Lan Nhi Thi Hội Quán Hân Hoan Chào Mừng Văn Thi Nhân
Trang 2
THƠ ...
Buồn
Ngày tháng buồn qua trong hững hờ .
Nhện buồn,nên nhện cũng giăng tơ .
Nguời buồn,nguời quắt quay,sầu muộn
Ta buồn,Ta giết mộng trong mơ .
Buồn ơi,sao cứ vây quanh mãi ?
Vui ở nơi đâu có đợi chờ ?
Tâm sự dầy vơi cho hết kiếp .
Hồn đau,thân xác cũng bơ phờ .
HONG VU LAN NHI
07/08/2003
Trưng Vuơng một thuở
Trưng Vuơng ơi nhớ lắm
này đuờng Nguyễn Bỉnh Khiêm
hàng cây cao bóng mát
chờ gió,đứng lặng im
kia,đại lộ Thống Nhất
đuờng rộng rãi thênh thang
nữ sinh đùa,phá phách
chạy solex hàng ngang
thuơng sao tuổi học trò
màu áo trắng đơn sơ
tóc phủ bờ vai nhỏ
nghiêng vành nón bài thơ
quên sao thời hoa mộng
áo trắng dài thuớt tha
guốc dakao gót nhọn
tay ôm chiếc cặp da
những giờ vắng giáo sư
lang thang bên Sở thú
tóc dài gió tung bay
mênh mang câu tình tự
khi biết kẻ lạ nhìn
đập loạn xạ con tim
giả vờ ngây thơ nữa
mắt chớp chớp lim dim
buớc đi từng buớc nhẹ
yểu điệu dáng kiêu sa
má ửng hồng e thẹn
mặt tuơi thắm như hoa
ôi Trưng Vuơng một thuở
tha thiết nhớ ngày xưa
gặp nhau nơi đất khách
thấy đuợc nét già nua
hồng vũ lan nhi
07/082003
Màu Nắng
Nhìn nắng vàng tuơi,ngon thật ngon .
Giống như chiếc bánh rán thơm dòn .
Nắng lung linh,nắng vờn theo lá .
Nắng dậy thì,thơm mùi cốm non .
Nắng ơi,nắng ngọt như cục kẹo
- Cục kẹo đuờng bọc chocolat-
Chocolat pha màu dĩ vãng,
Tuổi thơ về,lạc lõng đuờng xa .
Rồi tuổi thanh xuân,nắng dịu hiền .
Áo trắng bay như cánh buớm tiên .
Tóc mềm buông xõa bờ vai mộng ,
Với nón che mưa gió,muộn phiền .
Rồi nắng đổi màu ,khi biết yêu .
Yêu trăng lơ lửng ,yêu mây chiều .
Yêu gió thẫn thờ,mưa lất phất ,
Màu nắng buồn trong mắt đăm chiêu .
Màu nắng ngày xưa đẹp biết bao!
Chỉ những yêu thuơng với ngọt ngào .
Bây giờ nắng ngả sang màu úa ,
Nắng đã chia bờ xa cách nhau .
HONG VU LAN NHI
07/09/2003
Vẫn Chờ
Dù ai lỗi hẹn ,vãn chờ .
Màn đêm buông xuống ,trăng mờ lối soi .
Quán khuya đã vắng bóng nguời ,
Nhạc say vẫn réo rắt lời nỉ non .
Một mình tựa cửa ngóng trông ,
Hình như nguời hẹn đi không trở về .
Nhìn trời lấp lánh sao khuya .
Gió khuya quyện với lời thề hứa bay .
Suơng khuya lạnh lẽo chốn này .
Giật mình tỉnh giấc mơ say,rã rời .
Nhìn quanh,không một bóng nguời,
Chỉ Nguời Thơ với trăng gầy lẻ loi .
HONG VU LAN NHI
07/09/2003
Nỗi Lòng
Dùng dằng đi hay ở !
Phân vân ở hay đi !
Vấn vuơng vì nỗi nhớ
Hay là ngại chia ly ?
Cứ nghĩ hoài đi,ở .
Loay hoay mãi ở,đi .
Nhìn quanh,cây cỏ xanh rì
Trời mây bàng bạc ...ra đi sao đành!
