Lan Nhi Thi Hội Quán Hân Hoan Chào Mừng Văn Thi Nhân

Trang 1

Thơ Hiện Đại ...

 

 BÀI THƠ CỦA ĐÊM           

 bởi  Nguyễn Trầm NGUYEN

Con viết cho Ba bài thơ của Đêm
Vắng bóng trăng hiền soi hàng hiên lặng
Bên cạnh con, sách triết Marx-Lénine
Nhưng trước mặt, sau lưng là tối tăm vây hãm

Bữa cơm chiều ăn sắn khoai no tạm

Ba ơi,
 

Nước mắt không rơi, con chỉ khóc trong lòng
Thương Mẹ già nua, bán buôn lao nhọc
Mưa trút, nắng thiêu...ngồi chắt góp từng đồng .
Con trưởng thành bằng nhọc nhằn của Mẹ
Để đến trường ca ngợi "Bác kính yêu"
Mẹ vẫn già đi, vẫn cực khổ sớm chiều
Nuôi con lớn, để kéo cày

đền đáp "ơn dưỡng nuôi của Đảng"
Ba ạ ,

Thu đã sang
đêm nay mưa rơi lạnh
Tội em con, áo mỏng ngủ không giường
Nhưng thương cho em nỗi buồn vẫn nhỏ
Nghĩ đến Quê hương uất nghẹn đến vạn lần
Biết có bao giờ tìm lại được mùa Xuân, hở Ba
Cho dân tộc đã trăm cay nghìn đắng ?
 

Có những lúc con nghe lòng chết lặng
Nhìn bên đường nằm la liệt những người
Nhìn trên đường ,vẫn ngựa xe xuôi ngược
Thảm cảnh hôm nay bày ra giữa phố phường ...
Những mẹ già ngồi im như thạch tượng
Nhìn người dạo qua, nhìn tháng ngày qua
Những bé thơ chưa một ngày vui sướng
Hạnh phúc bỏ quên em, chỉ đến với Uy quyền
Họ có quyền, Ba ạ ,kể cả quyền chém giết
Không bằng súng gươm, nhưng với ...Búa và Liềm!

Chân Lý
Nằm trong tay kẻ có chức ,có tiền Và Chân Lý
"Cụ thể", "Tương đối", "Khách quan"

...nên trăm chiều thay đổi
Tương lai ,hở Ba?
Con xin Ba đừng hỏi
Sống hôm nay, làm sao con có thể trả lời
Những đôi tay, dù đen sạm rã rời
Vẫn chưa đủ tô thắm màu cờ đỏ
Và vẫn trắng, nỗi xót xa nghèo khổ
Nhà nước thương dân ,ngưng bán gạo rồi, Ba!
Nhà nước thương dân,bắt lính, xét nhà
Trăm lo lắng, ngàn ưu tư chồng chất
Con đã viết, trải lòng con rất thật
Dù để rồi chỉ dấu kín riêng con
Năm năm qua..đã chai sạn tâm hồn
Nước mắt không rơi,

Ba ơi,

con không còn biết khóc!

Mưa bay nghiêng vào đậu trên sách học
Nhưng không làm ướt được triết Mác-Lê
Đêm đang qua nhưng ánh sáng không về
Con sống tựa kẻ mù, và câm, và điếc
Giải băng đỏ ngày một thêm vòng xiết
...Nhưng không bao giờ trói được óc tim con!
Nhưng không bao giờ diệt được sức sống còn
Con đã sống, Ba ạ
Và sẽ sống, vươn lên từ nỗi chết!
Năm năm rồi, Ba xa xôi biền biệt
Con đợi mong ngày Ba được trở về
Nếu đổi đời sống con để Ba được "tha" về
Con xin nhận, không đắn đo ngần ngại
Những ngày tháng qua, mỗi khi nhìn lại
Con xót xa nhưng cũng rất tự hào
Con buồn nhiều nhưng hãnh diện biết bao
Con gái Ba đã cứng cỏi hơn ngày xưa nhiều lắm
Và Dân tộc, vui đi, Ba ! Vẫn sống
Vẫn lớn như rừng chân đạp chông gai
Đan chặt tay nhau vững bước đường dài
Chung bước chân, xẻ chia từng lao nhọc
Viết cho Ba, đêm nay con trọn thức
Bài thơ của Đêm ,mưa lạnh ngoài trời
Quanh đây bao người cầu mong chút ấm vui
Ba!

