TƯỞNG NHƯ LÀ
Hồng vũ Lan Nhi
Chương 12
Mấy hôm nay,
ngày nào Quỳnh và tôi cũng ngồi ăn cơm chung, sau khi đă lo làm mấy tiếng đồng
hồ ngoài vườn. Có những buổi sáng, Quỳnh rủ tôi đi Home Depot mua gạch. Tôi đă
không quên mua 1 vỉ hoa tím trồng chung quanh chậu cây. Hoa tím sẽ mọc dài và rủ
xuống, thật đẹp. Ở nhà cũ, tôi đă được nh́n ngắm chậu hoa tím rịm, rủ xuống
trông thơ mộng làm sao!
Quỳnh c̣n mua thêm ít gỗ để chàng đóng giàn hoa trước cửa nhà. Tôi không ngờ
Quỳnh lại giỏi đến độ có thể làm cả thợ mộc lẫn thợ nề.
Trông dáng dấp Quỳnh, có dáng thư sinh, chứ không có dáng thô kệch lao động. Tôi
nh́n Quỳnh khác lạ với mọi ngày trong chiếc quần jean cũ, áo chemise hoa nâu, và
đi dôi giày bata. Trông chàng hôm nay có vẻ phong sương hơn. Nhất là khi thấy
chàng thoan thoắt khuôn gạch, và gỗ, th́ không bao giờ tôi lại nghĩ được rằng,
người này đă có phong cách nhảy đầm rất đẹp, dưới ánh đèn mờ của vũ trường.
Trước khi đi Home Depot, Quỳnh nhờ tôi xỏ dùm sợi chỉ, để chàng đính cái nút
khuy đă gần đứt rơi ra ngoài. Tôi vừa xỏ dùm, vừa gợi ư mà tôi muốn khuyên chàng
từ lâu :
- Sao anh cứ lui cui một ḿnh hoài vậy. Rước một bà nào về dinh để bà ta hầu hạ
cơm nước, và tṛ chuyện có vui không ?
- T́m hoài đấy chứ, có ai đâu.
- Để Trinh giới thiệu bạn Trinh nhé.
- Những người đă đến đây, có ai một ḿnh đâu. Những người một ḿnh, th́ lại
thành bạn mất rồi.
- Yên chí, sẽ có thêm hai người mới nữa, đừng lo.
- Ở đâu ?
Tôi nhớ cách đây 2 tuần, trong một dịp dự đám cưới con người bạn thân, tôi đă
gặp lại một số bạn cũ. Có đứa đă 30 năm chưa gặp. Có đứa từ khi rời mái trường
Trưng Vương cho đến nay, tôi mới gặp lại, và nh́n nó khác lạ đến độ tôi nhận
không ra. Có thể Như Lan không cùng lớp, mà chỉ cùng đệ mà thôi. Chẳng hạn tôi
đệ Tứ B1, th́ Như Lan đệ Tứ B2 ... gặp lại nhau nơi đất khách quê người, lại
trong lứa tuổi chẳng c̣n trẻ trung ǵ, nên mừng mừng tủi tủi tay bắt mặt vui. Ôi
thôi, nhà trai nhà gái muốn nói ǵ làm ǵ, tụi tôi đâu cần nghe, mà chỉ quay
ngang nh́n ngược hỏi thăm nhau, rồi lấy bút ghi chép địa chỉ, và hứa hẹn sẽ gọi
cho nhau. Trong đám bạn gặp tại đám cưới tối đó, tôi được biết chỉ có 2 c̣n hiện
đang độc thân, đó là Như Lan, và Tố Nga. Hai đứa đều đẹp, nhưng ở Nga có nét ưa
nh́n hơn Lan. Chồng Lan chết trong trại tù cải tạo, và Lan vượt biên, rồi được
người em gái bảo lănh vào Mỹ. Hai đứa con của Lan đă khôn lớn, đă có gia đ́nh.
Bây giờ Lan cũng muốn t́m người đàng hoàng, cùng có sở thích không giống hẳn
nhau, nhưng đừng đối ngược nhau, để tâm tính trong cuộc đời c̣n lại. Lan cho
biết, nàng cũng đă gặp nhiều người, cuối cùng, chả đi đến đâu. Chắc là chưa gặp
duyên số thôi.
Trong trường hợp của Nga, th́ hơi khác. Hai vợ chồng sang đây từ năm 75, Chịu
khó đi làm, không bao giờ bỏ làm Over Time, nên tiền tiêu rủng rỉnh. Chỉ tội một
điều là không có con. Và Nga đă sẵn ḷng hy sinh ly dị chồng, để chồng Nga lấy
người khác trẻ trung hơn, để có con nối dơi tông đường.
Tôi nh́n Nga, bỗng nghĩ đến Quỳnh. Hai người này mà ráp vào nhau là hạnh phúc
đầm ấm, v́ Nga cũng thích nhảy đầm, thích họp bạn. Nga lại không có con, nên
tránh được cảnh con yêu con ghét. Tôi đă dự định rồi, sẽ mời Lan và Nga đến họp
mặt tại nhà Coletta cho vui. Tôi sẽ nói cho Quỳnh biết rơ ư tôi, về người mà tôi
sẽ giới thiệu cho Quỳnh. C̣n Nga th́ tôi giả vờ im lặng.
Tôi đă bắt đầu nói sơ qua về Nga, với Quỳnh. Quỳnh chỉ im lặng nghe, thỉnh
thoảng lắm, mới chêm vào một câu hỏi ngắn gọn ...
Bỗng tôi như người tỉnh ngủ, v́ sao tôi lại không gọi Nga vào những ngày thường,
nhất là những buổi trưa, như trưa nay. Ư nghĩ đó đă khiến tôi phải vội vàng cầm
ống phone để gọi cho nàng.
Có lẽ bây giờ mới là lúc tôi tỉnh ngủ hẳn, v́ tôi quên luôn hôm nay là ngày
thường, ai cũng phải đi làm để mưu sinh, cho nên gọi Nga vào giờ làm việc, th́
làm sao nàng có nhà ??
Bữa cơm trưa nay, tôi đă nói nhiều về hai người bạn độc thân của tôi, và xem
chừng Quỳnh cũng hồ hởi muốn gặp Nga và Lan.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
08122004
Chuyện vườn tược coi
như tạm xong, khi Quỳnh cùng tôi đă xếp xong những viên gạch đỏ cuối cùng. Nh́n
lại công tŕnh ḿnh làm, tôi nói với Quỳnh:
- Trinh cũng đâu có đến nỗi tệ, phải không ? Những ai đậu xe bên lề đường, mỗi
lần bước xuống những viên gạch đỏ, phải cám ơn Trinh.
- Chỉ cám ơn Trinh thôi sao?
Trinh cười, nụ cười ḍn tan, và nh́n Quỳnh đang thu dọn những đống cỏ khô mà mấy
hôm nay tôi đă cào ra để xếp những viên gạch đỏ
- Chỉ có Trinh xếp chỗ lề đường thôi, anh đâu có xếp viên gạch nào đâu.
- Tôi không xếp, nhưng tôi chuyền cả đống gạch đến tận nơi để Trinh xếp, công
nào nặng hơn ?
Ừ, Quỳnh nói cũng đúng. Khi tôi cào xong đống cỏ khô, và san bằng đất, th́ Quỳnh
đă chuyển gạch đến bên tôi, và tôi chỉ có việc cong lưng xếp những viên gạch cho
thẳng hàng ngay lối. Những khi Quỳnh thấy đống gạch c̣n nhiều, chàng đă lẳng
lặng vào nhà lấy ra hai chai nước Arrow Head, một cho chàng và một cho tôi, và
c̣n dục tôi ngưng tay, nghỉ ngơi cho đỡ mệt. Chàng c̣n nói đùa:
- Ông chủ nhà này có tính tiền giờ đâu mà ngại. Ổng khoán trắng cho tụi ḿnh mà.
Rồi hai đứa đứng gi8ũa nắng trưa, vừa uống nước, vừa nói chuyện vẩn vơ. Tôi nói
ư định của tôi sẽ mở boum vào cuối tuần này, v́ thế, tôi muốn làm cho xong vườn
trước.
- Ah ha, thế là Trinh nhất định cho người đến "xem mắt" tôi đấy hả
- Để cho anh xem mắt hai người đẹp th́ có. Chỉ sợ khi gặp tụi nó rồi, anh Quỳnh
sẽ phải nịnh Trinh, o bế Trinh nhiều hơn nữa đó.
- Để xem. Bộ Trinh cứ tưởng hễ đẹp mọi chuyện dễ dàng xong xuoi sao ?. Tâm t́nh
hợp nhau mới là điều quan trọng. Trinh không nhớ chuyện hôn nhân giữa Hoàng tử
Charles và Công Nương Diana à. Diana vừa trẻ, vừa đẹp, không nắm được t́nh yêu
của chồng, để rồi đành chịu thua một người già hơn, xấu hơn, đến nỗi phải chết
thảm ...
- À há, thế mới biết chuyện t́nh yêu khó hiểu thật.
- Th́ ngay như chuyện của gia đ́nh Trinh đó, có ai hiểu đâu . và không chừng vai
chính trong câu chuyện cũng không hiểu nữa...
Tiếng Quỳnh như trầm xuống, chàng nói như một lời tâm sự, tuy nhỏ nhưng vẫn đủ
cho Trinh nghe:
- Tôi cũng không hiểu được Hùng đă nghĩ ǵ, khi có được một người vợ tuyệt vời
như Trinh.
Rồi chàng buột miệng:
- Tôi mà ...
Trinh nghe, mà thấy ḷng xốn xang, như có ngàn con kiến đang ḅ quanh người. Một
cảm giác nhột nhạt, vui vui ... Trinh liếc nh́n Quỳnh thật nhanh, rồi lại nh́n
ra mảnh trời mênh mông xanh nhạt dưới ánh nắng gắt ban trưa. Mồ hôi đang thấm
dần vào áo phía sau lưng, và mặt mũi Trinh lúc này cũng đầy mồ hôi. Trinh mở
chai nước và ngẩng đâu tu một hơi. Nưóc lạnh thấm dần vào trong cơ thể, chạy dài
từ cổ họng xuống bụng, nước chảy đến đâu, tôi cảm thấy đến đó. H́nh như niềm vui
cũng như ḍng nước, đang tràn làn trong con người tôi, khiến tôi cảm thấy như
sắp bị ngộp. Mặc dù, đứng giữa trời, những làn gió nhẹ vẫn phất phơ làm ngả
nghiêng những ngọn cây mềm, và làm cho tóc tôi cũng bay bay.
Tôi nhớ có lần, sau khi ăn cơm chiều xong, mọi người mang ghế ra vườn sau ngồi
hóng gió. Hôm ấy có cả Lâm và Tố. Không biết ai đă khai mào trước, h́nh như là
tôi, nói về chuyện cô giáo Mỹ Mary Kay Letourneau đă yêu thằng học tṛ 12 tuổi,
và đă có con với nó. Cô ta đă có chồng, có con, và không hiểu động lực nào đă
khiến cô để con tim ḿnh say đắm như vậy. Và thằng học tṛ kia, có ǵ hấp dẫn
đến độ cô giáo đă bỏ chồng, bỏ con để say mê một t́nh yêu ngang trái ...
Lâm có vẻ gay gắt và chê bai hành động của cô giáo là quyến rũ một đứa con nít,
đáng tuổi con cái ḿnh là điều vô luân. Điều đáng chê trách là đă có con với nó,
làm hại cả một đời nó. Quỳnh ngồi yên lặng không nói ǵ. Tố đă lên tiếng và cũng
đồng ư với Lâm, cho rằng, t́nh yêu của cô giáo không gọi được là t́nh yêu, v́ nó
chỉ là bốc đồng trong giây phút. Sự cách biệt về tuổi tác quá xa, lại cách biệt
về học lực, và thể xác, dù cứ gọi là t́nh yêu đi chăng nữa, th́ cũng chẳng tồn
tại lâu dài được.
