Lan Nhi Thi Hội Quán Hân Hoan Chào Mừng Văn Thi Nhân

Trang 9

GIỌT BUỒN RƠI

Từng giọt buồn rơi vào cô quạnh
Chiều dần tàn, giá lạnh, thê lương,
Gió về rét mướt hơi sương,
Nằm nghe tiếng dế đêm trường nỉ non.

Kỷ niệm xưa, lúc còn, lúc mất,
Bóng hình ai bằn bặt phương trời.
Giờ đây hai đứa hai nơi,
Người trong phòng lạnh, kẻ ngoài chân mây.

Ngày tháng đó, vẫn đầy nhung nhớ,
Giây ân tình cột lỡ đời nhau.
Sầu dâng bạc trắng mái đầu,
Trong tim chất chứa nỗi đau không cùng.

Kể từ lúc nghìn trùng xa cách
Là coi như héo hắt một đời.
Không than thân, chẳng trách trời,
Chôn vùi cuộc sống vào nơi hoang tàn.

Nỗi nhớ cứ ngập tràn như suối
Bóng hình ai chôn dưới mộ sâu,
Thuyền trôi theo ánh trăng sầu,
Bến xưa vẫn đợi, ngàn sau vẫn chờ.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/17/04

 

LỜI TRONG ĐÊM

Chỉ một giọng nói quen,
Gọi nói chuyện trong đêm,
Lòng sao rộn rã quá,
Như được lên cõi Tiên.

Chuyện trời trăng mây nước,
Rồi chuyện của chúng mình .
Những lời yêu say đắm
Nồng nàn ngất ngây tình .

Anh khen em mặn mà .
Mặt tươi thắm như hoa .
Làm hồn Anh chao đảo
Trong nỗi nhớ thiết tha .

Anh chúc Em ngủ ngon .
Không quên gửi nụ hôn,
Với trăm ngàn thuơng mến,
Vun cho tình đẹp hơn .

Ngủ ngoan, người yêu nhé
Anh ru bằng lời ca
Tiếng đàn trầm vang nhẹ
Đầy tràn giấc mơ hoa .

Hồng Vũ Lan Nhi
6/16

 


CHIỀU MÊNH MANG BUỒN

Ánh nắng chiều vàng vọt
Tiếng đàn ai thánh thót,
Ngân lên ngàn điệu rung
Như sóng vỗ chập chùng.

Một mình trong chiều vắng,
Không gian như trầm lắng
Lời ai đang thiết tha ...
Chìm dần theo màu nắng.

Bài tình ca anh viết,
Dòng nhạc ôi đắm say.
Như muôn ngàn thắm thiết,
Gửi vào hồn ngất ngây.

Bài ca tình anh hát,
Giọng trầm buồn lao xao,
Trong mênh mông bát ngát,
Tiếng lòng đang vút cao.

Ngàn sao trời lấp lánh,
Tinh tú đang quay cuồng.
Chỉ còn là dư ảnh
Trong một cõi đời thường.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/15/04

NỖI NHỚ

Tiếng dương cầm thánh thót
Man mác một trời mơ.
" Nhớ Thương " buồn vời vợi,
Trong nỗi đợi nỗi chờ.

Kỷ niệm xưa dào dạt,
Chôn dấu tận đáy lòng.
Tình yêu thì bát ngát,
Như trời đất mênh mông.

Gặp gỡ rồi chia xa.
Nồng thắm rồi nhạt nhoà.
Những vui buồn năm tháng,
Dính chặt vào đời Ta.

Để rồi có lắm khi,
Nghe gió thoảng thầm thì,
Tưởng lời xưa vang dậy
Trong lệ sầu chia ly.

Dệt bao nhiêu mộng đẹp
Hẹn thề sống bên nhau
Tưởng ngàn năm hạnh phúc
Tình mãi mãi đẹp màu.

Chỉ còn trong tâm tưởng,
Bóng xưa giờ nay đâu
Chắt chiu từng kỷ niệm
Mỗi khi nhớ về nhau.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/8/04

NGÀN NĂM MÂY BAY

Ngàn năm mây vẫn mây bay
Mang theo cơn gió rót đầy mộng mơ.
Tình ai một thoáng phù du
Lòng thêm giá lạnh vương tơ nghìn trùng.

Từng đêm thao thức nhớ mong
Bóng người như có, như không chập chờn.
Cô đơn gậm nhấm nỗi buồn
Người đi đi mãi, sao còn ngóng trông ?

Sao còn chờ đợi viển vông
Khác gì sâu nhỏ nằm trong kén đời.
Bên tai thoảng tiếng của Người,
Như lời ru của một thời xa xăm ...

Tình nào đẹp mãi ngàn năm,
Tình nào trọn vẹn trăng rằm thiết tha?
Cô đơn dòng lệ nhạt nhoà
Từ trong khoé mắt chảy ra gối sầu.

Mơ vòng tay ấm bên nhau
Đôi môi nồng cháy khát khao ân tình.
Sương khuya từng giọt ưu phiền
Rơi trong hồn vắng, triền miên giấc sầu.


