Xin Các Bạn đóng góp thi phẩm của mình cho trang thơ này
để vườn thơ được phong phú hơn.
Đa tạ,
HVLN
Trang 1
THƠ
của Bạn ....
MỘNG
ƯỚC TÌNH YÊU
Từ lúc quen anh(em) lòng vương vấn lòng
Đêm về cô phòng hoài mãi mong mong
Người cùng mình sánh bước chung
Dù đời ngàn lối chông gai
Sẽ không bao giờ xa cách
Từ lúc yêu anh(em) thường mơ ước thầm
Sau này chúng mình mãi mãi bên nhau
Dù đời toàn những phong ba
Tình mình bền vững thâm sâu
Như chim bay liền cánh
Từ lúc chung đôi lòng mơ ước hoài
Em(anh) cầu ơn trời đôi lứa sắt son
Tình mình bền vững như non
Tình mình là những keo sơn
Sẽ không bao giờ xa cách
Anh(em) ơi …
Em(anh) đâu ước nhiều
Chỉ là một mái tranh thôi
Sớm chiều ta có bên nhau
Suốt đời hai đứa bên nhau
Suốt đời mình mãi yêu nhau
Chu Hà

Tìm em
trong cõi hao gầy
Tìm em trong cõi hao gầy
Hình như tâm tưởng đã đầy mông lung
Phải còn em?
dáng phù dung?
Mộng du chưa tỉnh trong vùng hoang mang
Phải em không?
vẫn áo vàng?
Mà như hư ảo mây ngàn bao quanh
Trong tay, còn chút nắng hanh
Khi tàn hơi ấm, là xanh xao đời
Anh về qua phố không người
Ngập ngừng hứng hạt mưa rơi trên cầu
Gió sương, áo mỏng thoáng sầu
Nỗi buồn thiên cổ vẫn hầu chưa nguôi
Hồn hoang dã,
mộng hư vời
Từng cơn nước,
chảy qua đời thênh thang
Hồi tâm, ngoảnh lại điêu tàn
Trên tay huyền ảo, trăng vàng lung linh
Phải không em ?
chuyện chúng mình
Còn đầy nỗi nhớ, còn tình hương xưa
Thôi em về nhé,
kẻo mưa
Tiễn em mấy đoạn, vẫn chưa ngút ngàn
Bàn tay khua nước, xóa hình
Một vầng trăng vỡ như tình hao hư
Thôi em, bên ấy sương mù
Quanh đời chật hẹp phù du bận lòng
Từ em về lại bản buôn
Ta chờ con nước trên nguồn về xuôi
Em mang cơn lốc qua đời
Cuồng phong gió bão trong lời du ca
Em đi ta lại trầm kha
Niềm đau sa mạc cũng là vắng em
Lá rơi tơi tả trên thềm
Tìm trong men rượu niềm quên lãng đời
Còn đâu mắt biếc môi cười
Xanh xao năm tháng cho người dại ngây
Mưa trên xóm vắng hao gầy
Phập phồng bong bóng trôi đầy phố xưa
Gửi hồn theo những hạt mưa
Thấm vào lòng đất cho vừa nhớ thư ơng
Xa em đã mấy năm trường
Còn nghe mất mát, còn vương nỗi nhầu
Tình muôn thuở,
vạn kiếp sâù
Nỗi buồn tượng đá cúi đầu bơ vơ
Này tôi, sao mãi đợi chờ
Giọt mưa trên mái nhà thờ tháp chuông
Vang vang ngân vọng cung buồn
Tiếng rền hòa tiếng mưa tuôn trong đời.
Phạm Doanh
![]()
ANH
CHẲNG CÒN
Anh chẳng còn gì kể tiếp thêm
Giầy sô dẫm đá dưới chân mềm
Những đêm đạn pháo rung phòng tuyến
Đã cũ như thời ta mới quen
Anh chẳng còn gi kể với nhau
Ngoài dăm câu hát đã hoen màu
Mà dư âm cũng khàn như giọng
Vì tuổi xuân đời trôi quá mau ..
Anh chẳng có gì để dám khoe
Ngoài trăng sờ sửng chết bên hè
Nhìn trăng chợt nhớ vầng trăng cũ
Lạc chốn nao rồi giữa cõi mê ..
Anh chẳng còn gì để dấu yêu
Hoàng hôn cũng đã áp lưng chiều
Đời trai ngã ngựa yên nào vững
Chỉ tội em chờ mãi hắt hiu ..
Anh chẳng còn gì để trối trăn
Đài gương mộng ngọc lỡ san bằng
Đời gom xuân thắm vào canh mộng
Mộng vở bên đời mây chối trăng ..
Anh chỉ còn mùa thu lá rơi
Hồn thu là của mắt em cười
Hồn anh đeo đẳng sầu sông núi
Bàng bạc như mây lạc cuối trời ..
NhuocThu
8-15-03
![]()
Hò ơ ơ ơ
Em hai đi ở trên đường
Áo dài giầy bít , dù hương khéo ghê
Hò ơ ơ ơ
Em hai trên tỉnh mới dzề
Ghé qua anh hỏi đôi bề ba câu
Em hai ở trển đã lâu
Hỏi rằng còn nhớ những câu anh hò
Hò ơ ơ ơ
Em hai đẹp tựa bài thơ
Anh chống cây cuốc , anh chờ em hai
Hò ơ ơ ơ
Ra ruộng từ buổi sớm mai
Anh cuốc ba cuốc lai rai trồng màu
Ðời anh quê kịch thấy rầu
Em hai thương đặng đưa nhau dzề thành
Hò ơ ơ ơ
Có duyên ráp dzợ thành chồng
Không duyên anh ngắm đèn xanh đền dzàng
Ðèn màu chớp nháy huy hoàng
Cho anh đôi chút mơ màng em hai ơi
DV

