Lan Nhi Thi Hội Quán Hân Hoan Chào Mừng Văn Thi Nhân
Trang 11
THƠ ... HỒNG VŨ LAN NHI

|
EM SẼ ĐẾN
Em vẫn nhớ lời hẹn hò năm đó, Dù chia tay, mình vẫn sẽ trở về, Nơi ghi nhớ những ngày xưa thân ái Của một thời có xao xuyến, đam mê. Năm tháng đã qua đi không trở lại Mầu thời gian cũng nhạt dấu ân tình. Xanh hy vọng giờ chỉ là thất vọng, Đem vào đời tro bụi của điêu linh. Gió lướt thướt bay vào vùng dĩ vãng Lấp cho đầy hoang vắng những sầu đau. Nắng phân giữa chiều và đêm chạng vạng Cách nhau bằng tơ tình đã hư hao. Ngày tháng cũ hiện hình ai rất rõ Vẻ ưu tư, hằn vào cõi mịt mùng Không than trách, chỉ ươm đầy nỗi nhớ Khuôn mặt buồn trong chìm đắm mênh mông. Đôi mắt đã thay bao lời âu yếm, Nhìn thôi miên làm cháy cả hồn hoang Ôi cuộc đời đã cho nhiều lưu luyến Đến bao giờ xoá được kiếp phong trần. Không hồng nhan mà sao mang phận bạc? Không bóng hình sao lòng lại tương tư? Không nghe tiếng người phương xa đáp lại Cho nên hồn đầy lá úa mùa thu ? Em sẽ đến, dù đôi bờ ngăn cách Chốn hẹn xưa chẳng có bóng ai quen. Em sẽ đến, dù đất trời hiu quạnh Ghi dấu tình bằng hai chữ: không quên. Hồng Vũ Lan Nhi 8/16/04
MỘT NGÀY VÔ NGHĨA
|
|
![]()
LỜI CUỐI
Có anh đến, bắt đầu cuộc vui mới
Với nồng nàn, với say đắm, đam mê
Trời bát ngát mây giăng muôn ngàn lối
Con đường trăng soi sáng buớc chân về.
Nhạc anh viết, là cung đàn muôn điệu
Tình anh trao, là nỗi khát khao yêu
Lời anh nói, là dư âm huyền diệu
Thơ anh làm, là nhung nhớ cô liêu.
Bao năm tháng, đã quen hơi bén tiếng,
Từng vòng tay, từng mắt liếc đưa tình.
Trong khuya khoắt bóng hình anh hiện diện
Có nụ cười đằm thắm nét băng trinh.
Ánh chiều đã chìm dần vào biển nhớ.
Thông rì rào, lời gió thở than đau.
Bờ cát mịn nằm im nghe sóng vỗ,
Chờ đêm về, bóng tối đã tràn mau.
Phút hội ngộ ban đầu đầy lưu luyến,
Đã cho nhau những mật ngọt ân tình
Ai đâu ngờ từng sát na biến chuyển,
Để bây giờ đời thiếu ánh bình minh.
Hồng Vũ Lan
Nhi
8/12/04
TRƯƠNG CHI - MỴ NƯƠNG
Sống trong gác tía lầu vàng,
Con Quan Thừa Tướng, giang san một vùng.
Mỵ Nương là con gái cưng
Đang trong lứa tuổi kén chồng môn đăng.
Tiểu Thư đài các giàu sang,
Tìm nơi hộ đối để nàng vu qui.
Bỗng dưng tiếng sáo Trương Chi,
Đêm đêm lạc chốn phòng khuê, não nùng ...
Mỵ Nương hồn lạc phách chùng,
Tiếng tie6u văng vẳng bên sông mơ hồ.
Trầm trầm theo tiếng gió đưa
Vọng vào lầu nguyệt, thẫn thờ tâm can.
Biếng ăn, biếng ngủ, mơ màng
Tương tư tiếng sao của chàng bên sông.
Đêm đêm ru giấc mộng lòng,
Bệnh tiêu tan hết, chỉ còn niềm vui.
