Lan Nhi Thi Hội Quán Hân Hoan Chào Mừng Văn Thi Nhân

THƠ ....        Trang 5

MƯA CHIỀU KỶ NIỆM
Có những chiều mưa như chiều nay
Mưa về làm nhung nhớ dâng đầy.
Ngồi đây, mà nhớ ngày xưa cũ
Của thời mới lớn, dáng thơ ngây.

Một mình bước dưới trời mưa lạnh,
Gió vô tình thổi tóc bay bay.
Giơ tay, vuốt vội mưa trên mắt,
Nào biết có người đang ngất ngây.

Người ấy nhìn thôi, chẳng nói chi.
Vẫn lặng thầm theo buớc chân đi.
Sân trường Đại học mênh mông quá,
Nào biết người ta đã nghĩ gì ?

Mà sao lòng lại cứ xôn xao.
Gió vờn trên đôi má hồng đào.
Mưa vẫn vô tình rơi trên tóc,
Tiếng buớc chân người ở phía sau.

Tôi ước trời mưa cứ đổ hoài,
Giọt thương, giọt nhớ rớt trên vai,
Giọt nào cột bước chân xa lạ...
Cho tình thắm nở mộng tương lai.

Thế rồi người ấy đến làm quen.
Mưa chiều kỷ niệm chẳng sao quên.
Ngón tay áp út giờ đeo nhẫn ...
Hạnh phúc bên nhau thoả ước nguyền.



Hồng Vũ Lan Nhi
7/16/04

 

LẠC CHỐN U MINH

Hãy nhắm mắt cho hồn hoang thoát xác,
Bỏ trần gian, bay vào cõi xa vời.
Đừng tiếc nuối những phút giây trầm mặc
Hẹn hò nhau gặp trong kiếp luân hồi.

Khi đang sống, đã ẩn hình cõi chết.
Đời vô thường lạc vào chốn u minh.
Khi mình chết, đừng tưởng là đã hết,
Hãy yêu thương cho trọn vẹn ân tình.

Hồn đã bị những vòng tay khép kín
Rồi nhốt tù bằng giây xích đam mê
Tình yêu đến đã từ trong muôn kiếp
Để ngàn sau vẫn giữ trọn lời thề.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/17/04

 

YÊU EM CUỒNG SI

Em là sóng nhấp nhô ngoài khơi rộng.
Hay Hải Âu nghiêng cánh dưới trời mây ?
Dáng Em đó, kiêu sa trên lối mộng
Tóc buông dài theo làn gió tung bay.

Em tha thướt như mây chiều mờ ảo
Ngàn sao đêm soi mắt biếc đa tình.
Anh chết đuối trong vòng tay ân ái,
Hồn mộng du vào đêm tối vô hình.

Vì Em đó, Anh thành tên khờ khạo
Tay dư thừa, chân lạc bước đường khuya.
Mắt ngơ ngác, hồn chìm vào giông bão
Suốt một đời,Anh thần tượng, say mê.

Em có thấy một phút nào giao động,
Thương hại Anh, thương hại kẻ cuồng si.
Yêu Em đến chẳng thiết gì mạng sống,
Miễn cùng Em, được nuơng bóng nhau đi.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/17/04

MỘT NGÀY NÀO ĐÓ

Ngày nào đó, thời gian như ngừng lại
Tình xa xôi bỗng lại thấy thật gần.
Trái đã chín xin người giơ tay hái
Cất vào Tim, đừng thắc mắc, ngại ngần.

Ngày nào đó, không còn bên nhau nữa,
Nắng hạ vàng đã úa nhạt màu phai
Tình đã chết trong vòng tay hờ hững
Nên mùa Xuân không nở mộng chương đài.

Ngày nào đó, khi một mình ngồi nhớ,
Như loài trâu, nhai lại kỷ niệm buồn.
Vẫn tha thiết như ngày xa xưa đó,
Miệng hé cười mà nước mắt rơi tuôn.

