Lan Nhi Thi Hội Quán Hân Hoan Chào Mừng Văn Thi Nhân

Thơ NGUYỄN BÍNH

Trang 1

Thơ

Thôn Đoài th́ nhớ thôn Đông

Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào ?


Đôi ḍng tiểu sử

 

Thơ ông là những bài ca dao trữ t́nh. Thứ t́nh chân chất, quyện theo con sông, giếng nước, lũy tre đầu làng, con trâu, ruộng vườn, giàn mướp, hàng giậu, con thuyền và bến đ̣, mái đ́nh và chợ phiên... Bao nhiêu là cảnh làng quê của một dân tộc hiền ḥa, và nghèo khổ. Nhưng lồng trong ngôn ngữ ca dao ấy, là cả một trời yêu thương tha thiết, đằm thắm, sâu đậm, và hết sức lăng mạn. Chính t́nh yêu của ông đă nâng ca dao lên thành thơ; và nâng thơ lên thành những khúc hát tuyệt vời cho những con người và những cuộc t́nh, giản đơn hoặc ngang trái, b́nh thường hoặc muôn kiếp sầu đau. Một ḿnh một cơi, một lối riêng, ông xâm chiếm bao trái tim sầu mộng và khổ đau, ru họ bằng những lời thơ lúc man mác, lúc đậm đà, lúc khẳng khái, lúc dây dưa... và trên hết, thơ ông như những bài ca vịnh t́nh yêu. Luôn luôn là những lời ca tụng, dù cho những "lỡ bước", dù cho những "sang ngang", dù cho cứ lẻ đôi, và tương tư suốt mùa...

 

Quê Tôi

Quê tôi có gió bốn mùa

Có trăng giữa tháng, có chùa quanh năm.

Chuông hôm, gió sớm, trăng rằm

Chỉ thanh đạm thế, âm thầm thế thôi.

Tôi về đây, đă lâu rồi,

Nằm trong cô tịch nhớ người phồn hoa

Tóc tơ, ḿnh liễu da ngà,

Một người càng nhớ, càng xa một người.

Ngày trông mây trắng bay hoài

Đêm mơ áo trắng bay dài năm canh.

Ḷng vàng lạc cánh chim xanh

Lạc từ cái ư chung t́nh lạc đi

Chẳng điên chẳng dại là ǵ

Bỗng dưng mà biệt mà li mọi người

Chưa xa đă nhớ nhau rồi

Nửa là hơn một tháng trời xa nhau.

 

Người đi nghỉ mát những đâu

Đồ Sơn, Tam Đảo, nhà lầu xe hơi

Ở đây tôi chỉ đợi trời

Mưa vàng một trận là tôi lên đường

Sông ngang, núi trái bất thường

Buồng the chẳng xót dậm trường th́ thôi

Mai ngày tôi bỏ quê tôi

Bỏ trăng, bỏ gió, chao ôi! bỏ chùa

Đem thân đi với giang hồ

Sân ga phẳng lặng, bến đ̣ lênh đênh

Quê hương chẳng nhớ cũng đành

Cũng xin dâng cả chân t́nh cho ai.

 

Năm năm mây trắng bay hoài

Hồn tôi áo trắng tang dài đêm đêm.

 

Tương Tư

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,

Một người chín nhớ mười mong một người.

Gió mưa là bệnh của trời,

Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.

Hai thôn chung lại một làng,

Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?

Ngày qua ngày lại qua ngày,

Lá xanh nhuộm đỏ thành cây lá vàng.

Bảo rằng cách trở đ̣ giang,

Không sang là chẳng đường sang đă đành

Nhưng đây cách một đầu đ́nh

Có xa xôi mấy mà t́nh xa xôi

Tương tư thức mấy đêm rồi,

Biết cho ai biết, ai người biết cho.

Bao giờ bến mới gặp đ̣,

Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau.

 

Nhà em có một giàn trầu,

Nhà anh có một hàng cau liên pḥng.