Hôm nay cây cỏ vẫn xanh,
Chim hót ríu rít trên cành cây soan.
Hoa soan tím rụng bên đuờng ,
Ở,đi là nỗi đoạn truờng trong ta.
Nắng vàng chia nửa bãi xa ,
Trăm đau ngàn khổ,nhạt nhoà trời mây.
Đi thì nhung nhớ dâng đầy ;
Ở thì chỉ thấy tuơng lai mịt mùng .
Xa xôi cách trở nghìn trùng ,
Có ra đi mới tuơng phùng mừng vui .
Thôi anh,đêm đã khuya rồi .
Em đi,để lại một nguời Em thuơng .
HONG VU LAN NHI
07/10/2003

Mơ Hồ
nguời đã từ đâu đến
gặp ta ở cõi này
cớ sao nguời hiện diện
cho hồn ta ngất ngây
hỏi nguời phuơng nào lại
ru tình ta mơ say
tại sao nguời không nói
lý do nào đến đây
để nghe lời than thở
sao cứ nhớ nhung hoài
khiến tim buồn réo gọi
tên nguời ngoài chân mây
gọi nhau qua mưa nắng
lao xao rừng lá bay
im trong chiều thanh vắng
nhạc buồn theo gió lay
lời ru như kể lể
nỗi khổ đau vơi đầy
trong cuộc đời dâu bể
nguời ơi nguời có hay
hồng vũ lan nhi
07/10/2003
Lơ lửng
Đuợc ngày viễn khách ghé đây thăm.
Quán vắng,vuờn im,kín cổng Tàm .
Hoa buồn quên nở bên hàng dậu .
Buớm đùa khoe sắc thắm Hồng, Lam .
Kẻ đi xây đắp tình non nuớc
Nguời về lo lắng chuyện ăn làm .
Phù du một kiếp,đừng buông thả
Hãy về tô đậm nét từ tâm .
HONG VU LAN NHI
Hồi âm
Trời đất,sao lại có chuyện này ?
Mong Anh no"i rõ trắng đen ngay .
Nuớc không cho uống,đành chịu khát .
Của đóng then cài ,cấm đoán ai .
Quán Hẹn là nơi khách hẹn hò .
Ma,quỷ,tinh,chồn...vẫn đón đưa .
Râu rậm ,râu quặp hay râ vểnh,
Có nghĩa gì đâu với bạn thơ .
Phá làng,phá xóm,vui cửa nhà .
Miễn sao không hại đến nguời ta.
Chủ Quán Lan Nhi xin kính cẩn
Mở rộng vuờn Uyên đón Chu Hà
HONG VU LAN NHI
07/10/2003
TỪ THƯỞ XA NGƯỜI
Thôi rồi cách biệt chia ly,
Để cho kẻ ở người đi sao đành.
Mây chiều xa xứ mong manh,
Gió gào, mưa đổ rơi nhanh mịt mù.
Ngồì trong góc tối âm u,
Nhìn ra mưa gió lòng như ngại ngùng.
Mưa trong đôi mắt rưng rưng
Lăn tròn trên má, bỗng dưng buồn về.
Tìm trong dĩ vãng nhạt nhoè
Tro tàn lạnh lẽo, não nề tim côi.
Sầu đau từ thưở xa người,
Cho lòng héo úa, rã rời xác thân.
Bao năm rồi nhỉ -cố nhân-
Từ chia tay, chưa một lần gặp nhau.
Thời gian, liều thuốc nhiệm mầu,
Đã làm khuây khoả nỗi sầu thiên thu.
HONG VU LAN NHI
2/24/04
THẦM LẶNG
Gió ru xôn xao lời nắng,
Ngoài hiên, lá vẫn đong đưa
Như bước chân ai thầm lặng,
Khua trên đường vắng bơ vơ.
Tiếng cười trong như thuỷ tinh
Mắt nhìn đăm đắm say tình
Hình như có điều muốn nói
Môi mấp máy, rồi lặng thinh.
Đàn chim vỗ cánh bay xa
Trong ánh nắng chiếu lập loà .
Bao giờ chim quay trở lại
Nhìn dòng sông nước bao la?