Ngày nào đó, khi tuổi đời xế bóng,
Hắt hiu buồn theo ngày tháng đong đưa
Lòng trống vắng nhìn ngoài trời gió lộng
Đêm cô đơn đời sống bỗng như thừa.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/17/04

 

 
ĐỢI MƯA

Chiếc lá úa nằm trên cành khô héo,
Chờ đợi hoài một dòng mát mùa Xuân.
Nghe chim hót từ vườn xa lăng lắc,
Thoảng về đây cho buồn nhớ ngập hồn.

Nắng bình minh, đã bừng lên sức sống
Sợi tơ vàng giăng khắp cả không gian
Ở nơi đó có tràn đầy ước vọng,
Có vui buồn len giữa những hợp tan.

Lá chờ đợi cơn mưa ngâu tháng bảy
Từng giọt mưa tắm mát cả thân đời.
Chờ đợi hoài, đã từ lâu không thấy
Để tim đau, lòng tan nát rã rời.

Mưa không tới cho tình thêm héo rũ
Mộng không về ru đời đắm say hơn.
Tha thiết lắm bước chân tìm lối cũ
Nhớ nồng nàn làn môi ấm yêu thương.

HONG VU LAN NHI

Hồng Vũ Lan Nhi
7/17/04

 


BIỂN SÓNG



Giữa trùng khơi nổi sóng,
Trong bão táp mưa sa
Gió thổi về lồng lộng
Đất trời chịu phong ba.

Cánh hải âu nghiêng gió,
Bay về chốn xa xôi.
Mây lang thang đây đó
Chìm khuất dưới chân trời.

Sóng vỗ hoài điệu quen.
Như ru đời bạc bẽo.
Những lúc muốn tìm quên,
Là lúc lòng úa héo.

Nhìn biển lúc hoàng hôn.
Cảnh trời đẹp vô cùng.
Nắng phai màu chung thuỷ
Mắt lệ buồn rưng rưng.

Bãi cát chờ đêm xuống,
Nằm đong đưa giấc sầu.
Sóng xô làn nuớc bạc,
Xoá dấu vết tình nhau

Đêm đem trăng vào biển,
Toả sáng cả vùng trời.
Chỉ môt lần hứa hẹn,
Mà khổ đau một đời.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/14/04

 

 
GIẤC CÔ MIÊN

Em xoã tóc, nằm dài trên lối cỏ
Ngắm trời đêm, nhìn trăng chiếu lung linh.
Huơng Dạ Lý, gợi thêm niềm nhung nhớ
Hai đốm sao là đôi mắt người tình.

Hồn bay bổng trên từng mây tím ngắt,
Gió xôn xao mộng rẽ lối đi vào.
Vùng hoang dã, chỉ còn đầy trống vắng,
Tình Thiên Thai đã mở khoá Động Đào.

Đôi môi thắm, vẫn thơm mùi trinh nữ.
Ngát hương tình lấp kín nỗi đam mê
Nhạc huyền hoặc quyện quay tròn luân vũ
Tay ghì tay hồn lạc nẻo đi về.

Sương đã xuống thấm lạnh làn da mịn
Trái tim nồng vẫn chất ngất men say.
Chưa xa cách mà tiếng lòng bịn rịn
Vẫn bên nhau mà ngỡ bị đoạ đầy.

Trong đôi mắt, em thấy vì sao lạc.
Khoá vòng tay, đời tưởng sẽ bình yên.
Nỗi nhớ nhung có hao gầy, mất mát,
Cũng thôi đành ru trọn giấc cô miên.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/14/04

 

Ứ Ừ

Ừ ừ, đã trót yêu rồi,
Vì ai mà cứ bồi hồi, vấn vương.
Ư' ừ, lòng biết nhớ thương
Xây bao nhiêu mộng cho hồn ước mơ.

Ứ ừ`, nghĩ vẩn nghĩ vơ
Hoa tương tư cũng ngẩn ngơ say tình.
Ứ ừ, chỉ tại bóng hình
Làm tim nhớ đến cuồng điên ngút ngàn.

Ứ ư`, mắt lệ chứa chan,
Vì không dệt được mộng vàng bên nhau.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/14/04

XA VẮNG


Coi đời như cuộc phù vân,
Nay còn mai mất, khi gần khi xa.
Thênh thang trong cõi Ta Bà,
Mênh mông gió nắng, mây là đà trôi.

