Lan Nhi Thi Hội Quán Hân Hoan Chào Mừng Văn Thi Nhân

Trang 1

THƠ Cung Oán Ngâm Khúc...

Nguyễn Gia Thiều (1741-1789)

       Trải vách quế gió vàng hiu hắt

            Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng;

            Oán chi những khách tiêu-phòng

            Mà xui phận bạc nằm trong má đào !

 

            Duyên đã may, cớ sao lại rủi ?

            Nghĩ nguồn cơn dở-dói sao đang ?

            Vì đâu nên nỗi dở-dang ?

            Nghĩ mình, mình lại thêm thương nỗi mình !

 

            Trộm nhớ thủơ gây mình tạo-hóa

Vẻ phù-dung một đoá khoe tươi!

 Nhụy hoa chưa mỉm miệng cười,

       Gấm vàng Ban đã lạt mùi thu-dung.

 

 

Áng Đào-Kiển đem bông não chúng

Khóe thu ba dợn sóng khuynh thành

Bóng gương lấp loáng dưới mành,

cỏ cây cũng muốn nổi tình mây mưa!

 

Chìm đáy nước, cá lờ đò lặn,

Lửng da trời, nhạn ngẩn ngơ sa !

Hương trời đắm nguyệt say hoa,

Tây-Thi mất vía, Hằng-Nga giật mình

 

Câu cẩm tú đàn anh họ Lý

Nét đan thanh bậc chị chàng Vương

Cờ tiên rượu thánh ai đang,

Lưu-Linh Đế-Thích là phường tri-âm.

 

Cầm điếm nguyệt, phỏng tầm Tư-Mã

Địch lầu thu, dường gã Tiêu-Lang

Dẫu mà miệng hát, tay dang,

Thiên-tiên cũng ngảnh Nghê-thường trong trăng.

 

Tài-sắc đã vang lừng trong nước

Bướm ong càng xao-xác ngoài hiên.

Tai nghe nhưng mắt chưa nhìn,

Bệnh Tề-Tuyên đã nổi lên đùng đùng.

 

 


Nguyễn Gia Thiều (1741-1789)
 


 

 

Trở lại đầu