THƠ

VŨ HOÀNG CHƯƠNG

Đôi ḍng tiểu sử

 

Vũ Hoàng Chương sinh ngày 5 tháng 5 năm 1916 tại Nam Định. Chánh quán ông là làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.

 

Thuở nhỏ, ông theo học Albert Sarrault ở Hà Nội, đỗ tú tài năm 1937. Năm 1938 ông vào Trường Luật nhưng chỉ được một năm th́ lại bỏ đi làm làm Phó kiểm soát sở hỏa xa Đông Dương.

 

Năm 1941, ông bỏ sở hỏa xa đi học toán tại Hà Nội, rồi bỏ dở để đi dạy ở Hải Pḥng. Trong suốt thời gian này, ông không ngừng viết thơ, viết kịch.

 

Năm 1954, Vũ Hoàng Chương vào Sài G̣n, tiếp tục sáng tác không ngừng cho đến khi ông mất (tháng 10 năm 1976).

 

Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Thơ Say (1940), Mây (1943), Tâm Sự Kẻ Sang Tần (1961), Lửa Từ Bi (1963), Ta Đợi Em Từ 30 Năm (1970), Chúng Ta Mất Hết Chỉ C̣n Nhau (1973)...; kịch thơ Trương Chi (1944).

 

Thơ ông hoài cổ, giàu chất nhạc, với nhiều sắc nét Đông Phương dù ông lớn lên giữa cao trào Thơ Mới\. Theo Tạ Tỵ, thơ họ Vũ là tiếng thở dài của phương Đông trầm mặc.



 

 

Chờ Đợi Hoài Công

Ta đợi em từ ba mươi năm
Uổng hoa phong nhụy hoài trăng rằm
Heo may chớm đă lên mùa gió
Ngăn ngắt chiêm bao lạnh chiếu nằm
 

Cúc tả tơi vàng mộng xác xơ
Hiên sương ngơ lá vẫn trông chờ
Đ
êm dài quạnh hé đôi song lớn
Nguyệt đọng ṿng tay úa giấc mơ
 

Ngai trống vàng son lợt sắc rồi
Ḷng ta Hoàng Hậu chẳng về ngôi
Hồ ly không hiện người không đến
Chỉ ánh trăng vào khuôn cửa thôi
 

Hiu hắt t́nh trai một kiếp suông
Mênh mông nêm gối rét căn buồng
Lệ sa bạch lạp ngàn đ
êm trắng
Thơ vút sầu say rượu nhập cuồng
 

Đă mấy canh khuya nụ ngát nhài
Kết chưa thành mộng ư Liêu Trai
Lung linh nguyệt thấm vàng trang sách
Đợi chẳng bừng sen nhịp gót ai
 

Thôi thế hoài thơm tuổi dịu hiền
Cánh khô mầm lụi trót hoa niên
Chương đ
ài, ca quán, ôi hồng liễu
Nửa cuộc trần gian lợm yến diên
 

Khắp đă nghe t́m mỏi núi sông
Đâu sương vó ngựa, gió mui bồng?
Gió sương giờ vẫn buồng đây lạnh
Em hỡi! phương nào em có không?

 

 

Mười Hai Tháng Sáu

 

Trăng của nhà ai trăng một phương?
Nơi đây rượu đắng mưa đ
êm trường.
Ồ! đ
êm tháng sáu mười hai nhỉ !
Tố của Hoàng ơi! Hỡi nhớ thương!
 

Là thế, là thôi, là thế đó!
Mười năm thôi thế mộng tan tành.
Mười năm trăng cũ ai nguyền ước,
Tố của Hoàng ơi! Tố của Anh.
 

Tháng sáu mười hai từ đấy nhé
Chung đôi
từ đấy nhé ĺa đôi\.
Em xa lạ quá đâu c̣n phải
Tố của Hoàng xưa, Tố của Tôi\.
 

Men khói đêm nay sầu dựng mộ,
Bia đề tháng sáu ghi mười hai
T́nh ta ta tiếc, cuồng ta khóc,
Tố của Hoàng, nay Tố của Ai!
 

Tay gơ vào bia mười ngón rập
Mười năm theo máu hận trào rơi.
Học làm Trang Tử thiêu cơ nghiệp,
Khúc Cổ-Bồn-Ca gơ hát chơi.
Kiều Thu hề Tố em ơi!
Ta đang lửa đốt tơi bời Mái Tây,
Hàm ca nhịp gơ khói bay
Hồ Xừ Xang Xế bàn tay điên cuồng.
 