Ba ạ,
Con thế này, đã là vô cùng hạnh phúc
Vâng, thưa Ba
Giờ đây con đang hạnh phúc
Vì cùng Ba con nói thật được lòng mình
Không phải kết thúc

và mở đầu bằng xưng tụng Đảng quang vinh
Như công thức con thuộc lòng năm năm nay ở lớp
"Họ" dạy chúng con phải biết ơn người đi trước
Là "Bác Hồ,đưa ta tới trời xa"
Là Đảng Mác-Lê rất "yêu nước thương nhà"
"đã trả cho ta trời cao, áo cơm, linh hồn và đất rộng"
Tuổi thơ Việt Nam phải gặp trong giấc mộng
Bác Hồ cười, râu tóc Bác bạc phơ
(Các em con sắn khoai không no bụng
Ngủ không an, biết có mơ thấy được Bác Hồ ?)

Con dừng nơi đây, bài thơ của Đêm
Mưa vẫn rơi ngoài, lạnh qua song lặng
Con ép vào đây,trang sách Marx-Lenine
Giọt nước mắt đen
Sau đêm thức trắng
Giọt nước mắt đen rơi từ tim thầm lặng
Con khóc thương Đêm, ôi Đêm đẩy xe tang...
Không rõ rồi mai trời sẽ mưa hay nắng
Chỉ biết hôm nay, Ba ơi, bóng tối ngập tràn
Chỉ biết hôm nay, Ba ơi,

Dân tộc mình khát khao ánh sáng...

Nguyễn Trầm Nguyễn
07-1980

 

 

   NB: Năm 1975 Nguyễn Trấm Nguyễn mới 14 tuổi khi ba là một Đại Tá trong quân lực VNCH bị bắt đi cải tạo. Sau 5 năm mòn mỏi chờ cha về trong vô vộng, cô đã viết bài thơ này khi cô vừa 19 tuổi.

 

Trở lại đầu

Sao  ñaønh naèm xuoáng

Thơ Nguyễn Bắc tức Nhà Cách Mạng Kiều Đình Thanh,

quê Tam Quan, Quảng Nam viết trong buồng giam  vào buổi chiều trước ngày bị tử hình.

 

Nhớ lắm em ơi ! anh nhớ lắm
Biết em từng phút mỏi mòn trông
Đêm khuya thức giấc con thơ khóc
Tựa cửa ôm con đợi bóng chồng.

Biết nói sao cho hết đoạn trường
Chỉ còn đọng lại ngàn vấn vương
Nơi đây rêu phủ tường vôi lạnh
Gói trọn tim anh vạn sầu thương ...

Thu lại về rồi em có hay ?
Gió thu đã đổi ngọn heo may
Năm xưa Chức Nữ ru con ngủ
Nước mắt vây quanh tấm lụa dầy ...

Vọng phu ngày trước cũng trông chồng
Đứng đếm thời gian giữa khoảng không
Biền biệt năm qua rồi tháng tới
Suối lệ đêm ngày hóa biển đông !.

Anh vẫn còn đây em biết không
Hờn căm rực lửa đốt tim lòng
Bạo thù gian xảo đang từng phút
Mặc áo nhân từ phá núi sông.

Anh vẫn còn đây em biết không
Đêm ngày vò-võ suốt cùm đen (*)
Pháp trường vẫy gọi hồn ma vọng
Mà ngẫm giang sơn tủi xác thân !

Em hỡi ! bây giờ em ở đâu
Trăng lên có gọi thấu cung sầu
Đêm về bóng nguyệt in đáy nước
Em có nghe lòng dậy đớn đau

Em ơi ! non nước rộng bao la
Tích tụ ngàn đời tổ tiên ta
Một thủa giặc về gây tang tóc
Đau thương trùm  lấp khắp nhà nhà ...

Làm trai ngang dọc cả muôn phương
Kiếm thép nhung y giữa chiến trường
Giận gót chưa đạp tan lũ giặc
Giờ đành ngã bóng khuất tà dương !
Giờ đành ngã bóng !... khuất tà dương ...

 

 

 

TƯỞNG NHỚ
 

(Nén hương lòng, kính dâng những Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hoà 
đã anh dũng hy sinh cho chính nghĩa, cho Tổ Quốc Việt Nam)
 

Lòng tôi, một nén hương, thành kính
Xin thắp và xin tưởng nhớ Người
Hỡi những Anh Hùng dân tộc Việt
Máu xương Anh hiến dựng xây đời

Vì yêu dân, nước nên Anh nhận
Trách nhiệm người trai buổi nhiễu nhương
Tôi cảm ơn Anh, tôi ngưỡng phục
Tấm lòng son sắt với quê hương!

