NHỮNG BẢN NHẠC TÌNH

Chiều một mình qua phố TCS Mây hồng TCS
| Slow Connection click here: | ||
Em là men rượu cay cay,
Cho anh những phút ngất ngây tình nồng.


![]()
Nhạc: Đỗ Quân * Lời: HVLN
Ngày mai người
ra đi
Bỏ lại khung trời nhỏ
Để cho người Cali
Đã vương vương màu nhớ.
Tháng Mười, đã vào Thu
Trời lãng đãng sương mù
Gió về se se lạnh
Lá rơi vàng lối xưa
Bâng khuâng nhìn chiều xuống
Nắng vờn trên lá hoa.
Nắng nhạt dần trên vách.
Nắng trải dài phố xá.
Nhớ luồn vào trong gió.
Nhớ tan vào mây trôi.
Nhớ len vào hơi thở.
Nhớ quyện đến bên Người.
Người đi vui cảnh lạ.
Thời gian cũng chóng qua.
Buồn cho người ở lại
Nhìn tháng ngày phôi pha
Thơ : Hồng Vũ Lan Nhi
Nhạc : Phạm Anh Dũng
Buồn nào vương trong mắt ?
Buồn nào đọng trên môi ?
Buồn nào cài lên tóc ?
Buồn nào lấp Tim tôi ?
Hỏi Người xa xôi đó !
Hỏi Người gần gủi đây !
Rằng xa, Tình có nhớ ?
Rằng gần , còn đắm say ?
Nếu mây vương ngàn lối
Bàng bạc bước Em đi..
Thì xin Em đừng hỏi,
Tại sao tình cuồng si !
Nếu nắng rơi trên tóc
Làm hoen má xuân thì .
Thôi, xin Em đừng khóc,
Làm đau lòng người đi .
Nhớ sao thời hoa mộng .
Tiếc nuối tuổi thơ ngây .
Gió lùa mây vào mắt .
Nắng vờn má hây hây .
Những ngày xưa thân ái,
Đã lặng lẽ trôi qua .
Làm sao quay trở lại ,
Tìm được giấc mơ hoa .
HVLN
![]()
DÙ VẪN BIẾT
Thơ Hồng vũ LanNhi * Nhạc Mai Đức Vinh * Tiếng hát Mỹ Ngọc

Ngày mai người ra đi
Bỏ lại khung trời nhỏ
Để cho người Cali,
Buồn vương vương màu nhớ
Tháng Mười đã vào Thu
Trời lãng đãng sương mù
Gió về se se lạnh
Lá Thu vàng lối xưa
Bâng khuâng nhìn chiều xuống
Nắng vờn trên lá hoa
Nắng nhạt dần trên vách
Nắng trải dài phố xa..
Nỗi nhớ luồn vào trong gió
Nỗi nhớ tan vào mây trôi
Nỗi nhớ len vào hơi thở
Nỗi nhớ quyện đến bên người
Người đi có vui cảnh lạ
Thời gian rồi cũng chóng qua
Buồn cho một người ở lại
Nhìn chuỗi tháng ngày phôi pha ...
Slow connection:
Mai anh đi rồi, Bé có
buồn không ?
Mai anh đi, nhớ Bé vô cùng
Nhớ dáng học trò em đến lớp
Nhớ môi cườì áo trắng bay bay
Mai anh đi, đường xa xa lắm
Đời con trai như vó ngựa hồng .
Tuổi Bé bình yên như cơn nắng,
Tuổi anh buồn như lá rụng mùa đông .
Mai anh đi, Bé buồn hay vui
Xác lá nào rơi xuống ngậm ngùi
Thành phố sớm mai thành kỷ niệm,
Anh đi rồi chắc nhớ không nguôi .
Mai anh đi lòng không dám hẹn
Bởi xa rồi kỷ niệm cũng bay
Như giọt nắng phai nhoà trên tóc,
Như buổi chiều đổ xuống ngàn cây .
Mai anh đi rồi, Bé có còn ngoan
Mai anh đi nhớ Bé vô vàn
Nhớ mãi buổi chiều nghiêng nghiêng bóng xế
Nhớ môi hồng tóc xoã ngang lưng.
