NHỮNG BÀI VIẾT ĐẶC SẮC
HOA VE CHAI
Sapy Nguyễn Văn Hưởng
Những người mới quen biết thường nghĩ Tạo bông đùa, khi trả lời về nghề nghiệp
ḿnh làm. Nhưng Tạo nói hết sức chân t́nh, rằng ḿnh là người sống bằng nghề
buôn bán Ve Chai trên đất Mỹ. Nhắc đến hai chữ Ve Chai, người Việt thường liên
tưởng đến h́nh ảnh những “chú ba” quảy đôi quang gánh đi khắp hang cùng ngơ hẻm,
rao t́m mua hầm bà lằng, nào nồi niêu xoong chảo hư lủng móp méo, đến cả ve chai
lông vịt...Nhiều người c̣n đi xa hơn, liên tưởng đến chú Hỏa ngày xưa, từ bên
nước “Đàn anh Trung Quốc mang ḍng máu bành trướng” xuôi nam khởi nghiệp tại
Việt Nam bằng gánh ve chai, dần dần “Tiến Nhanh Tiến Mạnh Tiến Vững Chắc” lên
thành một trong những người giàu có nhất nh́ nước Nam, với biết bao cơ ngơi để
lại cho đến ngày hôm nay.
Như một định mệnh, Tạo bước vào nghề Ve Chai hết sức t́nh cờ. Hơn một năm sau
ngày định cư tại San Diego, một thành phố cực nam bang California Hoa Kỳ, Tạo
bắt được cái “job” tương đối thơm tho trong hăng sản xuất cơ phận cho ngành hàng
không và không gian. Công việc ấy đem đến cho gia đ́nh Tạo một cuộc sống thật an
nhàn thảnh thơi. Nhưng đời mấy ai học được chữ ngờ, cuộc sống đang phẳng lặng
đột nhiên nổi sóng. Khi nước Mỹ bước vào thời kỳ suy thoái kinh tế. Dù với gần
15 năm gắn bó với hăng, Tạo vẫn bị cho nghỉ việc (laid off). Hay tin dữ, một anh
bạn chia sẻ niềm đau hơn bị ḅ đá bằng câu phán:
- Thời buổi kinh tế lụn bại, c̣n đi làm mới là chuyện lạ đời, bị cho nghỉ là
việc b́nh thường. Phải sống sao cho giống mọi người chứ!
Lời nói chơi tuy hơi nghịch nhĩ, nhưng ngẫm nghĩ lại nó diễn tả hết sức trung
thực nếp sống người dân Mỹ. Để làm rơ nghĩa hơn lời bạn, Tạo thêm mắm thêm muối
vào rồi đưa ra thêm một lư sự cùn, góp phần làm phong phú thêm cho nền “Văn Hóa
Việt Mỹ” của tân thiên niên kỷ thứ ba:
- Những ai không ăn hamburger, không biết thưởng thức football, không từng lănh
giấy laid off. Được xem chưa từng sống ở Mỹ.
Nghĩ được vậy, nên nỗi buồn mất việc của Tạo cũng vơi bớt đôi phần. Thế rồi Tạo
rút hầu bao, lấy tiền ki cóp từ bấy lâu, đem hùn hạp mở một garage sửa xe hơi.
Hai người chung vốn cùng Tạo đều có tay nghề giỏi, garage lại nằm nơi thị tứ
đông dân cư, nên khách hàng lúc nào cũng tấp nập. Nh́n thoáng qua bề ngoài, mọi
đều tưởng chủ nhân đang gặp thời và sắp giàu to. Nhưng thấy vậy chứ không phải
vậy. V́ yếu kém trong việc quản trị, nên tháng nào cũng lo tiền trả lương thợ,
tiền mua hàng thiếu chịu... muốn bá thở, không phải bù lỗ là may lắm rồi. Nhưng
nhờ garage sửa xe này mà Tạo học được nhiều kinh nghiệm quư giá để dấn bước vào
thương trường.