Kiều Thu hề trọn kiếp thương
Sầu cao ngùn ngụt mấy đường tơ khô.
Xừ Xang Xế Xự Xang Hồ
Bàn tay nhịp gơ điên rồ khói lên.
 

Kiều Thu hề Tố hỡi em
Nghiêng chân bốn bể mà xem lửa bùng
Xế Hồ Xang khói mờ rung
Nhịp vươn sầu tỏa năm cung ngút ngàn.
 

 

Say Đi Em

 

Khúc nhạc hồng êm ái
Điệu kèn biếc quay cuồng
Một trời phấn hương
Đôi người gió sương
Đầu xanh lận đận, cùng xót thương càng nhớ thương
Hoa xưa tươi, trăng xưa ngọt, gối xưa kề, t́nh nay sao héo
Hồn ngả lâu rồi nhưng chân c̣n dẻo,
Ḷng trót nghiêng mà bước vẫn du dương,
Ḷng nghiêng tràn hết yêu đương
Bước chân c̣n nhịp. Nghê thường lẳng lơ\.
 

Ánh đèn tha thướt
Lưng mềm, năo nuột dáng tơ
Hàng chân lả lướt
Đ
ê mê hồn gửi cánh tay hờ.
Âm ba gờn gợn nhỏ,
Ánh sáng phai phai dần
Bốn tường gương điên đảo bóng giai nhân
Lui đôi vai, tiến đôi chân,
Riết đôi tay, ngả đôi thân,
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió
Không biết nữa màu xanh hay sắc đỏ,
Hăy thêm say, c̣n đ
ó rượu chờ ta!
Cổ chưa khô, đầu chưa nặng, mắt chưa hoa
Tay mềm mại, bước c̣n chưa chuếnh choáng.
Chưa cuối xứ Mê Ly, chưa cùng trời Phóng Đăng.
C̣n chưa say, hồn khát vẫn thèm men.
 

Say đi em! Say đi em!
Say cho lơi lả ánh đ
èn
Cho cung bực ngả nghiêng, điên rồ xác thịt.
Rượu, rượu nữa, và quên, quên hết!
 

Ta quá say rồi
Sắc ngả màu trôi
Gian pḥng không đứng vững
Có ai gh́ hư ảnh sát kề môi\.
Chân ră rời
Quay cuồng chi được nữa
Gối mỏi gần rơi
Trong men cháy, giác quan vừa bén lửa
Say không c̣n biết chi đời
Nhưng em ơi,
Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ;
Đất trời nghiêng ngửa
Thành Sầu không sụp đổ, em ơi!

 

Bài Ca Ngư Phủ

Màu xanh cây lúa mờ xa cánh đồng
Hoàng hôn nhuộm úa thu già trên sông
Lênh đ
ênh trời nước bềnh bồng
Thuyền trôi như lướt hư không
Ṿm cao d́u dặt
Chen sắc lam hồng.
Ai x̣e chiếc quạt mênh mông
Đỏ cháy non Đoài?
Vằng vặc phương Đông
Chén vàng ai cất dâng mời?
Ta say chén nguyệt, t́nh ơi
Lời ca ta gửi xa vời thăm thẳm buồng thêu\...
Cầm ngang mái chèo
Buông theo ḍng lạnh
Một con thuyền trong ánh tà dương
Hồn nương tiếng hát
Trôi giạt về đâu
Gió đưa giùm nhé qua lầu cô gái đ
ài trang
Rằng ta ṿ vơ yêu nàng
Song hoa bằn bặt khép
Ngh́n dặm trong tấc gang
Hỡi người thâm khuê lụa gấm son vàng
Đây một kẻ si t́nh áo lá
Cuồng vọng mê nàng
Thao thức giữa trời cao nước cả
Dạo con thuyền ngư phủ ngược xuôi trường giang.
Tiền thân một giấc huy hoàng
Đ
à
o nguyên c̣n lộng hào quang đến giờ
Hỡi người nhan sắc vô t́nh ấy
Ta đă ḷng son cháy ước mơ
Đắm say rồi nàng ôi
Dừng chèo lên tiếng hát
Vang lừng trăng gió phượng bay t́m đôi\.
Ôi, chiều nay
Bức rèm nhung tơ, gác vàng xa xôi
Biết có vẳng dư ba lời ca bồi hồi?
Biết có gợn phong ba ḷng ta gọi đôi?
Cuồng ca một khúc
Đắm say rồi
Nàng ôi...
Nàng ôi..!