Anh đem dũng cảm, đem kinh lược
Chiến đấu, Anh ngăn bước giặc thù
Nguy hiểm không sờn, không nhụt chí
Cho dầu gục ngã giữa âm u ...

Dakto, An Lộc hay Rừng Sát
Quảng Trị, Pleime hoặc Hạ Lào
Anh đã hào hùng trong chiến thắng
Hào hùng trong cả bước gian lao!

Từ bờ Bến Hải xuôi Đồng Tháp
Có dấu chân Anh khắp bốn vùng
Xương máu Anh trong từng mạch đất
Trong từng nhịp thở của non sông!

Hồn Anh hoà với hồn sông núi
Dẫu chẳng bia xanh, chẳng sử vàng
Nhưng đã muôn đơì dân tộc Việt
Nhớ ơn bồi đắp, giữ giang san!

Trong từng giọt nước, từng thân cỏ
Phảng phất như Anh đã mỉm cười
Có tháng Tư nào loang máu đỏ
Quê buồn như mắt lệ Anh rơi !!!

Tháng Tư, ôi tháng Tư oan nghiệt
Ai xé mà tan những mảnh đời
Những gói poncho không đất phủ
Những đau buồn muôn kiếp khôn nguôi

Tháng Tư, ôi tháng Tư đau xót
Có những người trai chết vội vàng
Và có những người không sống nhục
Chọn cho mình cái chết vinh quang!

Anh hy sinh thế vì dân, nước
Tôi biết ơn và thương tiếc anh
Anh, đã Anh Hùng dân tộc Việt
Cho dù hoang mộ có VÔ DANH !
 

Ngô Minh Hằng
 

 

 

 

 

Tha La xóm đạo
 

1-     Đây Tha La xóm đạo
Có trái ngọt cây lành
Tôi về thăm một dạo
Giữa mùa nắng vàng hanh


Ngậm ngùi Tha La bảo:
Đây rừng xanh, rừng xanh
Bụi đùn quanh ngõ vắng
Khói đùn quanh nóc tranh


Gió đùn quanh mây trắng
Và lửa loạn xây thành.
“Viễn khách ơi! Hãy dừng chân cho hỏi”
Nắng hạ vàng, ngàn hoa gạo rưng rưng

2-     Nhìn hoa rơi, lòng khách bỗng bâng khuân.
Tha La hỏi: “Khách buồn nơi đây vắng ? “
“Không! Tôi buồn vì mây trời đây trắng”

Và Khách buồn vì tiếng gió đang hờn


Khách rùng mình nghe gió nổi từng cơn,
Gió vun vut gió rợn-rùng, gió rít.
Bỗng đâu đây vẳng véo von tiếng địch.
Thôi hết rồi! Còn chi nữa Tha La!


Bao người đi, thề chẳng trở lại nhà
Nay đã chết giữa chiến trường ly loạn.
Tiếng địch càng cao, não nùng ai oán.
Buồn trưa trưa, ngây ngất buồn trưa trưa.

3-     Bao năm qua khói loạn phủ mịt mù
“ Người nước Việt ra đi vì nước Việt.
“Tha La vắng vì Tha La đã biết
Thương giống nòi, đau đất nước lầm than.”


Ngày hiu quạnh, ờ ơ hơ ... tiếng hát
Buồn như gió lướt, lạnh dài đôi khúc nhạc.
Tiếng hát rằng:
“Tha La giận mùa thu

“Tha La hận quốc thù
“Tha La hờn quốc biến”
“Tha La buồn tiếng kiếm
“Não nùng chưa! Tha La nguyện hy sinh

4-    
“Đất đã chuyển, rung lòng bao thế hệ
“Trời Tha La vần vũ đám mây tang
“Vui gì đâu mà tâm sự!
“Buồn làm chi cho bẽ bàng"


Ờ ơ hơ ... tiếng hát
Rung lành lạnh ngân trầm đôi khúc nhạc
Buồn tênh tênh
“Não lòng lắm Khách ơi!”
“Tha La thương người viễn khách quá đi thôi! "

Khách ngoảnh mặt nghẹn ngào trong nắng đổ
Nghe gió thổi như trùng dương sóng vỗ

5-     Đây Tha La một xóm đạo ven rừng
Có trái ngọt, cây lành im bóng mát.
Con đường đỏ bụi phủ mờ gót lạ
Ngày êm êm, lòng viễn khách bơ vơ.