Thuyền theo sóng lướt ra khơi,
Bềnh bồng cá nước, chim trời mù tăm.
Non cao mờ khuất bóng chìm,
Suối nguồn róc rách giữa thinh không buồn.

Rừng sâu heo hút lối mòn,
Ánh trăng mờ nhạt trên cồn chênh vênh.
Gió từ biển rộng thổi lên,
Ngàn con sóng vỗ lênh đênh chĩu sầu.

Tình về gọi nhớ xôn xao,
Từ trong xa vắng ngọt ngào lời ru.
Tơ trời phủ kín âm u,
Mờ mờ che lấp sương mù giăng giăng.

Người đi, trăng cũng úa tàn,
Để người ở lại võ vàng thân đơn.
Chôn vùi thương nhớ vào hồn,
Sương khuya từng giọt gõ buồn ru đêm.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/24/04

 

CHIỀU BUỒN



Hinh như có tiếng đàn vang vọng,
Nắng chiều về phủ bóng hoàng hôn.
Giọng ai ru lời tình buồn,
Muôn ngàn nỗi nhớ trào tuôn theo dòng.

Kỷ niệm đã chìm trong dĩ vãng,
Bỗng chiều nay lãng đãng quay về.
Thấy mình một thuở đam mê,
Thấy đời chất ngất não nề,khổ đau.

Từ lúc chia tay nhau, ngày đó
Bao năm rồi , vẫn nhớ, không quên.
Trong tim chĩu nặng muộn phiền,
Hình xưa , tình cũ triền miên đắm chìm.

Cuối đời vẫn một mình một bóng,
Cô đơn như ngọn sóng ngoài khơi.
Hắt hiu vạt nắng bên trời,
Nhạt nhoà mây khói, bóng nguời Dấu Yêu.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/12/04

 

HOA SẦU

Thuyền người ta lênh đênh,
Trên biển mình nhung nhớ
Nhìn sầu trôi bồng bềnh
Giữa trùng khơi sóng vỗ.

Thuyền người ta né tránh
Những đợt sóng sầu xô.
Nhìn hoa sầu năm cánh,
Bị dập vùi nhấp nhô.

Đóa hoa sầu trắng xoá
Như hoa biển mong manh
Nở tung theo bọt sóng,
Rồi vỡ vụn tan tành.

Hoa sầu thơm mùi buồn
Tưới bằng lệ trào tuôn,
Cho nên hoa tươi mãi,
Nở đầy lòng cô đơn.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/12/04

THIÊN LÝ BÊN ĐỜI VẪN NGÁT HƯƠNG

Thiên lý bên đời vẫn ngát hương(*)
Chìm trong dĩ vãng mối sầu vương,
Kỷ niệm bàng bạc mờ sương khói,
Toả khắp muôn phương, khắp nẻo đường.

Bỗng dưng nhớ quá những ngày xưa,
Mộng đẹp đã về trong giấc mơ
Bên nhau mùa Giáng Sinh năm ấy
Tình vui thơm ngát ý ban so*.

Rồi thêm một Tết của Mậu Thân,
Giới nghiêm chẳng ngăn cách tình gần.
Dưới giàn hoa giấy màu tươi thắm,
Chúng mình thơ thẩn dưới trăng thanh.

Mắt nhìn vào mắt, tay trong tay,
Bên nhau, tình chất ngất dâng đầy.
Nồng nàn, đắm đuối ru hồn mộng
Chỉ còn ta trong vũ trụ này.

Chỉ một mùa tươi đẹp thế thôi,
Rồi xa nhau cả mấy phương trời.
Em nơi đất khách, thân cô quạnh.
Anh ở quê nhà sống nổi trôi.

Chẳng bao giờ nghĩ lại gặp nhau,
Cách xa ngàn dậm với biển sâu.
Quê người trăm ngả, muôn ngàn lối
Đời bỗng như hoa thắm đẹp mầu.

Một thoáng nhớ về, trong phút giây.
Chẳng biết lòng còn tỉnh hay say?
Bên đời, thiên lý thơm ngào ngạt
Toả ngát hồn đơn những tháng ngày.