![]()
Bóng thời gian đi qua,
Để lại mãi trong ta,
Những mùa Thu ân ái
Với nụ cười thật xa
Gió hoang như ngày nào
Lay tà aó năng mầu
Bụi người bay suối tóc
Ru tuổi đời chiêm bao
Em mưa bay chênh vênh
Vén tình sóng lênh đênh
Cú phiếm tình bão nhỏ
Đang biển đời mênh mông
Monh manh như hạ vàng
Sỏi đá hoen mi nàng
Bồnh bềnh xanh nỗi nhớ
Thiết tha đời ngân vang
Gió, phôi pha nửa đời
Nhạt nhòa kiếp cung mơ
Em buồn như bóng nước
từ ký ức dòng khơi
Em đến mỗi đêm về
Như vẫy gọi lời thế
Xóa bờ môi hiu quạnh
Nở mặt trời đam mê
Nhạc & Lời: Lam Phương
Tiếng Hát : Thái Hiền
Chiều Tàn
Trời man mác nắng thơm lạnh đã dần phai
Màn đêm sao chưa buông còn thơ thẩn
Tựa đời mong bóng ai
Bóng đôi chim non tìm đường về
Ngại ngùng tung cánh theo làn gió đông vừa sang
Thấy cô thôn quê lòng rộn ràng
Nhịp nhàng quang gánh trong lòng bóng đêm dần lan
Chiều Tàn
Làn khói ấm mái tranh hiền bao niềm thương
Chiều ơi, mây bơ vơ từ ngàn hướng
Lạc loài nơi chốn quê
Gió không biên cương lạc đường về
Tràn bao ngõ tối qua mảnh lá nghe thở than
Gió thương những mảnh tình nghèo nàn
Cuộc đời đen tối mong hạnh phúc khi chiều lan
Đường gập ghềnh lạnh lẽo
Quanh co đường về khắp nẻo xa xôi
Có bóng con đò chiều mơ
Khách qua đò làm thơ
Êm trôi giữa trời nước bơ vơ
Nhẹ nhàng thuyền cập bến
Dòng sông nước hững hờ
Nghe không gian như thờ ơ
Có bóng cô em thẩn thờ
Nhìn áng mây trôi
Lắng nghe chuông chiều
Mà lòng thương nhớ ai nhiều
Chiều tàn
Đời lữ thứ kiếp tơ tầm vẫn còn mang
Chiều ơi ghi tâm tư vào lòng giấy
Rằng sầu mãi chứa chan
Cố quên những chuỗi ngày nghèo nàn
Tìm lại giây phút đôi lòng chết theo thời gian
Cố ghi thêm kỷ niệm nồng nàn
Để tình thương mến dâng đầy khắp nơi trần gian ...
***

Tác Giả: Hoàng Nguyên - Trình Bày:
Ngọc Lan
Khóc
mà chi, yêu thương qua rồi
Than mà chi, có ngăn được xót xa
Tiếc mà chi, những phút bên người
Thương mà chi, nhắc chi chuyện đã qua
Anh giờ đây như là chim
Rã rời cánh biết bay phương trời nao
Em giờ đây như cành hoa
Trót tả tơi đón đưa ngọn gió nào
Mình nào ngờ tình rơi như lá rơi
Ngày tình đầy vòng tay ôm quá lơi
Để giờ này một người khóc đêm thâu
Một người nén cơn đau, nghe mưa mà cúi đầu
Thế là hết, nước trôi qua cầu
Đã chìm sâu những tháng ngày đắm mê
Thôi đành quên, những tiếng yêu đầu
Những lời yêu ấy nay đã quá xa
Nẻo đường cũ giăng đầy mưa
Khuất mù lối khiến nên tình đành lỡ
Ta giờ đây như rừng thu
Nắng liệm với chiếc lá vàng cuối mùa
paroles: Jacques Prévert
musique: Joseph Kosma
chanter: Yves Montand
Oh! je voudrais tant que tu te souviennes
Des jours heureux où nous étions amis
En ce temps-là la vie était plus belle,
Et le soleil plus brûlant qu'aujourd'hui
Les feuilles mortes se ramassent à la pelle
Tu vois, je n'ai pas oublié...