Đây rừng xanh, rừng xanh
“Ai đưa đón?” “Xin thưa, tôi lạc bước”
“Không là duyên, không là bèo kiếp trước”
“Không có ai chờ, đưa đón tôi đâu ! ”


Rồi quạnh hưu, khách lặng lẽ cúi đầu
Tìm hoa rụng lạc loài trên vệ cỏ
Ngàn cánh hoa bay ngẩn ngơ trong gió
Gạo rưng rưng, ngàn hoa máu rưng rưng.

6-     Buồn xưa xưa, lây lất buồn xưa xưa.
Lòng viễn khách bỗng dưng tê tái lạnh.
Khách rùng mình, ngẩn ngơ người hiu quạnh
Thôi hết rồi! Còn ai nữa Tha La!


Đây mênh mông xóm đạo với rừng già.
Nắng lổ đổ rụng trên đầu viễn khách
Khách bước nhẹ theo con đường đỏ quạch
Gặp cụ già đang ngóng gió bâng khuâng


Đang đón mây xa, Khách bỗng ngại ngần
“Kính thưa cụ, vì sao Tha La vắng ?”
Cụ ngạo nghễ cười rung rung râu trắng
Nhẹ bảo chàng:
Em chẳng biết gì ư ? "

7-     Ờ Ơ hơ ..
“Có một đám chiên lành
“Quỳ lạy Chúa một chiều xưa lửa dậy
“Quỳ lạy Chúa đám chiên lành run rẩy
“Lạy Đức Thánh Cha
“Lạy Đức Thánh Mẹ
“Lạy Đức Thánh Thần


“Chúng con về cõi tục để làm dân
“Rồi cởi trả áo tu
“Rồi xếp kinh cầu nguyện
“Rồi nhẹ bước trở về trần.

“Viễn khách ơi! Người hãy dừng chân
“Nghe Tha La kể, nhưng mà thôi Khách nhé "


8- Lá rừng cao vàng rụng! Lá rừng bay!
“Giờ Khách đi, Tha La nhắn câu này:
“Khi hết giặc, Khách hãy về thăm nhé
“Hãy về thăm xóm đạo
“Có trái ngọt cây lành,
“Tha La dâng ngàn hoa gạo
“Với suối mát rừng xanh
“Thăm đám chiên lành thương áo trắng
“Nghe trời nổi gió, nhớ quanh quanh ! "


Vũ Anh Khanh

 

Trở lại đầu

 

 

 MAI MÀY CHẾT

 

Mai mày chết, tao không đem ra biển

Vì thân mày: không phải kẻ vượt biên

Mai mày chết, tao sẽ đem mày đến

Nơi gần bạn bè, nhậu nhuẹt triền miên,

 

Mày vui vẻ gần tụi tao đi nhé

Để hương hồn bớt tủi, bớt cô đơn,

Vợ con mày không phiền trách giận hờn.

Mày gần gũi tụi tao cùng chia sẻ

 

Hãy uống một ly rồi nhiều ly nhé

Để tâm hồn thổn thức với hơi  men

Hãy quên đi  những dối trá ưu phiền

Nên tha thứ những con người bội bạc.

 

Tình yêu, tình thương, xưa mình ban phát

Vì bọn mình cùng khoác áo chiến y.

Với địch quân: mình chiến đấu gan lỳ,

Không chùn bước, dọc ngang trong lửa đạn.

 

Thôi nhé!

 

Từ giã bạn tôi bước về đường cũ

Miệng khẩn cầu cho giấc ngủ bình yên

Để hồn bạn không một chút ưu phiền

Dưới lớp cỏ bạn tìm xây mộng đẹp.

 

                              Nguyễn Đan Thanh

                                         25/11/2002

 

 

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
những năm trước bao người ngon miệng cá
thì sá gì thêm một xác cong queo

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
cho tôi về gặp lại các con tôi
cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi
từ những mắt đã buồn hơn bóng tối

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
ôi lâu quá không còn ai hát nữa
(bài hát giờ cũng như một hồn ma)

Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.

Du Tử Lê

12-77
 

Trở lại đầu

 

LONG LANH GIỌT LỆ

 

Người con gái thường hay tàn ác lắm

Có bao giờ nghĩ thế phải không anh.

Gom mây trời và lá của rừng xanh

Em xin viết lên bài thơ Mâu Thuẫn

 

    Người con gái có rất nhiều bí ẩn.

          Mong rất nhiều những ước  vọng riêng tư

    Kể anh nghe chuyện cô bé học trò

     Yêu lần đầu: hồn say mê vụng dại

 

Từ một sáng nàng xuyến xao đời con gái

Tóc thề buông, nghiêng nón lá sân trường.

