Lan Nhi Thi Hội Quán Hân Hoan Chào Mừng Văn Thi Nhân

Trang 6

  THƠ...

GIỌT BUỒN RƠI

Từng giọt buồn rơi vào cô quạnh
Chiều dần tàn, giá lạnh, thê lương,
Gió về rét mướt hơi sương,
Nằm nghe tiếng dế đêm trường nỉ non.

Kỷ niệm xưa, lúc còn, lúc mất,
Bóng hình ai bằn bặt phương trời.
Giờ đây hai đứa hai nơi,
Người trong phòng lạnh, kẻ ngoài chân mây.

Ngày tháng đó, vẫn đầy nhung nhớ,
Giây ân tình cột lỡ đời nhau.
Sầu dâng bạc trắng mái đầu,
Trong tim chất chứa nỗi đau không cùng.

Kể từ lúc nghìn trùng xa cách
Là coi như héo hắt một đời.
Không than thân, chẳng trách trời,
Chôn vùi cuộc sống vào nơi hoang tàn.

Nỗi nhớ cứ ngập tràn như suối
Bóng hình ai chôn dưới mộ sâu,
Thuyền trôi theo ánh trăng sầu,
Bến xưa vẫn đợi, ngàn sau vẫn chờ.

HONG VU LAN NHI
6/17/04

 

  • Trở lại đầu



    DẤU YÊU


    Giọng trầm theo gió lao xao
    Tiếng dương cầm đã quyện vào hồn
    thơ.
    Giọt buồn rơi ngẩn rơi ngơ,
    Xôn xao nỗi đợi, thẫn thờ nỗi mong.

    Tương tư vỗ ấm tình nồng,
    Nhớ nhung sóng gợn bềnh bồng cõi xa.
    Đêm buông bóng tối nhạt nhòa,
    Nằm nghe từng giọt sương khuya rơi
    buồn.

    Mắt sầu khép kín mi đơn,
    Từng giọt lệ chảy lách luồn má môi.
    Nhớ vòng tay ấm bên Người
    Nụ hôn đắm đuối thay lời mến thương.

    Yêu từng hơi thở thơm hương,
    Yêu từng sợi tóc tơ vương nồng nàn.
    Yêu từ dáng dấp kiêu sang
    Tình cho nhau đã vô vàn đắm say.

    Mắt nhìn vào mắt ngất ngây
    Tay trong tay dạt dào đầy tin yêu.
    Môi hồng hàm tiếu nở đều
    Hé răng ghé cắn trái đào duyên mơ.

    Ngàn sao chìm khuất giăng tơ
    Trăm con chim hạc bên bờ hót vang.
    Bên nhau xây giấc mộng vàng,
    Ngoài trời, trăng đã úa tàn vào đêm.

    HONG VU LAN NHI
    6/18/04
     

  • Trở lại đầu


    CHIỀU BUỒN

    Ánh nắng chiều vàng vọt
    Tiếng đàn ai thánh thót,
    Ngân lên ngàn điệu rung
    Như sóng vỗ chập chùng.

    Một mình trong chiều vắng,
    Không gian như trầm lắng
    Lời ai đang thiết tha ...
    Chìm dần theo màu nắng.

    Bài tình ca anh viết,
    Dòng nhạc ôi đắm say.
    Như muôn ngàn thắm thiết,
    Gửi vào hồn ngất ngây.

    Bài ca tình anh hát,
    Giọng trầm buồn lao xao,
    Trong mênh mông bát ngát,
    Tiếng lòng đang vút cao.

    Ngàn sao trời lấp lánh,
    Tinh tú đang quay cuồng.
    Chỉ còn là dư ảnh
    Trong một cõi đời thường.

    HONG VU LAN NHI
    6/15/04
     

  • Trở lại đầu

     

         TÌNH VUI
     

    Gối đầu trên cánh tay yêu,
      Nghe Tim raọ rực, phiêu lưu non bồng.
                                   Hồn chìm trong cõi mênh mông,

                       Long lanh đôi mắt nhìn lòng nở hoa.

