Lan Nhi Thi Hội Quán Hân Hoan Chào Mừng Văn Thi Nhân

Trang 12

THƠ ... HỒNG VŨ LAN NHI

NHỚ QUÁ MỘT THỜI XƯA ÁO TRẮNG

Ôi, nhớ quá một thờì xưa áo trắng,
Nón bài thơ, guốc rộn rã trên đường.
Bước chân sáo tung tăng cùng gió nắng,
Lòng rộn ràng theo ánh mắt thân thương.

Ngồi trong lớp mà mắt ngoài cứa sổ
Hồn đi hoang tìm nét đẹp hoang sơ
Lời cô giảng, nghe vang vang xa tắp
Trí óc còn mải uơm mộng dệt mơ.

Trong chiếc cặp, có dăm ba quyển sách,
Vở học trò, màu mực tím thương yêu.
Những dòng chữ trên đường thẳng kẻ sẵn,
Tuổi vô tư, chưa biết nghĩ ngợi nhiều.

Giờ ra chơi, chạy vội sang lớp khác,
Kiếm tìm xem, cô bạn nhỏ cùng đường
Đôi mắt đen to, mảnh mai dáng hạc
Tóc buông dài làm bao kẻ vấn vương.

Chuông tan trường, cả một rừng áo trắng,
Như đàn ong vỡ tổ, nối nhau đi.
Như cái chợ, có bao giờ im lặng
Tiếng nói cười trong phút tạm chia ly.

Rồi đường vắng dần bóng dáng nữ sinh.
Gió hạ hồng đong đưa lá thắm tình.
Lác đác đàng xa, còn vài đốm trắng,
Lầm lũi đi, từng bước nhỏ, một mình.

Hồng Vũ Lan Nhi
9/16/04

BƯỚC CHÂN NGẬP NGỪNG

Tiễn đưa chân bước ngập ngừng,
Tai nghe tiếng của côn trùng nỉ non.
Đành rằng sông cạn, núi mòn,
Tình Ta sao lại héo hon ngút ngàn.

Ta ngồi đợi chuyến đò ngang
Hương xưa phảng phất mênh mang giữa trời.
Qua rồi ngày tháng êm trôi,
Qua rồi một thuở nụ cười ngây thơ.

Bao giờ cho đến bao giờ,
Ngàn năm nỗi nhớ vẫn ngơ ngẩn lòng.
" Ai đem con sáo sang sông,
Để cho con sáo xổ lồng bay xa."

Giận đời, giận cả người ta,
Cho dòng lệ nhỏ nhạt nhoà mắt cay.
Nhớ nhung cho xác thân gầy
Tìm trong kỷ niệm tháng ngaỳ buồn tênh ...

Hồng Vũ Lan Nhi
9/15/04

 

TIẾNG CHUÔNG CHÙA

Nghe tiếng chuông chùa vang cõi xa
Làm tan phiền muộn ở lòng Ta
Tiếng chuông ngân vọng xa xa mãi ...
Lữ khách bâng khuâng lại nhớ nhà.

Bước lần theo những buớc tam quan
Lên tới thiên cung, tới địa đàng
Dâng lòng cao vút theo mây gió
Động lòng cô tịch giữa không gian.

Trầm hương nghi ngút khói lan bay
Toả ngát vàng nhang ở Phật đài
Từ tâm, độ lượng nơi trần thế
Mênh mông như biển, đẹp như mây.

Ta tìm ảo mộng chốn vô thường
Bàng bạc tơ trời se vấn vương,
Tiếng mõ nhịp đều trong tĩnh lặng
Theo lời kinh kệ lẫn hơi sương.

Đi tìm giác ngộ đã bao lần
Tâm hồn chỉ thấy dấu bâng khuâng
Mong đời yên nghỉ trong lòng đất,
Là lúc dừng chân ở mộ phần.