Les feuilles mortes se ramassent à la pelle,
Les souvenirs et les regrets aussi
Et le vent du nord les emporte
Dans la nuit froide de l'oubli.
Tu vois, je n'ai pas oublié
La chanson que tu me chantais.
REFRAIN:
C'est une chanson qui nous ressemble
Toi, tu m'aimais et je t'aimais
Et nous vivions tous deux ensemble
Toi qui m'aimais, moi qui t'aimais
Mais la vie sépare ceux qui s'aiment
Tout doucement, sans faire de bruit
Et la mer efface sur le sable
Les pas des amants désunis.
Les feuilles mortes se ramassent à la pelle,
Les souvenirs et les regrets aussi
Mais mon amour silencieux et fidèle
Sourit toujours et remercie la vie
Je t'aimais tant, tu étais si jolie,
Comment veux-tu que je t'oublie?
En ce temps-là, la vie était plus belle
Et le soleil plus brûlant qu'aujourd'hui
Tu étais ma plus douce amie
Mais je n'ai que faire des regrets
Et la chanson que tu chantais
Toujours, toujours je l'entendrai!
REFRAIN ...


Tiếng Hát Nửa Vời
Nhạc sĩ: Trần Trịnh, Trình bày: Vũ Khanh
Biết đến ngày nào
Mình còn lê bước lang thang nhìn lá rơi trên hè chiều
Đã mấy chiều rồi, buồn nào không cánh bay cao
Giọt nắng rưng rưng cả trời
Buồn vương thoáng qua,
Buồn như tiếng ca lạc lõng ru say vào hồn
Mình ta với ta một bóng ưu tư nặng đầy
Thành ra con đường hun hút chân mây
Biết đến ngày nào mình còn gom lá ươm hoa
Để ép trang thư hẹn hò
Những lúc giận hờn, ngoảnh mặt không nói,
Thương sao tà áo đoan trang, lệ nhòa
Tình yêu đó ư,
Nhìn nhau phút giây và trót trao nhau nụ cười,
Đường gieo nắng hoa, tinh ngỡ say sưa trọn đời
Nào ngờ nay là thương nhớ không nguôi
Đã bao lần, mình bảo sao không nói đi,
Biết bao lần chỉ cười mà không nói chi
Phố vắng rồi, ngại bước đi thêm
Đưa nhau về để lại đàng sau trời tím
Bỗng một ngày
mình dìu nhau đi rất xa
Gió tung vàng để vòng tay thêm thiết tha
Tiếng hát nào chợt vút lên cao
O-RA E SEM-PRE!
Ân tình là trời mê ....
Tiếng hát nửa vời
Người vội quay gót đi nhanh
Mình đứng im nghe ngậm ngùi,
Mãi mãi nghìn đời
Mình còn thương nhớ nhau không
Thì cũng xa nhau thật rồi.
