Vài chi tiết:
THỬ T̀M CHÚT ÍT SỬ LIỆU
VỀ
VIỆN BẢO TÀNG KHẢI ĐỊNH
* Nguyễn Phúc Bửu Tập
Tháng 8 năm 1923,cách đây ba phần tư thế kỷ,vua Khải Định ra Đạo Dụ thành lập
Viện Bảo Tàng đầu tiên tại Trung Kỳ,lấy tên là Viện Bảo Tàng Khải Định ,được mọi
người biết đến và nhớ rơ hơn bằng tên gọi tiếng Pháp là "Museé Khải Định"
Viện Bảo Tàng nằm trong khuôn viên cung điện nhà vua,kiến trúc khá nhỏ,so sánh
với các Viện Bảo Tàng của các đô thị ở Tây Phương .tuy vậy ,giá trị lịch sử của
Viện,nhất là khi ta thấu hiểu các nguyên do khiến cho Viện dược thành lập,ta sẽ
có thêm ư niệm về sinh hoạt giữa chính phủ một Quốc Gia bị trị và những nguời da
trắng đến cai trị,và thấy được là nếu những người này đủ thiện tâm ,họ có thể
làm được nhiều việc để thực sự khai hoá nước bị trị .
*Khâm Sứ Pierre Pasquier,người thành lập Museé Khải Định .
Đạo dụ Musée Khải Định viết bằng chữ Nho,có bổn dịch qua tiếng Phảp trong
Bulletin Des Amis du Vieux Huế (BAVH 1929)như sau :
"Tinh hoa của mỗi dân tộc được thể hiện bằng các sản phẩm nghệ thuật,thể hiện
đời sống xă hội ,lễ nghi và chính trị,và c̣n phản ảnh cả linh hồn ṇi giống Quốc
Gia chúng ta đă được thụ hưởng bao nhiêu mẫu mực nghệ thuật truyền thống của
Tiền Nhân để lại ,và chúng ta có bổn phận phải duy trí để phát huy và bảo tồn
khiếu thẩm mỹ và t́nh yêu nghệ thuật cho các thế hệ đến sau .
Quan Khâm Sứ hôm nay đề nghị với Trẫm thành lập tại kinh thành Huế một Viện bảo
Tàng để thâu thập và ǵn giữ những mẫu kỷ vật của nghệ thuật và kỹ nghệ nuớc Nam
ta ,hầu cho các nghệ sĩ,và các nhà thủ công nghệ sau này có thế nh́n thấy tận
mắt sản phẩm của nguời truớc mà t́m đuợc cảm hứng .
Quan Khâm Sứ đề nghị lấy Tân Thơ Viện rất đẹp và rất phong nhă do đức Hiến Tổ
Chuơng Hoàng đế(tức là vua Thiệu Trị)sáng lập để làm viện Bảo Tàng ,và lấy đế
hiệu Khải Định của Trẫm đặt tên cho cơ sở mới .
Trẫm rất hài ḷng và cảm kích v́ nhă ư thanh lịch của Quan Khâm sứ đă có ḷng
tôn vinh trẫm và hôm nay Trẫm ban Đạo Dụ này thành lập Viện Bảo Tàng Khải Định
và Trẫm uỷ thác cho vị thuợng quan của Quốc Gia Bảo Hộ đáng tôn quư toàn quyền
định đoấtcc chi tiết về việc tổ chức và điều hành cơ sớmi thành lập này .
Cơ sở Tan Thơ Viện từ nay không c̣n dùng làm nơităng trữ kinh sách,vậy kinh sách
và ấn phẩm trong cơ quan này sẽ được thuyên chuyển đến cơ sở khác khi có ngân
khoản .Khâm thử "
Đạo Dụ mang số 1291,đề ngày 24/8/1923 ,và có ấn thự của quan Khâm Sứ Trung Kỳ .Vị
thuợng quan mà nhà vua nói trên tức là Ông Khâm sứ Pierre Pasquier,và Quốc Gia
bảo hộ đáng tôn quư là nước Pháp .