    Kỷ niệm xưa đã phai nhoà
    Bây giờ chỉ những đậm đà yêu thương.
    Tình vui toả ngát bốn phương,
    Tình buồn dấu kín vào đường lãng quên.

    Khẽ bên tai, giọng ngọt mềm
    Làm tan loãng những muộn phiền xa xưa.
    Chỉ còn đây chút mộng hờ,
    Nằm nghe từng giọt sương khuya rơi đều.

    Bên nhau, quên hết khổ đau,
    Quên thời gian đã trôi mau, không ngờ!
    Quên tình gian dối khi xưa,
    Quên mình trong nỗi đong đưa nhiệt cuồng.

    HONG VU LAN NHI
    6/5/04
     

  • Trở lại đầu


      CHIỀU TƯỞNG NH

     

    Ngày tháng qua đi trong tiếc nuối

    Người ngồi xoã tóc đếm bơ vơ
    Bao nhiêu sợi tóc là bao nhớ
    Như thuỷ triều dâng ngập bến bờ .

    Người thả buồn trôi theo dòng nước .
    Để ánh chiều lấp lánh niềm đau .
    Ai có nghe chăng ngàn năm trước,
    Tình về theo sóng cuốn trôi mau .

    Người ngồi bên bờ dõi mắt trông
    Bóng chim tăm cá,khuất nghìn trùng .
    Chỉ còn vang lại thanh âm cũ ,
    Gợi lại ngày xưa kỷ niệm buồn .

    Người gọi nắng về trong cơn say
    Hay gửi gió chiều cho thả bay
    Rũ sạch hờn oan trong nghiệt ngã
    Một đốm hoàng hôn ở chốn này .

    Người có nhìn trăng lúc nửa khuya
    Có nghe tiếng sóng gọi mơ hồ
    Nhạc sầu ai oán lan theo gió
    Một chiếc thuyền trôi chẳng tới bờ .

    HONG VU LAN NHI
    11/29/03

  •  

     

  • ĐỊNH MỆNH AN BÀI

    Cùng trong định mệnh an bài,
    Dĩ vãng chối bỏ, tương lai mịt mờ.
    Hiện tại một thoáng hư vô,
    Như mây ẩn hiện lững lờ trên không.

    Bước chân lên đám cỏ bồng,
    Nhẹ tênh như một tấm lòng thuỷ nguyên.
    Tìm trong thế giới ảo huyền,
    Chữ Tình thanh khiết, chữ Duyên rạng ngời.

    Và trong giây phút tuyệt vời
    Thấy trong hư ảo một trời đam mê.
    Bóng ai thấp thoáng đi về,
    Bóng tôi hiu hắt, tái tê, úa sầu.

    Từ nay cho đến về sau,
    Trái tim đơn chiếc mang màu tình si.
    Kể từ khi tiễn người đi,
    Là thôi đành đoạn chia ly một đời.

    Không còn là của riêng tôi,
    Tim này dành trọn cho người tôi thương.
    Bao nhiêu nhung nhớ, sầu vương,
    Tình tôi dàn trải trên đường Anh đi.

    Trăm năm cũng chẳng biến suy,
    Ngàn năm cũng chẳng khác gì ngày xưa.
    Tôi giờ sống cũng như thừa
    Từng giây, từng phút, từng giờ ...nhớ Anh!

    HONG VU LAN NHI
    2/26/04
     

  • Trở lại đầu

    TÌM QUÊN

    Ừ nhỉ tình quá mong manh,
    Mà sao mình cứ quẩn quanh với tình.
    Biển đời sóng gió điêu linh
    Con thuyền vô định lênh đênh giữa dòng.

    Chẳng còn chi để nhớ mong,
    Ngoài mớ kỷ niệm đem hong nắng vàng.
    Này đây hình bóng của chàng,
    Này đây ánh mắt vô vàn mến thương.

    Miệng cười quyến luyến, vấn vương
    Mong manh như khói như sương bên trời.
    Này đây môi ấm của Người,
    Nụ hôn trói chặt gọi mời thiết tha...