Hồng Vũ Lan Nhi
9/10/04

MÀU NHỚ

Sáng thức dậy lòng thấy nhớ anh
Nhìn ngoài trời mây vẫn trong xanh
Nhớ vẫn đậm nồng, tình vẫn thắm
Hình anh trong mắt sáng long lanh.

Nắng gắt ban trưa thấy nhớ nhiều
Nhớ làm nóng rát cả tim yêu.
Phảng phất hương trầm trong nỗi nhớ
Màu nhớ lung linh giống ráng chiều.

Bóng tối phủ đầy nỗi nhớ nhung,
Nhớ đậm trong tim, nhớ chẳng ngừng
Nhớ từ sáng sớm tinh mơ ấy
Đến giờ nhớ vẫn cứ rưng rưng.

Màu nhớ trong tôi đã đối màu
Từ xanh, vàng tới thẫm cô liêu
Một ngày, nhớ đổi theo màu nắng,
Mới thấy lòng tôi nhớ thật nhiều.

Hồng Vũ Lan Nhi
9/11/04

 

BIỂN VẮNG CHIỀU HÔM

Bãi biển chiều nay thật vắng người.
Trời, mây, nắng, gió, với mình tôi.
Đầu ghềnh sóng vỗ sầu vô hạn
Cuối non gió thổi buồn chơi vơi.

Hải âu nghiêng cánh soi hình bóng,
Dã tràng xe cát lấp trùng khơi
Một giải hoàng hôn pha sắc tím,
Loang dần theo vạt nắng chiều rơi.

Hồng Vũ Lan Nhi
8/2/04

RỒI MỘT NGÀY NÀO

Rồi một ngày nào anh sẽ thấy,
Lòng lặng buồn như ánh trăng đêm.
Cô đơn chiếu toả trên muôn vật
Không gian buồn, đời cũng buồn thêm.

Rồi một tháng nào Anh sẽ thấy,
Dòng đời trôi theo ngọn gió sầu.
Có lúc dâng cao như sóng cả
Bỗng lặng trầm cuốn rút êm mau.

Rồi một năm nào anh sẽ thấy,
Bạc trắng đầu, đời bỗng trẻ thơ.
Mắt nhìn không thấy, tâm không nhớ
Lại chỉ ngẩn ngơ với thẫn thờ!

Rồi phút giây nào Ta chán Ta
Cuộc đời như bóng nắng nhạt nhoà
Mắt nhìn hờ hững vào đêm tối,
Chẳng ước mơ gì, chẳng thiết tha.

Kéo lê cuộc sống mà như chết
Khác gì thân xác bị coma
Cũng chẳng khác gì khoanh củi mục
Mình nhìn mình lại tuởng bóng ma.

Hồng Vũ Lan Nhi
8/30/04

 

VÀNG LÁ THU XƯA

Gửi chút buồn vương vào trong lá
Cho úa vàng thêm nỗi nhớ nhung,
Cơn gió Thu về se sắt lạnh
Sương đêm mờ lấp tiếng tơ chùng.

Gửi chút men sầu vào đôi mắt,
Thuyền tình trôi lạc giữa dòng yêu.
Tàn Thu nắng úa buốn hiu hắt
Mờ khuất chân mây nhạt bóng chiều.

Gửi chút hương trầm vào tóc ai
Để tình vương mộng tháng năm dài
Người đi tình có xa vời vợi
Nỗi buồn vương vấn chẳng hề phai

Gửi chút tơ vàng vào trong gió
Người về bước nhẹ dáng huyền mơ
Chiếc lá úa màu bay lả tả
Ai đã quên ai lỗi hẹn hò.

Người đã quên rồi đường lối xưa,
Quên cả đò ngang, cả bến bờ
Thu về, lá úa vàng rơi rụng,
Người xa xôi ấy có còn mơ?

Hồng Vũ Lan Nhi
9/5/04

NHẶT LÁ THU RƠI

Tôi ngồi nhặt lá thu rơi,
Gom vào kỷ niệm một thời yêu đương.
Một thời đầy ắp nhớ thương,
Một thời mê đắm trầm hương thơm nồng.

