gia đ́nh nó, chẳng ai
chịu lo cây cối cả. Ngay Ông chồng nó, dù rảnh th́ giờ, cũng không thèm
ra vườn. Nó kể một câu chuyện mà tụi tôi cứ ḅ lăn ra cười và cho là nó
thêm mắm thêm muối cho vui cửa vui nhà. Nhưng nó thề là nó nói sự thật
trăm phần trăm.
Câu chuyện bắt đầu là khi nó dọn về căn nhà 2 tầng lầu, 4 pḥng ngủ rông
lớn thuộc thành phố Huntington Beach. Căn nhà này do 2 vợ chồng người Mỹ
ly dị, nên vườn tược gần như bỏ hoang. V́ thế mà nó mua được với giả rẻ
hơn ngoài thị trường cả 6,7 chục ngàn. Trước khi dọn vào, nó thuê người
sơn phết lại trong ngoài cho đẹp và sạch sẽ. C̣n ngoài vườn, th́ ông
chồng thấy thợ đ̣i đắt quá, ông lên cơn hà tiện, nói là để từ từ ổng lo.
Dọn vào cả 4,5 tháng rồi, mà cái vườn mỗi ngày mỗi hoang tàn hơn. Biết
tính chồng hà tiện, nó chờ ổng đi chơi xa vài ngày, đă gọi thợ về vẽ vời
cái vườn cho thơ mộng.
Gặp mấy ngày trời mưa, cây cối mọc tươi tốt. Châu từ tiệm về lúc 7 giờ
tối, đă được chồng ra tận cửa đón, - một sự lạ, chưa từng có kể từ khi
mới cưới - và cười cười khoe:
- Sau mấy ngày mưa, trời nắng đẹp quá, anh đă ra làm vườn.
- Anh ra làm vườn ? Chả trách trời mưa . mà anh làm những ǵ ngoài vườn
.
- Th́ anh nhổ cỏ dại. Em ra mà xem.
Châu hí hửng đi theo chồng ra vườn sau. Ông chỉ đám cỏ dại mà ông vừa
nhổ chất đống bên lối đi ...
- Đấy, em thấy hoa vàng mọc đẹp chưa ?
- Khổ thân em rồi anh ơi, những cây anh nhổ, là những cây bông nhỏ, mà
em đă thuê thợ trồng tuần trước, c̣n những cây có hoa vàng anh để lại là
những cây hoa dại, sau ngày mưa, nó mọc tốt và trổ bông đó.
Rồi nó vừa đi vào nhà vừa lẩm bẩm
- Lúc nhờ nhổ cỏ dại, th́ không làm, bây giờ, nhè cỏ dại để lại, nhổ hết
những cây bông nhỏ đă tốn tiền thuê thợ trồng...
Tôi chơi thân với Châu, và lại hay gặp nhau, nên nghe được nhiều câu
chuyện " khó tính " của ông chồng, mà cười đến chảy nước mắt . Tuy khắc
nhau đủ thứ, nhưng gia đ́nh lại rất êm đềm, v́ Châu bảo vợ chồng nó may
mắn, là ông chồng th́ đi làm sở, c̣n nó có business riêng, ít khi gặp
nhau, nên ít khi có chuyện, mà lỡ có
chuyện, th́ nó cũng nhịn cho xong. Tôi phải phục cái tính chịu đựng rất
hay của nó.
Cũng nhờ cả gia đ́nh châu không có người lo cây cối, vườn tược, mà Châu
đă cho tôi những chậu Lan khi đă hết hoa. Trái lại, tôi lại là người rất
mê cây, và thích thú khi ra vườn, nhổ cỏ dại, hay trồng cây .
C̣n tiếp
HONG VU LAN NHI
(051904)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Bố Mẹ chồng tôi và anh chị Toàn, hôm nay về sớm, v́ anh chị có cuộc họp
sinh nhật người bạn. V́ thế, khai trương bàn ăn mới bằng chầu bún mọc
xong, là Bố Mẹ tôi ra về liền. Nh́n Mẹ chồng tôi hiền lành, dễ chịu, tôi
thấy thương bà ghê. Tôi nhớ Mẹ tôi, cũng dáng người thanh thanh, hiền
lành, nhưng Mẹ tôi không son phấn, tóc uốn quăn như Mẹ Hùng. Cũng một
phần tại bà đẹp. Con cái không có ai được hưởng cái nhan sắc lộng lẫy
của bà. Chị Tuyết cũng đẹp, nhưng so với bà, vẫn kém thua. Dù bây giờ bà
đă gần 70 tuổi rồi. Bố chồng tôi cũng thuộc loại hào hoa, đẹp trai, có
lẽ Hùng được nhờ cái hoà hoa của Bố. Nhất là gia đ́nh chồng lại rất mê
thích nhảy đầm. Hùng nhảy rất giỏi, tôi và Hùng chắc chỉ có điểm đó hợp
nhau thôi.
Rất t́nh cờ, Tố ghé chơi, v́ nàng vừa từ nhà người bạn về.
- Lâu quá, em mới ghé thăm anh chị. H́nh như em thấy xe chị Tuyết vừa ở
đây ra.
- Đúng vậy. Tố tinh mắt quá nhỉ. Chị nghĩ, ai làm chồng cô Tố, phải coi
chừng. Hẹn ḥ nhăng nhít có ngày vỡ nợ.