Thương con, lòng dạ bùi ngùi
Truyền cho gọi kẻ thuyền chài bên sông.
Trương Chi ngơ ngẩn ngắm trông,
Mỵ Nương Tiên Nữ khiến lòng đắm say.
Thế rồi tình nở từ đây,
Sau khi gặp gỡ, sầu ngây ngất sầu.
Mỵ Nương tỉnh giấc mộng đầu,
Vẫn mê tiếng sáo qua lầu nguyệt hoa.
Tiếng tiêu nức nở, thiết tha,
Đêm thương ngày nhớ hồn lìa xác thân.
Trải qua một kiếp phong trần,
Trái tim oan nghiệt vẫn hằn vết đau.
Dòng sông vắng tiếng tiêu sầu,
Cảnh trời quạnh quẽ, cô liêu ngập tràn.
Một thiên tình sử trái ngang,
Giọt sầu rỏ xuống giải oan tình chàng.
Hồng Vũ Lan
Nhi
8/11/04

GIÂY PHÚT MONG MANH
Trời buổi sáng, nắng hồng lên sắc thắm,
Gió đưa mây về mãi cuối chân trời
Chân lang thang vuơng nỗi buồn ngày tháng
Kỷ niệm nào gợi nhớ thưở xa xôi.
Tiếng chim hót líu lo lời thương mến,
Tình trăm năm tưởng không bến không bờ
Trong say đắm, tiếc chi câu hò hẹn,
Dù mai sau đời xảy lắm bất ngờ ...
Chỉ cần biết, hôm nay vui hạnh phúc,
Hãy cho nhau lời yêu dấu chân thành
Đừng đòi hỏi những gì ngoài tay với
Tình chỉ là những giây phút mong manh.
Hỏi trời đất có gì là vĩnh cửu ?
Sao đổi ngôi, trăng khi khuyết khi tròn.
Ngọn núi lửa, lặng yên chờ biến động,
Sóng biển ngầm, đợi gió bão mưa giông.
Bon chen lắm, buông đôi tay là hết
Mang theo mình những tội, phúc trần gian
Sống trọn tình để mai này khi chết,
Hồn thênh thang, lòng bình thản vô ngần.
Hồng Vũ Lan
Nhi
8/10/04
THA THIẾT
Em lá thắm, một thời xưa huyền hoặc
Ôm tương tư trong nhung nhớ đa tình
Soi dĩ vãng, thấy bóng mình đổi khác
Đến bao giờ thoát khỏi kiếp điêu linh?
Và anh nữa, xa như ngày chưa biết
Quen nhau rồi lại biền biệt muôn phương.
Cũng nhớ lắm có một thời thắm thiết
Có một thời đầy say đắm yêu thương.
Tình em đó, có vầng trăng làm chứng
Rất đam mê và quá đỗi nồng nàn.
Trái tim rung, không cần theo nhịp đập
Điệu nhạc lòng muôn thưở mãi ngân vang.
Trong hờn dỗi có tình về xao động
Mắt môi kia còn vuơng vấn hình nhau ?
Còn tha thiết trong đêm dài nổi sóng
Hồn đi hoang, nào biết sẽ về đâu ?
Anh không đến, nhớ nhung dài vô tận
Quẩn quanh hoài trên lối cũ rêu phong
Con thuyền nhỏ lênh đênh tìm phương hướng
Muốn quay về tìm bến hẹn bên sông.
Hồng Vũ Lan
Nhi
8/9/04

KHAO KHÁT NHỚ
Em là sóng vỗ đời buồn hiu quạnh
Giữa trùng khơi, mây nước vấn vương sầu
Chùm hoa biển nhấp nhô tung trắng xoá
Rồi loang dần, tan vào cõi hư hao.
Em là gió đưa mây vào bóng tối
Ngọn đèn sao thấp thoáng cuối chân trời
Trăng gối mộng, nằm sõng xoài chờ đợi
Ru hồn vào vùng biển nhớ xa xôi.