TRẢ LẠI
Trầm trầm tiếng bánh xe lăn ,
In sâu vầng trán vết hằn thơi gian .
Sóng đôi đời với chiều tàn ,
Đây trăm nỗi nhớ ,đó ngàn niềm thương .
Hồng hoang leo đỏ ven tường .
Ngỡ ngàng,có phải con đường năm xưa ?
Dấu chân năm tháng bụi mờ
Một mình thơ thẩn,ngẩn ngơ bên đường .
Nơi nào cũng nét tang thương ,
Càng sâu thấm lẽ vô thường Sắc Không .
Đỉnh cao sương khói mênh mông ,
Quạnh hiu lũng thấp ,ngàn thông trập trùng .
Phố cao gió núi mưa rừng ,
Rưng rưng kỷ niệm trên từng dấu chân .
Đâu rồi khoảnh khắc mùa Xuân ?
Đời ư ? Một giấc mộng trần si mê .
Hành trình đã định huớng đi
Thì thôi lỗi hẹn trăng thề mà chi .
Lâng lâng nhẹ bước nẻo về
Cao nguyên gứi lại vết xe lăn trầm .
NGUYỄN THỊ SÂM /80

YÊU NGƯỜI
* Cho hết HD
Yêu người như cơn mộng
Răng mắc như gió mây
Gọi tên người vang vọng
Trong nắng gió tràn đầy
Gửi người lời ý thắm
Với nỗi nhớ tình thơ
Có tiếng đàn thấm đẫm
Ở nỗi mê mịt mờ
Tình người đã buộc thắt
Ở trong hồn nôn nao
Nghe tháng ngày phía trước
Có hạnh phúc xôn xao
Chờ người bao trông đợi
Có tiếng chuông vang ngân
Giữa đất trời vời vợi
Yêu người đã vô ngần .
ttđoàn

Tuổi học trò
Em nhớ tuổi học trò yêu dấu
Sách vở tinh nguyên thoáng mộng mơ
Trong lớp học nghĩ vẩn vơ
Tập tành ghi chép làm thơ yêu người
Hồn giấy trắng thoảng như nhung nhớ
Mực tím hằn in nét ai cười
Nhìn mây lãng đãng xa xôi
Băn khoăn thầm hỏi cuộc đời mai sau
Mưa phớt nhẹ mắt trong lóng lánh
Nắng điểm tô rạng rỡ má hồng
Em đi, người bước theo cùng
Gío vu vơ hỏi ai chung đường đời
![]()
XM

ĐỜI VẪN LÃNG DU......

Trầm tưởng
Một chiều trầm tưởng quán bên sông
Đáy nước còn in kỷ niệm hồng
Nỗi lòng đòi đoạn ai còn nhớ
Những nụ hôn môi xoắn thật nồng
Nay nhìn nước thẳm mãi trôi đi
Xa xôi giờ biết nói năng chi
Theo giòng âm ỉ về bên ấy
Gợi nét môi ngoan thuở dậy thì
Người đến rồi sau đi về đâu
Hương xưa còn đượm ngát giang đầu
Lửa lồng ánh nước soi trăng lạnh
Hơi tiếng hình như đã bạc mầu
Năm tháng rồi qua năm tháng ơi
Còn gì cứ thử ngẫm xem đời
Người về bên ấy quên hay nhớ
Cô gái run trong chiếc áo tơi ...
Sơnkhê


Gập ghềnh vách đá bên sông,
nép mình dưới gốc cây thông la đà,
quán tranh như muốn mời ta,
dừng chân lữ thứ đường xa mỏi mòn.
Nắng chiều lóng lánh trên sông,
lòng người lữ khách mênh mông theo dòng,
tình ta như giải nước trong,
ngày đi, ngày đến, nắng hong tình nồng.
Xa xa dãy núi chập chồng,
vương vương tia nắng nhuộm hồng sắc mây,
mây ơi đem gío về đây,
cho ta nhung nhớ, ngất ngây trong chiều.
Thạch Bích