Chưa một lần buồn chớm đọng mi sương

Cười hớn hở khi thầy cho cao diểm

 

    Rồi nàng gặp một chàng trai chiến tuyến

Áo trận bạc mầu, nón sắt sờn quai,

Chiến công đời là hai cánh hoa mai

Cài lên áo với huy chương anh dũng

 

Chàng làm quen, nàng trả lời ấp úng

“- Lớp học tôi trung úy hỏi làm chì? “

Tay mân mê tà áo trắng nhu mì

Nghiên nón lá dấu nụ cười e thẹn.

 

Rồi bắt đầu ngững giấc mơ thầm kín

 Để hồn mình vương vấn với tương tư

 Ngăn học bàn dấu diếm những tờ thư

     Khóa thật kỹ: sợ người nhà bắt gặp (!)

 

Rồi những sáng bước chân ngà đến lớp

Sợ họ nhìn e ấp  trốn hơi sương

Tập mỉm cười làm dáng trước tấm gương

Tìm hơi ấm của chiến binh trận chiến

 

  Rồi một chiều nhận tin từ hỏa tuyến

    Trung úy đó  đền nợ nước! Trời ơi!

  Anh Dũng Bôi Tinh ghi lại chiến công đầu

     Được gói ghém gởi trao người em nhỏ.

 

    Nàng hờn oán cuộc đời từ thủa đó

Nhìn cuộc đời qua lăng kính mầu đen

   Lăn xả vào mạo hiểm để tìm quên

Và để thấy tình yêu không có thật

 

   Mình mời mọc rồi chính mình lãnh đạm

     Để người ta mang lấy khổ vì yêu

    Vành môi xưa em hứa hẹn thật nhiều

    Giờ khép kín cho đau thương ai nhận

 

Hôm nay viết lên bài thơ mâu thuẫn

Mà hồn em chưa bình lặng đâu anh

Gom mây trời vàng lá của rừng xanh

Em xây mộ những lời anh trách móc...

 

                              Đan Thanh

 

 

 

Họ là kẻ khi Quê hương chuyển động
dưới gót giày của những kẻ xâm lăng
Đã xông vào khói lữa quyết liều thân
Để bảo vệ TỰ DO cho TỔ QUỐC
Trong chiến đấu không nài muôn khó nhọc
Cười hiểm nguy bất chấp nỗi gian nan
Người thất cơ đành thịt nát xương tan
Những kẻ sống lòng son không biến chuyển

Tuy tên họ không ghi trong Sử sách
Tuy bảng vàng bia đá chẳng đề tên
Tuy mồ hoang xiêu lạc dưới trời quên
Không ai đến khẩn nguyền dâng lễ vật
Nhưng máu Họ đã len vào mạch đất
Thịt cùng xương trộn lẫn với Non Sông
Và linh hồ chung với tấm tình TRUNG
Đã hoà hợp làm LINH hỒN giống VIỆT
*
...Xin thành kính viết lại một phần bài thơ của

ĐẰNG PHƯƠNG NGUYỄN NGỌC HUY

 

 

HỒ TRƯỜNG


Mỗi năm cứ đến ngày oan trái
Ta thắp hương lòng để nhớ thương.
Thôi thế em về yên Xóm Cỏ
Cây đời đã cỗi gốc yêu đương
Nhớ nhau vẩy bút làm mưa gió
Cho đống xương tàn được nở hương.

Một đời ba bốn phen dâu bể
Mười điều trông thấy chín đau thương
Trai trẻ bao lăm mà đầu bạc
Trăm năm thân thế bóng tà dương.
Nước mất, quân tan, tù chiến bại
sống nhờ y thực ở tha phương
Vèo trông lá rụng đầy đường,
Kỳ Hoa Đất Trích đoạn trường thế thôi.
Huống chi ta đã không còn trẻ
Tự thuở tan hàng ở cố hương.
Tháng Tư...! Ta lặng nhìn sông núi
Sông núi người dưng trắng khói sương.
Quê ta xa mãi bên kia biển
Chỉ thấy tơi bời mây trắng vương.

Ta đau Người Lính vừa thua trận
Nát gió mưa, nằm giữa sa trường
Vẫn nghe từ đáy hồn thương tích
Vẳng tiếng kèn truy điệu Thiên Đường.
Đất đá tim ta nhiều ngấn lệ
Em có bao giờ em khóc thương ?
 

HOÀNG HẢI THUỶ

 

 

 

VẪN NỢ AI.... LỜI TRĂN TRỐI !!!