Thôn Đoài th́ nhớ thôn Đông

Cau thôn Đoài nhớ trầu không thôn nào?

 

Rượu Xuân

Cao tay nâng chén rượu hồng

Mừng em: Em sắp lấy chồng xuân nay.

Uống đi. Em uống cho say

Để trong mơ sống những ngày xuân qua.

 

Đây t́nh duyên của đôi ta

Đến đây là.. đến đây là... là thôi!

Em đi dệt mộng cùng người

Lẻ loi chỉ một góc trời riêng anh.

 

Cô Lái Đ̣

Xuân đă đem mong nhớ trở về

Ḷng cô lái ở bên sông kia

Cô hồi tưởng lại ba xuân trước

Trên bến cùng ai đă nặng thề.

 

Nhưng rồi người khách t́nh xuân ấy

Đi biệt không về với bến sông.

Đă mấy lần xuân trôi chảy măi

Mấy lần cô gái mỏi ṃn trông.

 

Xuân này đến nữa, đă ba xuân

Đốm lửa t́nh duyên tắt nguội dần

Chẳng lẽ ôm ḷng chờ đợi măi

Cô đành lỗi ước với t́nh quân.

 

Bỏ thuyền, bỏ lái bỏ ḍng sông

Cô lái đ̣ kia đi lấy chồng.

Vắng bóng cô em từ dạo ấy

Để buồn cho những khách sang sông.

 

Gái Xuân

Em như cô gái hăy c̣n xuân

Trong trắng thân chưa lấm bụi trần.

Xuân đến, xuân đi, hoa mận nở

Gái xuân giũ lụa trên sông Vân.

 

Ḷng xuân lơ đăng, má xuân hồng

Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng

Đôi tám xuân đi trên mái tóc

Đêm xuân cô ngủ có buồn không?

 

Mắt Nhung

Bao năm đi giữa kinh thành

Bao năm lẻ bóng, lẻ h́nh, lẻ đôi.
Cả kinh thành có những ǵ?

Cả kinh thành có một người mắt nhung!

 

Người ơi cứu vớt tôi cùng

Dành đôi mắt đẹp cho ḷng rất đơn

Tôi c̣n mơ ước ǵ hơn!

Hai tay người chắp phím đờn cho tôi

Phải chăng tôi đă yêu rồi?

Hồn xin qú dưới mắt người từ đây.

 

Đêm qua buồn quá tôi say

Đă mơ một giấc mơ đầy mắt nhung!

 

Cô Hái Mơ

Thơ thẩn đường chiều một khách thơ

Say nh́n xa rặng núi xanh lơ

Khí trời lặng lẽ và trong trẻo

Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ.

 

Hỡi cô con gái hái mơ già!

Cô chửa về ư? Đường th́ xa

Mà ánh trời hôm dần một tắt

Hay cô ở lại về cùng ta?

 

Nhà ta ở dưới gốc cây dương

Cách động Hương sơn nửa dặm đường

Có suối nước trong tuôn róc rách

Có hoa bên suối ngát đưa hương.

 

Cô hái mơ ơi!

Chẳng trả lời nhau lấy một lời

Cứ lặng rồi đi, rồi khuất bóng

Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi.

 

Cây Bàng Cuối Thu

Thu đi trên những cành bàng

Chỉ c̣n hai chiếc lá vàng mà thôi.

Hôm qua đă rụng một rồi

Lá theo gió cuốn ra ngoài sơn thôn.

Hôm nay lá thấy tôi buồn

Ĺa cành theo gió lá luồn qua song.

Hai tay ôm lá vào ḷng

Than ôi chiếc lá cuối cùng là đây!

Quạnh hiu như tấm thân này

Lại âm thầm sống những ngày gió mưa...

 

Một Con Sông Lạnh

Chén sầu nghiêng giữa tràng giang

Canh gà bên nớ giằng sang bên này

Khoan đàn, em hăy gắng say

Một đêm, chỉ một đêm nay thôi mà!