Đêm nay dưới ánh đèn chong,
Hồi tưởng lại giấc mơ hồng năm nao.
Vụt qua một thoáng chiêm bao
Rồi quay quắt với nghẹn ngào trong tim.

Bóng ai lãng đãng khuất chìm
Tàn theo cơn mộng đã nghìn thu xa.
Lẫn trong nỗi nhớ nhạt nhoà,
Sương thu thấm lạnh bao la đất trời.

Tôi ngồi hong lá úa rơi,
Vàng trong ký ức bóng người ngày xưa,
Thu qua, lá rụng bao mùa,
Nhớ thương vời vợi bao giờ nhạt phai?

Hồng Vũ Lan Nhi
9/5/04

 

XIN CHO CON BIẾT LẮNG NGHE

Lá rơi, từng chiếc lá rơi,
Không gian lắng đọng, mây trôi lạnh lùng.
Mưa bay gió cuốn không ngừng,
Cuộc đời là những nghìn trùng chia xa

Muốn rời khỏi cõi Ta Bà,
Hỷ, Nộ, Ái, Ố chỉ là hư vô
Dòng sông Tịnh Độ vô bờ
Con thuyền Bát Nhã lững lờ trôi xuôi.

Khóc oe từ thưở vào đời,
Chìm trong bể khổ, chơi vơi giữa dòng.
Lắng nghe tiếng Chúa bao dung,
Ngài là hy vọng, là đường chính ngay

Là ánh sáng giữa ban ngày,
Là sao dẫn lối con hằng dõi theo,
Muôn đời trước, ngàn đời sau,
Ngài đem chân lý nhiệm màu truyền rao.

Cúi đầu lạy Đấng Tối Cao,
Giúp con biết lắng nghe sao thấm tình.
Giúp con biết giữ lặng thinh
Để tâm hồn được an bình, thảnh thơi.

Hồng Vũ Lan Nhi
9/2/04

ĐÀNH QUÊN

Thôi đành quên một cuộc tình
Quên ngày tháng cũ, quên hình bóng xưa,
Quên lần sáng đón, chiều đưa,
Quên cơn nắng gắt, quên mưa rũ sầu.

Quên bao kỷ niệm ban đầu
Quên hết nhung nhớ trong màu mắt ai
Quên năm tháng đã miệt mài
Quên màu nắng úa tàn phai trong đời.

Quên luôn ánh mắt nụ cười,
Quên thời dệt mộng bên người tình mơ
Quên bao hờn giận, hững hờ,
Quên lòng quấn quít, chân chưa muốn rời,

Quên vòng tay ấm bên người
Quên đời trong đoá hoa môi diễm tình.
Quên hoàng hôn, quên bình minh
Quên luôn cả trái tim mình héo khô.

Hồng Vũ Lan Nhi
9/2/04

 

SAO ĐÀNH

Sao đành nặng tiếng trách nhau
Hiểu cho không nỗi lòng đau ngút ngàn.
Trong tim chỉ một bóng chàng,
Ngày thương đêm nhớ muôn vàn đắm say.

Ngờ đâu tay lại chia tay,
Người đi mỗi bước đoạ đầy đời nhau.
Sông sâu bắc một nhịp cầu,
Bên này, bên ấy, bên nào khổ hơn ?

Lệ rơi thấm ướt qua hồn
Nhìn đôi chim nhạn lượn vờn bên nhau
Thôi đành hẹn lại kiếp sau
Sẽ cùng chung mộng trăng sao đẹp ngời.

Bây giờ hai đứa hai nơi,
Chiếc cầu định mệnh tách rời tình Ta.
Sương đêm hay mắt lệ nhoà ?
Bóng hình ai vẫn đậm đà Dấu Yêu.

Hồng Vũ Lan Nhi
9/1/04

TÌNH GẦN

Tôi là chiếc bóng,
Quẩn quanh bên Người.
Những chiều gió lộng,
Người chẳng rời tôi.