Toàn, một ông bạn dáng người phốp pháp gốc gác “chú ba”, nên Tạo đặt cho biệt
danh “chú Thọng”. Chú Thọng nh́n thấy sự “phồn vinh giả tạo” của tiệm sửa xe,
đâm ra khâm phục tài Tạo. Hàng ngày chú Thọng mon men tới tiệm, dọ ư xem Tạo có
việc ǵ cho chú hùn hạp làm ăn chung. Chú rảnh rỗi v́ thuộc thành phần lănh
lương theo diện “bảy nghề”, xe cộ nhà cửa đang được nhà băng chiếu cố. Nghe chú
thở vắn than dài, Tạo chẳng biết nói ǵ hơn là cho chú liều thuốc “cố gắng” để
uống, hầu đủ sức nín thở qua sông mà sống cho hết thời buổi kinh tế khó khăn này.
Tạo có người bạn rất thân tên Minh, xông pha thương trường ngay từ những ngày
đầu đến Mỹ, nhờ vậy nội công hết sức thâm hậu. Minh là nơi Tạo thường đến trút
gánh ưu phiền khó khăn của tiệm sửa xe, để được nghe lời mách nước miễn phí.
Trong thời kỳ nhà cửa đất đai lên giá vù vù, Minh tậu được một khu đất khá rộng,
dự tính mở một cơ sở kinh doanh nho nhỏ. Nhưng miếng đất cứ nằm phơi sương phơi
nắng măi, v́ không một dự án xây cất nào tŕnh lên được thành phố chấp thuận.
Cuối cùng có một người Mỹ gốc Ả Rập đến hỏi thuê đất mở Recycling với một giá rẻ
mạt. Minh cắn răng kư giấy cho thuê để nhẹ bớt tiền trả lăi hàng tháng cho ngân
hàng. Cơ sở Recycling tưng bừng khai trương, nhưng buôn bán ế ẩm, nên vài tháng
sau đành âm thầm dẹp tiệm, trả lại đất cho Minh. Nghĩ đến bạn, không mấy thích
hợp trong nghề sửa xe, Minh muốn giúp Tạo mở lại Recycling trên mảnh đất ấy. Tạo
đâu biết chi về nghề nghiệp này, nhưng nếu đưa chú Thọng vào th́ không c̣n nhân
tuyển nào thích hợp hơn. Trong thời kỳ huy hoàng chú từng làm chủ cây xăng, nên
có nhiều “kinh nghiệm chiến trường”. Khi Tạo ngỏ lời mời chú Thọng hợp tác làm
ăn chung, chú mừng hết lớn. Thế là Tạo có ngay người cộng tác.
Nghĩ ngợi măi không biết Việt hóa chữ Recycling thế nào, nên một hôm gặp ông bạn
chủ báo đến sửa xe. Tạo lợi dụng ngay.
- Ông chủ báo ơi! ông chữ nghĩa đầy ḿnh, xin làm phước “chuyển âm” giùm chữ
Recycling, v́ tôi sắp nhảy vào nghề này.
Ngẫm nghĩ một lúc ông bảo:
- Tái biến chế.
- Tiếng ǵ mà sao nghe giống họ hàng của Tái Côn Lôn trong Nhục Bồ Đoàn vậy cha
nội! Lại toàn chữ Hán Việt, xin làm phúc t́m giùm chữ nào dễ dễ hơn một tư đi
ông.
Tạo và ông ṿ đầu vỗ trán, nhưng vẫn không thấy chữ nào thích hợp. Đột nhiên một
chữ chợt xuất hiện chạy vụt qua đầu. Tạo chớp ngay rồi đề nghị cùng ông nhà báo.
- Hay là đặt “Ve Chai Lông Vịt” đi, ông nghĩ sao?
Ông nhà báo ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo Tạo:
- Nhưng bên này có ai bán lông vịt đâu mà mua, nên dùng chữ Ve Chai thôi, ông
nghĩ có được không?
