Lan Nhi Thi Hội Quán Hân Hoan Chào Mừng Văn Thi Nhân
Trang 8
THƠ ...

NIỀM VUI THÁNG NĂM
Hình như Tim đã xôn xao,
Vì nghe tiếng gọi ngọt ngào dấu yêu.
Hình như đời hết cô liêu,
Vì Tình bỗng nở cuối chiều tháng Năm.
Vẫn còn thoáng nét mong manh,
Dù niềm vui đã hiện nhanh trong hồn.
Xoá đi những nét cô đơn,
Lau cho sạch những đau buồn ngày qua.
Nhìn nhau, đôi mắt thiết tha,
Mơ màng tiếng nhạc, giọng ca ru đời.
Tình Yêu bỗng vút lên ngôi,
Xôn xao, rạo rực, chơi vơi giữa dòng,
Thế rồi Tim biết đợi mong.
Thế rồi lòng biết bâng khuâng nhớ người.
Cuộc đời như sóng trùng khơi,
Như ngàn mây cuốn giữa trời mênh mông.
Bóng ai ẩn hiện như sương,
Thoảng trong gió mùi trầm hương ngát tình.
Hồng Vũ Lan Nhi
6/3/04
|
|
BỖNG DƯNG
Bỗng dưng buồn lạ buồn lùng,
Khi nghe..." có tiếng thuỳ dương đôi bờ ".
Thôi đành giả điếc làm ngơ,
Quay lưng bước vội ...thẫn thờ, lòng đau!
Nhìn dòng nước cuốn trôi mau,
Nắng chiều cũng đã nhạt màu phôi phai.
Hình như có tiếng thở dài,
Chôn vào tim nỗi u hoài tháng năm .
Hồng Vũ Lan Nhi
4/14/04
LỜI VÀNG
Thôi Em, đừng trách tình trai,
Khi con Tim đã rung hoài cung tơ.
Đang yêu, nào có ai ngờ,
Tình đang nồng đậm, bỗng hờ hững nhau.
Nguyên do, nào biết vì sao ?
Vì hương ngào ngạt, vì màu thắm tươi
Vì đôi mắt, vì nụ cười,
Vì câu nói ngọt, dáng người mảnh mai ...
Làm cho lòng bỗng đổi thay,
Và đành quên vội tháng ngày có nhau.
Tình như nước chảy qua cầu,
Thản nhiên trôi giữa nỗi sầu trong Ta.
Quên đi kỷ niệm ngày qua,
Xoá cho hết dấu mặn mà trong Tim.
Đời em rồi chỉ một mình,
Đừng hy vọng hão rằng tình thuỷ chung.
Hồng Vũ
Lan Nhi
5/21/04
MỘNG TÀN
Mơ phai, mộng cũng tàn rồi,
Chỉ còn đây nỗi ngậm ngùi đắng cay.
Cuộc đời vẫn lắm đổi thay,
Tình người như chén rượu say vơi đầy.
Không lời tiễn biệt chia tay,
Mà xa như cả từng cây số ngàn.
Rồi lòng tan nát, hoang tàn,
Em về níu giấc mộng vàng dở dang.
Đành làm chiếc bóng lang thang,
Thẩn thơ, thơ thẩn trên đường cái quan.
Xuân qua, Hạ cũng dần sang,
Đông về cho lá úa vàng sắc Thu
Vì đâu duyên bỗng hững hờ,
Vì ai Anh đã mịt mờ cách xa.
Tim Anh sao dễ nhạt nhoà,
Cho tình mình lại phôi pha tháng ngày.
Thôi đành cắt đứt từ đây,
Tinh xưa nghĩa cũ hao gầy xác thân.
Đã mang lấy kiếp phong trần,
Hỉ, nộ, Ái, Ố cũng ngần ấy thôi.
Bây giờ vĩnh biệt nhau rồi,
Và sẽ mãi mãi ngàn đời cách xa.
Hồng Vũ
Lan Nhi
5/22/04
CHUYỆN MÌNH NGÀY XƯA
Mưa thì vẫn ngậm ngùi rơi,
Hồn đơn thì vẫn chơi vơi giữa dòng.
Buồn như ngọn lá Sầu Đông,
Mênh mang như cả cõi lòng hắt hiu.
Ôi màu tím quyện hồn đau,
Màu vàng đậm nét tơ sầu ngất ngây.
Nắng về, toả thắm đó, đây
Tô màu xanh thẫm lên cây trúc đào.
Nhớ xưa, như mới hôm nào,
Anh đem Tình đến, gắn vào hồn vui.
Cho miệng tươi mát nụ cười,
Vun cho đầy ắp mắt môi tình nồng.
Dìu tim vào giấc mộng hồng,
Dắt nhau vào cõi Tiên Bồng, Thiên Thai
Để giờ còn lại đắng cay,
Vì Anh đã vội chia tay cách rời.
Giấc mộng hồng đã tan rồi,
Cuộc đời tưởng đẹp, nổi trôi với Tình.
Mai sau có nhớ bóng hình,
Bắt đầu bằng chữ : chuyện mình ngày xưa...
Hồng Vũ
Lan Nhi
5/22/04
NẮNG THÁNG NĂM
Sáng nay trời ấm như lòng,
Đem bao kỷ niệm ra hong nắng vàng.
Từ trong ký ức tơ giăng,
Những hình bóng cũ nhập nhằng bủa vây.
Buồn vui như cỏ như cây,
Nay tươi mai héo, sầu đầy lại vơi.
Sáng nay, nắng toả khắp trời,
Lung linh như những nỗi vui trong hồn.
Không còn những đốm cô đơn,
Rắc gieo trong mảnh vườn buồn mênh mông.
Cám ơn buổi sáng nắng hồng
Cám ơn Trời đà cho lòng nhẹ tênh.
Hồng Vũ Lan Nhi
5/20/04
MỘNG MƠ
Biết mơ, biết mộng mới yêu đời
Yêu đời, dù đời chẳng yêu tôi
Yêu tôi, xin cứ hoài mơ mộng
Mơ mộng cho tình vút lên khơi.
Lên khơi theo gió bay bay mãi
Bay mãi chân mây đến cuối trời
Cuối trời nắng xế buồn hiu hắt
Hiu hắt riêng tôi giữa biển đời.
Biển đời bát ngát trùng khơi rộng
Khơi rộng bạt ngàn con sóng xô
Sóng xô vỗ gọi tình xa tắp
Xa tắp mênh mông chẳng bến bờ.
Hồng Vũ
Lan Nhi
5/18/04
TƯỞNG RẰNG ĐÃ QUÊN
Tưởng rằng tình sẽ quên mau,
Nỗi đau âm ỉ tan theo tháng ngày.
Để rồi chân sáo nhảy bay,
Vui cùng nắng sớm, đong đầy tin yêu.
Ngờ đâu, ngóng sáng, mong chiều,
Phố đông người, lòng đìu hiu lạnh buồn.
Khác gì dòng nước trên nguồn,
Cô đơn chảy với nỗi hờn không nguôi.
Người đi, thì đã xa rồi
Người ở lại cứ ngậm ngùi, khổ đau.
Dù không trách móc gì nhau,
Mà nghe như cả trời sầu héo hon.
Mắt khô, không có lệ tuôn,
Nghe như nghìn giọt lệ buồn rơi nhanh.
Không còn ai để gọi Anh,
Cho nên đời cứ quẩn quanh héo sầu.
Hồng Vũ Lan Nhi
5/14/04