Tôi theo chân Người,
Đi đến cuối đời
Cùng chung một chốn,
Chẳng lìa đôi nơi.

Người nhắm mắt buồn,
Dòng lệ rơi tuôn,
Dáng người ủ rũ
Tôi ngồi cô đơn.

Người vào mộ sâu,
Tôi cũng đi theo.
Bên kia thế giới,
Người trước, bóng sau.

Hồng Vũ Lan Nhi
9/1/04

 

THÔI ĐÀNH

Thôi đành gom lại niềm đau,
Những gì Người trả chôn vào thiên thu.
Bóng ai chìm khuất xa mờ
Sầu theo con nước vật vờ nổi trôi.

Bềnh bồng tím ngắt phương trời
Chân mây gió cuốn rã rời tim đau
Cánh chim bay lạc về đâu
Tháng ngày hư ảo chìm mau, hững hờ.

Nhìn con nước chảy lững lờ,
Lao xao sóng vỗ bên bờ sông sâu.
Trời xanh, xanh ngắt một màu,
Núi cao, biển rộng, dãi dầu cỏ hoang.

Buông tay thả chiếc lá vàng,
Trôi theo dòng nước tuôn tràn biển mơ
Thuyền đi có nhớ bến xưa
Cây đa vẫn đợi gió đưa tình về.

Hồng Vũ Lan Nhi
8/31/04

 

THU

quanh quẩn rồi thu lại tới thu
có gió heo may, có suơng mù
giăng giăng khắp lối, tràn muôn nẻo
cho lòng người ôm mối sầu tư.

chiếc lá vàng rơi, rơi vàng đời
ơi màu nắng nhạt cũng phai phôi
cành khô, dầu dãi cùng mưa gió
lạc lõng làm sao giữa cảnh trời.

cơn gió heo may thổi lạnh lúng
đường xa hun hút, ngỡ ngàng trông
lối xưa cỏ mọc, rêu xanh phủ
trắng cả đôi tay, bạc cả lòng.

kỷ niệm tràn đầy bao nhớ nhung
màn đêm sương phủ trắng mênh mông
thân đơn gối lẻ sầu cô quạnh
nhạt cả màu son, nhạt má hồng.

gió lạnh đêm nay, gió lạnh nhiều
vòng tay buông lỏng, dáng cô liêu
mắt khép mi buồn còn vương vấn
vạt nắng mơ phai luyến ánh chiều.

Hồng Vũ Lan Nhi
8/31/04

CỦA RIÊNG ANH

Mắt em là những đốm sao,
nhìn anh, soi thấu cả vào tâm can.
và trong anh, chỉ có em,
hai linh hồn quyện vào đêm nồng nàn.

Môi em thơm nụ hồng vàng,
toả hương lan khắp không gian mịt mùng.
đưa anh vào cõi vô cùng
ngất ngây trong cuộc tình chung vô bờ.

Tóc em là những sợi tơ
quấn thân anh đã nát nhừ tim đau
từ nay cho đến về sau
anh, tên nô lệ kiếp nào trả xong.

Tay em vỗ mộng ru lòng
hồn anh khoá kín đừng hòng thoát ra.
thôi đành chỉ có đôi ta,
nhởn nhơ trong cõi Ta Bà mà vui.

Hồng Vũ Lan Nhi
8/29/04

BÀI THƠ BUỔI SÁNG

Sáng thức dậy, thấy lòng bình thản
Không suy tư cũng chẳng muộn phiền.
Ngẫm đời mình như dòng nưóc cạn
Chẳng còn gì để nhớ để quên.

Nhìn mây trắng bay về phương lạ
Dáng cô đơn có khác chi mình
Bóng cuộc đời chăng đầy nghiệt ngã
Thoát được sao mạng lưới ái tình.

Nắng đứng bóng, nửa ngày vô vị.
Tưởng rằng vui khi chẳng nghĩ suy,
Buồn không đến và sầu không vướng,
Thật chán chường hồn lại ra đi.