Ngày vui chóng qua,
Thành ra lắm khi mình nghĩ không nên hẹn hò
Người đi quá xa còn nỡ mang theo nụ cười
Để lại khung trời hoang vắng đơn côi

Tôi Sẽ
Nhạc và Lời: Thụy Mi, Tác giả trình bày
Tôi sẽ mang thơ dệt mộng lành
Đan làn sương hạt với non xanh
Cho em khoác ấm mùa đông giá
Ấp ôm vai gầy dáng em thanh
Tôi sẽ đưa em dạo vườn hồng
Gót trần em đặt bước mênh mông
Chân son em dẫm trên đường mộng
Khẽ chẳng làm lay giấc mơ xinh
Cho dẫu mây đen ngập bầu trời
Cho dẫu mưa rơi ngập lòng đời
Ngăn lấy phong ba để nụ cười
Thay giòng lệ chơi vơi
Mang đến cho em vườn địa đàng
Gom hứng sương đêm giọt nồng nàn
ươm cánh hoa yêu nhụy tình vàng
Dẫu yêu muộn màng
Tôi sẽ theo em trọn cuộc tình
Cho đời thôi chợt những điêu linh
Cho môi em mãi tình son thắm
Mãi cho cuộc đời tháng năm vui
Tôi sẽ yêu em cả một đời
Núi mòn sông cạn vẫn không vơi
Trao em nguyên chén men diệu vợi
Vun góp yêu thương kín một trời


Nhạc: Lam Phương
Trình bày: Ý Lan & Vũ Khanh
Mất em rồi xa em rồi
Hoa đã tàn nhụy đã phai
Chiều hôm nay trời thanh vắng
Em đi về, về với ai
Một người đi, một người sầu
Nhìn hoa úa buồn về mau
Đôi chân mòn tìm dư âm hè phố vắng
Lòng còn thương tình còn nồng
Mà đêm nhớ ngày chờ mong
Bao thu rồi nhìn lá úa rơi ngoài sông
Cánh thư này kỷ niệm này
Ta đã tìm về với nhau
Rồi hôm nay tàn mơ ước anh u sầu
Em ở đâu ?
Chiều nay mây đen giăng sầu đường về
Nhìn hoa rơi não nề, người ơi sao chẳng về
Còn mong chi câu thề giận nhau sao em không nói
Ra đi không một lời để giá buốt tim tôi
Ai ngờ chim trời vỗ cánh tung bay
Người đi để nhớ cho đời
Làm sao tôi đến bên người
Bao giờ mây hồng đưa bước em sang
Hay từ đây anh dỡ dang
Tình hỡi chôn vào thiên thu
Thơ: Huy Cận, Nhạc: Phạm Duy, tiếng hát: Vũ Khanh
Nắng chia nửa bãi chiều rồi
Vườn hoang trinh nữ khép đôi lá rầu
Sợi buồn con nhện giăng mau
Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây.
ĐK:
Lòng anh mơ với quạt này,
trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em mộng bình thường,
ngủ đi em mộng bình thường.
Ru em sẵn tiếng, thùy dương đôi bờ.
Ngủ đi em, ngủ đi em.
Ngủ đi mộng vẫn bình thường
À ơi có tiếng thùy dương mấy bờ
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ
Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau
Tay anh em hãy tựa đầu
cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi.
Tác giả: Ngọc Chánh - Phạm Duy
Tiếng hát: Tuấn Ngọc
Ngày nào cho tôi biết,
Biết yêu em rồi tôi biết tương tư
Ngày nào biết mong chờ,
Biết rộn rã buồn vui đợi em dưới mưa ...
ôi biết đem tin này,
Vắng như lòng giấy, tình yêu lấp đầy
Rồi biết quên câu cười,
Biết cho đôi dòng lệ rơị
Tình yêu đã trở lại,
Đôi mắt đêm ngày vơi hết đọa đầy
Tà áo em phơi bầy,
Ngón tay em dài, tiếng yêu không lời
Ngày nào lòng tôi đã
Biết vui biết buồn, ôm mối tương tư
Ngày nào cánh Thiên Đường
Đã mở hé tình yêu là trái táo thơm.
Tôi ghé răng cắn vào
Miệng môi ngọt đắng, tình yêu cuối đường
Là trối trăn cuối cùng,
Giấc mơ não nùng vội tan ...