ĐỪNG TRÁCH NỮA
Nhắc làm chi những tháng ngày phù phiếm
Người đã đi, không còn lối quay về
Mây trải sầu giăng kín nhánh đam mê
Dẫu nhắc nhở thời gian đâu ngừng lại
Người đã đi mang nỗi lòng tê tái
Gởi xuân xanh về tặng lại cuộc đời
Trái tim bầm chôn giữa tuổi ba mươi
Đau đớn ấy không riêng người gánh chịu
Lỡ bước tới, dẫu cung đàn muôn điệu
phím tơ chùng quay quắt giữa phù du
Bàn chân đau trôi giạt ngõ sa mù
Đừng trách nữa thêm buồn ai viễn xứ
Sao người vẫn ôm hoài niềm trăn trở
Vết thương rồi mai mốt cũng liền da
Bước nhân duyên trôi nỗi cõi ta bà
Quay đầu lại là ngõ về chánh niệm
Mạc Phương Đình

CHẲNG CÒN GÌ NGOÀI CƠN GIÓ BIỂN .
Ta chẳng còn gì ngoài cơn gió biển
Mùa đông u sầu em chẳng còn đây
Nhìn ra xa xa biển đầy hoang vắng
Ngọn sóng trào dâng niềm nhớ đong đầy
Ta chẳng còn gì ngoài vùng kỷ niệm
Em bỏ ta rồi ngày tháng hắt hiu
Hàng cây bơ vơ trong mùa bão tố
Điếu thuốc tàn mau như nắng ban chiều
Ta chẳng còn gì ngoài đêm tăm tối
Đêm biển lạnh lùng không ánh trăng sao
Bứoc chân ta đau dấu hằn trên lối
Mắt bỗng đắng cay sầu hận dâng trào
Ta chẳng còn gì ngoài mùa bão nổi
Giông gió loạn cuồng tàn phá đời ta
Thuyền ai vỡ tan giữa luồng sóng vội
Ta lặng chìm sâu dứoi sóng đậm đà
KHIEU LONG
Ngây dại
Khi mới lớn tâm hồn ta trống trải,
Mộng vu vơ và xây đắp thật nhiều
Có đôi lần ta đã chớm biết yêu
Nhưng đâu biết đó là tình trai gái .
Ta chỉ biết tâm hồn ta thoải mái
Khi được nhìn hay thoáng thấy dung nhan
Nụ cười tươi với ánh mắt ngút ngàn
Tim rộn rã cả ngày sao thấy đẹp .
Có những lần tan học ta đứng nép
Sau cổng trường nhìn dáng dấp em đi .
Liếc nhìn anh , em chẳng nói năng gì ,
Về ngơ ngẩn tâm hồn thêm băng giá .
Rồi thấm thoát hai người xa hai ngả
Em phương nào ? còn anh ở nơi đây
Cứ mỗi lần anh đứng ngắm trời mây
Mà tưởng nhớ những ngày xưa thân ái .
Ôi những ngày thơ mang nhiều ngây dại
Thấm vào hồn thắp sáng cả tương lai ,
Biết làm sao khi ta trót miệt mài
Nơi đất lạ , mong ngày mai trở lại .
Quốc Sơn D.Đ.H.
BIỂN...
Biển rất gần và cũng rất xa
Gần như đời mẹ tuổi bôn ba
Xa như mơ ứoc em vừa chớm
Vời vợi mà sao vẫn đậm đà
Biển dịu hiền và dễ giận hờn
Dịu hiền như thửo mẹ tha hưong
Giận hờn như lúc anh biền biệt
Đau đáu chờ nhau nứoc mắt tuôn
Biển là mẹ , biển cũng là em
Cuồn cuộn bao đời dấu tích riêng
Thân ái choàng vai ôm lục địa
Như ôm hòn máu trái tim riêng
PHẠM HỒNG ÂN
MAY...
May cho em lúc bấy giờ
Ta còn là gã trai ngờ nghệch yêu
May cho em lúc sắp liều
Có làn mây nhỏ xuống chiều hạt mưa
May cho em lúc mới vừa
Chuyến xe đến sớm kịp đưa mẹ về
May cho em lúc gần kề
Có con rệp lạc tay đề bài thơ
May cho em lúc giả vờ
Có giọng ai hát bất ngờ ngoài hiên
May cho em lúc nổi điên
Có men rựou kịp xô nghiêng xuống đời
May cho em lúc thấm lời
Có ngừoi gõ cửa rủ chơi ván cờ
May cho em lúc bây giờ
Ta vừa nghiện ngập làm thơ ve tình
LUÂN HOÁN
KHÔNG YÊU...
Bồng bềnh suối tóc ngang vai
Cằm soan, môi thắm, mắt nai mơ màng
Bóp tim , gan , phổi bao chàng
Hỏi em em quyết chẳng màng tình yêu
Mặc anh ngơ ngác tiêu điều
Sớm trưa mong đợi chiều chiều nhớ mong
Thương em tan nát cõi lòng
Hỏi em , em chẳng đem lòng yêu ai
Nhớ em thao thức đêm dài
Chợt mơ mái tóc em cài hoa lan
Hương thơm tỏa ngát miên man
Tỉnh mơ mộng cũng tiêu tan bên ngừơi
Anh mơ giọng mật em cừơi
Đôi môi chúm chím xinh tươi yêu kiều
Yêu em anh ứơc trăm điều
Hỏi em , em đã lỡ yêu ai rồi
Thạch Bích
VẪN YÊU.....
Em là cô gái liêu trai
Lung linh huyền ảo trang đài mùa xưa
Những cơn gió thoảng buồn trưa
Mắt nai ngơ ngác vì chưa yêu ngừơi
Bõng dưng ai đến bên đời
Để nghe có tiếng mưa rơi trong hồn
Ráng chiều tím cả hoàng hôn
Thương ai tim cứ dập dồn chờ mong