Đời có nghĩa: buồn, vui, hờn, giận
Có khổ đau mới quí ngọt bùi
Hạnh phúc nào không qua sóng gió
Quẩn quanh hoài với nỗi buồn, vui.

Hồng Vũ Lan Nhi
8/27/04

 

MỘT THOÁNG NGHĨ

Cành Lan trắng ôm dòng đời lặng lẽ,
Có biết rằng tình đã hết đam mê
Năm tháng đó chỉ còn trong kỷ niệm
Những buồn vui theo lời nói câu thề.

Trăng sáng quá soi đáy lòng cô quạnh
Giọt sương khuya lạnh giá cả tâm hồn
Không gian đã chìm dần trong vắng lặng
Chỉ có trời và một khối cô đơn.

Những cành liễu rủ mềm làn tóc xoã,
Gió đưa bay, như cánh của thiên thần
Cũng khiến sóng xôn xao ngoài biển cả
Người lữ hành đang tìm chỗ trú chân

Quên dĩ vãng để đi tìm hiện tại
Dệt mộng đời bằng ánh sáng ban mai
Đường xa tắp, ai nhìn lên phía trước,
Có thấy gì trong khoảng trống tương lai.

Hồng Vũ Lan Nhi
8/27/04

TRỜI ĐÃ VÀO THU

ngoài vườn cây cỏ xanh tươi
nắng hồng ôm cả bầu trời đẹp mơ
nắng tràn lên lớp cỏ khô
nghe lao xao bước chân chờ ngoài hiên

thu về lá rụng bên thềm
vun đầy nhung nhớ cho mềm nỗi đau
ngoài trời mây trắng trôi mau
đường mây đi có úa màu nắng phai ?

lối nào dẫn tới thiên thai
lấp đầy kỷ niệm tháng ngày buồn tênh
gió về đùa sóng lênh đênh
sông dài biển rộng mông mênh đất trời

nhìn hoa, thơm ngát nụ cười
nhìn đàn bướm lượn bên trời đong đưa
nhìn cây lá đã sang mùa
vàng lên cả một giấc mơ trong đời.

Hồng Vũ Lan Nhi
8/25/04

VÔ THƯỜNG

Anh đi rồi ,Cali trống vắng
Em một mình lặng ngắm trời mây .
Hải âu nghiêng cánh tung bay
Bóng chiều vương nhẹ ,gió lay rì rào.

Bao nỗi nhớ chôn vào hoài niệm .
Cõi thế trần , dĩ nghiệp nặng đeo .
Anh đi khuất lấp trăng sầu .
Em về ôm ấp nỗi đau rã rời .

" Cùng một lứa bên trời lận đận "
Kiếp phù sinh an phận một đời .
Coi như nuớc chảy hoa trôi ,
Mây bay,gió cuốn ,mưa rơi,nắng tàn .

Đã nhập thế ,muôn vàn khổ ải
Vẫn an nhiên tự tại ,ung dung .
Trong thân cát bụi mịt mùng ,
Giữa cồn hoang cháy ,Không hoàn về Không .

Thân tứ đại thong dong khắp chốn .
Mộng ngao du thuỷ tận ,sơn cùng .
Thẳm sâu ,cao vợi ,chập chùng
Đuờng đi chưa tới ,màn sương phủ đầy .

Hồng Vũ Lan Nhi
10/7/03



MỘT MÌNH

Chỉ một mình tôi với đất trời
Nhìn vầng trăng sáng toả muôn nơi
Hàng cây im đứng buồn nghiêng bóng
Lá úa trên cành chao đảo rơi.

Nghe tiếng dế buồn kêu thiết tha
Thân đơn lưu lạc kiếp xa nhà
Muôn ngàn trống rỗng trong tâm tưởng
Ai biết tình ai hết đậm đà.