Tạo và ông nhà báo “nhất trí” chọn hai chữ Ve Chai. Thế là Tạo và chú Thọng trở
thành đồng chủ vựa Ve Chai từ đó.
Ở Mỹ, mọi tên riêng, như tên tiệm, tên người, đọc xong bao giờ cũng phải đánh
vần th́ người nghe mới viết đúng. Nên chú Thọng và Tạo phải nghĩ tới nghĩ lui
để chọn một cái tên cho vựa. Cuối cùng vựa mang tên ABC, với tên này không c̣n
ai bắt đánh vần tên vựa nữa v́ đă đánh vần nó trước khi được hỏi.
Thời gian qua thật mau, mới ngày nào mà nay vựa Ve Chai đă hơn bảy tuổi. Hôm nay
Tạo ghi ra đây một vài niềm vui nỗi buồn sinh ra từ đống ve chai, đồng thau sắt
vụn ấy.
Một hôm nh́n đoàn xe đẩy của chợ (shopping cart) hùng dũng tiến vào vựa Ve Chai.
Tạo nổi hứng phong cho chú Thọng làm bang chủ Cái Bang đời thứ 101. Nếu đem
Hồng Thất Công, một bang chủ giỏi nhất trong lịch sử vơ hiệp Cái Bang mà so với
chú Thọng đương kim bang chủ, th́ chú Thọng giỏi hơn rất nhiều. Đệ tử dưới
trướng Hồng Thất Công trước đây chỉ rặt một ṇi Hán tộc. Đến đời Thọng Bang Chủ
đă thâu thêm nào Mễ tộc, Phi tộc, Hàn tộc, Bạch mao tộc, Hồng mao tộc, Hắc mao
tộc...nói chung mọi chủng tộc từ khắp năm châu bốn biển đều về quy phục dưới
trướng. Đời Hồng Thất Công, cao trọng nhất sau bang chủ là hạng đệ tử tám túi.
Đệ tử tám túi ngày xưa th́ làm sao so với hạng đệ tử mang hàng chục bao rác thật
lớn được treo lủng lẳng chung quanh các xe chợ, mà hàng ngày bang chúng đẩy đến
cung phụng cho Thọng bang chủ.
Nói bá láp một chút cho vui, chớ làm nghề buôn bán Ve Chai này, hàng ngày tiếp
xúc với khoảng 5% khách hàng thuộc thành phần vô gia cư (homeless). Nh́n cách họ
sống khiến Tạo không khỏi bùi ngùi xúc động. Năm ba đồng, một hai chục bạc bán
được từ những lon nhôm, lon nhựa, chai lọ... mà họ nhặt được trên đường hay moi
ra từ những thùng rác, chỉ đủ lo miếng ăn. Đêm xuống, họ chọn mái hiên nhà thờ,
hay dưới tàng cây làm nơi ngủ. V́ vậy nơi rửa tay cho khách của vựa Ve Chai biến
thành chỗ tắm giặt cho những kẻ khốn cùng này. Người Việt ḿnh, Tạo chưa thấy
một ai nằm trong thành phần vô gia cư.
Trong ngày đông khách bận rộn, con cái trong nhà thường ra vựa phụ giúp Tạo.
Trong bữa ăn từ biệt cha mẹ để qua New York học, Việt đứa con trai út, chia sẻ
với bố mẹ về nguyên nhân khiến Việt ghi tên học ngành Nha Khoa.
- Những ngày phụ giúp bố mẹ ở vựa Ve Chai, nh́n người vô gia cư cười, răng cỏ họ
đều “vàng úa trống vắng”. Con hy vọng mai kia trở thành Nha sĩ biết đâu con giữ
lại cho họ vài cái răng để nhai Pizza hay Hot dog, và nhất là nụ cười tươi tắn
trên môi.