Bóng ai đứng đợi ngoài song
Đâu đây có tiếng sóng lòng nhớ thưong
Yêu người tim chợt vấn vưong
Tình em cơn mộng bình thừơng thế thôi
Hình như em chẳng yêu tôi
Nên chiều nay cứ bồi hồi ngẩn ngơ
Yêu là cả một trời thơ
Dù yêu tình có dại khờ vẫn yêu .
Khiếu Như Long
MƯỜI NĂM TRƯỚC HUẾ
Mưòi năm trở lại dòng sông ấy
Soi nưóc Hưong giang chợt nhíu mày
Chợt thấy mình già mau đến vậy
Qua cầu tiếc ngẩn ..áo ngưòi bay
Giá nói yêu em từ dạo đó
Giờ chẳng lang thang nhặt tiếng đàn
Thảng thốt mùa thu rôm rốp vỡ
Ta ngồi ngóng đợi trống trưòng tan
Trưong Nam Hưong
TỪ MỘT GÓC PHỐ
Anh đứng lặng yên, góc phố này
Đoàn quân thao diễn đã qua đây
"Quốc Quân Kỳ" lộng trên đường gió
Ngàn cánh mai tươi giữa nắng say .
Nhạc khúc quân hành rộn mãi chân
Giày đinh, mũ trận, "Hội Phong Vân"
Xưa anh xứng đáng trai thời loạn
Giờ cứ băn khoăn với ngại ngần
Anh biết làm chi, biết nói chi
Bạn bè kẻ ở ngóng người đi
Người đi, kẻ ở đều ngơ ngác
Sao chẳng cùng nhau klhoác chiến y
Anh lịm người trong nỗi tủi hờn
Xuân qua, hạ tới vẫn cô đơn
Thu sang,đông lại mù tâm nhạn
Tín hiệu xa xăm nén giận buồn
Sinh nhật anh, sinh nhật bạn bè
Người tràn như sóng ngập đường xe
Kiêu hùng xưng tụng ngày Quân Lực
Hoang vắng trưa nay những vỉa hè
Hãy gióng hồi chuông, khua trống vang
Hồn thiêng sông núi quyện mơ màng
Đốt trầm xua hết loài ma lửa
Ánh sáng hồi sinh đẹp rỡ ràng ./
CAO MỴ NHÂN
19/6/1983
(Trích trong Sau Cuộc Chiến)
Mùa Đông Xứ Lạ
Một trời mưa tuyết trắng mênh mông
Tuyết phủ không gian ngập cánh đồng
Hàng cây không lá điêu tàn lạ
Buốt lạnh đêm về ngọn gió đông
Chiếc áo ngự hàn không đủ ấm
Gió lạnh đôi tay, gió lạnh lòng
Ngày lại qua ngày trên đất khách
Xa nhà chị có nhớ nhà không?
Phạm Doanh
BÀI THƠ THẤT NGHIỆP
Bỗng dưng thất nghiệp bất ngờ
Bất ngờ đưa đến tình cớ làm thơ
Làm thơ nên cứ ngẩn ngơ
Ngẩn ngơ như thưở dại khờ yêu em
Bỗng dưng thất nghiệp thật đen
Bạn ta nhậu nhẹt thổi kèn hát ca
Bỗng dưng em lại bỏ ta
Bỏ ta trên nỗi thật thà mê say
Bỗng dưng thất nghiệp lại may
Ta đi buôn kiếp đọa đày buồn thiu
Mùa đông phố chợ hắt hiu
Hàng ta đem bán dập dìu ngừoi mua
Bỗng dưng thất nghiệp tưởng thua
Có mấy thằng bạn cũng hùa theo ta
Bỗng dưng ta được làm Cha
Giáo đừơng náo nhiệt em là cô dâu
Bỗng dưng thất nghiệp về đâu
Dòng sông vẫn chảy bên cầu nứoc trôi
Tình đời vẫn bạc như vôi
Cũng như em đến , đến rồi lại đi
Bỗng dưng thất nghiệp tình si
Ta nghe lá cỏ thầm thì gọi nhau
Bỗng dưng tim lại trở đau
Đau như bến cảng nhớ tàu đi xa
KHIEU NHU LONG
BÊN PHỐ CŨ
Mở trang sách trước bàn, rồi
Mở to đôi mắt ngó nơi xa mù
Mở chương tình sử thiên thu
Kiếm cung mỏi mệt hờn thù chưa tan
Về xem phố xá điêu tàn
Lòng tôi ẩn ức, bi thương thế nào
Từ sau chinh chiến u sầu
Tôi mang hoa tím liệm mầu môi xưa
Còn gì em hỡi, cơn mưa
Đêm qua xoá sạch mộng mơ của mình ./
CAO MỴ NHÂN
15/9/1978
( Trích trong Sau Cuộc Chiến )
Bỗng dưng
Bỗng dưng đời bạc tình đau
Vỡ tan trên sóng bạc đầu thời gian
Bỗng dưng em lại sang ngang
Hồn ta chìm ngập cung đàn đắng cay
Bỗng dưng trời lại mưa bay
Chập chùng nỗi nhớ đọa đày hai ta
Bỗng dưng héo hắt tình xa
Bỗng dưng rồi cũng chỉ là bỗng dưng
Sáu Lòng
Bỗng dưng thích nhạc mùa Đông
Cho tim thổn thức cho lòng nhớ thương
Tơ trời sao mãi vấn vương
Sụt sùi lệ đổ ngập đường CaLi
Bên sông quán hẹn khó đi
Gối mòn chân mỏi lắm khi khó trèo
Hai mươi tầng lẻ cheo leo
Xuồng đâu đủ sức để chèo lại thăm
XUÂN HOA
Bỗng dưng tựa thuở trăm năm
Nhả tơ duyên kiếp con tằm vương nhau
Một mai theo khói buông sầu
Còn chăng đây chút tơ nhàu mỏng manh
Thuyền xuôi đôi mạn tròng trành
Hoàng hôn giục bóng mây xanh bỏ trời
Bến bờ nguồn cội đổi dời
Trăm năm bỗng thấy con người phù vân ...
Dê-Đê