Hồng Vũ Lan Nhi
6/7/04

 

GIẬN HỜN

Hình như có một thoáng buồn rơi
Rụng xuống hồn ta chút ngậm ngùi
Một chút suy tư, một chút giận
Khiến lòng cứ mãi ngẩn ngơ thôi.

Tại mình hay chỉ tại người ta
Để giờ mình bỗng hết thiết tha,
Chẳng muốn nhớ về ngày tháng cũ
Và dặn lòng thôi chớ xót xa.

Điện thoại từ nay sẽ chẳng nghe
Mặc cho reo ỉnh ỏi chán chê
Ai bảo đã làm cho mình giận
Đã làm buồn dâng đến não nề.

Người ta đến nhà, không mở cửa
Không thèm nhìn mặt, chẳng thèm vui
Người ta có van nài, xin lỗi
Làm nghiêm, nhất định sẽ không cười.

Thế rồi nỗi nhớ dâng lên mắt,
Giọt lệ từ đâu rỏ xuống hồn
Nghẹn ngào nghe tiếng lòng nức nở
Người ta ơi, có biết đây buồn ?

Có tiếng chuông cửa reo đính đoong
Vội vã chân không, bước rộn ràng
Lòng bỗng reo vui, tình bỗng thắm
Vòng tay ôm chặt lấy người thương.

Hạnh phúc đang toả khắp phương trời
Rộn rã lòng ơi, sao quá vui
Tim đập như trống làng ngày hội
Lệ mừng tuôn chảy mãi không thôi.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/7/04




CÁM ƠN ANH

Cám ơn Anh đã vì Em bỏ thuốc,
Cho nụ hôn thơm ngát vị hương nồng;
Cho ân tình thêm gắn bó keo sơn;
Cho chất ngất niềm đam mê vô tận.

Cám ơn Anh, tình trao không bờ bến
Biển mênh mông, bát ngát nối chân trời
Sóng vỗ hoài, trào lấp cả trùng khơi
Em hạnh phúc ngập đầy hồn mê đắm.

Giọng hát trầm ru Em tình thấm đẫm,
Cho mộng mơ theo giấc ngủ êm đềm
Khuôn mặt tình, đắm đuối ảo huyền thêm
Hồn lịm chết trong vòng tay ân ái.


Hồng Vũ Lan Nhi
6/5/04

 

TRONG CƠN MÊ

Trong cơn mê có niềm vui
Tỉnh ra, thấy tiếc nuối đời trong mơ.
Anh là cả một trời thơ,
Là giọt nhung nhớ, giọt chờ, giọt mong.
Giọt tình làm má em hồng,
Làm Tim em ấm, làm lòng em say.
Giọt dài rơi uớt bờ vai,
Giọt ngắn rớt xuống bàn tay ấm nồng.
Làm tan lạnh giá đêm đông,
Ủ tình mê đắm trong hồn ngất ngây.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/4/04

TÌNH VUI

Gối đầu trên cánh tay yêu,
Nghe Tim raọ rực, phiêu lưu non bồng.
Hồn chìm trong cõi mênh mông,
Long lanh đôi mắt nhìn lòng nở hoa.

Kỷ niệm xưa đã phai nhoà
Bây giờ chỉ những đậm đà yêu thương.
Tình vui toả ngát bốn phương,
Tình buồn dấu kín vào đường lãng quên.

Khẽ bên tai, giọng ngọt mềm
Làm tan loãng những muộn phiền xa xưa.
Chỉ còn đây chút mộng hờ,
Nằm nghe từng giọt sương khuya rơi đều.

Bên nhau, quên hết khổ đau,
Quên thời gian đã trôi mau, không ngờ!
Quên tình gian dối khi xưa,
Quên mình trong nỗi đong đưa nhiệt cuồng.


Hồng Vũ Lan Nhi
6/5/04

TIẾNG DƯƠNG CẦM

Ôi, nhớ quá tiếng đàn trong chiều vắng,
Đã khiến lòng rung nhẹ những giây tơ.
Và cảnh trời sao huyền hoặc như mơ,
Mây tím đã ngả dần vào bóng tối.

Người ngồi đó, từng ngón tay lướt vội
Trên phím đàn, thánh thót giọt mưa mau.
Hay trầm êm vang những khúc nhạc sầu,
Như gọi mời vùng cô đơn xa thẳm.

Người bên cạnh, ngồi im nghe say đắm,
Mắt khép hờ, hồn chất ngất đam mê.
Ngày tháng xa xưa, quay quắt trở về
Bao mơ uớc chưa một lần thực hiện.

Tiếng dương cầm đã từ đâu vang đến,
Trong chiều vàng, giữa sa mạc cô đơn.
Trong vắng lặng, như ve vuốt, ru hồn,
Làm xao động cả không gian tĩnh mịch.

Làm rộn rã trái tim buồn cô tịch,
Cho đam mê đẫn lối mộng mơ về.
Cho tương tư đầy ắp ánh sao khuya,
Ôi nhớ quá tiếng dương cầm trầm lắng.

Ôi nhớ quá bóng hình ai lãng đãng,
Cứ như sương mờ nhạt ở chân mây,
Cứ ẩn, hiện như bóng tối cuối ngày,
Để nhung nhớ tăng theo đầy trong trí.
 

Hồng Vũ Lan Nhi
6/3/04

Trở lại đầu