Mừng Xuân

 

   

 

ÔNG ĐỒ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông Đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay

Nhưng mỗi năm một vắng
Người thuê viết nay đâu
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu.

Ông Đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài đường mưa bụi bay.

Năm nay Đào lại nở
Không thấy ông Đồ xưa,
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ.

VŨ Đ̀NH LIÊN

 

 

 

 

Sau đây là bài sớ táo quân của dân Việt di cư tới Mỹ khi Sàig̣n đổi chủ (gần 30 năm trước) ghi lại những cảnh đau thương của người Việt xa xứ:

 

 

SỚ TÁO QUÂN

  do Tịnh Vzoi NMC phóng-tác

 

1- Vừa từ ḿnh cá chép, nhảy vót lên sàn nhà đại sảnh, táo xốc lại mũ áo.  Đúng lúc đó, quan nghi-lễ xướng danh:

            - Táo Voi, miền Memphis!

Táo vừa thở, vừa thưa thật to:  - Dạ!

Rồi Táo tiến vào, ra mắt Ngọc-Hoàng.

Quá vội, táo không kịp sửa lại cái quần ống thấp, ống cao:

           

            Muôn tâu Thánh-Thượng,

            Rộng lượng khoan dung,

            Đức-độ khôn cùng

Khắp vùng đất nước!

            Thần xin ra mắt:

            - Là Táo di-cư,

            Từ trước đến chừ,

            Ngụ vùng Memphis.

            Đặc-trách dân Mít,

            Hết mực trung-kiên,

            Cúi đầu khấn-nguyền,

            Tung hô: Vạn tuế!

            Ngoc-Hoàng Thượng-Đế:

            Thánh-thể khang-an,

            Cai trị thế-gian,

            Mọi mặt văn vơ!

 

              *

            Thần xin kể rơ

            Mọi việc xẩy ra

            Trong năm vừa qua.

            Khấu-tŕnh Thánh-thượng

Tỏ ḷng độ-lượng

            Thứ lỗi, làm ngơ:

            Văn-vẻ lơ-mơ,

            V́ thần dốt chữ

            Chẳng thông như những

            Cô cậu sinh-viên

            Học-hành liên-miên,

            Kinh-sử uyên-bác.

            Thần không khoác-lác,

            Phóng-đại, tô mầu,

            Chỉ tâu trước sau.

 

2- Hắng dọng mấy cái cho thông cổ, rồi hít hơi thật mạnh cho đầy buồng phổi, táo mới chậm-chạp thưa:

 

            Trong năm Ất-Măo,

            Thần chuyên đi dạo,

            Từ Bắc chí Nam,

            Thăm hỏi họ-hàng,

            Người Việt chính-cống:

            Những người đă sống

            Cực khổ đủ điều,

            Nhưng đầy thương yêu,

            Mặc cho cộng-sản

            Dầy-xéo quê-hương,

            Đào hố, phá đường,

            Gieo bao tang-tóc...

            - Thực lũ rắn độc!!!

            Chỉ học tỵ-hiềm.

            Chính thần đă xem,

            Biết bao nhiêu cảnh

            Muôn dân, bá tánh

            Thị nát xương tan,

            Nhà cửa điêu-tàn,

            Muôn ngàn đau-khổ!

 

             *

            Thần vẫn c̣n nhớ

            Mọi việc rành-rành:

            Tháng ba Ất-Măo,

            Cao nguyên thất-thủ,

Rồi đến Trị-Thiên,

Đà-nẵng, Nha-trang...

Di-tản chiến-thuật,

Đúng như lệnh mật,

Nhưng thật dă-man:

Người chết muôn ngàn!

Đủ màn chết-chóc!!!

Chết không kịp khóc!

Chết trọn cả nhà!

Chết nát thịt da!

Chết ngoài băi biển!

Chết trên tầu chiến!

Chết bám phi cơ!

Chết bụi, chết bờ!

Ở đâu cũng chết!

Thực kể không hết.

Ôi thiệt đau ḷng.

Con cháu Lạc-Hồng

Người dân nước Việt

Phải cơn ly-biệt!