TƯƠNG TƯ
Dệt vần thơ gởi cho mây theo gió
Tôi đâu ngờ tựa tiếng sáo Trương Chi
Người đã đến tìm gặp tôi lần đó
Để lại đây cho tôi mối tình si
Kìa Mỵ Nương nàng đâu nào có biết
Chiếc thuyền con trên sóng nước trăng vàng
Sáo Trương Chi vẫn gào lên thông thiết
Đáy sông sâu không tan được tim chàng
Thơ của tôi giờ mang sầu chất ngất
Gió và mây chuyên chở có buồn không !
Cơn mơ nào có trở thành sự thật
Hỡi người ơi ! em giết trái tim hồng
Đã là mơ xin giữ nguyên đường mộng
Vì tơ trời rất mỏng , rất mong manh
Không gặp người hồn tôi đâu đơn lạnh
Tơ biến thành mây tím cả trời xanh
Này cô gái người đẹp như tranh vẽ
Về bên ấy cô có thấy buồn không ?
Có thầm nghe tiếng sóng gợn trong lòng ?
Hay cô cười mặc tơ tình tôi đứt
DV
BỖNG DƯNG
Bỗng dưng Ta toát mồ hôi !
" Vườn Đào " thấp thóang bóng người vào ra ...
Hàng dừa câm nín nhìn ta,
Bỗng dưng một trái buồn sa bên cầu ...
Thoảng Ta nhớ nụ hôn đầu,
Đôi môi vụng dại trao nhau vội vàng !
Tưởng như giun dế bên đàng,
Cùng ta giao hưởng âm vang điệu mừng ...
Lãng Bạt
ĐIỆP KHÚC VÀO XUÂN
Em đừng rót cho ta ly rựou đắng
Vì ta em nào còn có gì đâu
Vài giờ nữa giao thừa rồi sẽ đến
Ta mừng xuân với lòng ngất ngây sầu
Em đừng nói vì lòng ta giá lạnh
Đêm ba mưoi không tiếng pháo buồn tênh
Vài giờ nữa năm tàn qua tháng lạ
Ta mừng xuân và đời vẫn gập ghềnh
Em đừng sợ ta say vì thưong nhớ
Đêm đen này trời chẳng có trăng sao
Vài giờ nữa mùa xuân thành xa lạ
Em đi qua và ta vẫy tay chào
Em đừng hỏi vì sao ta từ giã
Sớm mai hồng xuân mộng ngợp trời hoa
Mùa xuân tưoi em áo vàng thanh nhã
Ta bỏ đi mùa xuân nắng chan hòa
Em đừng tiễn vì tình ta đã hết
Mùa xuân nồng vẫn đẹp những ngày vui
Gió mơn man trên tình đau đầy vết
Mùa xụân qua tình tự đã chôn vùi .
KHIEU LONG
Xuân 2004

CHIM SÁO SANG SÔNG
Ta con chim sáo sang sông
Tiễn em khờ khạo vào lồng vàng son
Tiếng đàn vọng cổ héo hon
Nghe như sóng vỗ xoi mòn đời nhau
Còn gì để lại nữa đâu
Có chăng lá đã úa màu vàng thu
Buồn đâu đây vẳng lời ru
Thưong em vào chốn giam tù đời nhau
CHIM SÁO
LẦN ĐẦU CHẠM NGÕ NHÀ EM
Lần đầu chạm ngõ nhà em
Bứoc vô thì ngán rút êm thì buồn
Anh như ai bị hớp hồn
Trái tim nó quậy bồn chồn ruột gan
Con mắt liếc dọc liếc ngang
Sợ ngừoi ta bắt quả tang đang rình
Bỗng nghe chó sủa giật mình
Sợ ba mẹ bất thình lình bứoc ra
Giá mà gan như ngừoi ta
Thì anh đã bấm chuông ba hồi dài
Nhưng mà anh chẳng giống ai
Lỡ nuôi thỏ đế ở ngay trong ngừoi
Nên tim nó đập liên hồi
Ba mưoi sáu chứoc đành dời gót chân .
Diệp Minh Tuyền

