Thơ NGƯYÊN SA
![]() Nguyên Sa
Tên thật
Trần Bích Lan, sinh ngày 1 tháng 3 năm 1932 tại Hà Nội.
Trước 1975 ông dậy học tại Sài G̣n, sau đó ông sang Mỹ sống tại
Orange County, California và chủ trương tập san "Đời".
|
Tác phẩm:
Thơ Nguyên Sa trữ t́nh, lăng mạng. giầu nhạc điệu, đôi khi pha lẫn chút triết học.
![]()
Áo Lụa Hà Đông
Nguyên SaNắng sài g̣n anh đi mà chợt mát
bởi v́ em mặc áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
thơ của anh vẫn c̣n nguyên lụa trắng
anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
mà mua thu dài lắm ở chung quanh
linh hồn anh vội vă vẽ chân dung
bay vội vă vào trong hồn mở cửa
gặp một bữa, anh đă mừng một bữa
gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
thơ học tṛ anh chất lại thành non
và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu
em không nói đă nghe từng gia điệu
em chưa nh́n mà đă rộng trời xanh
anh trông lên bằng đôi mắt chung t́nh
với tay tra9'ng, em vào thơ diễm tuyệt
em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng v́ đâu
nhưng sao đi mà không bảo ǵ nhau
để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại
để anh giận, mắt anh nh́n vụng dại
giận thơ anh đă nói chẳng nên lời
em đi rồi, sám ho6'i chạy trên môi
những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng
em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo a6'y vô cùng
giữ hộ anh bài thơ t́nh lụa trắng
TƯƠNG TƯ


Có phải em mang trên áo bay
Hai phần gió thổi, một phần mây
Hay là em gói mây trong áo
Rồi thổi cho làn áo trắng bay ?
\
|
Tuổi mười ba |
|
Trời hôm nay mưa
nhiều hay rất nắng?
Mưa tôi chả về
bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngọt
ngào.... tôi ở lại đây
Như một buổi hiên
nhà nàng dịu sáng.
Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám?
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba
Tôi phải van lơn ngoan nhé, đừng ngờ....
Tôi phải dỗ như là... tôi đă nhớn.
Tôi phải đợi như là tôi đă hẹn
Phải thẹn tḥ như sắp cưới hay vừa yêu
Phải nói vơ vào rất vội: người yêu
Nếu ai có hỏi thầm: ai thế?
Tôi nói lâu rồi..
nhưng ngập ngừng khe khẽ
Để giận hờn chim
bướm chả giùm tôi
Nhưng rồi ḷng an ủi "nắng chưa phai...."
T́nh chưa cũ bởi v́ t́nh chưa mới...."
Má vẫn đỏ, đỏ một
màu con gái
Với những lời
hiền dịu nhưng chua ngoa
Ḷng vẫn ngỡ
ngàng: tóc ướp bằng thơ
Sao hương sắc lên
mắt ḿnh thi tứ?....
Và đôi mắt nh́n
tôi ngập ngừng chia sẻ
Đôi mắt nh́n trời
nhè nhẹ mây nghiêng
Tôi biết nói ǵ?
Cả trăm phút đều thiêng
Hay muốn nói
nhưng ḷng ḿnh ngường ngượng
Chân díu bước và
mắt nh́n vương vướng
Nàng đến gần tôi
chỉ dám... quay đi
Cả những giờ bên
lớp học trường thi
Tà áo khuất th́
thầm "chưa phải lúc...."
Áo nàng vàng tôi
về yêu hoa cúc...
Áo nàng xanh tôi
mến lá sân trường
Sợ thư t́nh không
đủ nghĩa yêu đương
Tôi thay mực cho
vừa màu áo tím....
Chả có ǵ.... sao
ḷng ḿnh cũng thẹn
Đến ngượng ngùng
bỡ ngỡ... hay là ai?
Trăm bức thư lót
giấy kẻ ḍng đôi
Mà nét chữ c̣n
run (dù rất nhẹ)
Tôi đă viết hay
chỉ thầm âu yếm kể
Tôi đă nh́n hay
lặng lẽ say sưa?
Nên đêm vui sao
cũng chớm buồn thưa
Và lo sợ khi ḷng
mừng quá đỗi...
Rồi trách móc:
trời không gần cho tay với
Và cả nàng hư quá,
sao mà kiêu....
Nên đến trăm lần:
"Nhất định ḿnh chưa yêu..."
Hôm nay nữa.... |



Bài Hát Cửu Long
================
Có ǵ đâu em: Có một đoàn người
Có một đoàn người góp sức góp vai
Cùng rủ nhau về góp một thành hai
Những bước chân góp đi làm đến!
Họ không dại khờ: Góp trăng làm nến!
Chỉ những miệng cười góp lạ thành quen
Góp những giọng ḥ làm trống ngũ liên
Góp những bàn tay dựng thành đại hội
Cánh tay chắp cánh tay cho dài thêm nửa với
Gạo quanh nồi góp lại bữa cơm chung
Họ cùng đi cùng góp tháng, góp năm ...
Để sáng ngày mai làm sông làm biển.
Có ǵ đâu, có một đoàn người
Bên bờ Cửu Long gơ nhịp
Cả ḍng sông gơ nhịp vịn bờ sông
Họ rủ nhau về sương gió vui chung
Dù có phút nước mắt chạy quanh
Hay miệng cười hớn hơ?
Vẫn bát gạo Hậu Giang, vẫn nụ cười huynh đê.
Mắt nghẹn ngào sáng tỏ nắng phương Nam
Màu nắng vàng không màu nhiệm hào quang
Nhưng dù má bừng lửa cháy
Trán đổ mồ hôi
Họ cùng không đóng
cửa mừng vui
Những bàn tay ngượng ngập díu môi cười
Không phải khóc
Một đời người tầm gửi
Nhớ không em?
Nhớ không em
Họ gặp nhau
Chờ nhau
Đón
nhau
Như sông Cửu Long
Về ḷng biển ca?
Hội ḷng người như nước nguồn xối xa?
Mưa trường thiên chảy ứ vào trào thơ
Mưa đời người trôi cả nghĩa vu vơ
Để ḷng chúng ḿnh
Và mạch máu Đồng Nai
Đập cùng một nhịp
Anh biết rằng:
Có người khóc v́ mừng vui ước hẹn
Có người cười v́ tủi cực phôi pha
Anh biết nói làm sao
Nhưng chắc chắn ngàn thu ly rượu quan hà
Sẽ phải chua men v́ thiếu người sưởi lạnh
Anh biết nói làm sao
Khi họ gặp nhau (anh đă bảo em)
Như sông Cửu Long
Về ḷng biển ca?
Vẫn tiếng sóng về nước chảy triền miên
Vẫn Cửu Long giang mở chín lần cửa rộng
Ḍng sông dài dữ dội bản trường ca ...
Phải, ḍng sông dài dữ dội bản trường ca
Nên sông đă về làm tràn đầy mắt biển
Sông đă về rửa trắng ḷng anh
Đợi từ chín kiếp giao thừa
Đến sáng hôm nay mới được hát giữa ḍng sông
Đến sáng hôm nay mới được hát giữa mùng một Tết ...
Nguyên Sa