    Thôi đành, thôi cũng đành xa
    Nhủ lòng quên hết thiết tha gọi mời
    Quên luôn ánh mắt, nụ cười,
    Không còn nghe nữa những lời đắm say!

    Quên đi kỷ niệm tháng ngày
    Và quên cả những vòng tay ân tình.
    Hôm nay gom chuyện chúng mình,
    Đốt thành tro bụi những tàn tích yêu.

    HONG VU LAN NHI
    2/26/04

  • Trở lại đầu

    TỪ THƯỞ XA NGƯỜI

    Thôi rồi cách biệt chia ly,
    Để cho kẻ ở người đi sao đành.
    Mây chiều xa xứ mong manh,
    Gió gào, mưa đổ rơi nhanh mịt mù.

    Ngồì trong góc tối âm u,
    Nhìn ra mưa gió lòng như ngại ngùng.
    Mưa trong đôi mắt rưng rưng
    Lăn tròn trên má, bỗng dưng buồn về.

    Tìm trong dĩ vãng nhạt nhoè
    Tro tàn lạnh lẽo, não nề tim côi.
    Sầu đau từ thưở xa người,
    Cho lòng héo úa, rã rời xác thân.

    Bao năm rồi nhỉ -cố nhân-
    Từ chia tay, chưa một lần gặp nhau.
    Thời gian, liều thuốc nhiệm mầu,
    Đã làm khuây khoả nỗi sầu thiên thu.


    HONG VU LAN NHI
    2/24/04

  • Trở lại đầu


    THẦM LẶNG

    Gió ru xôn xao lời nắng,
    Ngoài hiên, lá vẫn đong đưa
    Như bước chân ai thầm lặng,
    Khua trên đường vắng bơ vơ.

    Tiếng cười trong như thuỷ tinh
    Mắt nhìn đăm đắm say tình
    Hình như có điều muốn nói
    Môi mấp máy, rồi lặng thinh.

    Đàn chim vỗ cánh bay xa
    Trong ánh nắng chiếu lập loà .
    Bao giờ chim quay trở lại
    Nhìn dòng sông nước bao la?

    Bến cũ bên dòng nuớc trôi .
    Tình phai từ độ xa người .
    Chẳng bao giờ hẹn gặp lại
    Mong gì người nhớ đến tôi ?


    HONG VU LAN NHI
    2/26/04

    Trở lại đầu

    THÁC NGÀN

    Dòng nước từ trên thác cao
    Đổ tuôn tràn xuống đáy sâu thành nguồn.
    Theo dòng nước lũ mưa tuôn
    Từ sông ra tới biển dâng sóng gào .

    Hải âu vỗ cánh nghiêng chao
    Từ nơi vô định bay vào hư không.
    Bay trong giông bão mịt mùng
    Không gian mờ mịt chập chùng trời mây.

    Một mình lạc lõng chốn này,
    Bơ vơ giữa một rừng cây xanh rì.
    Cát vàng in dấu chân đi,
    Quanh co lạc nẻo, biết về nơi đâu ?

    Sáng vui, buồn tối, khuya sầu
    Cô đơn chiếc bóng, đêm thâu mịt mùng.
    Nhìn trời, bát ngát mênh mông,
    Vầng trăng ai sẻ đôi miền cách xa.

    Nơi đây, vò võ mình ta,
    Phương đông trăng khuyết ánh tà mù
    sương.
    Thoảng mùi thơm dạ lý hương,
    Gợi trong hồn, nỗi vấn vương về
    người.

    HONG VU LAN NHI
    1/9/04

     

    VÔ THƯỜNG

    Mênh mông giữa đất trời cô lẻ
    Ta tìm hoài ai kẻ tri âm .
    Ước mơ chỉ ước mơ thầm ,
    Người xa xôi quá,ta lầm lũi đi .

    Trong chia cách,vui gì kẻ ở
    Lòng u buồn,nỗi nhớ niềm thương .
    Đã coi cuộc sống vô thường ,
    Sao còn luyến nhớ ,vấn vương tình sầu .