Bến cũ bên dòng nuớc trôi .
Tình phai từ độ xa người .
Chẳng bao giờ hẹn gặp lại
Mong gì người nhớ đến tôi ?
HONG VU LAN NHI
2/26/04
THÁC NGÀN
Dòng nước từ trên thác cao
Đổ tuôn tràn xuống đáy sâu thành nguồn.
Theo dòng nước lũ mưa tuôn
Từ sông ra tới biển dâng sóng gào .
Hải âu vỗ cánh nghiêng chao
Từ nơi vô định bay vào hư không.
Bay trong giông bão mịt mùng
Không gian mờ mịt chập chùng trời mây.
Một mình lạc lõng chốn này,
Bơ vơ giữa một rừng cây xanh rì.
Cát vàng in dấu chân đi,
Quanh co lạc nẻo, biết về nơi đâu ?
Sáng vui, buồn tối, khuya sầu
Cô đơn chiếc bóng, đêm thâu mịt mùng.
Nhìn trời, bát ngát mênh mông,
Vầng trăng ai sẻ đôi miền cách xa.
Nơi đây, vò võ mình ta,
Phương đông trăng khuyết ánh tà mù sương.
Thoảng mùi thơm dạ lý hương,
Gợi trong hồn, nỗi vấn vương về người.
HONG VU LAN NHI
1/9/04
VÔ THƯỜNG
Mênh mông giữa đất trời cô lẻ
Ta tìm hoài ai kẻ tri âm .
Ước mơ chỉ ước mơ thầm ,
Người xa xôi quá,ta lầm lũi đi .
Trong chia cách,vui gì kẻ ở
Lòng u buồn,nỗi nhớ niềm thương .
Đã coi cuộc sống vô thường ,
Sao còn luyến nhớ ,vấn vương tình sầu .
Sao ôm mối hận đau chồng chất ,
Sao nghi ngờ lời thiết tha yêu ?
Chiều tàn ,đêm xuống tịch liêu ,
Bình minh rạng rỡ muôn màu thắm tươi .
Hãy cứ nghĩ đời người ngắn ngủi
Đem tiếng cười xoa dịu cơn đau .
Hưởng tròn giây phút bên nhau
Giữ sao đẹp mãi,dài lâu tình người .
Được thế,ắt thấy đời hạnh phúc
Nhìn nguồn vui toả rực muôn phương .
Trao nhau chất ngất niềm thương,
Tình yêu trải khắp nẻo đường trần gian .
HONG VU LAN NHI
12/23/03

MÙA KỶ NIỆM
Bỗng dưng nhớ quá Saigon ơi ,
Kỷ niệm xa xưa của một thời .
Giáng Sinh năm ấy,cùng người ấy ...
Đi lễ, ăn réveillon thôi .
Chỉ có Mẹ già,với chúng ta .
Vừa ăn,vừa kể chuyện quê nhà .
Ngày xưa,miền Bắc mưa lạnh lẽo ...
Đêm đông hát mừng Chúa sinh ra .
Tuy lạnh,mà vui, vì có nhau .
Cháo gà, bánh Buche,ruợu ...ngâm dâu .
Ăn uống no say trong hạnh phúc ,
Ngoài trời màn đêm cứ xuống mau .
Gần gũi mấy,rồi cũng chia tay ,
Người về,mang theo nhớ nhung đầy .
Nụ hôn phớt nhẹ trên môi ấm ,
Một chút rượu dâu,chả lẽ say ?
Rồi những ngày lang thang phố phường .
Tay trong tay,chan chứa niềm thương .
Givral tâm sự ngày thơ dại ...
Quán Cá bên sông,nắng chiều vương .
Chỉ một Giáng Sinh đẹp thế thôi .
Rồi xa nhau cả mấy phương trời .
Bóng người năm cũ,dần phai nhạt ,
Lặng lẽ như dòng nước cuốn trôi .
Bỗng dưng,Saigon bừng sống dậy
Vì đâu nên nỗi,cố nhân ơi !
Kỷ niệm vùi quên trong tiềm thức ,
Có tiếng ai vang vọng cuối trời .
Dù sao,cũng cám ơn người ấy ,
Đã cho lòng một thoáng hương vui .