CHIỀU XUÂN
Chiều xụân thơm ngát nụ đào
Hồng Lan Mai Cúc xôn xao tiếng cừoi
Ơn em đã đến bên đời
Chiều xuân lộng gió chơi vơi biển tình
Mùa Xuân qua ngọn trúc đình
Gió thưong yêu ngát lung linh nắng vàng
Những con bứom lượn bên đàng
Tung tăng trứoc gió chờ em sang nhà
Ta ngu ngơ lẫn thật thà
Trao em áo cứoi kiêu sa một đời
Sao em không nói nên lời
Để cho có chiếc lá rơi ngập ngừng
Chiều xuân em má đỏ bừng
Vân vê tà áo rưng rưng thẹn thùng
Ngoài kia tiếng pháo đì đùng
Mừng cho hai đứa đi chung cuộc tình
KHIEU LONG
Vào Xuân 2004

Tình Xuân
Ông ơi mùa Xuân len lén tới
Con chim chèo bẻo nó gọi rân trời
Mấy cái nụ mai coi chừng muốn nở
Tui dặn dò :"khoan nở đợi giao thừa"
Hôm qua tui ra vườn hái trái
Đám bưởi dây vừa kịp chín trên cây
Giàn trầu xanh lá vừa tầm đặng hái
Buồng cau măng trái căng mọng hây hây.
Ông có nghe hương hoa vạn thọ
Rủ đám bướm vàng bay lượn quanh co
Rồi thêm bày chim sẻ ù ríu rít
Bẹ dừa oằn con chim én rúc vô
Ông thấy không vàng rơi cành quít
Lá xanh um không che hết mỹ miều
Trái bóng lưỡng hẹn hò tan vị ngọt
Tui bẻ mấy chùm đặng đón ông bà
Ông có rảnh ra vườn chặt lá
Lựa tàu lá nào liền lặn à nha
Tui sẽ gói hai chục đòn bánh tét
Mang chia cùng làng xóm đón Xuân sang
Ừa còn chiện tui dí ông hai đứa
Cũng y nguyên như Xuân thuở năm xưa
Đến Xuân này như men nồng rượu thắm
Ông lại gần đây cho tui tựa mái đầu.

MỘT NGÀY NÀO VỀ BIỂN
Ta về biển để nhìn từng cơn sóng
Sóng chập chùng từng đợt cuốn đời xa
Em về đâu giữa mùa đông xa lạ
Gió bâng khuâng phủ lấp dấu chân ngà
Ta về biển để nhìn con thuyền nhỏ
Đã lênh đênh phiêu bạt biết bao ngày
Giống đời ta nhiều vết hằn trôi nổi
Nhưng vẫn về bến cũ , ngủ quên say
Ta về biển để tìm mùa yêu cũ
Thưở chúng mình hai đứa vẫn còn thưong
Trong quán nhỏ những chiều cơn mưa lũ
Em bên ta đời bỗng hóa thiên đừong
Ta về biển để ngồi nghe ai hát
Giọng hát đưa ngày tháng vút lên cao
Gặp lại em bỗng trở thành xa lạ
Dù ngoài kia gió biển vẫn dạt dào
Ta về biển để tìm nghe trong gió
Tiếng ốc buồn gọi bạn giữa mùa đau
Lời oán than đong đầy trên nỗi nhớ
Chất ngất trong điệp khúc đổi thay màu .
KHIEU LONG
![]()
MỘT VÒNG MIỀN TÂY !
Tôi đưa bạn đi thăm quê tôi nhé
Chuyến xe đò từ xa cảng Phú Lâm
Qua Bình Điền , Bình Triệu tới Tân An
Ăn mía ghim , khóm thơm chấm muối ớt
Và xe lướt phom phom trên quốc lộ
Lúa và lúa hun hút suốt dặm đường
Nhớ dừng lại mua mận ở Trung Lương
Mận chín đỏ như má hồng rám nắng
Chạy một đỗi ta qua cầu Long Định
Đây Cái Bè nổi tiếng với cam sành
Vỏ sần sùi và mau vỏ rất xanh
Ruột vàng thẫm ngọt ơi , ngọt từng tép
Bắc Mỹ Thuận ta dừng chân mua ổi
Ổi ở đây chục mười bốn mười lăm
Nhớ trả giá đừng để bị mua lầm
Cô bán ổi chưa chồng lanh ghê lắm
Bắc Cần Thơ còn rộn ràng trong nắng
Trời xế trưa ta ghé quán bên đường
Chim rô-ti thoang thoảng ngát mùi hương
Đĩa cơm nóng , chim quay vàng , gạo mới
Qua Bạc Liêu nếu gặp mùa nhãn chín
Nhãn hạt tiêu ngọt lịm lại dầy cơm
Vừa bóc vỏ đã dậy ngát hương thơm
Nhớ ăn nhé kẻo thèm thuồng nuối tiếc
Tới Cà Mâu bóng rừng tràm xanh biếc
Ngát ngát xanh với dừa nước cây bầng
Nổi tiếng nơi đây ta có tôm hùm
Và cua biển màu hung hung gạch đỏ
Bữa cơm trưa ở bắc Cần Thơ đó
Đổi xe đò rẽ phải đến Long Xuyên
Là " Thánh -địa " nên đất mãi bình yên
Qua Chợ Mới càng cua đồng xâu chuỗi
Loại soài cát ở đây cũng rất nổi
Xanh dòn dòn , chín can cát rất thơm
Hay nước mắm pha đậm ít muỗng đường
Chấm soài tượng ôi thiên đường chả có
Con Lộ-Tẻ ta rẽ qua Rạch Giá
Vào Kiên An khóm Tắc Cậu lừng danh
Ra Kiên Giang ngắm bãi biển xanh xanh
Đi Phú Quốc , qua Hà Tiên mấy chốc
Ngược trở lại ta ghé vùng Châu Đốc
Nhớ ghé thăm vùng Núi Thất địa linh
Đã bao năm thi thố cùng trời xanh
Vùng linh địa mấy phen kháng chiến Pháp
Và trở về đừng quên qua Sa Đéc
Nhớ chọn mua cho được bánh phồng tôm
Loại chính hiệu phồng lớn bánh lại dòn
Giữa hàm răng tan nhanh vui trong miệng
Ôi Việt Nam , miền tây quê tôi đó
Dọc quốc lộ từng món nhỏ ăn chơi
Để khi nào bạn lại được thảnh thơi
Tôi đưa bạn chơi sông Tiền , nhánh Hậu
Đồng Văn