    Sao ôm mối hận đau chồng chất ,
    Sao nghi ngờ lời thiết tha yêu ?
    Chiều tàn ,đêm xuống tịch liêu ,
    Bình minh rạng rỡ muôn màu thắm tươi .

    Hãy cứ nghĩ đời người ngắn ngủi
    Đem tiếng cười xoa dịu cơn đau .
    Hưởng tròn giây phút bên nhau
    Giữ sao đẹp mãi,dài lâu tình người .

    Được thế,ắt thấy đời hạnh phúc
    Nhìn nguồn vui toả rực muôn phương .
    Trao nhau chất ngất niềm thương,
    Tình yêu trải khắp nẻo đường trần gian .

    HONG VU LAN NHI
    12/23/03

     

    MÙA KỶ NIỆM

    Bỗng dưng nhớ quá Saigon ơi ,
    Kỷ niệm xa xưa của một thời .
    Giáng Sinh năm ấy,cùng người ấy ...
    Đi lễ, ăn réveillon thôi .

    Chỉ có Mẹ già,với chúng ta .
    Vừa ăn,vừa kể chuyện quê nhà .
    Ngày xưa,miền Bắc mưa lạnh lẽo ...
    Đêm đông hát mừng Chúa sinh ra .

    Tuy lạnh,mà vui, vì có nhau .
    Cháo gà, bánh Buche,ruợu ...ngâm dâu .
    Ăn uống no say trong hạnh phúc ,
    Ngoài trời màn đêm cứ xuống mau .

    Gần gũi mấy,rồi cũng chia tay ,
    Người về,mang theo nhớ nhung đầy .
    Nụ hôn phớt nhẹ trên môi ấm ,
    Một chút rượu dâu,chả lẽ say ?

    Rồi những ngày lang thang phố phường .
    Tay trong tay,chan chứa niềm thương .
    Givral tâm sự ngày thơ dại ...
    Quán Cá bên sông,nắng chiều vương .

    Chỉ một Giáng Sinh đẹp thế thôi .
    Rồi xa nhau cả mấy phương trời .
    Bóng người năm cũ,dần phai nhạt ,
    Lặng lẽ như dòng nước cuốn trôi .

    Bỗng dưng,Saigon bừng sống dậy
    Vì đâu nên nỗi,cố nhân ơi !
    Kỷ niệm vùi quên trong tiềm thức ,
    Có tiếng ai vang vọng cuối trời .

    Dù sao,cũng cám ơn người ấy ,
    Đã cho lòng một thoáng hương vui .
    Đêm đông giá lạnh ,thân đơn chiếc ,
    Đón Chúa trong vương vấn, bùi ngùi .

    HONG VU LAN NHI
    12/22/03

  • Trở lại đầu

    BỐN MÙA NHỚ THƯƠNG

    Xa xôi mấy dặm sơn khê,
    Mà lòng hiu hắt như tê dại rồi.
    Từ khi chia biệt tình người,
    Buồn vui lãng đãng bên trời nhớ thương.

    Mùa xuân hoa nở đầy vườn,
    Hương thơm ngào ngạt,vấn vương tơ tình.
    Mà sao,quay quắt một mình,
    Trầm ngầm về một bóng hình xa xưa.

    Hạ về,ngọn gió đong đưa
    Hắt hơi nóng xuống giấc trưa nồng nàn.
    Trăng lung linh chiếu ánh vàng,
    Toả mênh mông xuống trần gian hững hờ

    Mùa Thu vàng úa đợi chờ
    Lá bay từng chiếc dật dờ lượn quanh.
    Sương mù chắn lối, rơi nhanh
    Cho đêm tăm tối,lạnh tạnh dấu bày.

    Mùa Đông gió chướng lạnh đầy,
    Gia' băng ,chết cả mầm cây nhú dần.
    Mỗi mùa e ấp, bâng khuâng,
    Mỗi mùa dấu kín nỗi buồn trong tim.

    Để rồi thương nhớ một mình,
    Và ôm ấp mãi bóng hình đã xa .
    Kỷ niệm xưa cũng nhạt nhoà.
    Sao trong lòng vẫn đậm đà dấu yêu.