Hùng, không đi thẳng vào vấn đề, mà chàng đà kể câu chuyện của chính bản thân
chàng:
- Khi ấy, chàng là đứa con trai đang lớn, dáng to cao và khoẻ mạnh. Chàng hay đi
đánh banh với thằng Vinh, và sau khi đánh banh xong, thường hay về nhà nó ăn
uống, v́ nó có bà chị nấu nướng rất giỏi. Khi th́ được ăn bún riêu, khi th́ bát
chè đậu xanh, đậu đen.
Ăn xong, hai thằng chúng tôi thường cởi trần, mặc chỉ độc chiếc quần đùi rồi nằm
lăn ra sập ngủ như chết. Rồi sau đó, lai đi tắm piscine ở hồ Cộng Hoà. Những
tháng hè của năm chàng 14 tuổi thật là đẹp, và vô tư. Nhà tôi ở không xa nhà
thằng vinh là bao, nên tôi thường hay đến nhà nó ăn dầm nằm dề. Chị Hoa của nó
đă có một con, và người chồng là lính Hải Quân thường xa nhà.
Những hôm tụi tôi đi la cà trong xóm, về khuya, tôi thường xin phép Mẹ tôi để
được ngủ lại nhà thằng Vinh, để sáng hôm sau, chúng tôi đi đánh banh sớm ở Phan
Đ́nh Phùng rồi về tắm piscine ở hồ Cộng Hoà.
Một đêm, tôi đang ngủ say sưa, th́ chị Hoa ra đánh thức tôi dậy, và chị bảo muốn
nhờ tôi một việc . t^i mắt nhắm, mắt mở theo chị và khi vào tới giường của chị
tôi vẫn chưa biết chị sẽ nhờ tôi cái ǵ. Và rồi, chuyện ǵ xảy ra, hẳn các bạn
đă đoán ra. Tôi là một thằng ngu ngơ, sung sức, khoẻ mạnh, và chị Hoa là người
khát t́nh. Có thể v́ chị đang trong lứa tuổi cũng sung sức như tôi, mà chồng chị
lại hay vắng nhà, hay chi cũng muốn thử cúa lạ, tôi không biết, nhưng từ sau đêm
đó, tôi như người biết một điều bí mật, lạ lùng, và tôi đâm ra say mê chị. Tôi
không c̣n hồn nhiên như trước. Tôi đă biết nh́n theo dáng chị đi, biết nh́n vào
đôi g̣ bồng đảo để mà thèm thuồng, và nhất là mong cho đêm mau tới, để tôi được
ôm chị, được chị dạy bảo những điều tôi chưa hề biết, và ở nhà trường cũng chẳng
có Cô hay Thầy giáo nào dậy học tṛ.
Tôi vẫn chỉ là một thằng nhóc con đi với Vinh trong lúc ban ngày.
Vinh và tôi đi khắp nơi, dá banh, tắm piscine, đi xe đạp đến thăm bạn ở vùng Bà
Chiểu, nhưng khi nắng chiều đă nhạt dần trên những con đường, th́ tôi không c̣n
muốn đi đâu xa nữa. Tôi chỉ muốn mau về khu xóm của tôi, để rồi, khi thằng Vinh
ngủ say như chết, th́ tôi lại lần ṃ vào với chị Hoa.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
08192004
Tôi đang say men chiến
thắng, th́ chồng chị Hoa về. Có chồng, chị đối với tôi dửng dưng như một thằng
bé con chưa biết ǵ. Chị sai tôi và Vinh làm những chuyện trong nhà, như vác dùm
cái thang, khiêng hộ thùng nước. Trong khi đó, tôi ghét cay ghét đắng người
chồng của chị. Có lẽ tôi đă ghen với người chồng của chị, cho nên, tôi về nhà,
khồng thèm sang nhà Vinh ngủ nữa.
Tôi về nhà, Mẹ nh́n tôi lo lắng, v́ sợ tôi v́ cứ đá banh ngoài nắng mà thành ốm
đau, xanh xao. Chỉ mới có một tuần Mẹ không gặp tôi, mà thấy tôi thay đổi, đến
nỗi Mẹ khuyên tôi nên giữ ǵn sức khoẻ để c̣n đi học v́ sắp đến ngày khai giảng
rồi. Tôi c̣n ḷng dạ nào để học với hành. H́nh ảnh chị Hoa cứ chờn vờn trước mặt
tôi. Nhất là lúc tôi cứ nghĩ chị ôm người chồng của chị mà tôi như điên lên.
Thằng Vinh chả biết ǵ về những việc xảy ra giữa tôi và chị Hoa, cho nên, mỗi
lần sang nhà rủ tôi đi chơi, nó lại rủ tôi về ngủ chung với nó trên chiếc sập
ngoài pḥng khách. Tôi lấy cớ có việc bận để ở nhà. Anh chồng chị Hoa về nhà
khoảng chừng 1 tuần, rồi lại ra đi. Tôi gặp chị Hoa và anh Trung trên đường, anh
trung c̣n xoa đầu tôi, và cho biết, ngày mai anh đi theo tàu ra khơi ... Tôi
mừng như mở cờ trong bụng, mà vẻ ngoài làm ra vẻ dửng dưng. Chị Hoa nh́n tôi và
nhắn khéo
- Ngày mai sang rủ Vinh đi đá banh nhé.
Và tôi như người mộng du, bước những bước chân vui sang hẻm bên cạnh, và rủ Vinh
đi tắm piscine chiều hôm đó. Tôi khao Vinh một chầu bánh cuốn xe, rồi đạp xe đạp
về đường Lê Văn Duyệt, quẹo vào đường Thánh Mẫu, để về nhà Vinh. Chị Hoa vẫn làm
vẻ mặt lạnh lùng với tôi, và c̣n la hai đứa không về nhà ăn cơm, ăn quà ngoài
đường chi cho tốn tiền. Cũng tại thằng Vinh no bụng, nên vui miệng khoe với chị
Hoa.
Đêm nay trăng sáng, chị bắc ghế ra vườn ngồi cho đỡ nóng. Trong nhà hầm như một
ḷ than, khiến cả hai đứa tôi tuy vừa tắm ở hồ Chi Lăng xong, đă vẫn thấy nóng,
và cởi trần cho mát.
- Hôm nay tụi bay đi chơi đâu ?
- Tụi em đi tắm ở hồ Chi Lăng cho gần . Hồ Cộng Hoà rộng lớn hơn nhưng xa quá.
Vinh lanh chanh trả lời chị, c̣n tôi, cứ im lặng cho đến khi Vinh rủ tôi vào nhà
ngủ. Chiếc quạt trần xoay tít, mới đủ làm cho căn nhà bớt nóng. ban ngày đi chơi,
đá banh, tắm ở hồ, và bơi bao nhiêu ṿng, nên cứ đặt ḿnh xuống là tụi tôi ngủ
như chết.
Chị lại ra gọi tôi vào. Tuồng cũ lại diễn ra ...
Tôi vẫn đi học. Tuổi mỗi ngày mỗi tăng, và khi anh Trung chết v́ chiến tranh,
th́ gia đ́nh chị dọn đi đâu, tôi không biết nữa. Vinh đi lính nhảy dù, và chúng
tôi cũng bặt tin nhau từ đó. Tôi đă đỗ xong Tú Tài toàn phần, và đi lính Thủ Đức.
Đối với những người bạn cùng cỡ tuổi, tôi là đứa ăn chơi trác táng, bồ bịch tùm
lum...
- Bồ tùm lum mà không có con rơi là giỏi đó mày.
Hùng chỉ cười. Biết nói sao bây giờ. Và chàng kết luận:
- Tôi đă kể cho các bạn nghe chuyện đời tôi, để các bạn hiểu được rằng, những
đứa tré có vóc dáng to lớn, khoẻ mạnh, thường bị các bà bắt. Thằng bé 12 tuổi,
khi đă được nếm mùi vị ái t́nh rồi, th́ tôi dám chắc, nó cũng say mê cô giáo
Mary Kay của nó như tôi mê chị Hoa vậy.
- Sau đó, tại sao mày không bồ với chị nữa ?
- Có lần tôi đang đứng chờ người bạn ở đường Tô Hiến Thành, th́ chị Hoa đi qua,
chị cười với tôi, măi tôi mới nh́n ra, và thấy sao chị xồ xề thế, già nữa ... và
h́nh ảnh chị Hoa của những năm tháng cũ đă chết, khi tôi nh́n lại chị bây giờ.
Chả ǵ cũng 10 năm qua rồi. Có lẽ chồng chết, chị phải làm lụng vất vả, cho nên
trông da dẻ chị nhăn nheo, và già hơn tuổi nhiều. Từ sau lần gặp đó, h́nh ảnh
thần tượng bị xụp đổ...
Nhờ có vụ Hùng kể chuyện, tôi càng hiểu rơ hơn về cái rắc rối của cuộc đời. Tôi
không bao giờ ngờ lại có những người đàn bà bạo gan bạo phổi đến thế. Tôi cứ
nghĩ dù là người lăng mạn đến bao nhiêu đi nữa, th́ tôi vẫn nghĩ chỉ là lăng mạn
trong tư tưởng mà thôi. Thật không ngờ. Bây giờ th́ tôi hiểu lư do tại sao Hùng
ăn chơi, và chàng đă có con riêng trước khi lấy tôi, điều đó cũng chẳng có ǵ là
lạ lùng nữa. Tôi chỉ thắc mắc, tại sao Hùng không cho tôi biết chuyện này, mà
dấu kín như chẳng có chuyện ǵ xảy ra trong đời Hùng. Ngay cả gia đ́nh Hùng, Ông
Bà Nội thương tôi là thế, mà cũng chẳng bao giờ kể cho tôi nghe. Hay là hai Cụ
sợ tôi ghen rồi bỏ Hùng? Chắc gia đ́nh Hùng, và ngay cả Hùng, cũng đều không
biết tôi đă nghe được chuyện này từ phía quen gia đ́nh bên Nội.
Quỳnh từ trong nhà bước ra, và hỏi tôi, nghĩ ǵ mà thừ người ra thế. Tôi chỉ
cười mà không trả lời. Rồi chàng giơ 2 ngón tay ra hiệu đă 2 giờ rồi, hăy vào ăn
cơm.
Tới lúc này tôi mới cảm thấy đói. Quỳnh chờ tôi rửa tay xong, mới đưa cho tôi
một ổ bánh ḿ thịt, mà chàng đă đi mua ở tiệm gần nhà.
- Sao trưa nay sang thế?
- Lâu lâu cũng phải sang một lần.
Tôi vặn nhạc, và ra ngồi ở bàn ăn. Tôi vui vui khi nghĩ đến cuối tuần tôi sẽ mở
boum. Và nhất định là sẽ có hai người đẹp Như Lan và Tố Nga.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
08202004
Mấy hôm nay tôi mải mê
lo vườn tược, nên Thanh hoàn toàn lo vụ cơm nước. Được cái ai cũng dễ ăn, trừ
Thanh, nên Thanh phải lo nấu lấy cho hợp khẩu vị. Khó điều ǵ là khổ điều đó.
Thanh không bao giờ ăn thức ăn nguội lạnh lấy từ trong tủ lạnh ra. V́ thế, Thanh
rất ghét nấu nhiều, ăn không hết, đổ đi th́ sợ tội, mà để lại, th́ ăn không c̣n
ngon nữa. Như hôm nay chẳng hạn, tô canh rau đay nấu mướp c̣n lại từ hôm qua,
tôi đă hâm nóng lại, mà Thanh vẫn phải kho một nồi gà có gừng làm tăng gia vị,
v́ Thanh sẽ không ăn món canh rau đay hâm lại.