Đêm đông giá lạnh ,thân đơn chiếc ,
Đón Chúa trong vương vấn, bùi ngùi .
HONG VU LAN NHI
12/22/03
BỐN MÙA NHỚ THƯƠNG
Xa xôi mấy dặm sơn khê,
Mà lòng hiu hắt như tê dại rồi.
Từ khi chia biệt tình người,
Buồn vui lãng đãng bên trời nhớ thương.
Mùa xuân hoa nở đầy vườn,
Hương thơm ngào ngạt,vấn vương tơ
tình.
Mà sao,quay quắt một mình,
Trầm ngầm về một bóng hình xa xưa.
Hạ về,ngọn gió đong đưa
Hắt hơi nóng xuống giấc trưa nồng nàn.
Trăng lung linh chiếu ánh vàng,
Toả mênh mông xuống trần gian hững hờ
Mùa Thu vàng úa đợi chờ
Lá bay từng chiếc dật dờ lượn quanh.
Sương mù chắn lối, rơi nhanh
Cho đêm tăm tối,lạnh tạnh dấu bày.
Mùa Đông gió chướng lạnh đầy,
Gia' băng ,chết cả mầm cây nhú dần.
Mỗi mùa e ấp, bâng khuâng,
Mỗi mùa dấu kín nỗi buồn trong tim.
Để rồi thương nhớ một mình,
Và ôm ấp mãi bóng hình đã xa .
Kỷ niệm xưa cũng nhạt nhoà.
Sao trong lòng vẫn đậm đà dấu yêu.
HONG VU LAN NHI
12/22/03

MỘT THOÁNG MÙ KHƠI
Hồn hoang lạc
lõng bên trời .
Mùa Xuân về muộn ,cho đời long đong .
Vuờn tình chẳng nở hoa lòng ,
Chỉ toàn lá úa Sầu Đông rụng đầy .
Kể từ chia cách đến nay ,
Bao mùa lá rụng ,bao ngày nắng phai .
Còn không Anh,giấc mơ đầy ?
Bao nhiêu tinh tú cuồng quay trong hồn !
Có Anh ,mây cũng xanh hơn .
Mùa Thu lá rụng trên cồn cỏ hoang .
Khép đôi mi,lệ hai hàng ,
Để nghe thao thức,võ vàng xanh xao !
Mùa Xuân thiếu cội hoa đào .
Tuổi xuân thiếu buớm,én vào dệt mơ .
Cho nên,đời cách đôi bờ ,
Cho nên Tình đã ơ thờ,nhạt thưa .
Suơng mù lấp lối đuờng xưa .
Buớc chân lữ thứ sầu đưa rã rời .
Nhạc lòng cao vút tận trời .
Ru say cơn mộng,mù khơi nẻo về .
Tỉnh,say,trằn trọc đêm khuya ...
Ngất ngây nỗi nhớ đam mê trong đời .
Chơi vơi,thấp thoáng,chơi vơi .
Nhấp nhô sóng giữa biển trời mênh mông .
HONG VU LAN NHI
9/10/03
MỘT PHÚT SUY TƯ
Nhìn dòng suối chảy ,nghĩ về nhau .
Có còn quay quắt nhớ nhung,sầu .
Có còn đau khổ vì xa cách .
Lang thang nơi đồi núi,rừng sâu ?
Nhìn mây bay gió cuốn bên trời .
Hồn đã phiêu bồng đi khắp nơi
Để tìm độ lượng ,lòng nhân bản
Tìm chân hạnh phúc giữa muôn người .
Lòng người quân tử chẳng bon chen .
Thảnh thơi với nội cỏ hoa hèn .
Chim tung đôi cánh nghiêng trời rộng
Vuợt núi băng ngàn,đã lắm phen !
Trăng soi bóng lẻ ,khi tròn khuyết
Gió ngát rừng hoa lồng lộng bay
Đời trôi qua mấy mùa dâu biển
Cánh vạc kêu sương,chất ngất đầy .
Tâm đã dừng chân chốn hư không
Mong manh mây khói toả hương nồng .
Tìm gì trong cõi vô thường đó
Một kiếp phù du trong cõi không .