ở sau sẽ có dịp nói về liên hệ giữa nuớc Pháp và Miên,Lào ,Việt tuởng nên nhắc
lại một vài định nghĩa quy uớc của cho dễ hiểu.Danh từ Đông Duơng chỉ đinh vùng
đất từ biên giới Ấn độ đến biển Nam Hải
trung Hoa.Danh từ Đông Pháp chỉ 3 Quốc Gia Miên ,Lào,Viêttửớc là đất của Pháp .Trong
chu vi Đông Pháp có 5 đơn vị: Nam Kỳ,thuộc địa của Pháp,do 1 ông thống đốc trực
tiếp cai trị .Cao Miên và Ai Lao ,hai vương quốc do 2 Khâm Sứ cai quản .Bắc Kỳ
dần dấn tách ra khỏi triều đ́nh Huế,do 1 ông Thống Sứ điều khiển .Và Trung
Kỳ,vuơng quốc An Nam c̣n lại có 1 chánh phủ Nam Triều hoàn toàn do 1 vị khâm sứ
kiểm soát bảo hộ .
Danh từ Khâm Sứ ở đây dùng sai nghĩa .Có lẽ lúc mới mất nuớc,các cụ ta dùng danh
từ này để chỉ các ông quan đầu xứ,đại diện cho Hoàng Đế Nă Phá Luân đệ tam,bên
cạnh các ông vua Đông Pháp,và về sau quen dùng không thay đổi .
Khâm Sứ Pierre Pasquier giữ một vai tṛ chính trị đặc biệt,trước,tại Trung Kỳ,và
sau,trên toàn cơi Đông Dương .
Trong các nhà cai trị nguời Pháp tại Đông Pháp ,trước đó có ông Paul
Bert(1833-1896)là 1 nhá thông thái về môn sinh Lư Học ,và 1 chính trị gia đuợc
cử lần đầu tiên làm Toàn Quyền Đông Pháp ,thay thế các ông hải quân đô đốc vơ
biền để giữ vai tṛ quyết định trong việc chinh phục nuớc Nam .Paul bẻt trước đă
làm Bộ Truởng Giáo Dục tại Pháp được chỉ định đem áp dụng chính sách khai
hoá,thay cho chính sách chinh phục bằng vơ lực .
Cuối thế kỷ 19 ,có Paul Doumer(1857-1932),mà các cụ ta ngày xưa gọi là Toàn
Quyền Đô Mỹ ,nổi danh v́ chiếc cầu bắc qua sông Hồng ,và gọi là cầu Paul Doumer
.Paul Doumer là một nhà chính trị lỗi lạc muốn áp dụng chính sách thân thiện để
khai hoá Đông Pháp và kiến tạo đế quốc Pháp .Làm Toàn Quyền Đông Duơng từ năm
1896-1902,ông về Pháp làm chủ tịch thượng viện năm 1927,được bầu làm Tổng thống
Pháp năm 1931 và bị ám sát 1 năm sau .
Piere Pasquier là 1 viên chức hành chánh thuộc ngạch cai trị,nhưng có tài thật
sự về chính trị .Trước ông,Khâm sứ J.L.Charles ,cha đẻ thật sự của tập san "
Bulletin des Amis đu Vieux Huế(BAVH)là nguời đă chọn đặt vua Khải Định lên ngôi
thay thế vua Duy Tân ,một vua trẻ có bản lĩnh nhất của triều đại Nguyễn
Phúc,tiếp tục phong trào càn Vuơng phục quốc sau khi vua Hàm nghi thất bại ,bị
Pháp lưu đày qua Phi Châu .Pasquier tiếp tục công tác của Charles với 1 quy mô
lớn hơn,uốn nắn triều đ́nh huế thành 1 công cụ hoàn toàn phục vụ quyền lợi của
nguời Phấpu khi thành công chế ngự hoàn toàn bộ máy hành chánh nam triều ,Pasquier
được thăng thưởng làm Toàn Quyền Đông Pháp và tiếp tục chính sách khôn khéo lèo
lái 3 quốc gia Việt,Miên,Lào thành đất Pháp .