    HONG VU LAN NHI
    12/22/03

    MỘT THOÁNG MÙ KHƠI

    Hồn hoang lạc lõng bên trời .
    Mùa Xuân về muộn ,cho đời long đong .
    Vuờn tình chẳng nở hoa lòng ,
    Chỉ toàn lá úa Sầu Đông rụng đầy .

    Kể từ chia cách đến nay ,
    Bao mùa lá rụng ,bao ngày nắng phai .
    Còn không Anh,giấc mơ đầy ?
    Bao nhiêu tinh tú cuồng quay trong hồn !

    Có Anh ,mây cũng xanh hơn .
    Mùa Thu lá rụng trên cồn cỏ hoang .
    Khép đôi mi,lệ hai hàng ,
    Để nghe thao thức,võ vàng xanh xao !

    Mùa Xuân thiếu cội hoa đào .
    Tuổi xuân thiếu buớm,én vào dệt mơ .
    Cho nên,đời cách đôi bờ ,
    Cho nên Tình đã ơ thờ,nhạt thưa .

    Suơng mù lấp lối đuờng xưa .
    Buớc chân lữ thứ sầu đưa rã rời .
    Nhạc lòng cao vút tận trời .
    Ru say cơn mộng,mù khơi nẻo về .

    Tỉnh,say,trằn trọc đêm khuya ...
    Ngất ngây nỗi nhớ đam mê trong đời .
    Chơi vơi,thấp thoáng,chơi vơi .
    Nhấp nhô sóng giữa biển trời mênh mông .

    HONG VU LAN NHI
    9/10/03

  • Trở lại đầu

  • MỘT PHÚT SUY TƯ

    Nhìn dòng suối chảy ,nghĩ về nhau .
    Có còn quay quắt nhớ nhung,sầu .
    Có còn đau khổ vì xa cách .
    Lang thang nơi đồi núi,rừng sâu ?

    Nhìn mây bay gió cuốn bên trời .
    Hồn đã phiêu bồng đi khắp nơi
    Để tìm độ lượng ,lòng nhân bản
    Tìm chân hạnh phúc giữa muôn người .

    Lòng người quân tử chẳng bon chen .
    Thảnh thơi với nội cỏ hoa hèn .
    Chim tung đôi cánh nghiêng trời rộng
    Vuợt núi băng ngàn,đã lắm phen !

    Trăng soi bóng lẻ ,khi tròn khuyết
    Gió ngát rừng hoa lồng lộng bay
    Đời trôi qua mấy mùa dâu biển
    Cánh vạc kêu sương,chất ngất đầy .

    Tâm đã dừng chân chốn hư không
    Mong manh mây khói toả hương nồng .
    Tìm gì trong cõi vô thường đó
    Một kiếp phù du trong cõi không .

    Bỏ hết trần gian về nguồn cội
    Ngồi chắp đôi tay,quên mộng đời
    Mắt nhắm xoá dần ngày tháng cũ
    Tâm tĩnh,theo dòng nuớc chảy xuôi .

    HONG VU LAN NHI
    10/29/03

     

    TÌM BÓNG DÁNG XƯA

    Em ơi,người đứng ở trên cầu,
    Không phải là người đợi chi. đâu .
    Mắt vẫn dõi về nơi cố quận ,
    Người xưa không đến,nặng thêm sầu .

    Hình như người ấy đứng từ lâu .
    Sương uớt đôi vai,uớt mái đầu .
    Nét mặt đăm chiêu ,hằn lên trán
    Nhìn dòng suối nhỏ,nhẹ trôi mau .

    Đứng chờ người xưa đến bạc lòng .
    Một bóng âm thầm,lặng lẽ trông .
    Nơi xa xôi đó,ai là kẻ ,
    Bỏ con thuyền cũ,bỏ dòng sông ?

    Người đến bên cầu tìm dáng xưa .
    Tìm trong dĩ vãng những chiều mưa,
    Những chiều bến vắng,còn hai đứa ...
    Dệt mãi cho tình thắm uớc mơ .