             

3- Quá cảm-động, táo kéo vội tà áo lau đôi mắt ngấn lệ, rồi mếu-máo tâu thêm:

 

            Nhưng vẫn chưa xong

            Thừa thắng xông lên

            Cộng quân tiến chiếm

            Vũng-tầu, Bà-Rịa,

            Quyết đánh Sàig̣n.

            Quá sợ mất khôn,

            Thiệu là tổng-thống,

            Lại t́m đường trốn.

            Cùng với vợ con,

            Mang cả bạc vàng

            Bay ra ngoại-quốc

            Để mặc đất nước

Trong cảnh điêu-linh.

            Chỉ muốn một ḿnh

An-nhàn hưởng-thụ.

- Đúng phường cầm-thú!

Tội cụ Phó Hương

Ư-chí quật-cường,

Nhưng gân-cốt yếu,

Đứng ra thay Thiệu

Hiệu-triệu muôn dân:

- Chiến-đấu đến cùng,

Không hàng Cộng-sản!

Chết cũng không ngán!

Quyế diệt Cộng-nô!

Con cháu già Hồ!!!

Nhưng do áp-lực

Nặng-nề quá sức

Không biết từ đâu,

Làm cụ rầu rầu

Trong ṿng mấy bữa

Không cầm quyền nữa,

Trao lại tướng Minh

Nghiên-cứu t́nh-h́nh,

Lo cho vận nước:

Làm ǵ cũng được,

Chiến-lược ra sao,

Thể-chế thế nào,

Cũng không cần biết!

Miễn đừng chém giết,

Tội nghiệp muôn dân!...

Tính toán mấy lần,

Big Minh quả-quyết:

" -Ḿnh phải liên-hiệp,

Thua-thiệt bao nhiêu,

Th́ cũng phải liều!..."

Tựa như ác-mộng:

Nhận quyền Tổng-Thống

Chỉ mới một ngày

Đă ra lệnh ngay:

" - Đầu hàng hết thảy!!! "

                 *

Quân nhân các cấp

Bất-chấp lệnh trên,

Đưa mắt lặng thinh

Nh́n nhau đau-đớn,

Chẳng kịp lấy trớn,

Xếp lại đôi lon,

Bỏ cả vợ con...

Hè nhau mà chạy!

            Có người phải lạy

            Mấy mụ Me Tây

            Nhường chỗ máy bay

            Để mà tẩu-thoát.

            Có kẻ phải đoạt

            Thuyền máy ngư-dân

            Ra vào mấy lần

            Mới được Mỹ đón!

            Ngay thần cũng bị

            Tầu Mỹ bỏ rơi!

            Phải quay vô bờ,

            T́m tầu khác vậy!

            Ḿnh phải lo lấy

            Số-phận của ḿnh!

            Nguồn-gốc nhà binh

            Ai mà chẳng sợ!

            Ở lại lớ-ngớ,

            Bị bắn cái đ̣m,

            Số-phận đi-đoong!

            Uổng đời trai-tráng!

            Muốn giữ lấy mạng,

            Phải tính mau mau...

            Khối người bỏ chạy

            Chẳng kịp về lấy

            Cái áo, cái quần...

            Chẳng hạn như thần:

            Chạy rơi hết cả,

            Chỉ c̣n cái khố,

            Với một đôi giầy,

            Lại chẳng có dây!!!

            Nhưng c̣n sướng chán!

            Nhiều người muốn nán

            Đón vợ, đón con

            Ở tận Sàig̣n

            Nên đành kẹt lại!

            C̣n như ông bạn

            Rất là chịu chơi

            Chủ-tịch lâm-thời

            Việt-kiều Memphis,

            Cả ngày xụt-xịt

            V́ nhớ đàn con

            Để lại Sàig̣n

            Mang đi chẳng đặng!

            - Thiệt là cay đắng

            Số-phận dân ḿnh!!!

            Thần xin lặng thinh

            Một hai ba phút

            Chia sẻ đôi chút

            Nỗi thống-khổ này!

            - Đoạn-trường mới hay!

            Hu Hu!  Đau đớn!!!