Em là tóc cột chặt hồn say đắm
Hương yêu thương toả ngát mộng ban đầu
Con chim én bay vào vùng xa thẳm
Gió đa tình đưa duyên đến bên nhau.
Em là núi, sừng sững cao vời vợi
Đổ trăng về miền thung lũng đam mê
Từng vạt nắng giơ tay gầy níu với
Trải cô đơn, hồn gọi giấc mơ về.
Em là trái tim hồng khao khát nhớ
Hương trinh nguyên quyện dáng ngọc thơm nồng
Đêm huyền diệu, đóa hoa tình hé nở
Mộng tràn đầy dịu ngọt nét mơ vương.
Hồng Vũ Lan
Nhi
8/8/04

CÓ NIỀM VUI
Trong tâm tưởng, có niềm vui lén đến,
Khi chiều về, có bóng dáng anh yêu.
Giọng ca trầm, thay cho lời thương mến
Tiếng dương cầm réo rắt khúc Tương Tiêu.
Lòng vui với muôn ngàn hoa sắc thắm
Đón bình minh chim hót lượn trên cành
Hoa Tình nở, hương nồng nàn, say đắm
Tô vào đời triệu tia sáng long lanh.
Tiết trời lạnh, vòng tay ôm khắng khít
Tình trăng sao tha thiết chẳng buông rời.
Đôi mắt nhắm, hồn say mê quấn quít
Gieo tương tư vào đắm đuối làn môi.
Trăng trải mộng sáng từng vùng ký vãng
Đêm hoa đăng, tim rộn rã reo mừng
Xác thân đã quay cuồng trong mê loạn
Chỉ còn hồn bay bổng giữa không trung.
Hồng Vũ Lan
Nhi
8/8/04
XUÂN TRONG THU
Mới bước vào Thu, đã nhắc Xuân,
Phải đợi Đông qua mới tới phần.
Mỗi lần Xuân đến trong trời đất,
Là cuộc đời rút ngắn đi dần.
Để rồi nuối tiếc một thời qua,
Nhớ thưở Xuân về, chim hót ca,
Bướm lượn đùa vui cùng hoa lá ...
Gió hồng ươm nắng mới mượt mà.
Giờ ngồi niu kéo mùa Xuân lại,
Nhìn nắng phai dần trên bãi xa
Buồn như tiếng trống ngoài quan ải
Vang vọng vào tâm nỗi nhớ nhà.
Hồng Vũ Lan
Nhi
8/5/04
MỘT PHÚT TÂM TÌNH
Trời hiu hắt, gió Thu về lạnh lẽo
Dưới trời đêm một bóng dáng lạc loài
Mang nỗi buồn vào tâm hồn úa héo
Kỷ niệm về trong chìm lắng phôi phai.
Ta đã biết xác thân này tan biến
Hỏi linh hồn có tiếc nuối trần gian ?
Còn ao ước những xa hoa phù phiếm
Giấc mơ tàn và cơn mộng cũng tan.
Ta bỏ lại những gì trong cuộc sống,
Bao hư danh, cao vọng với tiền tài
Bon chen gì, hồn chìm vào lắng đọng
Thiết tha gì, đời chẳng có ngày mai.
Ta bỏ lại sau lưng tình yêu dấu
Đại gia đình, bè bạn rất thân thương
Con bướm trắng bay hoài rồi cũng đậu
Chỉ còn Ta chọn Hoả Ngục, Thiên Đường.
Hồng Vũ Lan
Nhi
8/5/04
MÙA TRĂNG THÁNG TÁM
Ngày tháng cũ đã chìm trong dĩ vãng,
Mối tình si cũng phai loãng, nhạt dần
Thời gian đã giúp quên niềm cay đắng
Đời chuân chuyên trong một kiếp đa đoan.
Liều thuốc đắng, uống một lần cho thấm
Khổ vì yêu, có ai thoát lưới trời
Quay quắt nhớ, đời như không thiết sống
Lệ như mưa, cứ đổ mãi không vơi.