Bỏ hết trần gian về nguồn cội
Ngồi chắp đôi tay,quên mộng đời
Mắt nhắm xoá dần ngày tháng cũ
Tâm tĩnh,theo dòng nuớc chảy xuôi .
HONG VU LAN NHI
10/29/03
TÌM BÓNG DÁNG XƯA
Em ơi,người đứng ở trên cầu,
Không phải là người đợi chi. đâu .
Mắt vẫn dõi về nơi cố quận ,
Người xưa không đến,nặng thêm sầu .
Hình như người ấy đứng từ lâu .
Sương uớt đôi vai,uớt mái đầu .
Nét mặt đăm chiêu ,hằn lên trán
Nhìn dòng suối nhỏ,nhẹ trôi mau .
Đứng chờ người xưa đến bạc lòng .
Một bóng âm thầm,lặng lẽ trông .
Nơi xa xôi đó,ai là kẻ ,
Bỏ con thuyền cũ,bỏ dòng sông ?
Người đến bên cầu tìm dáng xưa .
Tìm trong dĩ vãng những chiều mưa,
Những chiều bến vắng,còn hai đứa ...
Dệt mãi cho tình thắm uớc mơ .
Thế rồi,một người bước sang sông .
Đành vui trong chăn ấm,rượu nồng .
Bỏ lại một người buồn hiu quạnh ,
Sống mãi tình xưa với nhớ mong .
Hôm nay,người ấy,lại trở về .
Thăm hình bóng cũ,thăm làng quê .
Trở lại chiếc cầu xưa hò hẹn ,
Mà thấy đời sương gió não nề .
HONG VU LAN NHI
12/8/03
DẤU HỎI CHO NGƯỜI
Ta với Người,sao xa cách nhau ?
Ai làm xa cách ,
- bởi vì đâu ?
Ai biết tình ai,còn hay hết ?
Tình Người,
ai biết được nông,sâu ?
Tháng ngày mong đợi,cũng qua rồi.
Thời gian,lặng lẽ,lạnh lùng trôi .
Người ơi !
Sao mãi xa biền biệt ?
Tình,cứ chân mây,với cuối trời .
Thôi đành,
nhủ lòng,hãy quên đi .
Người ta,đâu có nhớ nhung gì !
Nguời ta,còn mải tìm hương lạ .
Chỉ có Tình Ta,
không biến suy .
HONG VU LAN NHI
10/17/03
TRỞ VỀ BẾN MÊ
Ơ kìa ,người đã trở về ,
Làm sao xa được bến mê cuộc đời .
Đành rời Thiền Viện về thôi ,
Thơ tình lại gửi cho người ...dấu yêu .
Thuyền xưa lạc bến cô liêu .
Người xưa còn nhớ những chiều bên nhau .
Những chiều nắng đã ngả màu ,
Tung tăng chân sáo,bước mau về nhà .
Để rồi khi gặp Người Ta,
Niềm vui bong bóng vỡ oà trong tim .
Chỉ trong một ánh mắt nhìn,
Là như cả một khối tình đậm sâu .
Cho dù ngày tháng trôi mau ,
Thời gian vùn vụt qua cầu vút bay .
Dành cho em trái tim này .
Giữ hình em,bóng dáng gầy dễ thương .
Lòng anh sao cứ vấn vương,
Anh mong rút ngắn đoạn đường đợi trông .
Ngất ngây nhìn má em hồng,
Nhìn môi em thắm,cho hồn anh mơ .
Rồi anh thấp thỏm đợi chờ .
Biết bao giờ,dến bao giờ ...có nhau ?
HONG VU LAN NHI
CÁM ƠN TÌNH EM
Bâng khuâng gió lạnh, sương chiều
Trời mênh mông, đất tiêu điều, hoang vu
Người về trong nỗi bơ vơ
Người ở lại vẽ tương tư trong hồn.
Nhớ ai có ánh mắt buồn .
Có đôi má thắm, môi hồng thắm xinh.
Nhớ em lời nói ân tình
Cho anh quên phút điêu linh nhọc nhằn
Bàn tay xoa dịu ân cần
Cho anh ấm áp, muôn vàn ơn em
Cho anh nhung nhớ từng đêm
Cho anh hưởng phút êm đềm bên nhau .