    Thế rồi,một người bước sang sông .
    Đành vui trong chăn ấm,rượu nồng .
    Bỏ lại một người buồn hiu quạnh ,
    Sống mãi tình xưa với nhớ mong .

    Hôm nay,người ấy,lại trở về .
    Thăm hình bóng cũ,thăm làng quê .
    Trở lại chiếc cầu xưa hò hẹn ,
    Mà thấy đời sương gió não nề .

    HONG VU LAN NHI
    12/8/03

  • Trở lại đầu

    DẤU HỎI CHO NGƯỜI

    Ta với Người,sao xa cách nhau ?
    Ai làm xa cách: - bởi vì đâu ?
    Ai biết tình ai,còn hay hết ?
    Tình Người, ai biết được nông,sâu ?

    Tháng ngày mong đợi,cũng qua rồi.
    Thời gian,lặng lẽ,lạnh lùng trôi .
    Người ơi ! Sao mãi xa biền biệt ?
    Tình,cứ chân mây,với cuối trời .

    Thôi đành, nhủ lòng,hãy quên đi .
    Người ta,đâu có nhớ nhung gì !
    Nguời ta,còn mải tìm hương lạ .
    Chỉ có Tình Ta, không biến suy .

    HONG VU LAN NHI
    10/17/03

     

    TRỞ VỀ BẾN MÊ

    Ơ kìa! Người đã trở về ,
    Làm sao xa được bến mê cuộc đời .
    Đành rời Thiền Viện về thôi ,
    Thơ tình lại gửi cho người ...dấu yêu .

    Thuyền xưa lạc bến cô liêu .
    Người xưa còn nhớ những chiều bên nhau .
    Những chiều nắng đã ngả màu ,
    Tung tăng chân sáo,bước mau về nhà .

    Để rồi khi gặp Người Ta,
    Niềm vui bong bóng vỡ oà trong tim .
    Chỉ trong một ánh mắt nhìn,
    Là như cả một khối tình đậm sâu .

    Cho dù ngày tháng trôi mau ,
    Thời gian vùn vụt qua cầu vút bay .
    Dành cho em trái tim này .
    Giữ hình em,bóng dáng gầy dễ thương .

    Lòng anh sao cứ vấn vương,
    Anh mong rút ngắn đoạn đường đợi trông .
    Ngất ngây nhìn má em hồng,
    Nhìn môi em thắm,cho hồn anh mơ .

    Rồi anh thấp thỏm đợi chờ .
    Biết bao giờ,dến bao giờ ...có nhau ?

    HONG VU LAN NHI

     

    CÁM ƠN TÌNH EM

    Bâng khuâng gió lạnh, sương chiều
    Trời mênh mông, đất tiêu điều, hoang vu
    Người về trong nỗi bơ vơ
    Người ở lại vẽ tương tư trong hồn.

    Nhớ ai có ánh mắt buồn .
    Có đôi má thắm, môi hồng thắm xinh.
    Nhớ em lời nói ân tình
    Cho anh quên phút điêu linh nhọc nhằn

    Bàn tay xoa dịu ân cần
    Cho anh ấm áp, muôn vàn ơn em
    Cho anh nhung nhớ từng đêm
    Cho anh hưởng phút êm đềm bên nhau .

    Giờ anh bạc trắng mái đầu
    Tuổi già chếch bóng, úa màu thời gian .
    Con tim cằn cỗi, nát tan
    Quyện vào đời nỗi bẽ bàng, tả tơi.

    Tưởng rằng phải sống đơn côi
    Đến khi nhắm mắt lìa đời bơ vơ.
    Trời thương, nào có ai ngờ ...
    Cho tình anh lại biết chờ biết mong .

    Có em ấp ủ tim nồng
    Cho anh vui phút tương phùng đắm say .
    Bình rượu khô, đã đong đầy
    Cám ơn em những tháng ngày có nhau.

    HONG VU LAN NHI
    1/13/04

  • Trở lại đầu

    SAO HOÀI XA NHAU

    Chia tay hồn cứ tần ngần
    Bước đi từng bước, xa dần ...lòng đau .
    Ai về nơi bến giang đầu
    Để ai mang hận nỗi sầu biệt ly .