- V́ thế chẳng ai dám đến với em cả. Cứ cu ky hoài.
Ngày xưa, tôi làm mai mối cũng mát tay lắm. Tôi làm mối cho bốn năm đám,
đều thành tựu. Có điều, những người tôi làm mai, họ đều không có con.
Cũng chẳng có ǵ lạ. V́ những người tôi giới thiệu, đều ở lứa tuổi ngoài
40 rồi. Có khi rổ rá cặp lại, nên họ ngại có con để tránh được cảnh con
anh, con tôi, con chúng ta ...
Nhưng ḱa, cháu Phụng, con gái cô em họ, tôi đă giới thiệu với Thành,
c̣n rất trẻ. Chồng 27, vợ 23. Thế mà hai đứa chờ hoài cũng chẳng có con.
Sau 5 năm chung sống, tụi nó ly dị. Mỗi đứa lấy người khác, th́ Phụng
lại có con.
Từ khi làm mối cho cô bạn thân, th́ từ đấy, vụ làm mai mối không c̣n
hiệu nghiệm nữa. Và tôi cũng chán cảnh làm mai mối rồi. Ai cũng bảo, cái
dại thứ ba là làm mốí.
Vả lại, sang nơi đất nuớc người, tôi có đi tới đâu mà quen nhiều. Nếu cứ
ở Chino, th́ chính bản thân tôi cũng ra vào thui thủi một ḿnh thôi.
Mang tiếng là ở vùng gần Little Saigon, mà nào tôi có đi đâu ? cả nhà
chỉ có một xe hơi cho Hùng đi làm. Sáng Chủ nhật, khi nào Hùng không
cùng đi lễ vối tôi, th́ tôi mượn xe Hùng đi đến Nhà Thờ Thánh Linh đi lễ,
rồi về.
Đi chợ hay đi mua bán mấy thứ lặt vặt, Hùng đă bán cái cho Lâm, để chàng
c̣n ngồi nhà uống bia. Tôi chẳng hiểu Hùng nghĩ ǵ. Chàng tin tưởng nơi
tôi, hay tin tưởng Lâm ? Nếu chàng tin tưởng nơi tôi, th́ chàng lầm, v́
trí óc tôi vẫn đi hoang dù là ở ngay cạnh chàng. C̣n Lâm, mọi điều kiện
của lâm đều hơn Hùng, mà sao Hùng lai dám giao trứng cho ác.?
Hay là chàng chơi đ̣n tâm lư. Giả vờ tin tưởng, để sau đó, đôi mắt cú vọ
của Hùng theo dơi sát nút chúng tôi, để xem ḷng dạ của bạn và của vợ.
Ừ, nếu Hùng hành động như vậy mới đúng là con người. C̣n nếu Hùng chỉ
cần say sưa với ma men, mà quên đi người bạn đời đă từng chia sé buồn
vui với Hùng trong cuốc sống, th́ nói dại, nếu lỡ tôi có sa ngă, th́
cũng là chuyện đương nhiên mà thôi.
Chẳng biết Lâm và Hùng đang làm ǵ ở trong pḥng master bedroom, mà đến
cả 2 giờ đồng hồ, vẫn chưa thấy ló mặt ra.
Tôi rủ Tố đi vào xem pḥng ngủ của tôi, và nh́n thấy Lâm và Hùng đang
gắn giây điện thoại, và gắn giây computer.
Tôi bỗng nổi hứng, đề nghị khao mọi người đi nhảy đầm ở Quốc Dương
ballroom. Chỗ này, ban ngày là nơi dậy nhảy, nhưng tối tốí lại là nơi
nhảy đầm của những người thích nhảy, mà lại không ưa đến chỗ pḥng trà,
đông người ...
Kể cũng đúng, đến những pḥng trà như Majestic, Ritz, người ta vừa nhảy
đầm, lại vừa khoe quần áo, khoe đồ trang sức, khoe những ông bồ bà bồ
...Lại nữa, pḥng trà là nơi mở cửa trễ, 9 giờ mới bắt đầu, trong khi
nhiều người, họ đến Ballroom, từ 8 giờ đến 10 giờ là về nhà ngủ khoẻ,
ngày mai c̣n có sức đi làm. Và, đến Ballroom, c̣n có thêm cái lợi, là
tiền vé rẻ rề. Lúc bắt đầu chỉ là 4 đồng, rồi theo thời giá lên tới 5
đồng, rồi 6 đồng ...Và nhất là ballroom mở cửa mỗi ngày. Bà con nghiền
nhảy, có thể đến đó tập thể thao mỗi ngày, từ 8 giờ đến 10 giờ, mà không
phải thức khuya, hại sức khoẻ.
Hùng đồng ư ngay. Lâm cũng chẳng bận ǵ để có cớ từ chối. Tố th́ cũng
chẳng biết về nhà làm ǵ, ngoài leo lên giường nằm ngủ, lấy sức ngày mai
lái xe đi làm. Thế là cả bọn cùng đồng ư trong vui vẻ. Tôi đun nóng nồi
bún mọc, lấy bát đũa, đĩa rau ...và dục mọi người ăn mau, để c̣n đến
đúng giờ, v́ chủ nhật, Ballroom đóng cửa sớm.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
(051904)