 

Bài Ca Sông Dịch

Đời lắng nghe đây trầm tư hồn bể dâu
Bàng bạc trường giang lạnh khói
Đ
́u hiu điệp khúc ly sầu
Đă mấy thời gian nằm u hoài sông Dịch
Tiễn kẻ một đi nguời kiếm khách Đông Châu
Ôi sông ngát dư linh! trải bao đời có biết
Hào khí ai xưa giờ vang bóng nơi đâu
Phải chăng ngươi! phải chăng ḱa dấu vết
Tinh anh rờ rỡ ngàn sau
Nước trôi đây nước trôi bờ cơi Việt
Âm u gợn tiếng ghê màu
Ai tráng sĩ bao năm mài gươm dưới nguyệt
C̣n tưởng nghe hồn thép múa sông sâu
Kinh Kha hề Kinh Kha
Vinh cho người hề! ba ngh́n tân khách
Tiễn người đi tiếng trúc nhịp lời ca
Biên thùy trống giục
Nẻo Tần sương sa
Gió thê lương quằn quại khói chiêu hà
Buồn xưa giờ chưa tan
Phong tiêu tiêu hề Dịch thủy hàn
Bạch vân! Bạch vân! ḱa ngang rừng phất phới
Ôi màu tang khăn gói lũ người Yên
Nhịp vó câu nẻo Hàm Dương tung bụi
Ta nghe, ta nghe! này cuồng phong dấy lên
Tám phương trời khói lửa
Một mũi dao sang Tần
Ai trách Kinh Kha rằng việc người đă lỡ
Ai khóc Kinh Kha rằng thềm cao táng thân
Ai tiếc đường gươm tuyệt diệu
Mà thương cho cánh tay thần
Ta chỉ thấy
Tơi bời tướng sĩ thây ngă hai bên
Một triều rối loạn ngai vàng xô nghiêng
Áo rách thân rung hề ghê hồn bạo chúa
Hùng khí nuốt sao Ngâu hề nộ khí xung thiêng
Một cánh tay đưa mà danh lừng vạn cổ
Hiệp sĩ Kinh Kha hề người thác đă nên
Ta há quan tâm ǵ việc thành hay bại
Thế gian ơi ḱa băi bể nương dâu
Cung điện Hàm Dương ba tháng đỏ
Thành xây cơi dựng là đâu
Nào ai khởi nghiệp đế
Nào ai diệt chư hầu
Ca trùng lửa đ
ó
m cùng hoàn phản không hư
Dù lăng ngà hay cỏ khâu
Riêng tồn tại với thời gian việc làm chính nghĩa
Tranh sáng với trăng sao tấm ḷng trượng phu
Một nét dao bay ngàn thuở đẹp
Dù sai hay trúng cũng là dư
Ḱa uy dũng kẻ sang Tần không trở lại
Đă trùm lấn Yêu Ly hề át Chuyên Chư
Ôi Kinh Kha
Hào khí người c̣n sang sảng
Đâu đây ḷa chói giấc mơ
Nước sông Dịch c̣n trôi hay đă cạn
Gương anh hùng vằng vặc sáng thiên thu\.

 

Đăng Tŕnh

Bao nhiêu hạt cát bến sông này
Đă bấy nhiêu ngàn thế kỷ nay
Từ vượt ngàn năm đường ánh sáng
Tự ngoài vô tận đến nơi đây
 

Đêm đêm ta dơi mấy từng cao
T́m một không gian mới lạ nào
Lấp lánh Quê Trời thơ hẹn bến
Giam ḿnh Quả Đất măi hay sao
 

Nhân loại ra đi chẳng một lần
Hợp tan nào khác mảnh phù vân
Trên đ
à tốc độ siêu quang ấy
Một chuyến đăng tŕnh, một hóa thân
 

Này lúc vào qua hệ Thái Dương
Ném sau ngàn lửa đốm kim cương
Mạn phi thuyền cháy lên rừng rực
Ta gơ mà ca: Thiên Nhất Phương!


Quên

 

Đă hẹn với em rồi, không tưởng tiếc
Quăng đời xưa, không than khóc ǵ đâu
Hăy buông lại gần đây làn tóc biếc
Sát gần đây, gần nữa cặp môi nâu

 

Đêm nay lạnh t́m em trên gác tối
Trong tay em dâng cả tháng năm thừa
Có lẽ đâu tâm linh c̣n chọn lối
Để đi về cay đắng những thu xưa
 

Trên nẻo ấy tơi bời, em đă biết,
Những t́nh phai duyên úa mộng tan tành
Trên nẻo ấy sẽ từ muôn đ
áy huyệt
Ái ân xưa vùng dậy níu chân anh
 