Nhạc sĩ: Thế Hiển
Trình Bày: Thanh Thảo & Quang Dũng
Tìm lại chốn cũ năm xưa bên nhau
Giọt buồn ướt đẫm trong tim mưa ngâu
Hoài vọng tiếc nuối
Bao nhiêu kỷ niệm đẹp như giấc mơ
Từng chiều những ngón tay đan miên man
Chìm vào suối tóc đêm trôi qua mau
Ngàn lời thắm thiết yêu thương trao nhau
Ước mơ dài lâu
Dù lòng vẫn biết đôi ta xa nhau
Mà hình bóng mãi tâm tư in sâu
Muộn phiền đếm bước cô đơn lạc loài
Tìm đâu dấu yêu
Đèn vàng heo hắt mưa rơi đêm thâu
Một mình chiếc bóng nghe tim thương đau
Thầm lặng nỗi nhớ anh ơi nơi đâu
Xót xa tình sầu
Nhớ mãi năm xưa bên nhau rạt rào
Lời yêu đã trao
Ánh mắt thơ ngây môi hôn ngọt ngào
Ngàn ước mơ sau
Đã hứa yêu nhau thương nhau trọn đời
Dẫu nắng hay mưa đôi ta chẳng rời
Có ánh trăng đêm bên em lời thề
Mà sao anh nỡ hỡ
Vẫn biết xa em xa em thật rồi
Người yêu dấu ơi
Vẫn biết xa em xa em vời vợi
Gọi nhớ thương ơi
Vẫn mãi trong em bao nhiêu kỷ niệm
Vẫn mãi trong em thương yêu ngày nào
Những lúc như mơ tim em thường gọi
Người yêu dấu ơi...

Tác Giả: Mạnh Phát - Nguyễn Đan Thanh
Trình bày: Mỹ Huyền
Mưa khuya hắt hiu xuyên qua mành, tình
ngăn cách rồi
Đêm qua trắng đêm mơ thương hình bóng cũ xa xôi
Em ơi ! bước đi xa nhau rồi ngày vui đâu còn,
đèn vàng nhòa sương chưa tắt
Khu phố xưa lạnh buồn tênh
Hôm em bước lên xe hoa thềm nhà tươi pháo hồng
Em ơi! pháo vui như vô tình xé nát tim anh
Bao nhiêu ước mơ nay phai tàn,
Tình ôi phũ phàng,
Một ngày dù duyên chưa thắm,
Chuyến đò xưa sao nỡ quên!
Thương còn thương những chiều đời chưa nhiều
nghen ngào nhìn nhau không nói
Yêu còn yêu tiếng cười, ngày mới quen nhau,
ngỡ ngàng tình trong mắt sâu
Mưa khuya hắt hiu xuyên qua mảnh hồn đơn giá lạnh
Em ơi phố khuya bâng khuâng sầu buốt giá tim anh
Hương xưa ái ân theo êm đềm vàng trăng giãi thềm
Từng giờ buồn trông phố vắng, thắm hình em qua bóng đêm
Nhạc sĩ: Trịnh Công Sơn
Tiếng Hát: Khánh Hà
Ôm lòng đêm
nhìn vầng trăng mới về
nhớ chân giang hồ
ôi phù du
từng tuổi xuân đã già
một ngày kia đến bờ
đời người như gió qua
Không còn ai
đường về ôi quá dài
những đêm xa người
chén rượu cay
một đời tôi uống hoài
trả lại từng tin vui
cho nhân gian chờ đợi
Về ngồi trong những ngày
nhìn từng hôm nắng ngời
nhìn từng khi mưa bay
có những ai xa đời quay về lại
về lại nơi cuối trời
làm mây trôi
Thôi về đi
đường trần đâu có gì
tóc xanh mấy mùa
có nhiều khi
từ vườn khuya bước về
bàn chân ai rất nhẹ
tựa hồn những năm xưa.