(Xin cúi đầu tưởng niệm các ANH HÙNG, LIỆT NỮ đã TUẨN QUỐC trong những giây phút cuối cùng của cuộc chiến chống Cộng sản năm 1975 )

TRẦN NGỌC NGUYÊN VŨ.


Tôi đứng lặng dưới trời mưa tháng sáu
Nghĩa trang buồn nhìn nấm mộ vô danh.
Kèn truy điệu trổi âm hờn u uất,
Thoảng bên tai nghe tưởng khúc quân hành.

Ai sừng sững thân làm bia đở đạn (1),
Cản bước thù em hảy thoát theo cha.
Rồi mai mốt trở nên người hữu dụng,
Hảy về đây vá lại mảnh sơn hà.

Ai bốc cháy giữa trời đêm tang tóc (2),
trăn trối lời dao nhọn xoáy trong lòng,
Đi đi nhé nhớ chu toàn đại cuộc,
Để sau này tô thắm lại non sông.

Bao lâu rồi bao nhiêu mùa lá rụng,
Mà tưởng chừng như thoáng mới hôm qua,
Cả Dân tộc vẫn ngày đêm kkắc khoải,
Đợi đoàn quân về giải thoát quê nhà.

Quê hương ta đó Tiền Nhân khai phá,
Đổ xuống bao đời xương máu Cha Ông,
Bồi đắp thành giải quê hương gấm vóc,
Cho đàn con hảnh diện giống Tiên Rồng.

Hỡi em bé ngày xưa ,giờ đã lớn,
Hởi người cha nay tóc đã phai màu,
Có nghe vọng từ những trang sử máu,
Tiếng hồn thiêng sông núi réo canh thâu...

T.N.N.V.
 

 

 

 

 

Trở lại đầu

 

NÓI VỚI NGƯỜI EM LỚP SÁU

Này em lớp sáu này em nhỏ
Gặp em rồi không quên em đâu
Chiều nay hai đứa về qua phố
Rất tự nhiên mà mình quen nhau

Em chạy tung tăng không mắc cỡ
Chị thì bước bước chậm theo sau
Tuổi mười hai chị xa vời quá
Chị gọi em chờ, em chạy mau

Này em lớp sáu này em nhỏ
Em hãy dừng chân một chút lâu
Chị vuốt tóc em rồi chị nhớ
Tóc em thơm ngát mùi hương cau

Hương cau vườn chị xa như tuổi
Ba má chị nằm dưới mộ sâu
Vườn cũ nhà xưa tàn với lửa
Chị đi về hai buổi âm u

Gặp em ngoài phố mình như bạn
Thời mộng trong bàn tay nắm nhau
Chị ngắt cho em hoa cúc nhỏ
Em cười cái miệng mới xinh sao

Ngày xưa chị cũng như em chứ
Cũng rất ngây thơ rất ngọt ngào
Chị nhớ mỗi chiều tan học sớm
Bạn bè đuổi bướm thật xôn xao

Những con bướm lượn trên bờ cỏ
Chị cũng như em chạy đuổi mau
Bây giờ bướm biệt trên đường phố
Em đuổi sương mù chơi chiêm bao

Này em lớp sáu này em nhỏ
"Gặp em rồi muôn thuở không quên"
Trời ơi câu đó ngày hôm trước
Ai rót vào hồn chị hỡi em?

Sách trên tay chị nghe chừng nặng
Sao cặp em đầy vẫn nhẹ tênh?
Thôi nhé em về con phố dưới
Giữ hoài cho chị tuổi Hoa Niên.

Trần Bích Tiên

Trở lại đầu

 

 

Nếu có về

Nếu có về, tôi sẽ quỳ xuống đất
Giữa bao người ngơ ngác hỏi : vì sao?
Nếu có về, tôi quỳ giữa nghẹn ngào
Ôm mảnh đất xanh xao hình chữ S

Nếu có về, tôi sẽ về dịp Tết
Để xôn xao những áo mới lụa là
Tôi sẽ về như khách lạ phương xa
Bao năm mới trở về nhà một chuyến

Nếu có về, tôi xin làm chim biển
Bay âm thầm từ lòng biển oan khiên
Như hồn ma bóng quế của dân hiền
Tìm nắm mộ, chôn ưu phiền trần thế...

Nếu có về, tôi nhủ lòng: chớ để
Những đau thương làm chết mộng ban đầu
Nếu có về tôi sẽ suốt đêm thâu
Tìm thăm lại những mái lầu, dòng sông nhỏ

Nếu có về, tôi tìm bài thơ ngỏ
Để trao về người bạn thuở hoa niên
Nếu có về, tôi quên hết đảo điên
Để ấp ủ bóng mẹ hiền Nước Việt !