Chúng tôi người bến sông xa

Giang hồ một chuyến về qua xứ này

Phiền em dăm bảy đường tay

Một con sông lạnh, vài dây tơ tằm.

... Rung rung ánh nến hoen vàng

Hơi men lắng xuống, tiếng đàn cao lên

Ô, nàng chẳng phải là em

Tôi nghe vó ngựa ḥa Phiên rơ ràng.

Đừng em! - quên đấy - thôi nàng!

Đất Hồ xa quá, nàng sang sao đành!

Trời ơi, Hán Đế vô t́nh

Tôi xin đốt cả kinh thành ấy đi...

Chưa say, em, đă say ǵ!

Chúng tôi c̣n uống, c̣n nghe em đàn.

 

... Rung rung ánh nến hoen vàng

Rồi đây nức nở muôn ngàn nhớ thương

Đôi dây như thể đôi đường

Em ơi, Hà Nội là phương hướng nào?

Đêm tàn chẳng có chiêm bao

Đêm tàn có mấy chùm sao cũng tàn

Chén sầu đổ ướt tràng giang

Canh gà bên nớ giằng sang bên này

Lạy trời đừng sáng đêm nay

Đ̣ quên cập bến, tôi say suốt đời

Chiêu Quân lên ngựa mất rồi...

 

Một Ḿnh

Người có đôi, ta rất một ḿnh

Phong trần đâu dám mắt ai xanh

Đêm nay trăng rụng về bên ấy

Gác trọ c̣n nguyên gió thất t́nh.

 

Một Ngh́n Cửa Sổ

Một ngh́n cái cửa sổ

Đều khép vào đêm qua

Một ngh́n bàn tay ngà

Đă tḥ ra cửa sổ.

 

Một ngh́n cái cửa sổ

Đều khép vào đêm nay

Lại ngh́n cái bàn tay

Ấy tḥ ra cửa sổ.

 

Hỡi ngh́n cái cửa sổ

Rồi khép vào bên trong

Có thấu t́nh ta không?

Có thấu t́nh ta khổ?

 

Đêm qua và đêm nay

Và ngh́n đêm về trước

Tôi đi trên phố này

Tôi đi trên phố khác.

 

Để mở những bàn tay

Của những nàng gái đẹp

Để muốn rằng đêm nay

Cửa ai buồn chẳng khép.

 

Cửa ai buồn chẳng khép

Cho ḷng ta đêm nay

Để ḷng ta đêm nay

Mất một người gái đẹp.

 

Cửa hàng ngh́n khép lại

Tất cả một đêm nay

Có ḷng ta rồ dại

Mở ra muôn ngàn ngày...

 

Rắc Bướm Lên Hoa

Ai đem rắc bướm lên hoa

Rắc bèo xuống giếng, rắc ta vào nàng?

Ai đem nhuộm lá cho vàng?

Nhuộm đời cho bạc, cho nàng phụ ta?

 

Một Đêm Ly Biệt

C̣n đêm nay nữa mai đi,

Người xuôi thôi có mong ǵ gặp nhau

C̣n đêm nay nữa rồi sau,

Giang hồ ai biết ai đâu ai t́m?

Mịt mù tăm cá bóng chim,

Chim bay dặm thẳm cá t́m sóng khơi.

Con tàu ngược, con tàu xuôi

Con tàu chẳng đợi chờ tôi bao giờ?

Đi không kẻ đợi người chờ,

Bọt bèo trôi dạt bến bờ nào đây?

Đường xa ṃn mỏi gót giày,

Tấm thân góc bể chân mây lạnh lùng.

Mắt xanh mờ mịt bụi hồng

Người đi là một tấm ḷng theo đi.

Đă bao lần khóc biệt ly,

Khóc lần này nữa c̣n ǵ nữa đâu?

Từ nay nắng héo mưa nhàu

Một từ đây, một mối sầu từ đây.

Chén li ca uống cho say

Lệ Giang châu thấm cho đầy áo xanh.

Đưa nhau không có trường đ́nh

Lầu hồng lưu lại chút t́nh phân ly.