HONG VU LAN NHI

* Mượn tên một bài hát cùng tên của nhạc sĩ Thanh Trang.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/8/04

 

 

THU NHỚ

Nhìn lá vàng bay lượn trên kho^ng ?
Mùa Thu nắng toả thắm môi hồng.
Bồng bềnh sương khói vương màu tóc
Toả ngát hương trời trận gió phong

Đắm chìm trong nhớ nhung xa cách,
Chĩu nặng tâm tư, nặng cõi lòng.
Từng giọt mưa sầu rời tí tách
Giọt dài, giọt ngắn thưở nào xong ?

Hồng Vũ Lan Nhi
7/8/04

 
NGÀY MAI

Ngày mai Tình biết có còn vui,
Hay đã xa nhau vạn nẻo đời ?
Kỷ niệm thả theo dòng trôi mãi,
Chìm khuất trong đêm những ngậm ngùi.

Ngày mai, làm sao biết ngày mai.
Mà vẫn mơ màng chuyện tương lai.
Bao nhiêu thầm uớc, bao hy vọng,
Gom mộng dệt mơ những tháng ngày.

Ngày mai, đời sẽ là hư không.
Nghĩa lý gì đâu để bận lòng.
Tiền tài, danh vọng, trên trần thế
Phù du như gió thoảng bên sông.



Hồng Vũ Lan Nhi
7/8/04


LÂU LẮM RỒI


Lâu lắm rồi, như đã trăm năm
Đường xưa lối cũ, vẫn rêu phong
Từ độ người ra đi biền biệt,
Bốn mùa gió lạnh thổi bên song.

Lâu lắm rồi, người chẳng đến đây,
Để cùng ngồi ngắm áng mây bay,
Để nghe nhung nhớ luồn trong tóc,
Để gửi tình nồng trong đắm say!

Lâu lắm rồi, chẳng có ai trông
Nên môi quên thắm, má thôi hồng.
Buồn dâng lên mắt, sầu vô hạn,
Năm tháng dài theo nỗi đợi mong.

Lâu lắm rồi, nào thấy ai đâu
Vòng tay định mệnh vấn vương sầu.
Ai đã quên rồi câu hẹn ước,
Kẻ ở bên trời vẫn nhớ nhau.

Lâu lắm rồi, tưởng đã nhạt phai
Tơ tình giăng mắc kỷ niệm đầy
Rót từng nỗi nhớ vào đôi mắt
Lòng đã trào dâng trong ngất ngây.

Lâu lắm rồi, trăng gió quên về,
Biển giận, sóng gào thét u mê.
Hoàng hôn dần tắt ngoài khơi rộng
Là lúc buồn dâng đến não nề.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/6/04

 
LỠ CHUYẾN ĐÒ


Thế gian này chỉ một người
Làm tim rộn rã với lời yêu thương.
Ngăn được gió lạnh ngàn phương
Che được ánh nắng chiều vương toả mờ.

Nhìn nhau mà ngỡ như mơ
Bên nhau mà tưởng đôi bờ chia xa.
Thời gian thấm thoát trôi qua,
Thiết tha lắm nỗi, nhạt nhoà nhiều phen .

Đôi lần giận dỗi, muốn quên
Xoá cho hết những muộn phiền trong tim .
Lắng nghe trời đất im lìm
Những vì sao bỗng khuất chìm ẩn sâu

Bây giờ mình đã lạc nhau
Anh cuối biển Bắc, em đầu biển Nam.
Làm sao dệt được mộng vàng,
Cho nên lỡ chuyến đò ngang trong đời !


Hồng Vũ Lan Nhi
1/8/04

 

HÌNH NHƯ

Hình như có tiếng gọi thầm,
Thì thào với những âm buồn bên tai.
Hình như là tiếng thở dài,
Hắt hiu theo tiếng gió ngoài chân mây.

Hình như nỗi nhớ vơi đầy,
Vòng tay khao khát xum vầy lương duyên.
Hình như đời chuộng bạc tiền,
Quên ân tình, quên nghĩa đền ơn sâu.