Tạo chúc mộng ước của con sớm thành hiện thực, để Việt thay gia đ́nh đền trả
phần nào cái ơn quá to lớn của đất nước và dân tộc này ban cho gia đ́nh Tạo.
Ngoài những nụ cười vàng úa trống vắng, Việt c̣n thấy được những đôi tay đầy cáu
bẩn sung sướng đếm đi đếm lại từng đồng Penny, từng đồng Dime, từng đồng
Quarter...Đôi tay họ cáu bẩn, nhưng đồng tiền họ cầm thật sạch, đồng tiền được
tạo ra bằng chính sự khổ cực của ḿnh.
Có dịp nói chuyện với khách, Tạo biết được không phải chỉ quê hương Việt Nam
ḿnh mới gánh chịu nhiều khổ đau. Mà dường như bất cứ một sắc dân nào, đến lập
lại cuộc đời nơi miền đất hứa Hiệp Chủng Quốc này, đều mang chung một nỗi ưu tư
là “Kẻ Ra Đi Lo Cho Người Ở Lại”. Tạo không tránh khỏi chạnh ḷng khi nghe được
tâm tư sâu kín của mỗi người khách mang hàng đến bán cho vựa.
Một ông khách đă ngoài 70 người Ethiopia, sống đơn độc trong căn chung cư nghèo
cách vựa không xa. Tiền già chính phủ trợ cấp chỉ đủ nuôi thân, nên hàng ngày đi
lượm ve chai kiếm tiền gởi về quê lo cho gia đ́nh vợ con làng nước. Ông là khách
thường nhật của vựa, thu nhập mỗi ngày khoảng 25 đồng. Bẵng đi một thời gian
không thấy ông lui tới. Hỏi thăm mới hay, trong lúc đẩy xe chợ đi lượm ve chai,
xe bị trượt bánh trên đường dốc. Sức xe quá nặng, sức già yếu đuối, kéo ông ngă
lăn theo xe, đầu va vào lề đường làm ông bị nứt sọ. Ông phải nằm nhà thương cả
tháng trời. Ngày ông quay lại vựa, Tạo không nhận ra v́ ông quá tiều tụy ốm yếu.
Chiếc xe chợ của ông từ nay và những ngày sắp tới sẽ chẳng bao giờ c̣n được đầy
tràn như xưa. Không biết nơi quê nhà vợ con có hay biết mà thương tâm cho hoàn
cảnh ông không? Nhưng Tạo biết chắc một điều, món tiền ông gởi về gia đ́nh hàng
tháng sẽ c̣m cơi đi, biết đâu ông lại nhận được đôi lời trách là quên cội quên
nguồn. Để mừng ông sống lại, vợ chồng Tạo mời ông dùng cơm tối, rồi xin được kết
bạn cùng ông. Lẽ sống của ông là tạo niềm vui cho người khác, đời của ông đă cho
gia đ́nh Tạo một bài học quư giá về ban phát t́nh thương và sống cho tha nhân.
Tạo có anh công nhân trẻ, người gốc Mễ Tây Cơ, không nói được một câu tiếng Anh,
nhưng làm việc hết sức siêng năng cần mẫn. Lương ve chai nào được là bao, lo cho
ḿnh chưa đủ huống chi c̣n cả một ḍng họ nơi quê nhà. Có công ăn việc làm,
nhưng anh cũng trở thành kẻ vô gia cư, v́ làm được đồng nào anh gởi hết về quê.
Nơi anh ngủ là ḷng chiếc xe van mà một người quen thương t́nh cho sử dụng tạm.