Tới bữa cơm, mọi người đều ăn uống ngon lành. Thật đúng với câu: cơm nóng canh
sốt thật là ngon ghê. Quỳnh là người đang phải ăn kiêng những đồ nhiều mỡ, gặp
Thanh cũng là dân sợ mập, nên Thanh nấu cơm vừa ngon, vừa ít mỡ, Quỳnh cứ khen
hoài. Hùng th́ ăn cầm hơi, v́ từ khi đi làm về, cứ t́ t́ uống bia, hút thuốc,
cho nên đă không c̣n muốn ăn nữa. Bàn cơm có 5 người 3 đàn ông, 2 đàn bà, mà phe
đàn bà trở thành nói nhiều, v́ Dũng với Quỳnh là dân ít nói. Hùng th́ nói nhiều
nhưng thiếu người gợi chuyện. Khi nào có Lâm đến, th́ câu chuyện mới nổ như bắp
rang.
Nhân thể có đông đủ mọi người trong nhà, tôi hỏi Hùng máy móc đă sẵn sàng để
cuối tuần này mở boum không. Hùng giơ cả hai tay lên trời, rồi lại ngồi xuống và
nốt miếng cơm cuối cùng, chỉ kịp đặt chén không xuống bàn là đi nhanh ra ngay
dàn máy, vặn một CD có tiếng hát Khánh Hà trong bài Tóc Mây. Hùng hănh diện kỳ
này dàn máy làm cho tiếng hát ấm hơn nhiều, với bất cứ giọng của ai. Hùng rủ
Thanh ra hát song ca với chàng, rồi bảo Thanh cũng là cách tập hát trước cho
buổi tŕnh diễn cuối tuần này.
Giọng Thanh trầm, và mạnh, khiến Thanh hát bài Con Đường Tôi về của Lê Tín Hương
rất có hồn và hay. Quỳnh ngồi nghe Thanh hát, và nh́n tôi rửa chén bát. Khi
Thanh hát xong bài, th́ Quỳnh đứng lên ghé sát tai tôi nói nhỏ :
- Lát nữa tôi đi Quốc Dương.
Tôi gật gật cái đầu. Tôi biết mỗi tuần, ít ra Quỳnh cũng phải đi đến những
BallRoom VN, như Paris, Quốc Dương, hoặc Đỗ Đ́nh... một lần. Và trong ngày
thường, Quỳnh trở về muộn nhất là 10 giờ, để mai c̣n đi làm sớm lắm ... Trong
khi đó, tôi c̣n đang rửa nồi niêu, lau sàn gạch rộng cho cả phần nhà tôi thuê,
rồi lau chùi bếp, và dọn lai chiếc tủ lạnh được gọn gàng.
Hùng th́ đă ngủ từ lâu. Trong nhà thật im lặng, ngoài những ḍng nhạc khuya, mà
tôi vặn thật nhỏ để vừa làm việc vừa nghe. Khi Quỳnh đi chơi về, vẫn thấy tôi
c̣n đang thu dọn, th́ ngạc nhiên lắm, và hỏi tôi sao không đi ngủ cho sớm dể
ngày mai thu dọn ... Rồi Quỳnh kể những ǵ xảy ra nơi BallRoom cho tôi nghe.
Qua những câu chuyện Quỳnh kể, tôi hiểu rằng, ra ngoài, Quỳnh là người được các
bà săn đón, v́ nhảy giỏi, lại cao ráo đẹp trai, và nhất là đang độc thân, cái "
mác " độc thân mới hấp dẫn các bà. Đă có lần tôi nhắc Quỳnh mời một vài bà về
nhà chơi, để tôi chọn lựa dùm cho, th́ Quỳnh lắc đầu gạt ngay đi, cho rằng,
những người đó chỉ là để nhảy đầm ở những nơi BallRoom thôi. Mà cũng đúng thế
thật, v́ tôi chỉ toàn thấy Quỳnh đi một ḿnh đến đó, chưa bao giờ hẹn ai đi cùng.
Từ khi tôi dọn nhà đến bây giờ cũng là mấy tháng rồi, tôi chưa thấy có người đàn
bà nào đến t́m Quỳnh. Chả lẽ Quỳnh sống như người tu hành ? Ngoài những lần đi
nhảy đầm khuya một ḿnh, Quỳnh chưa bao giờ đi đâu qua đêm. Chỉ có một lần,
chàng đi San José ăn cưới người cháu, vào mấy ngày cuối tuần. Quỳnh đi với bạn
trưa thứ Sáu và trở về nhà vào tối chủ Nhật. Lần đầu tiên không có Quỳnh hiện
diện trong mấy ngày cuối tuần, không riêng ǵ tôi cảm thấy trống vắng, mà cả
Thanh lẫn Hùng cũng thấy thiếu thiếu cái ǵ đó. V́ chưa bao giờ vắng mặt Quỳnh
trong những bữa cơm chiều, nhất là trong buổi họp mặt có khiêu vũ. Lần vắng mặt
đó, Quỳnh được nhắc nhở khá nhiều, v́ các bạn tôi thiếu kép khiêu vũ.
Trong các bạn, Lâm là người hay đến nhà tôi nhất, chẳng kể là có họp hay không.
Cứ lúc nào buồn buồn là Lâm ghé vào, có khi chuyện văn xuông, có khi ở lại dùng
cơm với tụi tôi, nói đủ thứ chuyện, rồi đến khuya mới ra về. Sự có mặt thường
xuyên của Lâm, hay vắng mặt, tôi không cảm thấy thiếu.
Tôi nhớ vào một buổi trưa thứ sáu, Quỳnh đi làm về lúc 12 giờ, tôi hơi lạ, v́
mọi khi Quỳnh về khoảng 3 giờ, có khi 5 giờ. Tôi buột miệng hỏi, được biết Quỳnh
đang chờ xe bạn đến đón đi San José ăn cưới người cháu. H́nh như tôi đă bực tức
trong ḷng, v́ sao chuyện ǵ Quỳnh cũng kể với tôi, mà chuyện đi xa này Quỳnh
không nói ǵ hết. nếu Quỳnh cho tôi biết, tôi đă không họp bạn vào ngày mai thứ
bảy. Có khiêu vũ mà thiếu Quỳnh coi như có hai chân mà thiếu mất một. Và tôi bực
tức, gay gắt với Quỳnh:
- Sao anh không cho Trinh biết, Trinh khỏi họp bạn ngày mai.
- Ủa, có tôi hay không, ảnh hưởng ǵ đến vụ họp bạn của Trinh ?
Tôi bỗng cảm thấy ḿnh vô lư. Phải rồi, Quỳnh chỉ là người bạn, đúng hơn là một
người chủ nhà, tại sao tôi lại muốn biết cả về mọi hành động của Quỳnh. Quyền
hành đó, chỉ là của người vợ hay là người bồ của Quỳnh mà thôi. Tôi nh́n Quỳnh
giá lả :
- Tại anh nhảy giỏi, Trinh muốn các bạn có kép giỏi d́u đi trong tiếng nhạc.
- Tôi cũng đâu muốn đi xa thế. Tại v́ bắt buộc thôi.
Tôi chúc Quỳnh đi chơi vui vẻ, rồi đi vào pḥng ngủ. Thật là vắng lặng quá trong
một buổi trưa cuối tuần. Tôi vặn nhạc, và ngồi vào chiếc computer check thư từ
của bạn bè ở xa. Nh́n chiếc computer này, tôi lại nhớ đến anh chị Toàn Tuyết,
anh chị đă lo cho tôi đủ chuyện. Chị Tuyết hỏi tôi có muốn một chiếc computer
không, v́ con gái chị mua cái mới, nếu tôi thích, chị sẽ bảo cháu đưa xuống nhà
và dạy cách dùng. Bỏ tiền ra mua th́ chả bao giờ tôi nghĩ tới, có được một cái
trong nhà cũng tiện. Và chị đă cùng với con gái chở xuống cho tôi ngay ngày sau
đó. Cháu đă chỉ cho tôi cách dùng, tôi lấy quyển vở ghi ghi chép chép v́ đây là
điều quá mới lạ đối với tôi. Cũng hên là Thanh lại rất thông thạo về computer,
v́ Thanh phải xử dụng computer ở sở mỗi ngày. Ghi chép và tỏ ra hiểu biết như
vậy lúc đó, chứ khi Thày ra về rồi, th́ mọi điều vừa học được lại theo Thày,
khiến tôi luống cuống chả biết phải bấm ǵ trước, bấm ǵ sau. Thật đúng là vạn
sự khởi đầu nan. Bây giờ tôi đă rành rẽ hơn sau 3 tháng có computer. Nhất là tôi
vào được Việt báo online để đọc văn thơ của mọi người. Tôi thích thơ văn, thích
đàn ca xuớng hát, nhưng lại chẳng giói thứ ǵ. Mỗi lần nghe Thanh hát, tôi lại
hỏi Trời sao không cho tôi một giọng hát như Thanh . Mỗi lần nh́n một người đẹp,
tôi cũng hỏi Trời sao không cho tôi một nhan sắc diễm lệ như vậy? Cũng như khi
nh́n một người có dáng thanh thoát mảnh mai, có một thân h́nh đẹp, hấp dẫn, tôi
lại cũng hỏi Trời. Chắc ông Trời cũng bực ḿnh với tôi lắm, v́ tôi hay đ̣i hỏi
nhiêù thứ. Cái ǵ tốt lành tôi đều muốn có hết cho ḿnh, muốn vơ hết vào cho cái
tôi đáng ghét này.
Nghĩ sâu xa hơn, th́ Trời cũng đă cho tôi nhiều thứ lắm rồi, nhất là cho tôi có
được một cuộc sống yên ổn ngày hôm nay. Tôi đă nghe nhiều người bảo tôi, ở cái
đất Mỹ đầy bon chen này, mà tôi được ở nhà, không phải đi làm dâu thiên hạ, là
sung sướng lắm rồi. Đi làm cực khổ lắm, chẳng sướng đâu. Ngay cả làm cho riêng
ḿnh như anh chị Toàn Tuyết, anh chị kể cũng nhiều điều bực ḿnh và lo lắng,
chưa kể có nhiều lúc c̣n gặp rắc rối ...
Chưa có ai gửi thư cho tôi, nên tôi lại tắt computer và ra nhà ngoài. Quỳnh đă
đi rồi. Sự yên lặng quá trong lúc này, làm cho tôi cảm thấy trống vắng. Tôi sửa
soạn bữa cơm chiều, và mong chiều nay có nhiêu bạn đến chơi ...
Tiếng nhạc từ trong pḥng ngủ của tôi vọng ra, nghe xa xôi như từ vùng hẻo lánh
nào vọng về. Lần đầu tiên tôi thấy bóng dáng Hùng bước vào nhà làm cho tôi thấy
bớt trống trải.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
08222004
Hôm nay đă là ngày thứ
Sáu rồi. Tôi đă mời gọi một số bạn đến nhà tôi vào tối thứ Bảy này, ai cũng vui
vẻ nhận lời, và con hồ hởi nữa là khác, v́ bảo rằng lâu quá, tôi không tổ chức
rồi. Mà lạ nhỉ, nếu tôi không tổ chức, th́ sao các bạn không ai tổ chức tại nhà
ḿnh nhỉ. Nếu nói về địa điểm, th́ nhiều đứa c̣n có nhà to rộng, gần biển, hoặc
chót vót trên núi...mà nhà nào cũng cả mấy ngàn square feet. Tôi nhớ đến lời
Minh Châu thường nói: Đất lành chim đậu. Rồi nó phân tích, không phải v́ nhà cao
cửa rộng mà khi gia chủ mời là họ phải đến đâu. Nghĩ như vậy là lầm to. Tất cả
chỉ là do sự hiếu khách của chú nhà, cũng như cách đối xử của gia chủ với mọi
người. Tại sao có nhiều đứa tổ chức, mời mọc bạn bè đến mà tụi bạn không đến ?.
Chỉ v́ ở nơi đó không có chân t́nh, mà chỉ là xă giao bề ngoài. Họ mời ḿnh đến
để khoe sự giàu sang, khoe chức tước, khoe con cái thành tài ... chứ đâu phải
mời ḿnh đến để chia sẻ niềm vui.