Hình như mình đã mất nhau,

Hồng Vũ Lan Nhi
 


GIẤC NGỦ CÔ ĐƠN

Gối lên sóng, Em nằm chờ giấc ngủ,
Nắng hạ vàng, trời tháng Bảy Mưa Ngâu.
Thuỷ chung lắm, Ngưu Lang và Chức Nữ
Ô Thước bắc cầu, tình ghé thăm nhau.

Nghe gió thổi trườn qua vùng biển vắng,
Tiếng sóng đều nhu lời hát ru tình.
Toả không gian, nghe chập chờn, lãng đãng
Đã quyện vào theo ánh nắng bình minh.

Đắp che thân bằng chăn kết mây trời,
Màu tím buồn, lẫn màu trắng xa xôi.
Chăn cô đơn, nên chăn gào tay với
Đắp hồn buồn, hồn khắc khoải đơn côi.

Giấc ngủ trưa làm hồn thêm lười biếng,
Chờ chiều về nhìn nắng quái hoàng hôn.
Trong vắng lặng, lòng say mê đắm đuối
Trải tơ vàng che kín kiếp trầm luân.

Trăng tháng Bảy còn non thơm mùi cốm
Ánh mờ lan toả chiếu xuống trần gian.
Em nhắm mắt, lùa hương đêm vào tóc
Đèn đầu giường là sao sáng long lanh.

Em nằm đó, nhìn hồn hoang trôi dạt
Lênh đênh theo nhịp sóng vỗ trùng khơi
Em nằm đó, nhìn mây trời bát ngát,
Gió lao xao, gợi nhớ tiếng ru hời.

Đêm khuya lắm, chỉ còn muôn tinh tú
Mộng mơ về, réo gọi những niềm vui
Trong khoảnh khắc, cả một đời lữ thứ
Đã hiện về trong giấc ngủ đơn côi

Hồng Vũ Lan Nhi
7/2/04




TRONG EM NỖI NHỚ

Đêm xuống thấp nhốt hồn trong bóng tối
Em một mình lạc lõng bước chân khuya
Sương thấm lạnh đôi vai buồn hấp hối
Con đường này đã ghi dấu tình xưa.

Hình bóng đó đã chìm trong hư ảo
Kỷ niệm nào còn dấu tích hoang sơ ?
Tình một thưở nồng nàn cơn giông bão,
Vết hằn đau còn ghi mãi đến giờ.

Em hỏi gió, thổi về đâu nỗi nhớ
Hồn đi hoang cho đẹp giấc mơ sầu.
Em trân quí từng ánh nhìn, hơi thở
Giây tơ lòng đã quấn quít đời nhau.

Em hỏi mây, cuối trời còn xa tắp ?
Ôi mênh mông phủ kín cả đường về.
Trong dĩ vãng vẫn tràn đầy ăm ắp
Kỷ niệm xưa còn chất ngất đam mê.

Em hỏi trăng, cớ sao buồn muôn thuở
Mãi khuyết, tròn, theo ngày tháng đong đưa.
Tròn vành vạnh, nhớ lưỡi liềm mảnh khảnh
Giọt sương đêm ru vũ khúc mơ hồ.

Em hỏi sao,- một vì sao cô độc -
Lấp lánh hoài ngàn tia chiếu long lanh.
Ở nơi đó, có bao giờ nghe khóc,
Tình ra đi khi giấc mộng không thành.

Em hỏi Anh, sao cứ hoài xa cách ?
Như mây bay, như gió cuốn bên trời .
Như trăng mờ, như sao độc lẻ loi,
Như tiếng sóng ngoài khơi tràn muôn lối.

Em hỏi Em, có bao giờ tiếc nuối,
Con đường tình, giờ hai lối xa xăm.
Ôi một thuở yêu, một thời để nhớ,
Đôi mắt buồn theo ngày tháng trầm ngâm.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/1/04


RỒI CŨNG QUA

Bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông
Cứ quay quay vòng vòng,
Hết Xuân rồi đến Hạ
Hết Thu rồi sang Đông.

Không gian mênh mông quá,
Cứ từng phút trôi qua,
Mỗi lúc tâm mỗi khác,
Thay đổi từng sát na.

Bình mình tràn ánh sáng.
Vạn vật vui khúc ca
Hoàng hôn che vạt nắng,
Vũ trụ bỗng nhạt nhoà.