Ăn th́ bữa cái Taco, bữa cái Borritto, ngon lắm được bữa Pizza trong những ngày
đông khách chủ cho thêm tí tiền “bồi dưỡng”. C̣n nước uống và tắm rửa th́ ra cái
ṿi phía sau vựa Ve Chai. Một ngày có tin cảnh sát t́m anh. Th́ ra, v́ nhu cầu
nơi quê nhà quá lớn, lương anh dù đă gởi về gần hết, gia đ́nh vẫn than túng
thiếu. Muốn có tiền nhiều và nhanh, anh lạc vào đường bán ma túy. Hay tin cảnh
sát truy lùng, sợ hăi, anh trốn về Mễ. Tạo mất đi một người thợ tốt, nhưng không
biết giờ này cuộc sống anh công nhân trẻ ra sao?
C̣n với khách Việt, Tạo cùng chú Thọng có được nhiều t́nh thân qua chuyện buôn
bán, càng dễ chia sẻ hơn bởi t́nh đồng hương và cùng chung ngôn ngữ. Nhờ vậy Tạo
thấu hiểu được nhiều nỗi thương cảm, xót xa, cao thượng... chung quanh vựa ve
chai này. Có mấy ai nơi quê nhà biết được người thân ḿnh sống ở Mỹ, phải đi moi
thùng rác, để t́m từng xu từng cắc. Ăn uống dè sẻn, ở nhờ ở đậu trong garare...để
có bạc trăm bạc ngh́n gởi về lo cho bà con hay cứu trợ đồng bào thiên tai, nghèo
khổ bên nhà. Trong đống ve chai, trong đám đồng thau phế thải...đă nở lên trăm
ngàn đóa hoa muôn sắc về t́nh ruột thịt nghĩa đồng bào, làm át đi mùi tanh tưởi
của phế liệu. Tạo bắt chước nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đặt cho loài hoa ấy cái tên
Hoa Ve Chai. Loài Hoa Ve Chai này không may mắn như Hoa Trinh Nữ được quân vương
sủng ái, không lên ngôi hoàng hậu, nhưng thắm đượm t́nh người, t́nh yêu thương
đồng bào dân tộc. Với khả năng hạn hẹp, Tạo không đủ sức diễn tả hết những thắm
tươi, cao đẹp của loài hoa mà Tạo ngắm nghía suốt bảy năm nay. Tạo ngắt một cành
Hoa Ve Chai trong hàng trăm đóa hoa nở rộ, gởi đến người bạn, một linh mục khả
kính trong ngày đầu xuân.
Kính gởi Linh mục Trần Thanh Tùng
Kính thưa Cha.
Rất cảm động khi nhận được điện thoại chúc Tết của cha từ bên kia bờ Đại Tây
Dương. Một lần nữa, con cầu xin Thiên Chúa ban nhiều hồng ân xuống cho cha trong
năm mới này. Từ nay có thêm được phương tiện liên lạc e-mail hiện đại, sẽ giúp
chúng ta kết chặt t́nh thân, rồi từ đó chia sẻ vui buồn việc Chúa cũng như việc
đời trong thời gian sống xa quê hương. Riêng con hằng mong chúng ta làm được đôi
điều để vinh danh Chúa, để trợ giúp người dân Việt nghèo khổ có cơ hội vươn lên.
Qua lá thư này, con xin kể hầu cha một câu chuyện, cũng tương tự như chuyện con
kể lúc hai ta dạo dọc băi biển bên khách sạn Coronado Del, một khách sạn to lớn
và sang trọng nhất của thành phố San Diego này.