LỤC BÁT TUỔI NĂM MƯƠI
Cất giùm tôi tuổi 50
Để tôi về sống lại thời ngày xưa
Cái thời lúng liếng đong đưa
Bao nhiêu cậu ấm cù cưa theo mình
Dẫu rằng không hát trúc xinh
Mà ai cứ đứng sân đình đợi ai
Cái thời tóc phủ đầy vai
Gót son guốc mộc con trai phải lòng
Cái thời hai đứa còn không
Lân la dối mẹ... qua sông hẹn hò
Bây giờ đâu phải ngày xưa
Gót son đã rạn nắng mưa phong trần
bây giờ trời đất vẫn xuân
tóc xanh ngày ấy ngả dần sang thu
Có còn lúng liếng đong đưa?
Có còn cậu ấm. Ngày xưa... có còn?
NG.A.
TÌNH GIÀ
Tình già chôn dấu mấy năm trường
Có sao ngươi khơi lại vết thương ?
Làm ta đau đớn từng khúc ruột !
Thôi rồi còn đâu vẻ quật cường !
***
Tôi có ngờ đâu bạn vẫn buồn,
Vẫn còn tha thiết mảnh tơ vương ?
Vẫn buồn khơi lại niềm đau cũ,
Dù đã xa nhau vạn nẻo đường!
Khuyên bạn đừng cố gắng tìm quên,
Đừng chôn mình trong chốn ma men,
Đã chẳng thể quên, lại vẫn nhớ
Khi rượu giã rồi, ngất ngư thêm.
Tôi đã nhiều phen thử thách rồi,
Tình càng lắng đọng, ngậm ngùi thôi .
Thời gian cứ tưởng làm phai nhạt ...
Mới biết yêu là chết một đời.
Cứ tưởng luỵ tình, chỉ có tôi
Ai ngờ bạn cũng vướng chân rồi.
Muốn tháo lưới tình đang giăng mắc,
Chỉ còn một cách thoát tục thôi.
Vài lời tâm sự với bạn thân.
Nói cho ra lẽ, hết ngọn nguồn.
Mong bạn hiểu cho lòng ngay thật,
Bởi cũng nằm trong một khối buồn.
Từ Bích

Tìm Nhau
Tìm nhau giữa những muôn trùng
Đôi ta vẫn mãi là cung điệu buồn
Vô duyên nên nợ chẳng vương
Câu ân nghĩa tợ mây buồn lang thang
Ngày xưa em hát anh đàn
Anh ru giấc ngủ muộn màng đời nhau
Đôi ta cứ lở nhịp cầu
Em còn đứng đợi bên đầu sông Ngân
Mưa Ngâu em khóc bao lần
Tình Ngâu biết trả mấy sông cho vừa
Bây giờ tóc rối buồn thưa
Hai ta giờ chỉ chờ đưa về trời
Về trời mỗi đứa mỗi nơi
Thôi em tiếp nối kiếp người trần gian
Đêm đêm lệ nhỏ hai hàng
Vết thương tình ái còn loang cuối đời
Miên Thụy