Hẹn thầm nhau một đêm kia

Con tàu dừng lại, người đi lại về.

 

Một Trời Quan Tái

Chiều lại buồn rồi, em vẫn xa

Lá rừng thu đổ, nắng sông tà

Chênh vênh quán rượu mờ sương khói

Váng vất thôn sâu quạnh tiếng gà.

 

Tôi đi măi măi vào sơn cước

Em vuốt tua rèm cửa vọng lâu

Lá úa kinh thành rơi ngập đất

Ḷng vàng hỏi vẫn nhớ thương nhau?

 

Có những mâm cau phủ lụa điều

Đi vào trong gió lạnh hiu hiu

Những xe hoa cưới, sao mà đẹp!

Cửa kính huy hoàng vạt áo thêu.

 

Em có buồn chăng? Tôi vẫn xa

Chiều nay say nhắp chén quan hà

Bao giờ cau được tươi màu lụa?

Được đón em bằng xe kết hoa?

 

Thân em là liễu dạ em tơ

Mềm yếu bền chăng với đợi chờ?

Chua xót ḷng tôi mơ ước măi

Áo bào nguyệt bạch ngựa kim ô!

 

Tôi lạnh đầu sông giá ngọn nguồn

Nhớ nhà th́ ít, nhớ em luôn

Chênh vênh bóng ngả sầu lau lách

Chiều ngái hương rừng lối nhạt son.

 

Đă mấy năm rồi thương mến nhau

Em c̣n thơ dại biết chi đâu!

Đến nay ba bảy mai đương độ

Ai đánh em bằng giá ngọc châu?

 

Châu ngọc làm sao hái được nhiều

Tôi là thi sĩ của thương yêu

Lấy đâu xe cưới ngời hoa trắng?

Với những mâm cau phủ lụa điều?

 

Chiều nay... thương nhớ nhất chiều nay

Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy

Tôi uống cả em và uống cả

Một trời quan tái, mấy cho say!

 

 

Xuân Về

Đă thấy xuân về với gió đông

Với trên mầu má gái chưa chồng

Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm

Ngước mắt nh́n giời đôi mắt trong

 Từng đàn con trẻ chạy xum xoe
Mưa tạnh trời quang nắng mới hoe
Lá nơn nhành non ai tráng bạc
Gió về từng trận gió bay đi.

Thong thả dân gian nghỉ việc đồng
Lúa th́ con gái mượt như nhung
Đây vườn hoa bưởi hoa cam rụng
Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ ṿng.

Trên đường cát mịn một đôi cô
Yếm đỏ khăn thâm trẩy hội chùa
Gậy trúc dắt bà già tóc bạc
Tay lần tràng hạt, miệng nam mô.

 

Cô Lái Đ̣


Xuân đă đem mong nhớ trở về
Ḷng cô gái ở bến sông kia
Cô hồi tưởng lại ba xuân trước
Trên bến cùng ai đă nặng thề

Nhưng rồi người khách t́nh quân ấy
Đi biệt không về với núi sông
Đă mấy lần sông trôi, trôi măi
Mấy lần cô lái mỏi ṃn trông

Xuân này đến nữa đă ba xuân
Đóm lửa t́nh duyên tắt nguội dần
Chẳng lẽ ôm ḷng chờ đợi măi
Cô đành lỗi ước với t́nh quân

Bỏ thuyền, bỏ lái, bỏ ḍng sông
Cô lái đ̣ kia đi lấy chồng
Vắng bóng cô em từ dạo ấy
Để buồn cho những khách sang sông

 

Nhạc Xuân

Hôm nay là xuân, mai c̣n xuân

Xuân đă sang đ̣ nhớ cố nhân

Người ở bên kia sông cách trở

Có về Chiêm Quốc như Huyền Trân?