    Không giày sô, áo trây di
    Mà sao ai vẫn ra đi sao đành !
    Tình trai sương gió tung hoành
    Quên người con gái trung thành chờ ai .

    Nếu như, ừ, nếu một mai
    Người ra di, cứ mãi hoài xa nhau
    Đêm đêm nhìn ánh hoả châu
    Nhớ người chiến sĩ giang đầu, dấn thân .

    Đã sinh trong chốn bụi trần
    Bắt phong trần, phải phong trần, biết sao !
    Đời như một trận mưa rào.
    Trời đang nắng, bỗng ào ào giọt rơi .

    HONG VU LAN NHI
    1/13/04

    NỤ HÔN TRINH NGUYÊN

    Nụ hôn theo gió bay đi
    Còn trên môi ấm chút gì nồng say.
    Hương trinh nguyên vẫn ngất ngây
    Trọn đời vẫn nhớ phút giây bão tình.

    Nếu là duyên nợ ba sinh
    Cho anh mãi mãi ôm hình dáng yêu.
    Cho lòng anh hết cô liêu
    Cho đời anh hết những chiều lang thang.

    Để anh xây đắp mộng vàng.
    Bên em, anh dệt cung đàn, lời thơ.
    Nhạc tình vang khúc đợi chờ;
    Thơ tình ca tụng mộng mơ đẹp ngời.

    Tóc em pha với ráng trời
    Mềm như dòng suối bên đồi cỏ hoang.
    Lim dim đôi mắt mơ màng
    Anh đang tưởng tưọng đến nàng tiên xinh

    Của riêng anh - của chúng mình -
    Như trời của đất , tình anh của nàng.
    Đêm xuân, tiếng hát cung đàn,
    Hoà theo gió thoảng, âm vang tuyệt vời.

    Mắt em lấp lánh sao rơi .
    Môi em như doá mộng đời ngất ngây .
    Hằn trên môi vị cay cay
    Hồn anh chất ngất, dắm say tim nồng .

    HONG VU LAN NHI
    1/16/04

     

    KHÔNG CẦN BIẾT ANH LÀ AI

    Không cần biết anh là ai,
    Thoáng gặp, lòng bỗng như say rượu nồng.
    Yêu anh như vợ yêu chồng,
    Như mây yêu gió, điên cuồng, đắm say.

    Yêu quên đêm, yêu quên ngày,
    Quên năm, quên tháng đến ngây ngất hồn.
    Yêu cho lòng dạ bồn chồn,
    Cho tim phổi mãi phập phồng sợ lo.

    Yêu cho ra ngẩn vào ngơ,
    Cho tình cuồng dại, bơ phờ vì yêu.
    Yêu cho đất lệch, trời xiêu
    Chìm trong hư ảo bay vào thiên thu.

    HONG VU LAN NHI
    2/2/04

  • Trở lại đầu

    GIỌT NẮNG CUỐI CÙNG

    Nắng Chiều đã tắt bên sông
    Nghe trong tiếng gió nỗi lòng xót xa .
    Người rong chơi cõi Ta Bà
    Để cho thương nhớ nhạt nhoà trời mây

    Lá Rơi Bên Thềm sáng nay
    Bay theo gió đã rụng đầy trước sân .
    Có người đứng lặng, tần ngần ,
    Nhìn xem nắng có vướng chân người về .

    HONG VU LAN NHI
    1/9/04

     

    EM VẪN BÊN ĐỜI ...

    Em vẫn còn đây để đợi chờ.
    Một hình bóng cũ của ngày xưa.
    Tháng năm dù đã bao thay đổi,
    Tình vẫn còn trong những ước mơ.

    Anh vẫn bên đời em ngát hương,
    Dù đã xa xôi vạn nẻo đường,
    Dù đã mỗi người theo mỗi ngả,
    Cảnh đẹp trời mơ hay mù sương.