Không, em ạ, không c̣n can đảm nữa
Không, nguồn yêu suối lệ cũng khô rồi
Em hăy đốt dùm anh trong mắt lửa
Chút ưu tư c̣n sót ở đôi môi
 

Hăy buông lại đây làn tóc rối
Sát gần đây, gần nữa cặp môi điên
Rồi em sẽ d́u anh trên cánh khói
Đưa hồn say về tận cuối trời quên
 

 

Hơi Tàn Đông

Phơi phới linh hồn lỏng khóa then
Say nghe giọt nhựa khóc trên đèn
Mê ly cả một trời Đông Á
Sực tỉnh trong ḷng nấm mộ đen
 

Đây cốc bao la vạn vực sầu
Ngai vàng Mông Cổ ngự đ
êm nâu
Hăy nghe băo táp trong cô tịch
Vó ngựa dân Hồi dẫm đất Âu
 

Thuyền chiến nằm mơ cuộc viễn chinh
Buồm neo rời rạc bến U Minh
Đâu đây oằn oại trong làn khói
Lớp lớp uy nghi Vạn Lư Thành
 

Thuốc cháy âm thầm hăy lắng tai
Phương Đông là một tiếng than dài
Bao nhiêu năm đă từng oanh liệt
Bốn bể quy hàng nép dưới ngai
 

Nhựa chín dần trên ngọn lửa đào
Ngược ḍng năm tháng khói lên cao
Hương thiêng rẽ lối đôi bờ mộng
Cung các vàng son một thuở nào
 

Gối nệm lênh đênh xác thịt hờ
Thuyền Say một cánh lướt gịng Thơ
Trăng hiu hắt ngủ đ
êm khuya rợn
Sương khói phù dung ngập bến bờ
 

Thế kỷ huy hoàng của Á Châu
Hiện về trên gối một đ
êm nâu
Mây xanh cánh rộng ai mơ đ
ó?
Hồn có tiêu tan vạn cổ sầu?

 

Đời Vắng Em Rồi

 

Sóng dậy đ́u hiu biển dấy sầu
Lênh đ
ênh thương nhớ giạt trời Âu
Thôi rồi tay nắm tay lần cuối
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau
 

Trai lỡ phong vân gái lỡ t́nh
Này đ
êm tri ngộ xót điêu linh
Niềm quê sực thức ḷng quan ải
Giây phút dừng chân cuộc viễn tŕnh.
 

Tóc xơa tơ vàng nệm gối nhung
Đây chiều hương ngát lả hoa dung
Sóng đôi kề ngọn đ
èn hư ảo
Mơ kiếp nào xưa đă vợ chồng.
 

Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay
Buồn mưa trăng lạnh nắng hoa gầy
Nắng mưa đă trải t́nh nhân thế
Lưu lạc sầu chung mộng hướng say
 

Gặp gỡ chừng như truyện Liễu Trai
Ra đi chẳng hứa một ngày mai
Em ơi lửa tắt b́nh khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai?
 

Phương Âu mờ mịt lối quê nàng
Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
Ghé bến nào đây người hải ngoại
Chiều sương mặt bể có mơ màng.
 

Tuyết xuống phương nào lạnh lắm không
Mà đây ḷng trắng một mùa đông
Tương tư nối đuốc thâu canh đợi
Thoảng gió trà mi động mấy bông.

 

 

Lá Thư Ngày Trước

 

Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
T́nh mười năm c̣n lại mấy tờ thư
Mộng bâng quơ ḥ hẹn cũng là hư
Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh
Rượu chẳng ấm mưa hoài chăn chiếu lạnh
Chút hơi tàn leo lét ngọn đ
èn khuya
Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê
Gió âm tưởng bay về quanh nệm gối
Trong mạch máu chút ǵ nghe vướng rối
Như tơ t́nh thắc mắc buổi chia xa
Ngón tay run gh́ nét chữ phai nḥa
Hỡi năm tháng hăy đưa đường giấc điệp
Yêu mê thế để mang sầu trọng kiếp
T́nh mười năm c̣n lại chút này đây
Lá thư t́nh xưa nhớ lúc trao tay
C̣n e ấp thuở duyên vừa mới bén
Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn
Lần đầu tiên ai dám kư
Em Anh
Nét thon mềm run rẩy gắng đưa nhanh
Ḷng tự thú giữa khi t́m trốn nấp
Mươi hàng chữ đơn sơ ồ ngượng ngập
E dè sao mươi hàng chữ đơn sơ
Màu mực tươi xanh ngát ư mong chờ
T́nh hé nụ bừng thơm trong nếp giấy
Ôi thân mến nhắc làm chi thuở ấy
Đ
êm nay đây hồn xế nẻo thu tàn
Khóc chia ĺa ai níu gọi than van
Ta chỉ biết nằm nghe t́nh hấp hối
Say đă gắng để khuây sầu lẻ gối
Mưa mưa hoài rượu chẳng ấm ḷng đau
Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau
Vàng son có thay màu đôi mắt biếc
T́nh đă rời đi riêng ḿnh tưởng tiếc
Thôi rồi đây chiều xuống giấc mơ xưa
Lá lá rơi nằm bệnh mấy tuần mưa
Say chẳng ngắn những đ
êm dằng dặc nhớ
Trăng nào ngọt với duyên nào thắm nở
Áo xiêm nào rực rỡ ngựa xe ai
Đây mưa bay mờ chậm bước đ
êm dài
Đ
êm bất tận đêm liền đêm kế tiếp
Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiếp
T́nh mười năm c̣n lại chút này thôi
Lá thư xưa màu mực úa phai rồi
Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đ
ó
 