C̣n mày, mày rủ tụi tao đến để cùng chung vui, hát ḥ, nhảy nhót trong những
tháng ngày buồn nơi đất khách quê người. Nhà mày ở như là chỗ trú chân của mọi
người. Ai đi chợ, muốn ghé thăm mày th́ ghé, không cần hẹn ḥ, không cần báo
trước. Trong nhà mày, có ǵ ăn nấy, và tụi tao nhiều khi con ghé đưa cho mày mấy
cái bánh mua ở chợ. Tất cả chúng ḿnh đối với nhau chỉ là thân t́nh...
Tôi nghe Châu phân tích mà mát cả ruột. Nghĩ cũng đúng thôi. Bất cứ tôi ở nhà
nào, hễ tổ chức họp mặt ăn uống, chỉ cần mời một tiếng là họ đến liền, không
quản ngại ǵ hết...
Tôi nh́n thấy Quỳnh vừa đi đâu về, chờ cho chàng đi vào trong nhà, tôi mới lên
tiếng hỏi :
- Thứ Bảy này, anh Quỳnh có bận việc ǵ không ?
- Có chuyện ǵ không, mà nhin mặt có vẻ " khẩn trương " quá vậy ?
Tôi không trả lời vội, mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị:
- Trinh hỏi Anh, th́ anh cứ trả lời Trinh đi đă.
Quỳnh nh́n tôi đăm đăm, và trả lời thật nhỏ giọng:
- Thứ bảy này th́ tôi không bận ǵ cả. Mà sao ...
- Chẳng có sao trăng ǵ trong giữa trưa nắng gắt này.
Tôi thấy ḿnh vô lư. Cái vô lư của vô lư, chỉ vị tôi vừa nhớ lại câu chuyện
Quỳnh đi San José mà không cho tôi biết trước, để tôi
không mở boum vào ngày hôm sau, là thứ Bảy ...
Có mợ th́ chợ cũng đông .
Không có mợ, chợ cũng chả bỏ không buổi nào.
Ca dao tục ngữ của Việt nam ḿnh sao mà đúng thế. Không có Quỳnh, mọi người vẫn
cười vui, nhảy nhót, măi đến nửa đêm mới tan hàng. Tôi phải dặn Hùng uống ít bia,
để c̣n mời các bạn nhảy, làm cho không khí thêm vui nhộn. Tôi cũng đang vui,
đang cười nói với đám bạn, bỗng nhạc chuyển sang điệu Rumba, ḷng tôi bỗng chùng
xuống. Nghe điệu Rumba này, tôi lại chợt nhớ đến Quỳnh. Giá có Quỳnh ở đây, chắc
chắn Quỳnh sẽ đến mời tôi nhảy, v́ chàng biết tôi thích Rumba. Bỗng dưng, hơi
thở tôi như nghẹn lại, tôi thấy giận Quỳnh ghê gớm. Tôi vội chạy ra bàn ăn lấy
ly nuớc uống cho xuôi cơn giận, v́ tôi biết, điều tôi giận Quỳnh là vô lư. Chàng
có là chồng hay bồ của tôi đâu mà tôi có quyền giận chàng ? Biết là vô lư, thế
mà khi gặp lại Quỳnh chiều thứ hai trong bữa cơm, tôi cũng ít nói, ít cười, tôi
muốn chàng phải biết là tôi giận, dù tôi sẽ chẳng bao giờ dám nói thẳng ra điều
vô lư tôi đă làm. Tôi chỉ mong chàng hỏi về vụ họp mặt hôm thứ Bảy để tôi tuôn
ra những lời ấm ức chất chứa từ mấy hôm nay. Tôi có dự mưu, nhưng Quỳnh th́ vô
tư, nên khi tôi đang rửa chén, th́ Quỳnh hỏi Hùng về vụ tối thứ Bảy. Tôi định
lên tiếng th́ Hùng đă trả lời:
- Th́ cũng như mọi khi có anh ở nhà vậy.
- Tôi phải đi ăn cưới người cháu, nên đă mất một tối vui.
- Trong đám cưới, thế nào chả có mục khiêu vũ. Hùng hỏi
- Tôi không nhảy, v́ toàn là tụi trẻ ...
Ḷng tôi bỗng dưng dịu hẳn đi khi biết Quỳnh không nhảy trong đám cưới. Câu
chuyện xảy ra đă lâu, mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn thấy
có ǵ ấm ức trong ḷng. Thật là vô lư.
Biết ḿnh vô lư, nên tôi đă lại cười thật ḍn, làm ra vẻ từ năy đến giờ chỉ là
trêu chọc Quỳnh mà thôi. Tôi vẫn vờ làm mặt nghiêm, nhắc Quỳnh:
- Bộ anh Quỳnh không nhớ là mục đích Trinh làm cho xong mảnh vuờn trước là để mở
boum cuối tuần này sao ?
- Có. V́ thế, tôi đă xin nghỉ một tuần để làm cho xong.
- Vậy sao lúc năy anh hỏi Trinh vẻ mặt có ǵ khẩn trương vậy
- Tại tôi thấy mặt Trinh nghiêm quá .
- Bây giờ anh hiểu rồi phải không ? Anh đi đâu th́ đi, chiều mai 5 giờ phải có
mặt ở nhà rồi đó, anh đừng quên đấy nhé.
Quỳnh mỉm cười, nụ cười hiền và dễ thương :
- Ngày mai tôi cứ ỏ nhà cho chắc ăn, khỏi phải nhớ ...mà lỡ quên th́ lại khổ v́
phải nh́n bộ mặt nghiêm nghị như hôm nay ...
Tôi cười vui thích. Tiếng cười ḍn dă reo vui, làm cho khuôn mặt thêm rạng rỡ,
khác với khuôn mặt nghiêm nghị vừa qua.
Tôi chờ cho mọi người ăn cơm xong, Hùng và Quỳnh ra ngồi ở cái bàn nhỏ ngoài
garage, là tôi nhờ Thanh rửa dùm chén bát, rồi gọi phone nhắc nhở 2 cô bạn mới
Lan và Nga, nhớ ngày mai đúng 6 giờ tại nhà Coletta. Nếu có đi lạc, th́ nhớ ghi
số điện thoại gọi hỏi đường nhé.
Tôi yên ḷng phụ Thanh rửa chén, và chờ đợi ngày mai.
(c̣n tiếp)
08232004
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Sáng nay, một buổi sáng thứ Bảy, trời nắng đẹp, cái nắng dịu của bầu trời
chớm vào Thu, khiến tôi cảm thấy thoải mái, dễ chịu. Tôi đang thu dọn ghế,
và xoay lại mấy chậu cây, th́ Thanh từ trong pḥng ngủ buớc ra. Lúc này nh́n
Thanh, tôi thấy Thanh tươi mát, t6i nháy mắt như muốn hỏi. Thanh chỉ mỉm
cười, nụ cười có vẻ khó hiểu, nhưng lại đột ngột hỏi tôi:
- Chiều nay bồ cho người ta ăn những món ǵ đây ?
Ôi chu choa, tôi quên luôn vụ ăn uống.
- Thanh ơi, làm sao bây giờ ?
- Thôi th́ tao lại cúng cô hồn cho mày nồi bún riêu là nhanh nhất. Mày gọi
phone đến đặt mấy món Gỏi mít, bánh bèo, bánh cuốn...thế là đủ rồi. Nhờ anh
chàng chồng đưa mày đi chợ mua ít nho, h́nh như chợ Bolsa đang on sale nho
xanh, vác một thùng về đây là xong. Bây giờ tao đi mua đồ về nấu bún riêu
đây. Mày lo phần mày đi.
Tôi bắt đầu cuống, v́ chỉ sợ người ta không nhận đặt lấy ngay. May quá, nhà
hang Liên Huế đă nhận, và tôi sẽ đến lấy thức ăn lúc 3 giờ chiều nay. C̣n
bánh cuốn và trái cây th́ tôi gọi Hùng đưa tôi đến chợ Bolsa mua thùng nho,
và ghé Thanh Sơn mua 15 lbs bánh cuốn thanh tŕ, với vài cây gị lụa.
Tôi cũng thầm cám ơn Thanh đă hỏi tôi lúc sáng sớm nay, nếu không, tôi sẽ
chẳng biết xoay trở ra sao khi khách đến. Chưa bao giờ tôi tổ chức họp mặt
mà lại quên vụ thức ăn thức uống như lần này. Về nước uống cũng dễ thôi, cứ
việc mua chừng 10 chai nước ngọt loại lớn, là xong.
Có bánh cuốn, gị lụa và vài chai nước ngọt mang về nhà, tôi cảm thấy yên
tâm. Thanh vẫn chưa đi chợ về. Dù Thanh không nấu kịp, tôi cũng không có
chút ǵ lo lắng, v́ với mấy món tôi mua, cũng đủ cho mọi người no bụng. Vừa
nhắc đến Thanh th́ Thanh về. Tôi biết thân phận, đă lấy mấy bó rau đem ra
rửa cho sạch, rồi thái nhỏ, để ăn với bún riêu. Thanh c̣n nhớ mua Tía tô,
Kinh giới, để ăn với bún riêu nữa. Tôi biết lát nữa đây, món bún riêu của
Thanh sẽ được mọi người chiếu cố nhiều nhất.
Hùng đang soạn lại mấy cái CD nhảy đầm. Hùng cũng đang chọn mấy CD có những
bài Thanh thích hát. Và có cả bài mà Hùng và Thanh hát chung nữa. Tôi cứ
nhắc chừng Hùng giờ đi lấy thức ăn, sợ Hùng quên.
Từ sáng sớm, Quỳnh ra tưới vườn trước, vườn sau, cắt vài cành khô của những
cây ăn trái, và sau đó, th́ tôi không thấy bóng dáng Quỳnh đâu nữa.
Tôi dọn đĩa giấy, xiên th́a, cùng giấy ăn đủ màu ra một góc bàn. Hiện giờ
trên bàn chỉ có hai đĩa bánh cuốn, để 2 góc với 2 đĩa gị lụa để cạnh đĩa
bánh cuốn.
Hùng đă đi lấy thức ăn, hy vọng mọi chuyện đều tốt đẹp.
000000
Chị Tuyết và hai Cụ Nội đă tới. Bao giờ chị cũng mang 2 khay một gà, một vịt
đến. Thế là có thêm hai khay nữa, bày trên bàn ăn. Và chị gọi Hùng để mang
hai két bia vào.
- Thưa chị, Hùng đi lấy thức ăn chưa về ạ. Để Em khênh bia vào vậy.
Chị Tuyết khoát tay nói:
- Thôi thôi, không cần. Khi nào Hùng về, bảo nó khiêng bia vào nhé.
- Dạ
Tôi đến nói chuyện với bố mẹ chồng, và hỏi các cụ có đói th́ dùng trước. Mẹ
chồng tôi lúc này trông xó vẻ gày di. Cụ cho biết, ít lâu nay trong người
không được khoẻ, hay thức giấc đêm, và khó ngủ lại. Từ khi cụ ở nhà già, cứ
vài ba tuần, Hùng hay tôi cùng cháu Dũng đến thăm các cụ. V́ cụ ông vẫn lái
đuợc xe, nên nhiều khi gọi điện thoại hỏi thăm, mà hai cụ không có nhà. Biết
các cụ khoẻ mạnh, c̣n đi chơi được là tụi tôi vui rồi.
Hùng đi lấy thức ăn đă về. Tôi chạy vội lại đỡ thức ăn trên tay chàng, và
nói cho chàng biết chị Tuyết có mang bia đến. Hùng cũng chỉ hỏi thăm bố mẹ
vài ba câu, rồi vội vàng t́m chị Tuyết về vụ bia. Tôi nh́n bố mẹ chồng và
thấy hai cụ lắc đầu nh́n theo thằng con trai yêu quí.
Khi nắng chiều nhạt dần trên ngọn cây, ấy là lúc các bạn lục tục kéo nhau
đến. Ai mang món ǵ, cứ việc để trên chiếc bàn phủ khăn trắng.