Thưa cha! Vài tuần sau ngày cha rời San Diego, vợ chồng con có dịp trở lại dự
Thánh lễ tại nhà thờ Thánh Tâm nằm trên đường số 42 thuộc khu Đông San Diego. Từ
chỗ con ngồi, nh́n lên trên vài hàng ghế, con thấy một người đàn bà đứng tuổi
phúc hậu gọn ghẽ trong chiếc áo dài màu xanh nhạt, nh́n gương mặt hơi quen quen,
nghĩ một lúc con mới nhớ ra đó chính là bà Phong, bà chủ nhà đăi cơm trưa chúng
ḿnh trong lần đầu tiên cha đặt chân đến San Diego. Cạnh bên bà, một người đàn
ông tóc hoa râm, có lẽ là chồng bà Phong. Ông quạt luôn tay cho vợ, như cố xua
đi cái nóng buổi trưa hè. Thánh lễ xong, mặt đối mặt con mới nhận ra ông ta cũng
là chỗ quen biết. Sở dĩ con không nhận ra ngay, v́ hôm ấy ông mặc quần áo tươm
tất gọn ghẽ, khác xa những lần con thường gặp. Thưa cha, ông Phong chính là
người khách thường nhật của vựa Ve Chai do con làm chủ. Hàng ngày cầm trao ông
đôi ba chục bạc, tiền công cả một ngày lao động, con cảm nhận được sự cần cù,
nhẫn nại, chịu dựng cực nhọc trên con người ấy. Lúc vắng khách, anh em con cũng
nói đôi ba câu chuyện về quê hương về giáo hội khi biết ông cùng là người Công
giáo. Con thường ân cần tiếp đón ông, đôi lúc giúp ông phân loại những phế liệu
nhặt được, để tránh cho ông những mặc cảm.
Khi nhận ra ông là ai, th́ h́nh ảnh ba trăm đồng bạc mà bà Phong gom góp trong
gia đ́nh, cầm trao cha để nhờ chuyển về quê nhà đóng góp xây dựng việc Chúa, con
thấy nó cao cả và quư hóa quá. Làm thế nào để những người thụ hưởng món tiền ấy
thấu hiểu hết được ư nghĩa của nó? Làm thế nào để cân đo được sự nặng nhẹ của
đồng tiền? Trong khi phần đông chỉ chú tâm vào những con số không hồn!
Nh́n những người về thăm quê hương, đem tiền bạc giúp đỡ họ hàng thân tộc, bạn
bè hay những việc xă hội, tôn giáo. Ai cũng nghĩ rằng tiền bạc bên trời Tây rất
dễ kiếm. Nhưng mấy ai hiểu được rằng, để có đồng tiền ấy, cả vợ chồng lẫn con
cái phải ngồi thật nhiều giờ bên bàn máy may gia công, phải giũa hàng vạn bàn
tay, phải lau chùi hàng ngàn bàn chân cho khách... Hoặc như ông Phong kia, mỗi
sáng phải thức giấc từ lúc tinh mơ, moi móc từng thùng rác để nhặt ra từng cái
lon cái chai mang bán kiếm sống qua ngày và gởi về giúp bà con thân thương từ
ngàn dặm xa xôi.
Thưa cha, đó là câu chuyện nối tiếp chuyến thăm viếng San Diego của cha, mà con
xin được kính gởi đến cha.
Cách đây mấy năm, nhân dịp về thăm quê, một ông bạn già nhờ Tạo vào Văn Miếu Hà
Nội t́m giúp tên tổ tiên ông đỗ đạt được ghi danh vào bia đá. Nghĩ lại phận ḿnh,
tổ tiên không một ai đỗ đạt cao để lưu danh muôn thủa. Đến đời ḿnh tuy được làm
Việt Kiều Mỹ, trông có vẻ thơm to, nhưng gắn thêm tư nghề nghiệp vào thành Việt
Kiều Ve Chai chắc không khỏi báng mùi. Mùi vị tủi thân ấy đă bay đi hết từ ngày
Tạo thấy được loài Hoa Ve Chai nở đẹp.
Làm bất cứ ngành nghề nào, chắc cũng không khác chi với nghề vun phân tưới nước.
Cây cối nẩy sinh hoa trái ngoài vườn, th́ trong ḷng người gieo trồng cũng ngập
tràn hoa trái. Hiểu ra điều này, Tạo cùng chú Thọng càng yêu thương và hănh
diện với nghề nghiệp ḿnh đang làm. Cả hai chăm lo vun phân tưới nước cho vườn
hoa chung trong vựa ve chai và vườn hoa riêng trong gia đ́nh mỗi người.