 

Hôm nay là xuân, mai là xuân

Phơi phới mưa sa nhớ cố nhân

Phận gái ví theo lề ép uổng

Đă về Chiêm Quốc như Huyền Trân

Hôm nay là xuân, mai là xuân

Lăng lắc đường xa nhớ cố nhân

Nay đă vội quên t́nh nghĩa cũ

Mà về Chiêm Quốc như Huyền Trân

 

 

Hôm nay là xuân, mai là xuân

Một cánh đào rơi nhớ cố nhân

Cung nữ như hoa vườn Thượng Uyển

Ai về Chiêm Quốc với Huyền Trân

 

Hôm nay là xuân, mai là xuân

Rượu uống say rồi nhớ cố nhân

Đă có yêu nhau là đến thế

Đừng về Chiêm Quốc nhé Huyền Trân!

 

Đừng về Chiêm Quốc nhé Huyền Trân!

Ta viết thư này gửi cố nhân

Năm mới tháng giêng mùng một tết

C̣n nguyên vẹn cả một  mùa xuân

 

Huyền Trân ơi!

Mùa Xuân, Mùa Xuân, Mùa Xuân rồi

Giờ đây chín vạn bông trời nở

Riêng có t́nh ta khép lại thôi!

 

Nguyễn Bính

Khai bút Canh Th́n 1940

 

 

Ghen

Nguyễn Bính


Cô nhân t́nh bé của tôi ơi
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ
Nh́n tôi những lúc tôi xa xôi.

Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù thấy cánh hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay biển lắm người

Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức chẳng bay xa
Chẳng làm ngay ngất người qua lại
Dẫu chỉ qua đường khách lại qua.

Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn quẩn bên cô
Bằng không tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ.

Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen.
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên.

Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi
Và nghĩa là cô là tất cả
Cô là tất cả của riêng tôi.

 

Gịng Dư Lệ

Nguyễn Bính


Tặng T.T.Kh.

Cho tôi ép nốt gị̣ng dư lệ
Rỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.


T.T.Kh.

Gió đưa xác lá về đường,
Thu sang nhuộm cả sầu thương một trời.
Sầu thương quyện lấy hồn tôi,
Đêm qua ngồi đọc thơ người xa xăm.
Một ngàn năm, một vạn năm,
Con tằm vẫn kiếp con tằm vương tơ.
Tặng người gọi một gịng thơ,
Hay là gịng nước mắt thừa đêm qua.
Đường về Thanh Hóa bao xa,
Bao giờ ra nhớ rủ ta với, chàng!
Bảo rằng quan chẳng cho sang,
Ai đời quan cấm đèo ngang bao giờ!

Vườn Thanh qua đấy năm xưa,
Trọ nhờ đêm ấy giời mưa tối giời.
Quanh ḷ sưởi ấm, bên tôi,
Bên người lăo bộc đương ngồi quay tơ.
Tuổi nàng năm ấy c̣n thơ,

C̣n bao hứa hẹn đợi chờ một mai.
(Rồi đây bao gió bụi đời,
Tôi quên sao được con người vườn Thanh).
Lạnh lùng canh lại sang canh,
Ḷng tôi thao thức với t́nh bâng quơ.
Bởi sinh làm kiếp giang hồ,
Dám đâu toan tính se tơ giữa đàng.

Thu sang, rồi lại thu sang,
Cúc bao lần nở, lá vàng bao rơi?
Bao nhiêu vật đổi sao dời?
Đường bao dặm thẳm? hỡi người bốn phương?
Trọ bao nhiêu quán bên đường,
Nhưng không lần nữa qua vườn Thanh xưa.
Cô nàng đêm ấy quay tơ.
Tôi quên sao được hẳn chưa lấy chồng.
Một hôm ḷng lại nhủ ḷng
Nơi đây giáp với cánh đồng vườn Thanh.
Rồi tôi len lén một ḿnh,
Ra đi với một tấm t́nh hay hay.
Đường ṃn tràn ngập bông may,
Gió heo báo trước một ngày thu sang.
Dừng chân trước cửa nhà nàng,
Thấy hoa vàng với bướm vàng hôn nhau.
T́m nàng chẳng thấy nàng đâu,
Lá rơi lả tả trên đầu như mưa...
Chợt người lăo bộc năm xưa,
Từ đâu mang mảnh guồng tơ lại nhà.