Em Yêu Dấu
Nhạc sĩ: Hoàng Khai Nhan
Ca sĩ: Như Mai
Em yêu dấu ơi,
một chiều mưa rơi ướt vai
đường về bên nhau ước mơ nên dài lâu
Cây nghiêng bóng sao
nụ tầm xuân che lối vào
Nào cùng ta nhen bếp chiều
(Đ.K)
Ngày nào em biết đón hạnh phúc tới
Biết yêu thương, biết trao nhau tuổi đời
Là ngày khăn áo mãi rộn tiếng nói
Ấm trên môi như lửa hồng bếp vui
(Đ.K)
Em yêu dấu ơi, ngồi bên anh đi bé ơi
Và mùa xuân chim hót hai bên hàng cây
Xe theo phố vui, nhẹ đường hoa nương gót hài
Ngày nào đưa em xuống đời
ooo0ooo
http://www.dactrung.net/nhac/noidung.aspx?BaiID=3742&TacGiaID=860&TheLoaiID=3
Nhạc Sĩ: Phạm Mạnh Cương
Trình Bày: Khánh Ly
Rồi đây, mây trên đồi vắng, lang thang tìm phiến đá xưa rêu
mòn
Rồi đây, mưa ru ngàn lá, mây bay mờ xóa, rừng thông lắng
buồn
Tình anh, như thông đầu núi, trăng thanh chìm suối, tháng
năm vời vợi
Tình em, như sương chiều xuống, mênh mông đồi núi, mờ trong
bóng đêm
Biệt ly, hôn nhau lần nữa, trông nhau lần nữa, giá băng tơ
trời
Bài hát chia phôi ban đầu, vắng tiếng kinh chiều cầu cho
tình ái
Biệt ly, hôn nhau lần cuối, xa nhau lần cuối, nói sao cho
vừa
Chỉ thấy ánh mắt u hoài, nuối tiếc ân tình, trọn đời khó
phai
Rồi đây, anh như ngàn gió phiêu du từ đó biết đâu hẹn hò
Rồi đây, ... em phương trời cũ quê hương tình ái còn vương
mắt lệ
Tình yêu mong manh là thế xa xôi là thế xót xa tình buồn
Tình yêu thương đau từ đấy dư âm còn đấy
Lệ trong mắt ai .
![]()
Tác Giả: Hoàng Nguyên - Trình Bày:
Ngọc Lan
Khóc mà chi, yêu thương qua rồi
Than mà chi, có ngăn được xót xa
Tiếc mà chi, những phút bên người
Thương mà chi, nhắc chi chuyện đã qua
Anh giờ đây như là chim
Rã rời cánh biết bay phương trời nao
Em giờ đây như cành hoa
Trót tả tơi đón đưa ngọn gió nào
Mình nào ngờ tình rơi như lá rơi
Ngày tình đầy vòng tay ôm quá lơi
Để giờ này một người khóc đêm thâu
Một người nén cơn đau, nghe mưa mà cúi đầu
Thế là hết, nước trôi qua cầu
Đã chìm sâu những tháng ngày đắm mê
Thôi đành quên, những tiếng yêu đầu
Những lời yêu ấy nay đã quá xa
Nẻo đường cũ giăng đầy mưa
Khuất mù lối khiến nên tình đành lỡ
Ta giờ đây như rừng thu
Nắng liệm với chiếc lá vàng cuối mùa
Tác Giả: Nhật Ngân & Y Vũ - Trình Bày: Nguyễn Hưng
Em có khi nào nhớ đến anh
Chỉ xin một phút lặng sau mành
Anh từ đây sẽ không yêu nữa
Đễ giữ trong anh một bóng hình
Tôi đưa em sang sông, chiều xưa mưa rơi âm thầm
Để thấm ướt chiếc áo xanh, và đẫm ướt mái tóc em
Nếu xưa trời không mưa, đường vắng đâu cần tôi đưa
Chẳng lẽ chung một lối về mà nỡ quay mặt bước đi
Tôi đưa em sang sông, bàn tay nâng niu ân cần
Sợ bến đất lấm gót chân, sợ bến gió buốt trái tim
Nếu tôi đừng đưa em, thì chắc đôi mình không quen
Đừng bước chung một lối mòn, có đâu chiều nay tôi buồn
Rồi thời gian lặng lẽ trôi
Đời tôi là chiến binh đi khắp phương trời
Mà đời em là ước mơ
Đẹp muôn ngàn ý thơ, như ngóng trông chờ
Hôm nao em sang ngang, bằng xe hoa thay con thuyền
Giờ phút cuối đến tiễn em, nhìn xác pháo vướng gót chân
Gót chân ngày xa xưa sợ lấm trong bùn khi mưa
Nàng đã thay một lối về, quên cả người trong gió mưa
Tác Giả: Nguyễn Ánh 9 - Trình Bày:
Elvis Phương
Tình chết không đợi chờ
Tình xa ai nào ngờ
Tình đã phai nhạt màu còn đâu
Tình trót trao về người
Thì dẫu lỡ làng rồi
Người hỡi xin trọn đời lẻ loi
Chiều mưa ngày nào sánh bước bên nhau
Tin yêu rạt rào mộng ước mai sau
Cho ân tình đầu mãi mãi dài lâu
Cho duyên tình đầu đừng có thương đau
Chiều nay một mình chiếc bóng đơn côi
Mưa rơi giọt buồn giá buốt tim tôi
Mưa rơi lạnh lùng xóa dấu chân xưa
Tin yêu bây giờ trả lại người xưa
Tình lỡ nên tình buồn
Tình xa nên tình sầu
Tình yêu phai nhạt màu, tình đau
Lời cuối cho cuộc tình
Dù đã bao muộn phiền
Lòng vẫn yêu trọn đời, người yêu ơi!