Các bạn của tôi, chiều nay cũng đến khá đúng giờ. Chưa tới 6 giờ, mọi người
đă đến gần như đông đủ. Nhà ồn ào thêm v́ có tiếng của Lâm. Quỳnh cũng đă
xuất hiện. À, th́ ra Quỳnh đi cắt tóc. Lúc này, Quỳnh cũng đă áo quần chỉnh
tề, để đón khách.
Tôi cứ đi ra đi vào v́ chưa thấy hai cô bạn đến. Lâm hỏi tôi:
- Làm ǵ mà trông Trinh như gà mắc đẻ vậy ?
- Trinh có hai người bạn mới, lát nữa, anh Quỳnh và anh Lâm phải tiếp đón
dùm nhe.
Rồi tôi nheo mắt trêu Lâm:
- Hai người đẹp độc thân đấy.
- Nghe mà ham. Chỉ sợ với không tới thôi.
- Th́ anh Lâm cứ với. Tới hay không th́ biết liền hà.
- Để xem.
Một chiếc xe màu trắng đang trờ tới. Tôi chạy nhanh ra, chỉ cho bạn chỗ đậu.
Tôi nói nhanh với Lâm, một trong hai người đẹp đă tới. Tố Nga đậu xe bên kia
đường. Chậm răi xuống xe. Chậm răi khoá cửa xe. Chậm răi đi sang đường, tay
ôm bó hồng vàng.
- Có bị lạc đường không hả Tố Nga ?
- Không, mày chỉ đường giỏi quá mà. Tao vẫn thường xuống khu này mua bán.
Tôi đỡ bó hoa trên tay Nga, và giới thiệu với Lâm :
- Đây là Tố Nga, người đẹp của lớp Trinh ngày xưa, và bây giờ hăy c̣n đẹp.
Rồi tôi quay qua phía Lâm :
- Đây là anh Lâm, người hùng trong binh chủng nhảy dù của một thời oanh liệt
...
Hai người đều khẽ cúi đầu chào nhau, rồi cả ba cùng chậm răi bước vào nhà.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
08232004
Tôi đi trước, cốt để cho Lâm có cơ hội nói chuyện,
nhưng Tố Nga lại níu tay tôi hỏi nhỏ :
- Có đông không, và có nhiều người lạ không Trinh ?
- Không, toàn là những người bạn quen mà. Mày vào nhà sẽ biết.
Tôi mới mở cửa chính, đă nghe tiếng ồn ào của nhóm bạn bên trong. Tôi dẫn
Nga vào phía pḥng ăn, nối liền với bếp, trong khi Lâm đến chỗ để các thứ
nuớc ngọt lấy ly, rồi tới gần Nga hỏi nàng muốn uống loại nào. Nga nhỏ nhẹ
xin ly nước ngọt Seven Up. H́nh như họ đang trêu nhau chuyện ǵ đó, tôi chỉ
thấy tiếng cười của Châu, của B́nh và tiếng cải chính của Tố. Thấy tôi buớc
vào, mọi người đều quay lại nh́n, và bỗng nhiều tiếng lao nhao :
- Eh, con Nga phải không ?
- Tao đây, đứa nào đó.
- Nhiều đứa lắm, này nhé con Châu, con B́nh, con Hoạt, con Bảo ...
- Bảo Everest ngày xưa phải không ?
- Bây giờ nó hết Everest rồi, mà chỉ c̣n là sa mạc Sahara thôi.
Tiếng lao nhao của tiếng cười, tiếng nói, tiếng hỏi han nhau, đă ồn ào như
cái chợ vỡ.
Tố Nga cho biết từ khi rời mái trường Trưng Vương, th́ ít khi gặp lại bạn bè,
v́ nó thường theo chồng đi ở các tỉnh. Nga kéo người Bảo lại, và nh́n chăm
chú người bạn ngày xưa to, cao mà tụi nó thương trêu là Bảo Đại, lại thêm bộ
ngực lớn như Marilyn Monroe, mà cả trường đều gọi là Bảo Everest. Bảo có bộ
ngực to, nổi tiếng đến độ, khi học nhờ trường Gia Long, các học sinh Gia
Long nhiều người đă ở lại nh́n xem lời đồn đại có đúng không, và cũng gọi
Bảo là Bảo Everest. Bảo không xấu hổ về bộ ngực lớn của ḿnh, mà c̣n hănh
diện nữa là khác... thế mà bây giờ, Nga nói đùa :
- Tao không phân biệt được đâu là phía trước đâu là phía sau.
Rồi Nga nói nhỏ với Bảo:
- Bảo ơi, sao lại thay đổi đến thế được nhỉ. Lạ quá.
H́nh như có tiếng của B́nh trong đám đông:
- Không riêng ǵ Nga lạ đâu, mà ai ai biết Bảo ngày xưa, bây giờ nh́n Bảo,
cũng lạ lùng quá sức tưởng tượng như vậy.
Tôi kéo Nga ra phía góc pḥng gia đ́nh, để giới thiệu với các bạn Bố Mẹ
chồng tôi, và ngược lại để các cụ biết đến các bạn cúa tôi. Sau đó, tôi dẫn
Nga đi ra phiá bếp giới thiệu với Thanh, đang lo đun nóng nồi bún riêu.
- Đây là Nga, người đẹp của Trưng Vương, và đây là Thanh, người đa tài, vừa
nấu bếp giỏi, vừa hát hạy lại vừa nhảy đầm giỏi như mày vậy. Lát nữa mày ăn
tô bún riêu, sẽ thấy lời tao nói là đúng.
Tố c̣n đang tranh căi về vấn đề ǵ đó, nên tôi chỉ cho Nga, người đang đứng
giữa con Hoạt và Anh Quỳnh kia là Tố, người em gái có giọng nói ngọt như
đường phèn. Và cuối cùng, tôi đi nhanh lại phia" Quỳnh, kéo tay Quỳnh về
phía Tố Nga, và giới thiệu :
- Đây là anh Quỳnh, chủ nhà cúa tao, và cũng là người độc thân, thích nhảy
đầm, và nhảy rất giỏi, rất đep., rất nhuyễn , rất ...
Quỳnh nh́n cả tôi lẫn Nga, rồi cười cười nhỏ nhẹ cải chính :
- Cô Trinh giới thiệu e rằng vẫn chưa đủ, v́ nhiều chữ rất như vậy, mà cô
Trinh c̣n quên một chữ nữa ...
- Chữ ǵ, anh kể ra cho Nga và Trinh nghe.
- Rất nhát nữa mới đúng.
Tố Nga chỉ cười cười nh́n Quỳnh, rồi nh́n tôi. Tôi bảo với Quỳnh :
- Tố Nga là một cây nhảy đầm đó nha. Tối nay, cặp Quỳnh - Nga sẽ biểu diễn
cho mọi người xem đấy nhé.
Chúng tôi c̣n đang định trêu chọc nhau, th́ có tiếng chuông cửa đính đoong.
Tố chạy đến bên tôi :
- Có người muốn hỏi chị ḱa.
Tôi đi ra phía cửa chính, và rất vui khi nh́n thấy Như Lan nhă nhặn trong
chiếc áo hở cổ, màu nâu đậm có những hoa giây mờ mờ màu nâu nhạt. Trông Lan
hiền hiền với nụ cười thật tươi. Lan đưa cho tôi cái bánh Flan do tay Lan
làm, v́ thế, mà Lan đến hơi trễ. Tôi nói to với mọi người như một báo tin có
một người vừa đến, và bánh Flan là do chính tay Như Lan làm. Tố Nga đến đỡ
hộp bánh Flan đưa cho Tố đang đứng ở góc bàn sửa lại bó hoa hồng vàng mà Tố
vừa cắm
vào b́nh.
Tiệc ăn đă bắt đầu khi tôi lấy đĩa, và gắp mỗi thứ một ít, đem đến cho Bố Mẹ
chồng tôi đang ngồi ở ghế Sa Lông, xem Video của Paris by Night.
Các bạn đến dự tiệc, mỗi người mang theo một món, khiến cho bàn để thức ăn,
không c̣n chỗ trống.
Tôi thấy Quỳnh, Lâm, Nga đang đứng nói chuyện, chưa chịu nhập tiệc, nên tôi
dẫn Như Lan đến giới thiệu luôn :
- Người nói tiếng miền Nam là anh Lâm, tiếu lâm một cây. Người nói tiếng Bắc
Kỳ cũ là anh Quỳnh, rất mê nhảy đầm, và thuộc loại nhảy giỏi. Như Lan không
nhảy giỏi như Thanh, như Tố Nga, nhưng ai đi tới đâu, Như Lan theo tới đó
...
- Người mà đi theo được, là người nhảy giỏi lắm, Lâm tôi xin bái phục.
Lâm th́ lém lỉnh như thế, trong khi Quỳnh chỉ im lặng cười cười.
Tôi dục mọi người nhập tiệc, và cho biết, trong lúc ăn uống, ai muốn hát cho
nhau nghe, xin cứ tự nhiên.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
08242004
Chị Tuyết luôn luôn là người hát mở đầu, và chị thường
hát liên tục hai, ba bài rồi nhường cho ai hát th́ hát. Sau đó chị chờ anh
Toàn đến để rồi lại say sưa nhảy đầm. Chị thuộc loại người ăn chơi, nhưng
cũng không quên ăn làm. Chơi xả láng và làm cũng hết ga. Tôi cứ nghĩ, cùng
một cha mẹ sinh ra, mà sao Hùng chỉ giống chị Tuyết có một nửa là ăn chơi,
c̣n vụ ăn làm th́ h́nh như Hùng không " hẩu " lắm.
Không khí đă bắt đầu được hâm nóng bởi bài Đến Bến Saigon của nhạc sĩ Văn
Phụng. Không biết có phải tựa đề đúng thế, hay là tôi lại tự đặt tựa cho ông
v́ nghe qua mấy lời hát. Điệu Pasodoble bao giờ cũng vui v́ chỉ đi qua đi
lại theo nhịp, cho nên ai đó đă gọi điệu này là điệu đi chợ.
Hùng tươi cười mời tôi, và c̣n điệu làm như tây đầm thực thụ, một tay để
ngang bụng, một tay xoè ra, người hơi cúi gập xuống... Tôi đứng lên theo tay
đón của Hùng, và hai đứa tôi đă có những bước lả lướt trên sàn, không chỉ đi
qua đi lại, mà tôi c̣n quay nhiều ṿng dưới bàn tay của Hùng. Sau đó, tôi
thấy Quỳnh mời Thanh. Tới gần nửa bài, tôi mới thấy Lâm mời Tố. Và tôi đi
vào nửa chừng để Hùng mời Tố Nga. Tôi dục mọi người hăy ra sàn tập thể thao.
Rồi vợ chồng Long Hương, dĩ nhiên là không thiếu bóng của anh chị Toàn Tuyết.
Tôi ra mời bố chồng nhảy với tôi, và hai bố con đă thật vui vẻ trong điệu đi
chợ này.
Dung và Bảo th́ ngồi nh́n thiên hạ nhảy. Tụi B́nh, Hoạt, Châu, không biết
nhảy, nên tụm đầu nói chuyện. Khánh và Tường, th́ ngồi hú hí với nhau, phần
Tường nhảy không giỏi, lại c̣n có tính ghen tương nên không muốn Khánh nhảy
với ai cả. Dung rất thân với Khánh, đă nhiều lần bảo Khánh không nên ngồi ôm
nhau như con nít trong chốn đông người, trông kỳ lắm. Thực ra, Khánh nhảy
rất khá, và cũng thích nhảy đầm lắm, chỉ kẹt v́ Tường ghen quá, mà đành ngồi
nh́n thiên hạ múa may quay cuồng.