Không còn gì để nói
Người, vật đều lặng im.
Ngày đi dần vào tối
Không gian cũng khuất chìm.

Người ra đi hay ở,
Chẳng có gì đổi thay.
Buồn vui hay tức giận,
Không một thoáng cau mày.

Tất cả sẽ qua đi,
Trừ bài kinh bát nhã
Cái Ta chẳng còn gì
Sẽ trở thành vô ngã.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/28/04

  

                        HỮU DUYÊN THIÊN LÝ ...

                        Có duyên mới gặp được nhau,
                Vô duyên, biết đến bao lâu mà chờ?
                        Cuộc đời sao lắm bất ngờ,
                Bỗng dưng đọc được bài thơ của người.



Bao mùa lá rụng hoa rơi,
Bao mùa Xuân đến trong đời, rồi qua.
Thơ người rồi cũng phôi pha,
Chờ Mong rồi cũng nhạt nhòa thời gian

Thơ Tình Giấy Nõn, mênh mang
Người thơ trải mộng cho tràn hồn say.
Con đường thiên lý còn dài,
Tình trăm năm cũng có ngày cách xa.

Trần gian bão táp mưa sa,
Huy hoàng trong một sát na cũng đành.
Sao trời chiếu sáng long lanh...

Hồng Vũ Lan Nhi
6/27/04


 

BỐN MÙA YÊU THƯƠNG

Lời yêu thương gửi Anh mùa Xuân ấm.
Nắng đầy trời, toả xuống cõi lòng mơ.
Cánh bướm vàng đong đưa tình thấm đẫm,
Cho linh hồn réo rắt điệu cung tơ.

Lời yêu thương gửi Anh mùa nóng cháy.
Gió Hạ về ươm tình ngát đam mê.
Nụ hoa lòng vẫn còn đang khép kín,
Chờ cơn mưa đổ xuống những giọt khuya.

Lời yêu thương gửi Anh ngàn lá rụng,
Sương Thu về chắn lối bước đường xưa.
Màu úa vàng đã làm phai mộng ước,
Đêm lạnh buồn trong gió chướng mù mưa.

Lời yêu thương gửi Anh mùa giá lạnh
Tuyết trắng ngần, bay rớt nẻo trời xa.
Từ nơi đó vọng về trong hiu quạnh,
Tiếng đàn sầu hoen mắt lệ nhạt nhoà.

Lời yêu thương gửi bốn mùa say đắm,
Nụ hôn nồng, vòng tay khép đời nhau
Tình uơm nụ cho lòng thêm chất ngất,
Cung đàn trầm làm quay quắt hồn đau.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/25/04

MONG MANH

Em vẫn nhớ, con đường xưa hò hẹn,
Khi trời chiều giăng mỏng nét tơ vương.
Em xoã tóc làm mành, chờ Anh đến
Từng sợi buồn, kết thành đoá hoa thương.

Trao Anh đó, đoá hoa vừa chớm nở
Nụ Lan hồng he hé cánh môi xinh.
Hương toả ngát đầy vòm trời nhung nhớ
Em giang tay ôm mộng đắm say tình.

Anh đã hẹn, nhưng rồi Anh không đến,
Mây chiều nay, tím ngắt nỗi đam mê.
Con thuyền nhỏ lênh đênh ngoài khơi rộng,
Giữa mênh mông tìm phương hướng quay về .

Con tim nhỏ rung lên ngàn nỗi nhớ
Sóng vỗ hoài một giọng điệu thân quen.
Lòng trống vắng nên cửa lòng bỏ ngỏ
Chờ trăng về chiếu sáng cả vùng đêm.

Em nghe được tiếng chim kêu thảng thốt,
Vụt bay qua vùng biển vắng mênh mông.
Chim lẻ bạn, chim buồn quên tiếng hót,
Sóng vỗ sầu ru theo gió trên không.

Mây lướt thướt bay về vùng đất lạ
Một góc trời tím ngắt những mộng mơ
Anh đứng đó, mà sao xa xôi quá
Cả bầu trời thiếu vắng nét trăng thơ.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/26/04

 

LẺ LOI

Con chim nhỏ bay quanh giàn nho chín,
Cất tiếng khàn, hướng mắt cõi xa xăm.
Như muốn gọi người bạn tình hãy đến,
Về nơi đây chung giấc mộng dâu tằm.