Mái tóc dài, phủ gối sầu đơn chiếc
Đôi tay buông, lòng chán ngán, rã rời
Hồn đau khổ, con tim đành cương quyết,
Cứa một lần cho máu chảy thịt rơi.
Lòng tưởng chết sau lời chào vĩnh biệt
Thiết tha gì khi tính đã ra đi.
Bao năm tháng chôn mình trong mộ huyệt
Cách xa đời khi hồn rã tâm suy.
Rồi từ đó, không bao giờ gặp lại
Trời Saigon ú dột những ngày mưa
Trăng tháng Tám có bao giờ sáng mãi
Nên tình người vẫn sầu lúc tiễn đưa.
Trăng tháng Tám gợi bao mùa Thu cũ
Có gió về se lạnh tấm tình đơn.
Thu gặp gỡ, cũng là Thu ly cách
Kỷ niệm về khơi lại đống tro buồn.
Hồng Vũ Lan
Nhi
8/5/04

GỬI VÀO MÂY GIÓ
gửi theo gió những nồng nàn say đắm
cho hương thơm quyện lấy mảnh hình hài
trời hiu hắt, bởi trời không đủ nắng
người đi rồi, tình chẳng biết trao ai.
gửi theo mây, những ánh nhìn ngây dại
đôi mắt buồn vừa khép kín đam mê
tim rộn rã ngân vang câu huyền thoại
con đường xưa quên gót lối đi về.
gửi theo mưa, từng giọt buồn cô lẻ
trút mênh mông trắng xoá cả khung trời
gió thổi mạnh vào vùng hoang quạnh quẽ
cho đêm về giá buốt trái tim côi.
gửi nhung nhớ vào cơn đau ngày tháng
hắt hiu lòng buông xoải cánh cô đơn
trong tiếng nhạc có trầm ngâm cay đắng
mộng trôi về theo con sóng bềnh bồng.
gửi tình em vào trong đôi mắt biếc,
nhốt hồn buồn trong vàng võ xanh xao
có chia tan là có sầu nuối tiếc,
như bầu trời lạnh lẽo ánh trăng sao.
Hồng Vũ Lan
Nhi
8/5/04
VỌNG KHÚC
Tôi trở về đây thăm cố nhân .
Đi qua nhà cũ đã bao lần .
Vuờn xưa hoa vẫn còn tuơi thắm,
Mà bóng nguời yêu đã ngút ngàn .
Nhớ lại chiều xưa,mình gặp nhau .
-Năm năm ,như tuởng mới hôm nào-
Quen nhau từ đấy,yêu từ đấy .
Thuở ban đầu ,mộng đẹp biết bao!
Ở cách nhau một con phố thôi.
Mà như xa cả mấy phuơng trời .
Nhớ sao là những chiều mưa gió
Không đuợc gần nhau,ngắm nụ cuời .
Rồi những lần ghì trong cánh tay .
Môi hôn e ấp đuợm men say !
Không gian thu gọn vào đôi mắt ,
Chỉ hai Ta trong thế giói này .
Và kia,"Quán Hẹn" mình chờ nhau .
Cây soan nay đã cao hơn đầu .
Giờ thì quán vắng tiêu điều quá ,
Và nguời xưa trôi dạt về đâu ?
Đây,con đuờng mình buớc chung đôi .
Rộn ràng vui trong tiếng nói cuời .
Nhìn trời,mây tím giăng đầy lối,
Là lúc lòng tôi nhớ một nguời .
Biết vọng gì đây,hỡi tháng năm ?
Chuyện xưa,rồi cũng sẽ nguôi dần .
Dù cho mộng uớc không tròn vẹn .
Tôi vẫn là tôi của cố nhân .
( một bài thơ rât' cũ của LN)
Hồng Vũ Lan
Nhi
8/8/65

CÓ MỘT NGÀY
Có một ngày mình chẳng bên nhau
như dòng sông, nước chảy qua cầu
như bình minh đến, hoàng hôn xuống,
tình mình ai biết nồi niềm đau.