Tôi bầu Lan là người hát Rumba và Tango hay nhất trong nhóm Karaoke này. V́
thế, Lan đă hát bài Tango Cho Em để tặng tôi và mời mọi người ra sàn nhảy
trong điệu Tango. Cứ như là ca sĩ thứ thiệt, và làm như chúng tôi đang ở
trong không khí vũ trường Majestic vậy. Lan có mang bồ theo. Nàng lại chỉ
hát, để cho bồ nhảy với các bạn cho vui. Quỳnh ra mời tôi. Tôi đă nh́n thấy
Tố Nga nhảy với Lâm, và Như Lan đang theo sát những bước nhảy bay bướm cúa
Hùng. Tôi hỏi Quỳnh về hai cô bạn mới là Tố Nga và Như Lan. Quỳnh trả lời
rất khéo bằng những câu thơ Nguyễn Du trong Kim Vân Kiều
- Mỗi người một vẻ, muời phân vẹn mười.
- Xuân Lan, Thu Cúc mặn mà cả hai.
Kể cũng lạ, Quỳnh từ đệ Tam, đă là học sinh xuất sắc về Toán, đậu Tú Tài
toàn phần cũng ban Toán, thế mà lại thích văn chương và thuộc thơ Kiều, thơ
Tản Đà, thơ Chinh Phụ Ngâm và rất nhiều những tác phẩm văn chương khác. Tôi
vẫn muốn biết, Quỳnh thấy người nào " hớp hồn " chàng hơn, cho nên lại hỏi:
- Cụ nguyễn Du viết tiếp rằng: Kiều càng sắc sảo mặn mà, So bề tài sắc, lại
là phần hơn ... Vậy, ai là Thuư Vân, ai là Thuư Kiều ?
Quỳnh chưa kịp trả lời câu hỏi của tôi, th́ bản nhạc đă hết. Tôi thấy không
khí vui nhộn, nên càng vui vẻ trong ḷng. Tôi chạy lại nói chuyện với đám
B́nh, Châu một lúc, quay sang Khánh và Tường và dục họ ra nhảy bản Rumba này.
Tường đứng lên mời Khánh. Tôi kéo Anh Mạnh với chị Hiền ra nhảy. Và Bảo đến
mời bố chồng tôi. Cụ ông rất chịu chơi, và nhảy đầm hăy c̣n phong độ lắm.
Tôi nghĩ đến tuổi 72, chắc ǵ Hùng đă c̣n được như Cụ Ông. Có lẽ tại Cụ
không uống rượu, hút thuốc, và ăn uống thật điều độ.
Thỉnh thoảng tôi phải nhắc chừng Hùng đi mời những người bạn không nhảy giỏi,
nên ít người mời. Trong bất cứ cuộc họp mặt nào ở nhà tôi, tôi chỉ nhảy với
Hùng chừng 3 bài là tối đa. Chỉ v́ đào dư, mà kép thiếu, cho nên, tôi phải
nhường để Hùng nhảy với mọi người khác. Riêng phần Bố Chồng tôi, v́ già cả,
nên đă " bị " các bạn tôi như là Tố, Dung, Bảo, và tôi mời nhảy lu bù. Cụ Bà
chân đau, nên lần này không ra sàn với cụ Ông trong điệu Rumba được.
Tôi nghỉ mệt, ra bếp lấy một tô bún riêu nhỏ ngồi ăn. Chợt nhớ ra, tôi chạy
vội đến bên Mẹ Chồng hỏi Cụ c̣n muốn ăn thêm món nào nữa không ?. Tôi kể món
nào Cụ cũng lắc đầu, vs` cuối cùng cho biết " Mẹ no lắm rồi ". Thế là tôi
lại ra ngồi vừa ăn, vừa nh́n thiên hạ múa may.
Tố Nga, có vẻ sắc sảo, và diện theo lối trẻ trung. Tai và tay đeo đồ trang
sức lóng lánh. Quần tây trắng bó sát đùi, áo mỏng bỏ trong quần, màu cam có
rơi nhẹ nhàng những bông hoa Cúc vàng. Mắt vẽ đậm, mặt thoa phấn trắng, môi
kẻ viền đậm hơn màu son ... và chỉ phơn phớt một lớp phấn hồng nơi hai g̣ má.
Như Lan, trái lại nhă nhặn hơn trong cách chưng diện. Cổ chỉ đeo một sợi
giây có cây Thánh Gia bằng Emeraude nạm kim cương nhỏ, và tay th́ một chiếc
nhẫn Emeraude xanh biếc. Trông Như Lan trang nhă, lịch sự, và có dáng mệnh
phụ phu nhân.
Theo tôi nghĩ, Quỳnh sẽ thích Như Lan hơn, để xem tôi đoán có đúng không .
Nhóm B́nh, Châu bây giờ mới ngưng nói chuyện để nghe Thanh hát hai bài là
Hoa Tím Ngày Xưa, tôi không biết tên tác giả và Tóc Mây,của Nguyễn Thế Mỹ .
Mọi người đă ngưng nhảy, và ngồi nghe nhạc nghỉ xả hơi. Bây giờ mới đến lần
các ca sĩ vườn nhà. Tố hát bài Đêm Tàn Bến Ngự, của Dương Thiệu Tước, h́nh
nhu Tố thuộc bài này nhất. Tố Nga cũng giúp vui bài Phôi Pha của Trinh Công
Sơn. Giọng nàng khá hay, và xem chừng cũng là cây Karaoke, v́ hát rất đúng
nhịp. Khánh th́ hết Chim Đa Đa, {tôi không biết tên tác giả) lại đến Niệm
Khúc Cuối cúa Ngô Thuỵ Miên. Dung cho biết, nàng đă cố gắng tập hát hoài ở
nhà bài Phôi Pha, th́ Nga lại hát mất rồi. Mọi người lại vỗ tay yêu cầu Dung
hát lại bài này. Bài này thuộc loại khó hát. Bảo cũng nhất định bắt Hùng t́m
cho được một bài nhạc Tây, hay Mỹ, để nàng giúp vui văn nghệ, nhưng hỏi bài
nào th́ nàng cũng lắc, v́ không thuộc. Cuối cùng th́ bảo hát bài Tennessee
Waltz.
Rồi th́ người ăn, người uống, nói cười và có nhiều tiếng suỵt suỵt đ̣i im
lặng để người khác nghe hát.
Ăn xong, ai hát cứ hát, ai nhảy đầm cứ việc ra sàn, đi theo tiếng nhạc, và
mọi người vui chơi cho đến khi chia tay trong lưu luyến.
Mọi người lần luợt ra về. Thanh c̣n mải lo dọn dẹp thức ăn, tôi và Hùng cùng
Quỳnh đưa tiễn bạn bè ra tận xe, nếu đậu gần nhà, hoặc chúc lái xe cẩn thận,
nếu bạn đă đậu xe xa quá. Mọi người chia tay và c̣n hẹn ngày tái ngộ.
Lâm là người ra về cuối cùng. Khi bóng xe Lâm mất hút ở cuối đường, tụi tôi
mới quay vào nhà lo thu dọn chiến trường.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
08252004
Từ sau hôm họp mặt tại nhà tôi, Tố Nga thường xuyên
liên lạc với tôi hơn. Có khi Nga gọi từ sở, nói dăm ba câu, hẹn ḥ cuối tuần
đến đón đi ăn đi chơi, hay là khi về nhà, sau mọi công chuyện, lúc lên
giường nằm chờ giấc ngủ ...
Nga có nhiều điều để nói, nhiều chuyện để tâm sự, v́ Nga là người đi ra
ngoài nhiều.
Nga cũng là người thích ăn diện, thích vui chơi, cho nên, Nga có nhiều nhóm
bạn. Nga nói đùa, Nga cứ như là một nhân vật quan trọng, v́ nhóm nào đi đâu,
làm ǵ cũng ới Nga. Tụi xoa mạt chược th́ réo Nga vào ngày thứ Bảy. Nhóm ăn
uống, họp bạn th́ hẹn Nga vào nagỳ Chủ Nhật. Nhóm đi tắc tắc x́nh th́ luôn
là gọi Nga vào tối thứ Sáu, hẹn ḥ tại Majestic, hay đôi khi đổi chỗ đến
Quốc Dương, Đỗ Đ́nh hay có nơi nào mới mở là tụi nó đi thử không khí có vui
nhộn hay không...Và Nga nói Nga phải ghi ra như một thời khoá biểu, v́ có tí
tuổi rồi nên cũng hay quên. Rồi Nga than thở:
- Ù, sao những buồn phiền th́ không quên cho ḿnh nhờ.
- Không quên, nhưng cũng lắng xuống nhiều đấy chứ. Tao nghĩ, đời ḿnh như
bát nước trong là tuổi thơ ngây, rồi những chuyện xảy ra trong cuộc sống là
những buồn vui như nắm bột, được đổ vào bát nuớc trong, rồi đời khuấy loạn
lên ... nếu không có những lúc lắng dịu xuống, những bột ch́m xuống đáy bát,
để cho mính c̣n nh́n thấy đuợc làn nước, tuy không trong như thuở đầu, cũng
không đến nỗi, đục như khi c̣n đang lẫn lộn giữa nước với bột, th́ làm sao
ḿnh sống?
Đầu giây bên kia bỗng im lặng, làm tôi nghĩ Nga đang ch́m dần vào giấc ngủ.
Tôi đă định bỏ điện thoại xuống, th́ bỗng có tiếng thở dài, và theo đó là
tiếng nói thật nhỏ :
- Nghe mày ví cuộc đời giống như bát nuớc trong khuấy bột ... tao thấy đúng
quá. Tao nhớ lại những ngày c̣n đi học ở Trưng Vương, thời c̣n học nhờ Gia
Long đó, mấy chàng của các trường khác đến bán báo cho trường ḿnh, và trong
một lần nào đó, có một chàng làm quen bằng cách dúi cho tao tờ báo ...
- Có để lại mấy câu thơ t́nh không ?
- Không, chẳng để lại dấu vết ǵ. Tao vẫn nhớ chàng chỉ nh́n tao mỉm cười,
và đôi mắt th́ đẹp quá mày ạ.
- Sau này có gặp lại chàng không ?
- Không, tao không biết hỏi ai, đành chờ tới sang năm, hy vọng chàng đến bán
báo nữa, nhưng bặt vô âm tín.
- Mày không nhớ hôm ấy là trường nào đến bán báo sao?
- Có chứ, nhưng đâu có dám hỏi ai. Và rồi sau đó cũng quên, v́ có nhiều
chàng làm đuôi quá. Nhưng mày ạ, có nhiều lúc, chợt nhớ lại tuổi học tṛ,
tao vẫn bị đôi mắt ấy ám ảnh, đôi mắt đẹp quá.
- Tiếc nhỉ. Mà thôi ngủ đi nàng, khuya rồi đó.
Rồi trong một lần khác, Nga lại tâm t́nh:
- Có nhiều người hỏi tao, sao vẫn cô đơn, v́ họ thấy tao nhiều bạn.
- Nhiều bạn mới cô đơn. Nếu chỉ có một người thôi, mới là hết cô đơn đó.
- Mày nói đúng quá. Mày với tao cứ như là bá nha với Tử Kỳ. Mà tao hỏi nhé,
mày th́ sao?
- Sao là sao cái ǵ ?
- Hạnh phúc ?
- Mày thấy sao ?
- Tao chỉ mới gặp lại mày và Hùng 1 lần, nhưng có cảm tưởng mày hạnh phúc,
v́ Hùng có vẻ ngoài đẹp, lại nhảy giỏi, khoẻ mạnh và ... c̣n sức đi làm nuôi
mày. C̣n đ̣i hỏi ǵ hon*?
Rồi tôi nghe bên kia trở ḿnh với tiếng thở dài:
- Tao cũng chỉ mong có một hạnh phúc như mày thôi.
Tôi nghe Nga nói, và lẩm bẩm nhắc lại cho ḿnh nghe, như chưa bao giờ tôi
nghe ai nói vói tôi một câu như vậy.