Một hai xin phép ông già,
Trọ nhờ đêm ấy nữa là hai đêm.
Ông già nể khách người quen,
Ngậm ngùi kể lại một thiên "hận t́nh".
Rồi ông kết: (giọng bất b́nh)
"Trời cay nghiệt thế cho đành? Thưa ông.
Cô tôi nhạt cả môi hồng,
Cô tôi chết cả tấm ḷng ngây thơ.
Đâu c̣n sống lại trong mơ,
Đâu c̣n sống lại bên bờ sông yêu?
Buồn the sầu sớm thương chiều,
Khóc thầm biết có bao nhiêu lệ rồi!
Tơ duyên đến thế là thôi,
Thế là uổng cả một đời tài hoa.
Đêm đêm bên cạnh chồng già,
Và bên cạnh bóng người xa hiện về..."
Rùng ḿnh, tôi vội gạt đi:
"Già ơi! Thảm lắm! Kể chi dài gịng.
Cháu từ mắc số long đong,
Yêu thương chạm tận đáy ḷng đă lâu.
Đau thương qua mấy mươi cầu,
Cạn gịng nước mắt, c̣n đâu khóc người ."

"Dối già một chút mà thôi,
Nghe lời già kể, cháu mười đêm luôn
Chợt thương, chợt khóc, chợt buồn,
Cháu như một kẻ mất hồn, già ơi!" 

Chuyện xưa hồ lăng quên rồi,
Bỗng đâu xem được thơ người vườn Thanh .
Bao nhiêu oan khổ v́ t́nh,
Cớ sao giống hệt chuyện ḿnh gặp xưa?
Phải chăng. Ḿnh có nên ngờ,
Rằng người năm cũ bây giờ là đây?

 

 Trở lại đầu

 

 

Thơ Xuân

 

Đây cả mùa xuân đă đến rồi

Từng nhà mở cửa đón vui tươi

Từng cô em bé so màu áo

Đôi má hồng lên nhí nhảnh cười

 

Và tựa hoa tươi cánh nở dần

Từng hàng thục nữ dậy th́ xuân

Đường hương thao thức ḷng quân tử

Vó ngựa quen rồi ngơ ái ân.

 

Từng gă thư sinh biếng chải đầu

Một ḿnh mơ ước chuyện mai sau

Lên kinh thi đỗ làm quan Trạng

Công Chúa cài trâm thả tú cầu.

 

Có những ông già tóc bạc phơ

Rượu đào đôi chén, bút đề thơ,

Những bà tóc bạc hiền như Phật

Sắm sửa hành trang trẩy hội chùa.

 

Pháo nổ đâu đây khói ngợp trời

Nhà nhà đoàn tụ dưới hoa tươi

Ḷng tôi như cánh hoa tiên ấy

Một áng thơ đề nét chẳng phai.

 

 

 

TẾT CỦA MẸ TÔI

 

Tết của mẹ tôi vất vả nhiều

Mẹ tôi lo liệu đủ trăm chiều

Sân gạch tường hoa người quét lại

Vẽ cùng trừ quỷ, giồng cây nêu.

 

Nuôi hai con lợn tự ngày xưa

Mẹ tôi đă tính “Tết th́ vừa”

Trữ gạo nếp thơm, mo gói lá,

Dọn nhà, dọn cửa, rửa bànthờ.

 

Nay là hăm tám tết rồi đây

(Tháng thiếu cho nên hụt một ngày)

Sắm sửa đồ lễ về việc tết

Mẹ tôi đi chợ buổi hôm nay.

 

Không như mỗi bận người mua quà

Chỉ mua pháo chuột và tranh gà

Cho các em tôi đứa mỗi chiếc

Dán lên khắp cột, đốt inh nhà.

 

Giết lợn, đồ xôi, lại giết gà

Cỗ bàn xong cả từ hôm qua

Suốt đêm giao thừa mẹ tôi thức

Lẩm nhẩm cầu kinh Đức Chúa Ba.