Nhưng nơi đây,ta không t́m ṭi tội "thực dân" của ông Pasquier mà chỉ t́m hiểu
các điểm tích cực ông đă làm đuợc về mặt khai hoá nuớc ta ngày đó theo chiều
huớng Tây phuơng ,nhất là về mặt văn hoá .
c̣n tiếp
NGUYỄN PHÚC BỬU TẬP
100404
THỬ T̀M CHÚT ÍT SỬ LIỆU
VỀ
VIỆN BẢO TÀNG KHẢI ĐỊNH (tt)
* Nguyễn Phúc Bửu Tập

Khoảng cuối thế kỷ 19 sau các cuộc chinh phục rất dễ dàng về súng đạn,nguời Pháp
khởi sự chương tŕnh b́nh định,và khai thác các nguồn lợi tại Việt Nam .Các dự
án qui mô khai thác canh nông và lâm sản bắt đầu với việc thành lập các diện
tích kgai thác mễ cốc,khẩn hoang để thiết lập các đồn điền cao su và cà phê lớn
,tạo nguồn lợi cho tư bản Pháp .Nhưnh bên cạnh các công tác vĩ đại này,c̣n có
một mối lợi tương đối nhỏ hơn không phải bó ra vốn là việc chiếm đoạt các món
quư vật của người bản xứ đem về PháP hoặc bán tại các nơi buôn đồ cổ lớn ở các
đô thị Âu châu như london,Bẻlin,Paris,Madrid hoặc vào tay các tư nhân ưa thích
đồ cổ .Các món di vật văn hóa này đă được cống hiến,biếu tặng,cướp giật,đổi chắc
(bằng giá rẻ mạt)một cách công khai,v́ không có một đạo luật nào về phía chính
quyền thuộc dịa -càng không có về phía Nam triều .-dể ngăn chặn cái nạn xuất
huyết ghê gớm tài sản nuớc Nam ta ngày đó .
Một nhóm nguời Pháp có học vấn và c̣n lương tri đă thấy rơ sự việc đáng tiếc
kia.Riêng tại Trung Việt vào năm 1913 họ đă thành lập hội " Đô thành Hiếu cổ
xă"(Association des Amisđu Vieux Huế)mục đích để sưu tầm,ǵn giữ,lưu l.i hậu thế
các kỷ vâtcọ tính cách chính trị,tôn giáo,nghệ thuâtvạ Văn Học về phía Âu châu
cũng như về phía địa phương,đặc biệt là liên quan đến thành phố Huế và các miền
phụ cận (Trích trong bản nội qui AAVH)
Ta hăy nghe ông P. Jabouille,một ông khâm sứ khác ở Trung Kỳ,từ năm 1929 được cử
làm chủ tịch uỷ ban Quanỉ Museé Khải Định ,Viết về t́nh trạng thực sự của cuộc
thất thoát các di vật văn hoá ở Đông Pháp và riêng tại Kinh Đô Huế .
" Bây giờ c̣n t́m thấy ở đâu những di vật văn hoá,các món động sản,các món tủ
bàn vô giá các bức tượng b́nh,ché độc b́nh có vẽ ,các món tượng đồng,các món đồi
mồi,đồ sứ,các kỷ vật bằng ngà voi,các món khí cụ xưa ,và ơi thôi c̣n biết bao
nhiêu thứ khác đă lam cho cung đ́nh ngày xưa huy hoàng tráng lệ ,đă làm nên đời
sống mỹ miều của các ông hoàng bà chúa các bậc công hầu,và các nhà hào phú ngày
xưa .
Các món kỷ vật kia đă được săn đón,cướp giật,nhuờng qua bán lại ,đổi chác,bịp
bợm và hầu như tất cả đă được đem ra khỏi xứ An Nam và Đông Pháp ,không c̣n cơ
hội nào trở lạiđể qua tay các con buôn Âu châu đến làm giàu cho các cơ sở sưu
tầm đồ cổ ngoại quốc .
Phải chăng bây giờ là lúc phải chặn đứng cuộc di tản đáng tiếc này ,hay ít ra
phải t́m cách giữ lại một vài bổn để làm mẫu ,làm bằng chứng của đời sống nghệ
thuật nuớc Nam,do chính nguời Nam chế tạo nên ,hoặc đă được chế tạo từ phương xa
đem tới đúng theo nhu cầu thị hiếu và thẩm mỹ của nuớc Nam (P.Jabouille :
Historique đu Musée,BAVH tập 2 tháng 4/6/1929)
c̣n tiếp
NGUYỄN PHÚC BỬU TẬP
100403