CHUYỆN DÂN GIAN
Giữa trưa trời đổ mưa rào
Không quen cũng gặp cùng vào trú mưa
Bập bùng gió đập phên thưa
Mái nghiêng lại dột không chừa áo em
Nhẹ nhàng tôi nép sang bên
Nhường nơi khuất gió cuối thềm cho nhau
Em cười: mưa vậy mà lâu
Anh xem: lại một chuyến tàu nữa qua !
Nhưng rồi mây tản đi xa
Và mưa bỗng tạnh, nắng nhòa bóng cây
Tôi chìa tay để bắt tay
Hỏi thăm nơi ở mai này lại chơi
Thế rồi ... người ấy yêu tôi
Tôi yêu người ấy - thành đôi vợ chồng
Cái duyên nghĩ cũng lạ lùng
Trú mưa một lát, cảm thông một đời ...
Đến nay người ấy vẫn cười
"Giá như buổi đó ông trời đừng mưa!"
VŨ CAO
Ta ngủ nghìn
năm giữa giấc tình
Thuở ấy tình ta nhẹ như sương
Đầu ngày quấn quít gót vương vưong
Thật khẻ lời thơ trên giấy lụa
Sợ nắng đầu ngày xao xuyến buông
Thuở ấy tình ta như giấc mơ
Đêm sâu tóc xỏa gối mong chờ
Trăng xuyên ve vuốt câu tình tự
Gió chuyển mơn man chuổi hẹn hò
Thuở ấy tay ngoan ngón vụng về
Đẫm tình thơ dại giưã cơn mê
Mong manh sợi nhớ trêu hồ mị
Trầm luân tên gọi giữa bốn bề
Thuở ấy phơi tình ta trắng trong
Xôn xao tiếng hát giữa phiêu bồng
Aó mây xanh gói tình hy vọng
Sớm tối đi về đôi bước song
Thuở ấy trong ta chỉ có mình
Một trời nắng lụa ngát âm thinh
Mênh mang một cõi thơ huyền ảo
Ta ngũ nghìn năm giữa giấc tình
Vũ Thị Thiên Thư

|
|
Dân Quyền (Gia phả làng Hành Thiện - Nam Định)
Thiên liên bích thũ, thụ liên thiên Yên tỏa thanh sơn,sơn toả yên Thụ nhiễu tùng la, la nhiễu thụ Châu thông tiên liệt, liệt thông châu Tửu mê tuý khách, khách mê tửu Thuyền tống hành nhân, nhân tống thuyền Hội đắc tri âm âm đắc hội Truyền kim đáo cổ cổ kim truyền
Dương Không Lộ Quân sư đời Lý Triều (1100 - ?) |
|
Bản dịch của Vũ Lang: |
|
|
Dân Quyền
Nhân quí từ tâm, tâm quí nhân Dân tình đoàn kết, kết tình dân Đệ huynh tín nghĩa, nghĩa huynh đệ Thần thánh tôn sùng, sùng thánh thần
Tổ Quốc quang hưng, hưng Quốc Tổ Quân thần khả hữu, hữn thần quân Ái nhân hữu dụng, dụng nhân ái Dân chủ quyền dân, dân chủ dân...
|
Vũ Lang bàn về chữ không: ...........................
Không (1)
Không tiền, không gạo, lại không nhà
Không vợ, không con, không mẹ cha.
Xin việc không lương, không kẻ mướn!
Đời không lối thoát, quỷ không tha !
Không (2)
Không duyên, không phận, lại không chồng!
Không đẹp, không tài, của cũng không!
Không mắc nghiệp duyên, không ước vọng!
Cử từ bi sắc sắc không không ...
Vũ Lang bàn về chữ động: ...........................
Động đất
Động đất, động biển, động thiên lôi
Động súng, động binh: động chết người!
Động lực, động viên: mau động thủ...
Đời tàn, động đất cũng tiêu thôi!
Động nữa
Động gì thì động, động cho vui
Động cỡn, động tình: động đậy thôi!
Động đực, động phòng: không động tĩnh.
Rung rinh động đất: khổ bao người...
Mộ Mẹ Trong
Con
Con xa
mẹ ba chục năm tròn
Từ ngày mẹ tiễn con lên đường
Làm lính ba năm rồi mất nước
Con đành gạt lệ , biệt quê hương
Đất khách quê người không có mẹ
Mình con đơn độc sống trên đời
Những khi buồn tủi con than khẽ
" Mẹ chưa chết mà con đã bồ côi "
Rồi có một lần tin dữ sang
Mẹ lìa cõi thế , đáo suối vàng
Đọc tin buồn quá con không khóc
Mắt ngó trời cao , lệ ứa tràn
Mẹ mất mà con không được gặp
Dù cho một lần nhìn xác thôi
Không vất trên mồ vài nắm đất
Nên ngỡ mẹ như vẫn trên đời
Mẹ ơi ba chục năm rồi đó
Mẹ ở nơi nào con ở đây
Khi buồn lúc tủi con lại nhớ
Dáng hiền của mẹ lúc chia tay
Thiên hạ hôm nay mừng Lễ Mẹ
Tặng hoa đưa mẹ đến nhà hàng
Còn con tủi phận , buồn cô lẻ
Mộ mẹ lòng con đốt nén nhang
Đồng Văn