    Kỷ niệm ngày xưa mình cho nhau,
    Đẹp như ánh sáng toả muôn màu.
    Những tháng ngày qua, dù luyến nhớ,
    Chỉ là tiếc nuối thưở ban đầu.

    Mối tình dầu tiên rất ngây ngô.
    Dễ thương trong nhút nhát, dại khờ.
    Em hay hờn giận, làm anh sợ ...
    Anh vụng về trông đến ngu ngơ.

    Có những lần anh đến chơi nhà,
    Bàn tay bị xướt, bởi vì hoa,
    Vội vàng hái trộm bông hồng đỏ
    Của nhà hàng xóm, sợ bị la.

    Giờ đây mỗi lần nhìn hồng đỏ
    Kỷ niệm xưa về một thoáng nhanh.
    Bao nhiêu là mến thương ngày đó.
    Chìm sâu khi giấc mộng không thành.

    Nỗi nhớ trong em chất ngất đầy,
    Mỗi lần nghe lạnh gió heo may.
    Anh đã quên rồi hay vẫn nhớ
    Mưa bụi trời xuân lãng đãng bay.


    HONG VU LAN NHI
    2/3/04

    CHỜ EM CỔNG TRƯỜNG

    Ngắm em, quên cả đường về,
    Chân theo gót lạ, lòng mê mẩn lòng.
    Chưa Thu mà ngỡ sang Đông,
    Tại trời băng giá hay lòng quạnh hiu ?

    Tại em tóc xoã vai sầu,
    Nghiêng nghiêng vành nón che mầu nắng phai.
    Bước chân quyện vạt áo dài,
    Dáng em thanh thoát như mây cuối trời.

    Anh về ôm ấp nụ cười,
    Nhớ đôi mắt biếc của người anh mơ.
    Nhớ em, nhớ đến dại khờ,
    Như anh uống rượu tương tư vào hồn.

    Để rồi có kẻ tơ vương,
    Vì không bóng dáng người thương cổng trường.
    Nhìn rừng áo trắng trên đường,
    Mắt anh chỉ thấy khoảng không vô hình.


    HONG VU LAN NHI
    2/2/04

    LẠC LÕNG HỒN ĐƠN

    Tình sầu con nước biển khơi
    Nhấp nhô từng đợt sóng nhồi lao đao.
    Hình đi bóng đuổi theo sau
    Chôn vùi kỷ niệm chìm sâu đáy lòng .
    Quên đi ngày tháng rêu rong
    Lênh đênh sông vắng bềnh bồng trăng soi
    Vần cô đơn giữa biển người
    Vẫn hoang vắng giữa tiếng cười cuộc vui .

    HONG VU LAN NHI
    1/7/04

  • Trở lại đầu

     

    BÓNG CHIỀU XƯA

    Ôi, Người xưa đã lạc về đâu !
    Để người ở lại ngẩn ngơ sầu ?
    Em đi nắng cũng thêm vàng úa
    Bóng tre ngà che khuất tình nhau .

    Vắng em thôn xóm buồn hiu hắt .
    Có tiếng gà trưa gáy não nùng .
    Có tiếng võng buồn đưa kẽo kẹt
    Tiếng sáo diều lãng đãng không trung .

    Từ độ em đi, lòng tan nát,
    Anh nhìn đời héo hắt ruột gan.
    Con đường hai đứa thường chung lối
    Giờ chỉ mình anh, thật bẽ bàng.

    Kỷ niệm ngày xưa, anh cất giữ.
    Nâng niu như vật báu trong đời.
    Đã có nhiều lần anh tự nhủ
    Nhớ làm chi nữa, cố nhân ơi!

    Em đi, có bao giờ quay lại,
    Nhìn con đường cũ, bóng tre xưa ?
    Có để một phút lòng xao xuyến
    Nhớ một thời yêu đã hẹn hò ?

    Biết thế mà sao anh cứ buồn .
    Nhớ hoài người con gái anh thương.
    Nhớ câu thề ước, tim băng giá
    Nhìn trời, mây tím trải tơ vương.


    HONG VU LAN NHI
    1/8/04
     

  •  

    Trở lại đầu