Tác Giả: Hoàng Thi Thơ - Trình Bày:
Thiên Kim
Ta
đi lang thang theo ngày tháng, theo đời hoang, mang buồn đi
bốn phương trời
Ta đi rong chơi như là gió, như là mây, đi tìm quên cơn mê
này
Ta đi lang thang trên đồi vắng, qua rừng sâu, cho tâm hồn
hết âu sầu
Không còn nhớ, không còn thương, bóng người xưa quên thề cũ
Không còn nhớ, không còn thương, mối tình xưa quá bẽ bàng
Một mình một bóng, đời mình, một mình một bóng, chênh vênh
lạc loài, bóng ai còn đi
Rồi ngày nào đó, một ngày, rồi ngày nào đó, không ai kêu ta,
có ai gặp ta
Ta đi bơ vơ bên ghềnh đá, trên sườn non, chân ngựa hoang
bước mơ hồ
Ta đi rong chơi bên bờ suối, theo bầy nai, đi tìm quên cơn
mê này
Ta đi lang thang quên ngày tháng, quên trần gian, quên nhân
tình đã quên mình
Xin một sáng trong mùa đông, trên nệm êm lá vàng úa
Không còn nhớ, không còn thương, ta nằm im chết bên đường.
Nhạc & Lời: Phạm Duy
Tiếng Hát : Trần Thái Hoà
Đường em có đi hằng đêm gót hoa
nở những đoá thơ, ôi dị kỳ
đường êm có khi chờ em bước qua
là nghiêng giấc mơ ước thề
Ngàn sao sáng xa nhìn em thướt tha
rụng rơi vướng mây tóc ngà
Đường thơm bóng gầy nhạc run lá bay
hàng cây thiết tha đắm say
Đường dìu ngang bao ngõ đắng cay
dừng chân phút giây xong chia lìa
Đường dài thêm bao nỗi éo le
dài thêm nắng mưa thêm ê chề
Đường em cứ đi tình ta cứ xây
chờ em thoát thai quay đường về
Đường quanh khúc co nhịp chân trói vo
đường duyên ấm vui, đường mơ ...

Tác Giả: Nguyễn Trung Cang - Trình
Bày: Elvis Phương
Như
mưa ngày nào thấm ướt vai em
Như mưa ngày nào khuất lấp sao đêm
Thương em ngày nào khóc ướt môi mềm
Thương nhau thật nhiều biết mấy tin yêu
Cho nhau trọn tình dẫu có điêu linh
Xa nhau trọn đời vẫn nhớ thương nhau
Khi mặt trời vắng bóng
Khi lời nguyền khuất lấp
Nghe lạc loài kiếp sống sao mỏi mong
Như giọt buồn nước mắt
Mưa ngại ngùng héo hắt
Thương người về buốt giá trên đường xa
Bao là tình thắm thiết
Cho giờ này nuối tiếc
Thương nhiều rồi cũng cách xa mà thôi
Mưa từng ngày thiết tha
Mưa bàng hoàng xót xa
Còn mưa mãi giữa bơ vơ đắm trong mơ
Như mưa ngày nào thấm ướt vai em
Như mưa ngày nào khuất lấp sao đêm
Thương em ngày nào khóc ướt môi mềm
Thương nhau thật nhiều biết mấy tin yêu
Cho nhau trọn tình dẫu có điêu linh
Xa nhau trọn đời vẫn nhớ thương nhau, thương nhau, thương
nhau...