 

Mẹ tôi gọi cả các em tôi

Đến bên mà dặn: ”Sáng ngày mai

Các con phải dậy sao cho sớm

Đầu năm, năm mới phải nhanh trai.

 

Mặc quần mặc áo lên trên nhà

Thắp hương thắp nến lễ ông bà

Chớ có căi nhau, chớ có quấy,

Đánh đổ, đánh vỡ như người ta…”

 

Sáng ngày mùng một sớm tinh sương

Mẹ tôi cấm chúng tôi ra đường

Mở hàng mỗi đứa năm xu rưỡi

Rửa mặt hoa mùi nước đượm hương.

 

Thầy tôi lấy một tờ hoa tiên

Bút lông dầm mực viết lên trên

Trên những ǵ ǵ tôichẳng biết

Giữa đề năm tháng, dưới đề tên

 

 Mẹ tôi thắt lại chiếc khăn sồi

Rón rén lên bàn thờ ông tôi

Đôi mắt người trông thành kính quá

Ngước xem hương cháy đến đâu rồi

 

Mẹ tôi uống hết một cốc rượu

Mặt người đỏ tía v́ hơi men

Người rủ cô tôi đánh tam cúc

Cười ầm tốt đỏ đè tốt đen

 

Tôi mặc một chiếc quần mới may

Áo lương, khăn lượt, chân đi giầy,

Cho tôi đi lễ bên quê ngoại

Người dậy con đừng uống rượu say.

 

Xong ba ngày tế mẹ tôi lại

Đầu tắt mặt tối nuôi chồng con,

Rồi một đôi khi người dậm gạo

Chuyện tṛ kể lại tuổi chân son.

 

 

 

Trở lại đầu

 

Những Bóng Người Trên Sân Ga

“Có lần tôi thấy hai cô bé ...
Sát má vào nhau khóc sụt-sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
Đường về nhà chị chắc xa-xôi
*
“Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu, một buổi chiều
Ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ, bóng xiêu xiêu.
*
Hai chàng tôi thấy tiễn đưa nhau
Kẻ ở sân ga, kẻ cuối tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nḥa trong bóng tối từ lâu..
*
Có lần tôi thấy vợ chồng ai
Thèn thẹn đưa tay bóng chạy dài
Chị mở khăn trầu, anh thắt lại
-Ḿnh về nuôi lấy mẹ ḿnh ơi !
*
Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi tận chốn xa
Tầu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
Lưng c̣ng đổ bóng xuống sân ga.“

 

 

 

 Hai Ḷng

Nguyễn Bính


Ḷ̣ng em như quán bán hàng,
Dừng chân cho khách qua đàng mà thôi
Ḷng anh như mảng bè trôi,
Chỉ về một bến, chỉ xuôi một chiều
Ḷng anh như biển sóng cồn
Chứa muôn con nước, ngàn con sông dài
Ḷng em như cánh lá khoai
Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu
Ḷng anh tựa hoa hướng dương,
Trăm ngh́n đổ lại một phương mặt trời

Ḷng em như cái con thoi,
Thay bao nhiêu suốt mà thoi vẫn lành.

 

 

Ḷng Yêu Đương

Nguyễn Bính


Yêu yêu yêu măi thế này!
Tôi như một kẻ sa lầy trong yêu 
Cao bao nhiêu thấp bấy nhiêu
Một hai ba bốn năm chiều rồi... thôi


Nơi này chán vạn hoa tươi
Để yên tôi hái đừng mời tôi lên
Một đi làm nở hoa sen
Một cười làm rụng hàng ngh́n hoa mai


Hương thơm như thể hoa nhài
Những môi tô đậm làm phai hoa đào
Nơn nà như thể hoa cau
Thân h́nh yểu điệu ra màu hoa lan 


Ai yêu như tôi yêu nàng
Họp nhau lại, họp thành làng cho xinh
Chung nhau dựng một trường đ́nh
Thờ riêng một vị thần linh là Nàng....