Thảo-Hiền




NHẮN ...

Mai chị về , trở lại quê hương đó
Hái dùm tôi một nhánh cỏ bên đường
Vốc dùm tôi một nắm đất quê hương
Ðùa dùm tôi nước đại dương sóng vỗ

Mai chị về chiều mưa qua con phố
Trú hàng hiên nhìn nước vỡ chảy xuôi
Nhặt hộ tôi chiếc lá chết cuối đời
Cho tôi nhớ lệ ngâu rơi Chức Nữ

Mai chị về gót chân hồng bụi đỏ
Ðường Biên Hoà xa lộ chốn nghĩa trang
Nhặt hộ tôi một nắm đất bên đàng
Lẫn trong đấy máu xương bạn tôi đó

Mai chị về biển Vũng Tàu sóng vỗ
Ðùa hai tay vúc nước , bọt vỡ oà
Mạch thuỷ triều hồn lính biển chưa xa
Còn phảng phất dung hoà cùng muối mặn

Mai chị về dẫu trời mưa hay nắng
Cây xôn xao hay lá quặn lòng thu
Trời ve chai hay mây xám sương mù
Chị gói hộ cho dù quà cay đắng

Mai chị về dù trời mưa hay nắng
Gói dùm tôi chút quà dẫu đắng cay

DV


 

    Đi trong mưa

 

Em đi trong mưa lạnh

Không biết mình đi đâu

Cuộc đời là hư  ảnh

Cô đơn hoài cô đơn

 

Em đi trong mưa lạnh

Thành phố buồn mênh mang

Cặp tình nhân vai tựa

Mưa nhòa đôi mắt em

 

Em đi trong mưa lạnh

Nhớ Anh từng hơi thở,

Nhớ từng lời yêu thương

Trao nhau suốt cuộc đời

 

Em đi trong mưa lạnh

Không biết mình đi đâu

Đời vắng người yêu dấu

Hồn chết theo tháng ngày

 

NNBùi 1997

 

        HẸN GẶP KIẾP SAU

          "Đành muôn kiếp chữ tình đã vậy

Gặp kiếp này hơn thấy kiếp sau”

(Đoàn Thị Điểm)

 

Đừng có bảo kiếp nầy quá muộn!

Hết kiếp này còn có kiếp sau!

Hết kiếp sau vẫn còn kiếp khác,

Than làm gì chỉ tạo thương đau!”

 

Bỏ kiếp này để chờ kiếp khác,

Chỉ là lời mơ ngủ, viễn vông!

Hết kiếp nầy còn gì để đợi,

Hay chỉ là cát bụi, hư không?

 

Ai nhớ được chuyện gì kiếp trước?

Ai thấy gì trong những kiếp sau?

Để mà chờ, mà trông, mà đợi,

Để mà mong được sống bên nhau!

 

Sướng hay khổ thành công, thất bại,

Chỉ khác nhau ở chỗ kịp thờị.

Nếu đến muộn thì đành chấp nhận

Kiếp dở dang của kẻ đơn côi.

 

Sống là sống cuộc đời hiện tại.

Yêu là yêu ngay lúc bây giờ.

Nói: kiếp sau sẽ cùng chung sống,

Là nói mò, là nói vu vơ...

 

Nhớ làm sao chuyện gì kiếp trước?

Biết làm sao được chuyện mai sau ?

Nếu muốn chắc thì trong hiện tại,

Chúng ta cùng gắn bó yêu nhau.

 

"Hẹn kiếp sau" là lời an ủi,

Để lòng mình vợi bớt thương đau,

Cũng có thể lời hứa cuội,

Để yên lòng trước lúc xa nhau...

 

Hoàng Mịch Điền

(Cười Ra Nước Mắt)

 

 

NHỚ CHA

Ngày hôm nay nhân "ngày từ-phụ"
Con viết đôi dòng, chút tưởng-niệm về cha
Nghĩ năm xưa, lòng trẻ bỗng xót-xa
Phim dĩ-văng quay về từ quá-khứ

Ôi cao-quý lòng cha như núi Thái
Bao nhọc-nhằn khổ-cực cũng vì con
Nhớ ngày thơ, nhà túng gạo chẳng còn
Cha nhịn đói dành phần cho con dại