 

Công Chúa Paris

Từ thu về, ngọn gió may
Lướt mũi kim vàng thoăn thoắt.
Xong rồi! Cô thợ khéo tay
Chiếc áo thời trang đă cắt!
 

Màu chuyển... Đũa tiên vừa đặt
Cây cành thôi khoác thanh y\.
Từng phố, đây từng chỗ ngoặt:
Áo vàng Công-chúa Paris.
 

Khách du có gă t́nh si
Quyết hái bàn tay Công-chúa\.
Ôi, nàng đă thiết triều nghi:
Lộng lẫy ngai vàng lá úa!
 

Lệnh xuống, bừng lên khúc múa:
Trăm ngàn pho tượng hồi sinh;
Nhịp với đồng vươn đ
á cựa
Mấy mùa vang bóng hiển linh.
 

Hai mươi thế kỷ nghiêng ḿnh
Hai chục Paris tṛn mắt.
Trái tim vàng của Đế-kinh
Họa điệu t́nh ca khoan nhặt.
 

Ai bảo đồng kia lạnh ngắt?
Ai rằng đ
á nọ trơ trơ?
Từ đỉnh ba trăm thước sắt,
Này nghe ḷng Tháp vương tơ!
 

Sông Seine vàng lượn đôi bờ
Xuôi xuống vàng Mont-Parnasse
Ngược lên vàng Sacré-Coeur
Từng bậc từng cung đậm nhạt.
 

Khắp nẻo vàng thu san sát
Ngai vàng Công-chúa nguy nga\.
Vươngđdiện, Hoàng-môn, Đế-các
Chầu quanh... vạn thuở không già.
 

Khách du soi ngọn Đèn-hoa
Xem mặt Đô-kỳ Ánh-sáng.
Nàng ơi, ngoài trái tim ta,
C̣n sính nghi nào xứng đ
áng?
 

Nàng ngủ trong lầu Dĩ-văng
Chỉ thu về mới hiện thân.
Ta, kiếp phi bồng phiêu đăng,
V́ thu đứt ruột bao lần.
 

Nàng mang ṿng ngọc Giai-nhân
Ta có ṿng gai Thi-sĩ;
T́m nhau đă mấy trầm luân
Mới thỏa u hoài vạn kỷ.
 

Rồi\... mỗi lần thu hội ư
Hoađdăng lại vượt trùng dương.
Tháp lại truyền tin báo hỷ:
Cưới nàng Công-chúa Tây-phương.

 

 

 

 

Phương Xa

 

Nhổ neo rồi thuyền ơi xin mặc sóng
Xô về Đông hay giạt tới phương Đoài\.
Xa mặt đất giữa vô cùng cao rộng,
Ḷng cô đơn cay đắng họa dần vơi\.
 

Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
Bị quê hương ruồng bỏ, giống ṇi khinh.
Bể vô tận sá ǵ phương hướng nữa,
Thuyền ơi thuyền theo gió hăy lênh đ
ênh
 

Lũ chúng ta đầu thai nhầm thế kỷ,
Một đôi người u uất nỗi chơ vơ\.
Đời kiêu bạc không dung hồn giản dị\.
Thuyền ơi thuyền xin ghé bến hoang sơ\.

Men đă ngấm, bọn ta chờ nắng tắt,
Treo buồm cao, cùng cao tiếng ḥ khoan.
Gió đă nổi nhịp giăng chiều hiu hắt,
Thuyền ơi thuyền theo gió hăy cho ngoan.

 


 

Trở lại đầu