Năm tháng đi vào trong lãng quên
Qua rồi một thưở lỡ làng duyên.
Người đi, mang cả khung trời nhớ
Còn sót lại đây chút muộn phiền.

Kỷ niệm ngày xưa đẹp tuyệt vời
Giờ chỉ còn trong nhớ nhung thôi.
Anh đã xa rồi, xa mãi mãi
Níu kéo làm chi mộng vỡ rồi.

Nỗi buồn đem thả xuống sông sâu,
Làn sóng xô bờ trôi tới đâu!
Anh có bao giờ ngồi nhớ lại
Một thưở đi, về vẫn có nhau?

Hồng Vũ Lan Nhi
8/21/04


TRÊN NHỮNG NẺO ĐƯỜNG

Tôi đã đi trên những nẻo đường ,
Đếm hoài những dấu bước chân hoang .
Hình như có tiếng ai đang gọi ...
Hay là lá úa khóc thu sang !

Tôi đã đi trên những đường tình
Ban đầu,đẹp tựa nắng bình minh .
Chim ca,suối chảy hoà theo mộng ,
Đêm về trăng dãi sáng lung linh .

Tôi đã đi tìm lại nẻo xưa .
Bàng bạc trong gợn sóng nhấp nhô ,
Kỷ niệm bừng lên trong nắng rũ
Bềnh bồng theo nuớc chảy đôi bờ .

Tôi đã đi đến cuối con đường .
Chỉ toàn nắng gắt với mù sương .
Tri kỷ,tri âm ,ai là kẻ
Vỗ về,ấp ủ nỗi sầu vương !

Hồng Vũ Lan Nhi
10/6/04

THAO THỨC

Sương đã xuống, đêm thêm giá lạnh
Trở trăn hoài trong giấc ngủ khuya
Ôm gối lẻ nghe lòng hiu quạnh
Tiếng nhạc buồn rỏ xuống như mưa.

Lặng lẽ quá, nghe thời gian bước
Rất đều đều như tiếng tụng kinh
Thôi anh nhé bao điều ao ước
Chỉ là mơ trong giấc mộng tình.

Anh xa quá, làm sao gọi tới
Cách đêm dài, bóng tối phủ vây.
Trong khắc khoải thấy hồn chới với
Chẳng làm sao phân biệt đêm, ngày.

Mọi người ngủ, riêng mình thao thức
Nhìn lên trời, lấp lánh vì sao ...
Mong thấy được sao băng, để ước
Tình về cho lòng bỗng xôn xao.

Hồng Vũ Lan Nhi
8/19/04


KHÔNG LỜI

Có nhiều lúc, muốn nói lời cảm tạ
Mà đành thôi, giữ lặng lẽ trong tim
Một ánh nhìn có đủ thay tất cả
Muôn ngàn sao đang lấp lánh lung linh.

Trong thinh lặng, hãy nghe lòng nói nhỏ
Tình đã trao từ thưở mới quen nhau
Dù không nói, biết rằng Em đã tỏ
Đắm say rồi còn tính toán nông, sâu!

Tim vẫn muốn có một lần thắm thiết
Ước ao thầm trong giấc ngủ cô đơn.
Nếu không nói, sợ có ngày hối tiếc,
Lỡ mất rồi lòng sẽ chán chường hơn.

Trao Em đó, đoá hoa lòng mới nở
Một bông Hồng đỏ thắm tựa mầu tim
Anh sẽ nói bằng muôn lời nhung nhớ
Cảm tạ Trời đã đúc tạo ra Em.

Hồng Vũ Lan Nhi
8/19/04

EM VÀ ANH

Em là dòng suối mộng mơ
Anh là con sóng xô bờ biển sâu.

Em là ngọc quí trân châu
Anh là gang thép nung màu thời gian

Em là kim cương, bạc vàng
Anh là đá núi, quặng than của đời

Em là mây lạnh lùng trôi
Anh là gió cuốn quanh trời quây Em.

Hồng Vũ Lan Nhi
8/17/04

 

Trở lại đầu