Giờ anh bạc trắng mái đầu
Tuổi già chếch bóng, úa màu thời gian .
Con tim cằn cỗi, nát tan
Quyện vào đời nỗi bẽ bàng, tả tơi.
Tưởng rằng phải sống đơn côi
Đến khi nhắm mắt lìa đời bơ vơ.
Trời thương, nào có ai ngờ ...
Cho tình anh lại biết chờ biết mong .
Có em ấp ủ tim nồng
Cho anh vui phút tương phùng đắm say .
Bình rượu khô, đã đong đầy
Cám ơn em những tháng ngày có nhau.
HONG VU LAN NHI
1/13/04
SAO HOÀI XA NHAU
Chia tay hồn cứ
tần ngần
Bước đi từng bước, xa dần ...lòng đau .
Ai về nơi bến giang đầu
Để ai mang hận nỗi sầu biệt ly .
Không giày sô, áo trây di
Mà sao ai vẫn ra đi sao đành !
Tình trai sương gió tung hoành
Quên người con gái trung thành chờ ai .
Nếu như, ừ, nếu một mai
Người ra di, cứ mãi hoài xa nhau
Đêm đêm nhìn ánh hoả châu
Nhớ người chiến sĩ giang đầu, dấn thân .
Đã sinh trong chốn bụi trần
Bắt phong trần, phải phong trần, biết sao !
Đời như một trận mưa rào.
Trời đang nắng, bỗng ào ào giọt rơi .
HONG VU LAN NHI
1/13/04
· NỤ HÔN TRINH NGUYÊN
Nụ hôn theo gió bay đi
Còn trên môi ấm chút gì nồng say.
Hương trinh nguyên vẫn ngất ngây
Trọn đời vẫn nhớ phút giây bão tình.
Nếu là duyên nợ ba sinh
Cho anh mãi mãi ôm hình dáng yêu.
Cho lòng anh hết cô liêu
Cho đời anh hết những chiều lang thang.
Để anh xây đắp mộng vàng.
Bên em, anh dệt cung đàn, lời thơ.
Nhạc tình vang khúc đợi chờ;
Thơ tình ca tụng mộng mơ đẹp ngời.
Tóc em pha với ráng trời
Mềm như dòng suối bên đồi cỏ hoang.
Lim dim đôi mắt mơ màng
Anh đang tưởng tưọng đến nàng tiên xinh
Của riêng anh - của chúng mình -
Như trời của đất , tình anh của nàng.
Đêm xuân, tiếng hát cung đàn,
Hoà theo gió thoảng, âm vang tuyệt vời.
Mắt em lấp lánh sao rơi .
Môi em như doá mộng đời ngất ngây .
Hằn trên môi vị cay cay
Hồn anh chất ngất, dắm say tim nồng .
HONG VU LAN NHI
1/16/04

KHÔNG CẦN BIẾT ANH LÀ AI
Không cần biết anh là ai,
Thoáng gặp, lòng bỗng như say rượu nồng.
Yêu anh như vợ yêu chồng,
Như mây yêu gió, điên cuồng, đắm say.
Yêu quên đêm, yêu quên ngày,
Quên năm, quên tháng đến ngây ngất hồn.
Yêu cho lòng dạ bồn chồn,
Cho tim phổi mãi phập phồng sợ lo.
Yêu cho ra ngẩn vào ngơ,
Cho tình cuồng dại, bơ phờ vì yêu.
Yêu cho đất lệch, trời xiêu
Chìm trong hư ảo bay vào thiên thu.
HONG VU LAN NHI
2/2/04
GIỌT NẮNG CUỐI CÙNG
Nắng Chiều đã tắt bên sông
Nghe trong tiếng gió nỗi lòng xót xa .
Người rong chơi cõi Ta Bà
Để cho thương nhớ nhạt nhoà trời mây
.
Lá Rơi Bên Thềm sáng nay
Bay theo gió đã rụng đầy trước sân .
Có người đứng lặng, tần ngần ,
Nhìn xem nắng có vướng chân người về .
HONG VU LAN NHI
1/9/04