Rồi khôn lớn bước vào đời lính tráng
Tựa nấc thang, tin chiến-sự dập-dồn
Hè nóng bức sa-trường đầy khói súng
Cha vẫn tìm thăm mặc lữa cháy, đạn bom

Nói sao hết khi con tù cải-tạo
Vất-vả trăm đường, ngàn dặm thăm nuôi
Nhìn món quà , nhìn cha buồn áo-não
Vóc-dáng cha gầy, con quá đỗi ngậm-ngùi

Ngày vượt biển ...cha vờ say nằm chắn lối
Vì biết rằng phụ-tử sẽ chia xa
Con cũng hiểu mình vạn phần có lỗi
Cách gì hơn ...đành cắt thịt lìa da

Con nghe được khi lời đồn tàu con đắm
Cha lo-rầu mất ngũ biết bao hôm
Đêm từng đêm chờ thư trẻ đến mỏi-mòn
Luôn cầu-nguyện cho con nhiều may-mắn

Rồi tin vui gửi về, lòng đầy sung-sướng
Nước mắt đầm-đìa, cha dạo khắp xóm thôn
Khoe mọi người con mình vẫn sống còn
Đã đến được bên kia bờ biển Thái

Và từ đó những năm dài trên xứ Mỹ
Chỉ đôi lần chút quà mọn gửi về quê
Nghe nhắc lại có lần cha đột quỵ
Tên của con , cha hoài gọi lúc hôn mê

Lòng đau-buốt đến ngày cha khuất bóng
Mà con khờ chưa có dịp về thăm
Người ra đi trong lặng-lẽ âm-thầm
Mắt vẫn mở vì thằng con không gặp

Viết đến đây tim con chừ quặn-thắc
Xin cha già tha-thứ đứa con hư
Đă vì con cha chuốc lấy ưu-tư
Tội bất hiếu , con muôn ngàn ân-hận

Shah Quach

Xa

Một chữ "xa" tuy ngắn lại dài .
Ngắn trong giây-phút buổi chia-tay .
Ngắn bằng tiếng nấc buồn đưa-tiễn .
Chẳng ngắn sầu-thương đậm tháng ngày .

Một chữ "xa" thôi đũ chết người .
Xa chi để nhớ , để chơi-vơi .
Xa chi lại cứ lòng đau-khổ .
Lại thấy mây giăng tím cả trời .

Một chữ chỉ rằng rất giản-sơ .
Là" xa "...xa đấy hỡi người thơ .
Có nghe anh gọi trong hơi gió .
Có mộng anh về mỗi giấc mơ .

Anh biết mình xa ..mất thật rồi .
Ngàn trùng ngăn cách nỗi chia-phôi .
Có thương cũng bước đường đôi nẽo .
Cố níu chỉ làm vương-vấn thôi .

Anh sợ quá dài chuyện biệt-ly .
Chẳng gần ai lại bận mà chi .
Mấy tờ thư nhạt lời thăm-hỏi .
Dòng chữ vu-vơ có nghĩa gì .

Thôi nhé là xa , xa rất xa .
Thu về lá phủ ngập hồn ta .
Lá ơi cho gửi dùm câu nhắn :
Có kẻ nơi này nhớ thiết-tha .
(Lời kẻ tha-hương)

Quách Xuân Sơn

 

Vườn xưa                 

 

của Tế Hanh     

1957

 

Mảnh vườn xưa: cây mỗi ngày mỗi xanh.

Bà mẹ già: tóc mỗi ngày mỗi bạc,

Hai ta ở hai đầu công tác

Có bao giờ trở lại vườn xưa?

Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa

Như mặt trăng, mặt trời cách trở,

Như sao hôm, sao mai không cùng ở

Có bao giờ trở lại vườn xưa?

Hai ta như sen mùa hạ, cúc mùa thu

Như tháng mười hồng, tháng năm nhãn.

Em theo chim, em đi về tháng tám,

Anh theo chim cùng với tháng ba qua!

Một ngày xuân em trở lại quê nhà,

Nghe mẹ nói anh có về, anh hái ổi.

Em nhìn lên vòm cây gió thổi

Lá như môi: thầm thĩ gọi anh về.

Lần sau anh trở lại một ngày hè

Nghe mẹ nói: em có về bên giếng giặt.

Anh nhìn giếng: giếng sâu trong vắt.

Nước như gương, soi lẻ bóng hình anh.

Mảnh vườn xưa: cây mỗi ngày mỗi xanh.

Bà mẹ già: tóc mỗi ngày mỗi bạc,

Hai ta ở hai đầu công tác

Có bao giờ trở lại vườn xưa? 

 

Trở lại đầu