Xa xôi quá, lời yêu không vẳng tới
Nên chờ hoài, chẳng thấy dáng thân quen.
Nắng dần phai, chiều đi vào bóng tối,
Chim lìa cành vội vã tránh màn đêm.

Chim lẻ bạn, như tôi đang lẻ bóng,
Chỉ một mình thui thủi giữa mênh mông,
Gió lướt thướt thổi qua vùng hoang vắng,
Mây đầy trời bay về cõi hư không.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/25/04


GƯỈ NGƯỜI PHƯƠNG XA

Từ khi Người bỏ nơi này,
Không nghe vang vọng câu say lời tình.
Sáng nay hoa nắng lung linh,
Nhìn hoa nắng nhớ bóng hình đa đoan.

Cũng là một kiếp hồng nhan,
Định mệnh khe khắt, trần gian hững hờ.
Hồn hoang theo gió vật vờ,
Theo con sóng vỗ bên bờ tịnh không.

Muốn xa trốn cõi bụi hồng,
Muốn quên đi chuyện tang bồng bể dâu.
Quên đi ngàn vạn nỗi sầu,
Mà sao tim vẫn nhói đau buốt lòng.

Biết tình gian dối vẫn mong,
Biết người phụ rẫy vẫn trông, vẫn chờ.
Nếu quên được chuyện ngày xưa,
Mong trời đổ xuống cơn mưa xoá tình.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/25/04

 

CŨNG ĐÀNH

Anh ạ, nhiều lần muốn tìm quên,
Nhớ quên, quên nhớ, để phân vân.
Vắng Anh, Em khổ vì nhung nhớ,
Không có tình yêu lại tủi thân.

Thôi đành chấp nhận buồn trong nhớ
Và nhớ trong buồn, quyện thiết tha.
Đắm say, để mãi hoài dang dở,
Còn hơn khô héo cả thịt da.

Anh có bao giờ biết nhớ không?
Từng đêm thao thức, từng ngày mong.
Nỗi buồn như nước sông trào sóng,
Cứ chảy hoài thôi, chẳng biết ngừng.

Nhớ thuở vàng son trong tuổi mộng
Dệt mãi cho hồng thắm ước mơ.
Ngày tháng vun bồi theo nhịp sống,
Tàn phai một kiếp, vẫn đợi chờ.

Gửi vào mây gió tiếng tơ sầu,
Bàng bạc không gian vạn khổ
Cảnh cũ, người xưa chìm khuất
Thời gian cuồn cuồn cuốn trôi mau.

Buồn vui vẫn cứ quay cuồng mãi
Xé nát tâm tư, xé nát lòng.
Dẫu biết người đi không trở lại,
Vẫn thầm hy vọng, vẫn thầm mong .

Hồng Vũ Lan Nhi
6/23/04
 
 


MƯA NGÂU

Tháng 7 trời đổ mưa Ngâu,
Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau bồi hồi.
Mừng vui, lại cũng lệ rơi
Giọt dài, giọt ngắn, giọt vơi, giọt đầy.

Giọt vơi làm mắt cay cay.
Giọt đầy rỏ xuống men say tình hồng.
Bầu trời mưa phủ mênh mông
Mưa giăng trắng xoá trên không chập chùng.

Từng cơn mưa đổ vào hồn,
Từng dòng lệ nhỏ trào tuôn ngập lòng.
Mưa rơi rơi, lặng lẽ buồn,
Tình xa xôi quá, tình còn đắm say.

Niềm vui hạnh ngộ xum vầy,
Bên nhau say hưởng phút giây tình nồng.
Rượu đào làm má ai hồng,
Làm lòng ai thắm, làm hồn ai vui.

Làm đôi má lúm thêm tươi,
Làm cho miệng nở hoa cười thật xinh.
Mắt long lanh sáng gợi tình,
Làn môi ướt mọng tô hình dáng yêu.