                         

        

 

4- Đau trong niềm đau của dân-tộc, táo đứng không vững.  Lấy hết nghị-lực, một tay gh́ chặt lấy cạnh bàn, một tay tḥ vào trong bị, lấy ra một chai nho nhỏ, táo đưa lên miệng, uống đánh ực một cái.  Lạ thay, như gặp thần-dược, táo khỏe-khoắn lại như thường và tâu tiếp:

 

            Giờ thần kể đến,

            Vắn-tắt vài lời,

            Số-phận những người

            Ra được khỏi nước.

            Dù sau, dù trước,

            Đều được tới Guam,

            Hay Wake, Hồng-kông,

            Hoặc Mă-lai-á.

            Đâu cũng vậy cả:

            Sống ở trong lều,

            Nóng bức chẳng kêu,

            Nước non không đủ

            Chỉ ăn, rồi ngủ,

            Nhưng phải xếp hàng

            Mới có cơm ăn,

            Dài hàng cây số!

            Trông mà phát sợ,

            Nhưng vẫn phải làm.

                           *

            Để khỏi tham-lam

            Thần vào Bệnh-viện,

            Xin làm việc thiện:

            Trợn mắt, ph́ hơi...

            Dọa con nít chơi,

            Để chúng khỏi khóc.

            Hoặc dậy chúng học

            Tiếng Mỹ, tiếng Anh.

            Chúng nói rất rành:

            "Thằng cu vế mướt"

                  (Thank you very much)

            Tiếng ǵ dễ ợt,

            Chẳng học cũng hay!!!

            Nhưng mà lạ thay,

            Nhiều hôm thần rảnh,

            Thần đi ngắm cảnh,

            Gặp toàn "danh ca"

                        (Dân đánh cá)

                    Của cả ba miền:

            Vũng-Tầu, Bà-Rịa,

            Côn-Sơn đủ cả!

            Phước-Tỉnh cũng đông,

            Lập ban "Cộng Đồng"

            Cùng nhau tập nói

            "Ăng-nê" mốt mới,

            How: "nà nàm" sao.

            Chẳng học được bao

            Th́ đà sang Mỹ,

            Không dùng tầu thủy,

            Mà lấy phi-cơ...

            Sang tận Hoa-Cờ,

            Xuống In-Tao-Ghép.

                   (Indiana Town Gap)

            Muốn có người đẹp:

          Xuống Pho-Sáp-Phi.

                   (Fort Chaffee)

               Có người định đi

            'Eaglin' ấm-áp.

            Nhưng lại được đáp

            'Ca-Li-Phọc-Na'

            Coi như quê nhà,

            Tự do lập-nghiệp.

            Bây giờ dânViệt

            Rải-rắc khắp nơi

            Hết thảy năm mươi

            Tiểu-bang nước Mỹ.

            Riêng tại Memphis:

            Hơn mấy trăm người.

            Ai nấy vui tươi

            Dựng đời sống mới.

            Ban sáng đi làm

            Kiếm gạo, kiếm cơm

            Nuôi đàn trẻ nhỏ.

            C̣n những buổi chiều

            Mới đi làm về,

            Chảng nề mệt nhọc,

            Rủ nhau đi học,

            Măi tận "Đao-Tao"

            Ở phân-khoa nào,

            Thần không được rơ.

            Ḿnh tuy già cỗi,

            Cũng định theo chân,

            Đi thử một lần,

            Đến xem cho biết.

            Chứ ở xó bếp

            Đâu biết chuyện ngoài,

            Làm sao viết bài

            Tŕnh tâu Thánh-Thượng!

            Nên thần mới gượng

            Quá bộ, đi theo,

            Chạy thẳng một lèo,

            Vào ngay trong lớp.

            Nhưng thần pháp khớp:

            Bà Mỹ bả đen!

            C̣n hơn lọ đèn!

            Nhưng được một nết:

            Dậy hay ra phết,

            Tiến tới rơ ràng!

            Thần thấy mà ham,

            Cũng toan xin học,

            Trau-dồi trí-óc,

            Nhưng đọc chảng thông!

            Liền đi nột ṿng

            Thanh-tra dư-luận

            Bằng màn phỏng-vấn

            Về chuyện nấu ăn.

            Ai nấy đều nhăn:

- Rằng cơm xứ Mỹ

Chỉ được ăn kỹ

"Hót Đóc,Bợc-Gờ",

Đâu có cầy tơ!