- Tao cũng chỉ mong có một hạnh phúc như mày thôi
Ah, th́ ra, cái cuộc sống hiện tôi đang có, lại vẫn có kẻ đang mơ uớc được
giống như tôi. Tôi bỗng im bặt, không muốn làm vỡ điều mơ uớc vưa chợt loé
lên trong Nga . Nga đâu biết, tôi đă chịu đựng Hùng đến quên cả ḿnh, quên
cả những điều mà Hùng đă làm cho tâm hồn tôi bị vỡ thành muôn mảnh. Tối hôm
đó, có lẽ v́ Hùng nhớ sự nhắc chừng cúa tôi, hăy mời đều mọi người nhảy cho
không khí không bị loăng, cho nên Hùng đă nhảy nhiều với Nga, với Lan.
Ừ, nh́n vẻ ngoài của Hùng có được mắt tôi, lại thêm cùng sở thích là khiêu
vũ, th́ tôi mới chịu lấy Hùng. Và hơn nữa, bố mẹ Hùng lại rất là ưu đăi tôi...
và nói tóm lại cũng là cái số.
Tôi không cải chính, mà nói lảng sang chuyện khác
- Đẹp và trẻ trung như mày, lại c̣n son trẻ, thiếu ǵ người muốn kết thân
với mày. Kén vừa vừa thôi cô nương. Khó quá, chỉ ở một ḿnh thôi đó...
Đó là câu tôi thường nói với mọi người bạn lớn tuổi mà c̣n độc thân như
Thanh, như Tố và bây giờ lại thêm Nga và Lan.
Chẳng hiểu v́ tôi vui, hay v́ Nga và Lan, mà dạo này tuần nào tôi cũng mở
boum. Tôi chọn ngày thứ Năm để đa số các bạn không vướng bận. Và tôi dặn bạn
bè, chắc chắn là thứ năm mỗi tuần từ 7 giờ đến 12 giờ, khi nào Hùng và tôi
bân công chuyện, th́ tôi sẽ gọi điện thoại thông báo.
Và từ đó, t́nh quen biết giữa mọi người mỗi ngày mỗi thân thương hơn. Quỳnh
đă bắt đầu nói chuyện vui với Nga và Lan. C̣n khi khiêu vũ, th́ Quỳnh đă rất
vất vả, v́ chỉ cần mỗi người một bản, là Quỳnh đă đủ mệt rồi. Được cái,
Quỳnh thích nhảy đầm, nên sự mệt nhọc ở Quỳnh đă tan đi rất nhanh. Quỳnh
nhảy Rumba với tôi hoặc Lan, Tango với Thanh, bebop với Nga, và Châch với Tố,
Paso với Bảo ... Hùng và Lâm cũng thay nhau mời người này người khác. Cặp
Long Huơng, th́ nhảy cũng nhảy, nhưng Long lại hợp với Hùng về bia, cho nên
khi nào Long và Hùng cũng lẻn ra phía Garage ngồi hút, và uống bia ...cho đă
cơn nghiền, rồi lại trở vào nhảy đầm tiếp . Tôi biết nhưng giả vờ không biết.
Chỉ nói đùa với Long, cốt cho cả Hùng nghe đuợc :
- Cứ uống đi, uống cho mau chết sớm để Hương c̣n đi lấy chồng khác.
Lan ca sĩ th́ vẫn hát dẫn buớc đi của mọi người theo tiếng nhạc lời ca. Và
bồ cúa lan là Dũng, cũng mời khắp mọi người nhảy, cho nên không khí vui nhộn
lắm. Đôi lúc, Thanh c̣n làm kép nhảy Bebop với tôi nữa. Những cặp như Khánh
Dương, hoặc Mạnh mă th́ chỉ nhảy với nhau thôi.
Tôi đă thấy Quỳnh và Nga ngưng nhảy, ra bàn ăn lấy trái cây ăn và uống nước.
Hai người h́nh như đang bàn về vấn đề ǵ đó, v́ tôi thấy Nga nói, và Quỳbnh
th́ cứ đứng im lặng lắng tai nghe.
Tôi đang nhảy với Lâm, mà đôi mắt tôi sao chẳng bỏ sót cử chỉ nào của Quỳnh.
Quỳnh d́u Nga Rumba đi cách nào, đưa Lan Tango lả lướt ra sao ... Chỉ có khi
Quỳnh nhảy bất cứ điệu nào với Thanh và Tố, là tôi vui vẻ đến chuyện tṛ với
Nga và Lan. Tôi cứ nghĩ, Quỳnh sẽ thích Lan là người đàn bà mềm mỏng, hiền
lành. Thế nhưng, tôi lại thấy Quỳnh hay nói chuyện với Nga hơn. Chàng cũng
nhảy với Nga nhiều hơn. Tôi thấy có ǵ ấm ức trong ḷng. Chả lẽ tôi bực tức
v́ ḿnh đoán sai. Chả lẽ tôi thích Quỳnh kết thân với Lan hơn Nga. V́ tôi
biết, Nga có nhiều người theo duổi hơn Lan. Tôi cũng biết tính Quỳnh thích
một người vợ ở trong nhà nhiều hơn là đi ra ngoài. Đă có lần tôi bảo với
Quỳnh, bà này nhảy giỏi sẽ hợp với Quỳnh, th́ Quỳnh cho biết, nếu tôi gặp
được người hợp ư, th́ dù người ấy không thích khiêu vũ, tôi cũng sẽ ở nhà.
Tôi muốn bản nhạc chóng hết, để tôi ra nghe xem họ nói chuyện ǵ. Tôi hỏi
Lâm có khát nuớc không ra uống, th́ Lâm lại vô t́nh, xong bản nhạc này sẽ ra
ăn tí trái cây. Tôi nghe Lâm nói mà thấy buồn cả ruột. Nhưng họ đă lại vào
nhảy tiếp, dáng điệu hai người có vẻ vui trong điệu Cha cha.
Tôi cảm thấy không vui, và ra ngoài bàn ăn ngồi uống nước một ḿnh. Trước
kia, cứ thấy tôi ngồi một ḿnh, thế nào Quỳnh cũng t́m cách lân la đến chỗ
tôi ngồi, dù chỉ là xẹt qua, hỏi vài câu vu vơ. Tố nay, tôi ngồi ở đây một
ḿnh khá lâu, uống gần hết ly nước Seven Up, mà Quỳnh vẫn c̣n say sưa lả
lướt trên sàn với các bạn của tôi. Ủa, sao tôi lại nghèn nghẹn như có cái ǵ
vừa chắn ngang nơi cổ họng. Tôi tức bực đứng lên và ngửa cổ uống một hơi ly
nuớc ngọt vừa rót. Tôi dọn lại thùng rác và thay cái túi lớn mới cho mọi
người vất bỏ thức ăn dư và đĩa, th́a. Tôi t́m cách không nhảy với ai, dù là
cả với Hùng, cho đến khi mọi người ra về.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
08282004
Những bữa cơm chiều của gia đ́nh Colletta, thỉnh
thoảng lại có thêm Lan hoặc Nga. Thường th́ Nga hay đến hơn, vào những chiều
ngày thường, sau buổi đi làm về, Nga không có mục ǵ cho hết một buổi chiều,
th́ lại ghé nhà tôi.
Có lẽ v́ hay ghé hơn, nên Quỳnh và Nga có vẻ thân thiết hơn Lan. Nga lại có
vẻ bạo dạn hơn Lan, và nhất là có vẻ được Quỳnh săn đón hơn. Tôi nh́n thấy
vậy, không biết là đúng hay sai. Thật ra, Quỳnh cũng thuộc loại người khó
hiểu. Kín đáo, ít nói, ty rằng, đối với tôi, Quỳnh đă là người tâm sự nhiều
rồi đó. Chính những điều kín đáo, ít nói đó, đă làm tôi quí mến Quỳnh hơn.
Chiều nay, Nga sẽ ghé ăn cơm với chúng tôi. Nga từ sở đă gọi điện thoại cho
tôi trưa nay. Cho nên, tôi đă lo cơm nước chu đáo hơn. Tôi chỉ thích ăn rau
và Cá, trong khi Hùng lại rất thích thịt ḅ. Hùng có thể ăn steak mỗi ngày
không chán. Thanh đă biết ư Hùng, nên mỗi tuần cho ăn steak một lần vào
chiều thứ Sáu. Thanh và tôi thường đi vào Costco để mua những miếng thịt ḅ
ngon. Tôi vẫn chủ trương, tiêu hết nhiều, ăn hết mấy, cho nên Thanh và tôi
cùng đồng quan điểm về ăn ngon. Thanh c̣n cho rằng, những món ăn c̣n dư, để
lại hôm sau, th́ không thể nào ngon được. Về điểm này, tôi khác Thanh, và
tôi vẫn cảm thấy ăn ngon khi hâm nóng lại vào ngày hôm sau.
Nga đến, thường cũng hay mua món ǵ đó đem đến. Tôi cho Nga biết, thỉnh
thoảng mua đem lại góp ăn chung th́ tôi đồng ư, nhưng nếu mỗi lần đến, mỗi
lần mua th́ phí đi. Nhiều khi thêm người chỉ là thêm đũa, thêm bát mà thôi.
Tôi nhắc lại cho Nga nghe câu nhật tụng cúa tôi :
- Tiêu hết nhiều, ăn hết mấy.
Nga cười, và cho là đúng lắm. Nga kể trong bữa cơm, có khi về nhà, nấu nướng
xong, không muốn ăn, v́ phần th́ mệt, phần th́ chỉ có một ḿnh, thấy hiu
quạnh và buồn quá ...Sau này, Nga không nấu lấy nữa, mà đi mua thức ăn Food
To Go. được vài ngày, thấy không ăn được, lại đành nấu một ngày ăn hai ngày.
Nga tâm sự, chính v́ thế mà Nga có ư định muốn t́m kiếm một người.
Tôi vẫn cố gắng tao không khí thân mật cho Quỳnh với Nga, Hoặc Quỳnh với Lan.
Những chiều thứ Năm là ngày của nhóm, Nga và Lan lại không về nhà tôi ngay,
mà lại về nhà ḿnh để c̣n tắm rửa, thay áo quần, phấn son lại tí chút.
Tôi nh́n thấy Quỳnh vui ra mặt. Có khi mới chiều thứ tư là chàng đă hỏi tôi,
có những ai đến, ai gọi phone không đến ?? Tôi trêu Quỳnh cả với Lan, và cả
với Nga. Quỳnh không cải chính, mà chỉ mỉm cười. Lúc này tôi lại thấy ghét
cái tính kín đáo, ít nói của Quỳnh. Quỳnh thích Nga hay Lan, có ảnh hưởng ǵ
đến tôi đâu ? Tôi chả vẫn cầu mong cho Quỳnh gặp được một người tốt, biết lo
lắng và săn sóc chàng là ǵ ? Hơn nữa, cứ nh́n thấy người nào có sắc diện
trên trung b́nh, là tôi đă cố gắng làm quen, hỏi cho biết gia cảnh và gia
thế, để mang về nhà giới thiệu cho Quỳnh. Quỳnh cũng có cái kiêu của chàng,
v́ thế, Quỳnh rất ít bạn mới, đôi khi chỉ liên lạc v́ xă giao. Bạn học cũ,
và bạn cùng sở ngày xưa của chàng, th́ chàng liên lạc thường xuyên.
Tôi thường để ư, Quỳnh hay nhảy bản đầu tiên với Thanh, rồi với tôi, và từ
đó, mới tới mọi người. Tôi cứ nghĩ đó là do chàng biết giữ ư tứ. C̣n Quỳnh
với Nga hay với Lan, th́ tôi c̣n đang tự t́m hiểu. Tôi bảo chàng ít bạn, mà
nhiều lúc tôi lại bực bội v́ chàng đă hẹn ḥ với bạn đi nhảy đầm măi nơi xa,
mà bỏ cuộc họp mặt ở nhà. Có nhiều khi tôi lại thấy thường chàng, khi đă v́
tôi, mà ở lại nhảy một vài bản với Nga hay Lan, rồi mới lại ra đi trong vội
vàng. Những lúc như thế, tôi lại thấy ít ra ḿnh cũng có " quyền hành" với
chàng một tí. Mà sao, trí óc tôi cứ quay quay về Quỳnh, về Nga, về Lan. Tôi
có mâu thuẫn không, khi thấy mấy người đó b́nh thường với nhau, th́ tôi lại
níu kéo cho họ xích lại gần nhau . Thế mà khi thấy Quỳnh và Nga có vẻ thân
nhau, trong ḷng tôi lại thấy có sự bực dọc.