Gió bay tạt giọt mưa Ngâu,
Ướt đường phố cũ, ướt màu mắt ai.
Lạnh lùng cơn gió heo may,
Lùa vào lá úa, rơi đầy nẻo xưa.

Giơ tay bắt mộng hững hờ,
Đan tình theo những sợi tơ giăng sầu.
Vẫn còn tí tách mưa Ngâu,
Vẫn còn tiếng gió lao xao ru hồn.

Từng giọt rơi, từng giọt buồn
Gợi trong dĩ vãng chập chờn bóng ai.
Qua rồi một thưở mê say,
Chỉ còn đây giấc mộng dài ...cô đơn.

Hồng Vũ Lan Nhi
7/20/03

 

 
BÊN NHAU LÚC ĐÊM VỀ

Hồn đã chìm vào những phút giây,
Tay trong tay, và mắt môi này ...
Thiên đường hé mở tràn hoa mộng,
Ngất lịm dần trong nỗi cuồng say.

Hết rồi những tháng năm cô quạnh,
Đời đã vì ai có hẹn hò.
Mưa dẫu đầy trời, rồi cũng tạnh,
Loé lên ngàn tia nắng hồng mơ.

Dấu Người vào góc nhỏ trong tim,
Ấp ủ đời thơm ngát mộng tình.
Lòng toả bừng lên niềm vui mới
Tung trời bay lượn cánh chim nghiêng.

Lòng đã vì ai reo rộn rã,
Giây tơ quấn quít giọng ca trầm.
Ru đời bằng những âm thanh lạ
Xoá bỏ trong nhau vạn nỗi lầm.

Nắng đã tan dần, chiều xuống vội,
Đêm về trong gang tấc bên nhau.
Từng giọt sương khuya, như giọt lệ,
Rơi vào thung lũng của Tình yêu.


Hồng Vũ Lan Nhi
6/21/04


HÌNH NHƯ ĐÃ QUÊN

Hình như tôi đã quên rồi đó
Bóng dáng mới vừa thoáng đâu đây.
Không có chút buồn chen chút nhớ
Khi nhìn đăm đắm giải mây bay.

Hình như tôi đã quên rồi đó
Những tiếng đàn trầm bên tiếng ca.
Ngắm nắng vàng phai, chờ đêm xuống,
Đong đưa cánh bướm lượn quanh hoa.

Hình như tôi đã quên rồi đó,
Những vòng tay quấn tấm thân ngà,
Những nụ hôn nồng nàn thương nhớ
Giờ chỉ là một thoáng phôi pha.

Hình như tôi đã quên rồi đó
Giọng nói trầm trầm như tiếng ru,
Bên tai thó thẻ lời hoa gấm,
Đêm cứ chìm trong mộng phù du.

Hình như tôi đã quên rồi dó
Con đường đưa lối bước chân yêu.
Ngõ vắng, đèn vàng buồn hiu hắt
Hò hẹn đi về mãi có nhau.

Hình như tất cả là hư ảo,
Đời có gì đâu mà nhớ thương,
Không còn tha thiết tình say đắm,
Lòng nhẹ tơ trời chẳng vấn vương.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/22/04


BAO GIỜ TRỞ LẠI

Tháng Sáu đã gần hết,
Nỗi buồn sao chẳng vơi?
Người cứ xa biền biệt,
Nơi này chỉ riêng tôi.

Một mình trong chiều vắng,
Nhìn lá rụng bên thềm.
- Lá khô rơi xào xạc -
Tưởng buớc chân tìm đến.

Gió vuốt ve làn tóc,
Gió mơn trớn làn môi.
Gió phớt nhẹ qua má ...
Tưởng bàn tay của Người.

Anh nắng chiều dần phai,
Nỗi nhớ lại dâng đầy.
Bốn ngăn tim ăm ắp
Chứa toàn bóng hình ai!

Đêm về trong cô qụanh,
Lẻ loi một bóng người
Gió thổi từng cơn lạnh,
Giá rét tình đơn côi.

Bao giờ gặp lại nhau
Xoá tan mọi u sầu,
Cho nhạt màu nhung nhớ
Lòng hết nỗi thương đau.

Hồng Vũ Lan Nhi
6/21/04

 

 

Trở lại đầu