Có một ngày mình sẽ ra đi
lòng buồn,tình héo hắt ngây si
đôi tay hờ hững xuôi miền nhớ
xa nhau rồi, thề ước còn ghi ?
Có một ngày tình lạc đường xưa
còn đâu câu đợi với câu chờ
còn đâu ánh mắt nhìn say đắm,
dẫn hồn đi vào nẻo mộng mơ
Có một ngày tim quên nhịp đập
tháng ngày hun hút vẫn trôi mau
mắt nhắm nhìn hồn lìa thân xác,
hẹn đợi chờ người ở kiếp sau.
Hồng Vũ Lan Nhi
8/3/04
TRẦN GIAN CÕI TẠM
Ai chẳng biết trần gian cõi tạm
Mà lòng người sao vẫn bon chen.
Để rồi sầu khổ triền miên,
Hỉ, nộ, ái, ố đè trên thân gầy.
Đã biết khóc từ ngày nhập thế
Đã biết đời dâu bể phù du
Sống trong thực thực, hư hư
Quẩn quanh trong chốn ngục tù trần gian.
Cũng có lúc phân vân tự hỏi
Tham, sân, si là bởi vì đâu?
Người người lại hại lẫn nhau
Kiếp này đã thế, kiếp sau thế nào?
Tiếng cười, khóc có bao giờ hết
Chỉ trừ khi xác chết hồn lìa
Đời gom trên tấm mộ bia
Vài hàng chữ ghi ngày lìa trần gian.
Hồng Vũ Lan Nhi
8/2/04
CÓ PHẢI THU VỀ
Có phải tháng Tám trời vào Thu,
Tơ giăng giăng từng lớp sương mù
Vài chiếc lá vàng bay lơ lửng,
Nắng nhạt dần bóng tối âm u.
Có phải tháng Tám trời nhiều mây?
Che không gian gợi nhớ nhung đầy
Hiu hắt vuơng vương màu ảm đạm
Lạnh lùng trong tiếng gió heo may.
Có phải tháng Tám xanh mùa Cốm?
Hanoi xa xưa lãng đãng về,
Với cả hồng ngâm dư vị ngọt,
Dĩ vãng chìm trong nỗi nhớ quê.
Có phải tháng Tám đẹp trăng Rằm
Trung Thu tuổi nhỏ vẫn chờ mong?
Ôi hình con giống muôn màu sắc,
Xanh, đỏ, vàng, cam, trắng, tím, hồng ...
Có phải tháng Tám lá vàng rơi
Gió về se lạnh đám mây trôi.
Buồn vương giăng mắc trong trời đất,
Theo gió mưa về lác đác rơi.
Hồng Vũ Lan Nhi
8/2/04
GỬI RIÊNG ANH
Anh là bướm, tạo mùa Xuân xanh thắm
Và muôn hoa đua nở ngát hương tình.
Trời trong sáng, có tiếng cười dòn dã
Như đón chào ngàn tia nắng bình minh.
Anh là gió, thổi lòng Hè tươi mát.
Biển trùng khơi muôn sóng vỗ reo hò.
Có những buớc chân in trên cát mịn
Bị nước tràn xoá lấp dấu bơ vơ.
Anh là lá úa vàng màu nhung nhớ
Trời âm u, hiu hắt đám sương mù
Cơn gió lạnh thổi tình đơn vò võ
Chất ngất sầu, hằn dấu vết mùa Thu.
Anh là giọt mưa Đông rơi lặng lẽ,
Buốt giá lòng, ngàn nỗi nhớ xa xôi.
Gió heo may thổi vào hồn quạnh quẽ
Soi rõ đời một bóng dáng đơn côi.
Hồng Vũ Lan Nhi
8/1/04
![]()
THU CÔ LIÊU
Tháng Tám về, hơi sương mờ lãng đãng,
Trời trong xanh có thấy được hình nhau?
Anh xa quá nơi phương trời tím ngắt
Có bao giờ nghe nỗi sắt se đau ?