Tôi nhớ có lần, khi ăn cơm chiều xong, Quỳnh không ngồi lại nói chuyện vớí
Thanh và vợ chồng tôi như mọi khi. Quỳnh vào nhà, gọi phone, nói rất nhỏ, và
tắm rửa, sửa soạn ra đi. Tôi đă giả vờ t́m đủ cách đế giáp mặt Quỳnh, xem
chàng có nói là chàng đi đâu, với ai không. Chàng chí hỏi tôi những câu vu
vơ, và khi nh́n đồng hồ treo tường chỉ 9 giờ, th́ tôi thấy chàng vội vàng ra
đứng trước cửa nhà. Cái bản tính ṭ ṃ của tôi nổi dây, tôi rất muốn biết
Quỳnh đi vơi ai. Bạn trai hay gái. Và người đó tôi có quen không ? Nhưng,
cái bả tính tự ái của tôi lại nổi lên, bắt tôi không được "hèn" như thế.
Quỳnh đi với ai, làm ǵ, nếú không nói cho ḿnh biết, th́ ḿnh coi như pha.
Rồi tôi lại tự mắng tôi, việc ǵ đến ḿnh mà cứ thắc mắc về người ta hoài ?
Người ta đi đâu th́ kệ người ta, người ta làm ǵ cũng kệ người ta ...
Tôi vặn TV xem cho ḷng bớt bồn chồn. Và tôi định bụng, khoảng 10 giờ, là
tôi sẽ lau nhà, sẽ chùi rửa sink, và lau cái nhà tắm ngoài cho sạch sẽ.
Những bạn bè đến chơi, hay sau những buổi họp mặt, tôi bao giờ cũng vất vả
lau chùi, v́ cả nhà tôi, không kể Thanh, th́ toàn là đàn ông con trai. Quỳnh
là chủ nhà, th́ cũng lại đàn ông độc thân. Thanh th́ nấu bếp, làm ǵ cũng
được, nhưng không chùi cầu tiêu nhà tắm cho ai, ngoài cầu tiêu nhà tắm của
Thanh.
Dạo này tôi thấy Nga ít gọi phone tâm sự với tôi vào những ngày thường. Tôi
định gọi cho Nga, với ư định kiểm soát xem nó có nhà không. Nhưng tôi lại
gạt ngay ư tưởng mà tôi cho là không chính đáng.
Tôi nh́n đồng hồ, cũng hơn 11 giờ rồi. Chắc Quưnh cũng sắp về, v́ mai chàng
c̣n phải đi làm sớm. Ah, sao lúc nào tôi cũng nghĩ về Quỳnh nhỉ. Tại sao ?.
Đâu có phải v́ Quỳnh là chủ nhà mà tôi phải lo lắng cho Quỳnh đến thế đâu.
Cũng chẳng phải Quỳnh là người bạn thông cảm với tôi về mọi phương diện. Đă
gọi là bạn, th́ như Lâm đó, tôi cũng đă có nhiều kỷ niệm tay đôi với Lâm,
tôi c̣n được Lâm đưa đi ra ngoài nhiếu hơn, mà tôi đối với Lâm có giống như
tâm trạng của tôi lúc này đâu . Tôi không dám nghĩ là ḿnh ghen, mà cứ quanh
quẩn với những lư do nào đó, không đúng, không chính xác.
Sau khi lau chùi kỳ cọ sink, nhà tắm cầu tiêu ngoài nhà, tôi đi vào pḥng,
muốn dỗ cho ḿnh một giấc ngủ, không có h́nh bóng của Quỳnh.
Lần đầu tiên, tôi bỏ không lau nhà tối nay.
(c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
08312004
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)
Đă nhiều lần, Quỳnh đi xa, không hề nói cho tôi biết, làm cho tôi tức giận,
v́ nghĩ chàng không coi tôi là thân thiết như người trong gia đ́nh. Ở trong
một nhà, mà giá có bạn bè nào hỏi Quỳnh đi đâu, tôi trả lời không biết th́
quê quá. Mà tôi không biết thật. Quỳnh có bao giờ nói chàng đi đâu cho tôi
nghe bao giờ. Tôi giận lắm, nhưng chỉ để trong ḷng, cằn nhằn chàng lại càng
thấy vô lư hơn.
Tôi nhớ cách đây 6, 7 tháng ǵ đó, khi tôi mới dọn đến căn nhà này, nhà cửa
c̣n đang bề bộn v́ tôi c̣n nhiều đồ dùng chưa sắp vào tủ. Quỳnh vẫn đi làm
như thường lệ. Sáng sớm tinh mơ đi làm và khoảng 3,4 giờ chiều đă về tới nhà.
Sự đều đặn đi về của Quỳnh như chiếc đồng hồ, khiến tôi thành thói quen, cứ
nh́n thấy bóng dáng Quỳnh cầm cái túi ăn, đi về, là tôi biết đă đến giờ tôi
nấu cơm.
Một hôm, tôi vẫn cứ chờ cái đồng hồ Quỳnh về, để nấu ăn. Tôi c̣n mải lo thu
dọn trong pḥng, không biết là đă gần 6 giờ chiều rồi, mà bếp vẫn nguội tanh.
Hùng hôm nay cũng về trễ v́ làm Over Time. Khi ánh nắng chiều nhạt dần trên
mảnh vườn phía hông nhà, tôi giật ḿnh nh́n đồng hồ, rồi vôị vàng vo gao,
thổi cơm. Thanh đă lấy vacation 1 tuần đi Hawaii với bạn từ sáng qua.
Bữa cơm chiều đă dọn ra bàn. Quỳnh chưa về. Dũng đói quá đ̣i ăn trước. Hùng
đang ngồi hút thuốc, uống bia ở garage. Về ăn uống th́ Hùng không khó, v́
chàng có ăn cơm nhiềù đâu. Chỉ miếng thịt ḅ, với bánh ḿ, hay cơm cũng xong.
Tôi cho biết anh Quỳnh chưa về, Hùng có cớ đó để ngồi uống thêm bia. Tôi vào
lo cho Dũng ăn, và chuyện tṛ với con. Đă hai hôm nay, tôi không nói chuyện
với Dũng, phần v́ Dũng đang lo học, phần tôi c̣n mải lo tức bực những chuyện
đâu đâu ...
Hùng cho biết đă 8 giờ rồi, đành ăn cơm thôi, và để phần lại cho Quỳnh. Hai
vợ chồng ngồi ăn, mà cả tôi lẫn Hùng đều thắc mắc về chuyện Quỳnh về trễ hôm
nay.
- Lần đầu tiên cái đồnh hồ thân quen của tơi đứt giây cót.
Tôi nghĩ thế về Quỳnh. Hùng và tôi đă ăn cơm xong. Tôi cũng đă rửa chén bát
xong. Rồi tôi lau chùi sàn nhà cũng xong. 12 giờ đúng, tôi sửa soạn đi ngủ,
Quỳnh vẫn chưa về. Với Hùng, sự vắng mặt của Quỳnh có làm Hùng thắc mắc,
nhưng rồi sau đó, Hùng lại quên ngay. Chỉ có tôi, đă thắc mắc, lại càng thắc
mắc hơn, khi mỗi giờ qua đi , và ḷng tôi cũng bồn chồn khi có một thoáng
nghĩ trong đầu
- Hay là Quỳnh bị tai nạn xe cộ ?
Ư nghĩ đó làm tôi lay Hùng dậy, và nói với Hùng, nếu lỡ Quỳnh bị tai nạn th́
sao đây. Hùng cằn nhằn đáp :
- Th́ c̣n có cách nào hơn là chờ xem có ai gọi phone báo tin hay không. Thôi,
ngủ đi, mai anh c̣n phải đi làm.
Tôi lại hối hận, chỉ v́ sự lo lắng về Quỳnh thái quá, mà tôi đă làm phiền
đến chồng. Cũng may là Hùng không thắc mắc là tại sao tôi lại lo lắng nhiều
đến Quỳnh thế, có lẽ Hùng đă biết tính tôi hay thương người và cho đáo với
mọi người.
Cả đêm đó, tôi ngủ trong chập chờn. Chỉ một tiếng động ở ngoài nhà là tôi
lại chạy ra xem có động tĩnh ǵ. Đến gần sáng, tôi mệt quá, ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy th́ Hùng đă đi làm, Dũng đă đi học, và tôi ngồi thẫn thờ chờ
tin không hay xảy đến cho Quỳnh.
Tôi đang định ra vườn tưới cây, th́ có điện thoại reng. Tôi hồi hộp bắt điện
thoại, v́ nghĩ ở đâu đó, Quỳnh gọi về báo tin. Nhưng không , người gọi là
một giọng đàn ông trẻ, hỏi tôi đây có phải là nhà Quỳnh không, và khi tôi
xác nhận là đúng, th́ ông ta cho biết, ông ta là người làm cung sở với Quỳnh,
báo tin cho gia đ́nh biết, Quỳnh đang nằm ở nhà thương thuộc thành phố nào,
số pḥng bao nhiêu . Tôi sốt ruột, buột miệng :
- Thưa ông, ông Quỳnh bị tái nạn ra sao ?
- Ông Quỳnh không bị tai nạn, mà bị mệt tim, ông đă vào nhà thương tối qua.
Tôi cám ơn, rồi lo tính xem có ai rảnh rỗi giờ này, đưa tôi đi thăm Quỳnh.
Tôi gọi Kim, và may quá, Kim đưọc ở nhà hôm nay v́ nhức đầu.
- Nhức đầu, vây, mày có lái được xe không.
- Được.
- Đến ngay tao rồi đi ngay nhé.
Kim và tôi vô nhà thương, t́m măi mới thấy đựợc số pḥng, và khi nh́n chàng
mặc áo quần nhà thương, và đang vô nuớc biển, thay v́ mừng rỡ, cám ơn rối
rít như nguời ta, trái lại, chàng nhăn mặt, và c̣n la nhẹ là đến làm ǵ. Tôi
nói nỗi lo lắng của Hùng và tôi cho chàng nghe, th́ chàng im lặng, và cứ một
mực đuổi hai đứa tôi đi về.
Tôi ra về, ḷng cũng nhẹ nhơm v́ biết được lư do nào Quỳnh vào nhà thương.
Th́ ra, trong lúc làm việc, chàng cảm thấy khó thở, và trong người khó chịu,
nên chàng đă xin phép ông xếp cho về sớm, và chàng đă lái xe đến BS gia đ́nh
của chàng, và được BS cấp tốc gọi xe cứu thương đến chở Quỳnh vào nhà thương
ngay.
Trưa hôm sau, Quỳnh đă lái xe về. Nhân cơ hội có chuyện không may xảy ra,
tôi nói klên ư nghĩ của tôi với Quỳnh, là mọi người trong gia đ́nh nếu có
chuyện ǵ không may xảy ra, nên gọi về cho gia đ́nh biết tin ... Một vài lần
sau đó, Quỳnh đi San José hay Las Vegas, chàng có cho Hùng và tôi hay.
Thế sao lần này, 11 giờ ra máy bay, mà bây giờ mới cho tôi biết .
- Trinh ở nhà nhé, tôi đi sang vùng Virginia, 5 ngày.
- Anh nói trước, Trinh đă mua quà nhờ anh đem sang dùm cho anh chị Linh của
Trinh rồi. Con người ǵ mà kín đáo quá thế.
Quỳnh lặng im. Miệng tôi nói, tai tôi nghe thấy có chút ǵ như trách móc,
hờn giận. Tôi nh́n Quỳnh và chúc Quỳnh thượng lộ b́nh an. Xe người bạn đă
đến đón Quỳnh đi.
( c̣n tiếp)
HONG VU LAN NHI
09032004