 

 

Màu Tím Huế

Nguyễn Bính


Thôi thế là em cách biệt rồi! 
Đường đi mỗi bước lại xa xôi 
Tim ti'm rừng chiều, tim tím núi 
Tim ti'm chiều hôm, tim tím mai 

Ban chiều tim tím nhớ mong nhau 
Đêm tối ḱa em tím rất nhiều 
Anh cúi xuống hôn màu tím giấy 
Thư về em, tím nét thương đau 

Mai mốt rồi đây lầm cát bụi 
Anh lại đường xa trải kiếp người 
Tim tím rừng chiều, tim tím núi 
Chiều hôm nhiều tím thế em ơi!

 

 

Mưa

Nguyễn Bính


Nhá tối c̣n hơi rơ mặt người
Rào rào nghe rạng tiếng mưa rơi
Bước chân ngang ngơ đi vồi vội
Buồn ép vào đây ở với tôi?

Mưa thế mà to chảy nước sân
Giọt gianh dài xuống những ḍng ngân
Từng con bong bóng lanh chanh nổi
Như mộng đời tôi vỡ vỡ dần

Tối mịt không c̣n trông thấy mưa
Chỉ c̣n nghe thấy tiếng mưa thưa
Trong hơi chăn ấm như hơi nắng
Ngủ chẳng về cho, ngủ giả vờ

Mộng tan tành quá, đời tan tác
Hết cả thương em, cả nhớ nàng
Mưa cứ dẳng dai th́́ đến sáng
Vườn cam lại rụng ít hoa cam

Sáng mai không có việc ǵ làm
Có việc ra vườn nhặt cánh cam
Rồi thắp hương lên làm Nguyệt lăo
Se mùi thơm lại với mùi thơm....

 

 

Mùa Đông Đan Áo

Nguyễn Bính


Đă quyết không ... không ... được một ngày
Rồi yêu mất cả buổi chiều nay
Chiều nay bướm trắng ra nhiều quá!
Không biết là mưa hay nắng đây?

Lâu nay tôi thấy ở ḷng tôi
Như có tơ vương đến một người
Người ấy , nhưng mà tôi chả nói
Tôi đành ngậm miệng nữa mà thôi.

Tôi quen ngậm miệng với t́nh xưa
T́nh đă sang sông đă tới bờ
T́nh đă trao tôi bao oán hận
Và đem đi cả một thuyền mơ.

Mơ có trăm năm đă vội tàn,
Có nàng đan măi áo len đen.
Có nàng áo đỏ đi qua đấy,
Hương đượm ba ngày hương chưa tan.

Mà hương đượm măi ở hồn tôi,
Tôi biết là tôi yêu mất rồi!
Tôi biết từ đây tôi khổ lắm ,
Chiều nay gió lạnh đấy, nàng ơi!

Tất cả mùa đông đan áo len
Cho người, cho tất cả người quen
C̣n tôi người lạ, tôi người lạ,
Có cũng nên mà không cũng nên. 

Oán đă bao la, hận đă nhiều
Cớ sao tôi vẫn chả thôi yêu?
Tôi đi măi măi con đường ấy
Qua lại hôm nay, sáng lại chiều.

 

  

 


 

Cô Hàng Xóm

 

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,

Cách nhau cái dậu mùng tơi xanh rờn.

Hai người sống giữa cô đơn,

Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi.

Giá đừng có dậu mùng tơi,

Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng.

Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng...

Có con bướm trắng thường sang bên này.

Bướm ơi! Bướm hăy vào đây!

Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi...

Chả bao giờ thấy nàng cười,

Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên.

Mắt nàng đăm đắm trông lên...

Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi!

 

Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi,

Tôi buồn tự hỏi: «Hay tôi yêu nàng?»

Không, từ ân ái lỡ làng,

T́nh tôi than lạnh tro tàn làm sao?

Tơ hong nàng chả cất vào,

Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang.

 

Mấy hôm nay chẳng thấy nàng,