Ḷng heo! Phở tái!

Dầu thèm nhỏ răi

Cũng chẳng kiếm ra.

Đến ngay 'bạc-hà',

'Cây xả', 'lá hẹ',

'Rau muống', 'húng quế'...

Cũng phải nhịn luôn.

Thiếu chúng thiệt buồn!

                *

5- Như ch́n trong ṿm trời kỷ-niệm, như sống lại thời vàng son đă mất, táo đọc đến đây, nuốt nước miếng liên hồi, rồi mới đọc tiếp:

            Ô quên! Xin lỗi!

            V́ thần già cỗi,

            Có tính lo ra!

            Giờ thần nói qua

            Vài ba chuyện nữa.

            Như thần đă hứa

            Với lại Ngọc-Hoàng,

            Chẳng dám khoe-khoang.

            Chắc  Ngài cũng biết

            Rằng trai nước Việt,

            Nổi tiếng 'Galant'

            chẳng ai sánh bằng.

            Cho nên gái Mỹ

            Theo 'g̣' thiệt kỹ,

            Dù bị la rầy,

            Vẫn cứ phây-phây

            Xin anh 'săn-sóc' !

            C̣n dân kẹp tóc

            Gốc gác Sàig̣n

            Khi thêm phấn son

            Th́ c̣n phải nói!

            Nhưng khi được hỏi

            Đều cứ trả lời:

            - Ao nhà vẫn hơn!

            Thiệt là đáng quư!

 

               *

Đến đây, táo giật ḿnh đánh thót, đưa tay vỗ nhẹ cái đầu sói, rồi vội-vàng thưa:

 

            - Ô Hô !

            Chờ thần một tí!

            Chút xíu nữa quên

            Đám cưới Việt-Nam

            Ở vùng Memphis,

            Người đi đông nghẹt:

            Kẻ đứng, người chen!

            Ai nấy đều khen:

            - Thật là cảm-động!

            Thân như bay bổng,

            Vào cơi Thiên-Thai,

            Nhứt-quyết một hai

            Cưới ngay bà nữa!

            Nhưng vừa tới cửa,

            Toan sửa-soạn đi,

            Miệng cười h́-h́,

            Thần nghe cái rụp!

            Chân tay co rút.

            Mới sực nhớ ra

            Rằng thần đă già!

            C̣n tham-lam quá!

            Rơ thật cái họa!

            Thần ngượng cả người:

            Đỏ mặt, tía tai!

            Thần ù bỏ chạy.

            Bây giờ nhớ lại,

            Thấy vẫn c̣n quê!

            Chỉ sợ trẻ chê:

            - Già không nên nết!

                            

        *

6- Đang hăng-say đọc, táo bỗng nghe thấy văng-vẳng bên tai, tiếng đờn ca, không biết từ đâu tới.  Táo mới sực nhớ đến cuộc lễ tất-niên sắp tới, nên thưa luôn:

 

            Nghe đâu đang nhắm

            Đến tết năm nay,

            Tổ-chức đúng ngày

            Tân-niên th́ phải.

            Nhiều người bải-hoải,

            Chạy ngược chạy xuôi,

            Được việc th́ thôi,

            Chẳng nề mệt nhọc!

            Có kẻ bỏ học

            Để dượt các màn:

            Ca, Vũ, Kịch, Đàn...

            Coi ṃi hấp-dẫn!...

                         

          *

           

             Chuyện nhiều lắm lận.

            Thần chỉ kể qua,

            V́ thần tính ra

            Thời gian quá gấp.

            Thánh-Thượng miễn chấp.

            Thần rạp cúi xin:

            -Nguyện vua Thiên-Đ́nh

            Ban ơn khôn-xiết

Xuống cho dân Việt

            May mắn thiệt nhiều.

            Thực-hiện đủ điều

            Mọi người mong ước!!!

                           

          *

            - Ố voa!

            - Bái Bai!!!

                       

      *

 

           Táo Voi NMC

             Memphis * Bính-th́n

                                  01/31/1976

 

 

Thân Chào

hongvulannhi.com

Trở lại đầu

" hidden="" autostart="true" type="audio/x-pn-realaudio-plugin" console="clip1" width="300" height="41" align="top" loop = "true">