![]()
Gió Thoảng Đêm Hè
Nhạc và lời: Phạm Duy
Gió thoảng đêm hè, gió thoảng về khuya
Gió gập cô bé lúc tuổi xuân thì, giấc ngủ không mơ
Cô bé học trò, đến tuổi học trò
Gió thổi căng tròn dưới lồng ngực son
Gió rồn tim xuống, gió lạnh tâm hồn
Gió là nụ hôn làm cho cô bé nức nở nhiều hơn.
Gió thoảng đêm hè thương nhớ người đi
Nhớ người tình tơ, nhớ người tình thơ
Nhớ cuộc tình xa
Ngày tháng hè là những ngày thương nhớ
Gió để cho đời man mác buồn tênh
Những cuộc tình trinh sẽ còn mỏng manh
Hỡi cô em, lúc xuân xanh đa tình
Gió thoảng đêm hè, gió càng về khuya
Gió càng thương nhớ
Gió chỉ vô tình, gió gợi buồn thương
Cô bé một mình sẽ ngủ một mình.
Gió thoảng đêm dài muốn là niềm vui, muốn là ân ái
Gió chẳng nên lời, gió chẳng là ai
Để ru cô bé giấc ngủ không vui.

Tác Giả: Trịnh Công Sơn - Trình Bày:
Khánh Ly
Hãy
yêu nhau đi khi rừng thay lá
Hãy yêu nhau đi dòng nước đã trôi xa
Nước trôi qua tim rong đầy trí nhớ
Ngày mãi mong chờ ngày sẽ thiên thu
Hãy ru nhau trên những lời gió mới
Hãy yêu nhau cho gạch đá có tin vui
Hãy kêu tên nhau trên ghềnh dưới bãi
Dù mai nơi này người có xa người
Hãy yêu nhau đi quên ngày u tối
Dù vẫn biết mai đây xa lìa thế giới
Mặt đất đã cho ta những ngày vui với
Hãy nhìn vào mặt người lần cuối trong đời
Hãy yêu nhau đi bên đời nguy khốn
Hãy yêu nhau đi bù đắp cho trăm năm
Hãy yêu nhau đi cho ngày quên tháng
Dù đêm súng đạn, dù sáng mưa bom
Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu
Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau
Trái tim cho ta nơi về nương náu
Được quên rất nhiều ngày tháng tiêu điều.
Nhạc: Lê Hữu Mục , Tiếng hát: Khánh Ly
Về đây trong hoa lá
Hỡi cánh chim giang-hồ.
Về đây trong hương sắc thắm tươi, say mơ.
Huế,
Lờ-lững giòng Hương,
Năm tháng còn vương lời ai mong chờ.
Huế,
Trong tiếng dịu êm,
Cô lái bên sông còn vang lời thơ.
Tình xưa không vỡ bao giờ.
Mùa xưa còn thơm ngàn gió.
Chiều hè về trong sương khói mong-manh,
Chờ người về trong hương thu trong xanh.
Về đây trong hoa lá
Hỡi cánh chim giang-hồ.
Về đây trong hương sắc thắm tươi, say mơ.
Huế,
Lờ-lững giòng Hương,
Năm tháng còn vương lời ai mong chờ.
Huế,
Trong tiếng dịu êm,
Cô lái bên sông còn vang lời thơ.
Mùa hương hẹn đến khi về,
Lòng xanh còn in trời Huế.
Trầm-trầm thuyền đem thương nhớ qua sông.
Chập-chùng trời mây bay trong mênh-mông.
Từ đây xa sông bến,
Thuyền lướt theo trăng ngà.
Trời đầy sương lạnh-lẽo,
Có ai bơ-vơ.
Giờ tay vướng mà đi,
Sông nước biệt-ly,
Người xa kinh-kỳ.
Giữa sương gió ngàn khơi,
Đăm-đắm trông ai,
Cầu mong ngày vui.