Buồn vẫn đến, kết thành hinh hoa sứ
Cánh nhung mềm ấp ủ tháng ngày đơn
Trang nhật ký chép ghi đời quá khứ
Day dứt về trong bóng nắng hoàng hôn.
Sương đêm lạnh phủ khung trời nhung nhớ
Lời tự tình vang vọng núi rừng xa
Mảnh trăng non nằm nghiêng chờ hơi thở
Tim rộn ràng, lòng say đắm thiết tha.
Nồng nàn lắm bởi vòng tay khép kín
Mắt môi Người lãng đãng dưới trời đêm
Nâng niu nhé, uơm nụ tình mau chín
Đừng giơ tay hái vội trái đào tiên.
Những năm tháng tìm nhau còn dài lắm
Dù cách xa ngàn sóng vỗ trùng khơi
Tơ giăng mắc kết tình thêm thấm đẫm
Khi tin yêu đã gửi đến bên Người.
Qua tiếng gió, có nghe ai nhắn nhủ
Lời yêu thương bàng bạc dưới trời Thu
Nỗi si mê chất chồng sầu đằng đẵng
Đêm vỗ về ru Tình giọt sương khuya.
Hồng Vũ Lan Nhi
8/1/04
VÀO THU
Đã qua rồi những buổi trưa nắng gắt,
Cơn gió nồm bay về chốn xa xôi.
Màu phượng đỏ đã chìm trong khất lấp
Trời vào Thu, đem vàng úa hong đời.
Mùa Thu đến, mây mù giăng màu xám,
Như lòng Em, khi thiếu vắng tình Anh.
Gió se lạnh, bầu trời thêm ảm đạm,
Mưa lạnh về, gợi niềm nhớ xa xăm.
Trăng tháng Tám đã nhạt nhoà kỷ niệm,
Giọt sương khuya gieo lạnh lẽo vào hồn.
Em quay quắt trong cõi sầu lẻ bóng,
Lệ rơi thầm từ khoé mắt cô đơn.
Đêm lặng lẽ, buồn dâng đầy nỗi nhớ,
Hồn bơ vơ, lạc lõng tiếng côn trùng.
Con đường cũ chờ bước chân lữ thứ
Quay trở về ngăn gió lạnh ngàn phương.
Hồng Vũ Lan Nhi
7/22/04
MÀU HOA PHƯỢNG
Hoa Phượng đỏ thắm bên trời
Sắc gợi màu nhớ, tả tơi rơi đầy.
Phượng buồn ngày tháng chia tay,
Sân trường vắng vạt áo dài trắng bay.
Tóc mây xoã phủ vai gầy,
Dáng mềm liễu rủ làm say mộng đời.
Mắt nai nhìn chốn xa xôi,
Mênh mông như đám mây trôi lững lờ.
Đường xưa in dấu hẹn hò,
Bước chân gót mộng, thẫn thờ nhớ ai?
Mi buồn chớp nhẹ u hoài,
Tâm tư chĩu nặng tháng ngày biển dâu
Hồng Vũ Lan Nhi
7/23/04
DÙ VẪN BIẾT
dù vẫn biết cõi đời là dâu biển,
sáng bình minh, và chiều đã hoàng hôn
theo tuần tự trăng tròn rồi trăng khuyết
sau cuộc vui là chất ngất u buồn.
dù vẫn biết cõi đời là dâu biển
tình trăm năm, rồi cũng cách chia nhau
vì ai đó cho tơ lòng giăng nhện
sông đôi bờ thuyền lạc bến nơi nao
dù vẫn biết cõi đời là dâu biển
sương mù trời, bằn bặt nỗi niềm riêng
trong giông bão, cánh chim bằng lướt gió
cô đơn về phủ kín cả trời đêm
dù vẫn biết, cõi đời là dâu biển
con tim nồng tha thiết đắm say yêu
khi gần gũi còn vì nhau lưu luyến
cách xa rồi ngày tháng bỗng vô liêu
Hồng Vũ Lan Nhi
7/21/2004
